The Smile!

Chương 60



Trần Hà Duy ngồi dựa lưng vào gốc cây, hai mắt khép hờ lại. Dường như là hắn ta đang ngủ.

Hắn ta không hiểu nổi, hồi nãy là vì sao lại làm vậy? Đấu bóng rổ ư? Nực cười! Hắn không nghĩ mình lại đi hơn thua với một tên nhóc. Nhưng… không hiểu sao hắn lại làm vậy. Hắn ta chỉ cảm thấy tên kia có chút không vừa mắt. Hơn nữa, theo trực giác của hắn thì Hoàng Thiên Vũ đó không giống như vẻ bề ngoài.

Linh tính của loài thú nhắc nhở cho hắn rằng, sau này hắn sẽ còn phải dây dưa với con người này. Vì sao? Hắn không rõ.

“CẬU THÔI ĐI ĐƯỢC KHÔNG???”

Đột nhiên một giọng nói vang lên phá yên đi cái không gian im lặng quanh hắn. Hắn ta hơi nhíu mày, tâm tình lập tức trở nên không vui, đôi mắt dài sắc lạnh từ từ mở ra.

Nhưng điều mà hắn nhìn thấy lại làm hắn có chút bất ngời. Hắn ta khẽ nhếch môi, một nụ cười đầy thích thú.

Hoàng Thiên Vũ nắm chặt lấy cánh tay Vũ Linh Nhi, cậu ta lộ ra cái bộ mặt mà hiếm khi thấy.

Nhưng… điều hắn chú ý hơn là Vũ Linh Nhi, đôi mắt đầy đau khổ cùng bức bách ấy. Đã không còn cái dáng vẻ thờ ơ vô hồn nữa. Một giọt nước mắt tràn ra khỏi đôi mắt màu nâu khói. Lòng hắn cũng như một hồ nước lặng vì một giọt trong suốt đó mà khẽ gợn sóng.

“ Xin lỗi… chị xin lỗi. Xin lỗi em.”

“ Bíp!!!! Bíp!!!!! Bíp!!!!” Tiếng còi xe vang lên không ngừng.

***

“ Xin lỗi… chị xin lỗi. Xin lỗi em.”

Vũ Linh Nhi nhìn HoàngThiên An không ngừng nói xin lỗi với mình, cô quay người bỏ chạy. Cô không muốn nhìn thấy cô gái đó, mỗi lần nhìn đến là cô lại nhớ đến anh hai. Mỗi lần nhìn đến là cô lại nhớ đến cái ngày kinh khủng ấy.

“ Linh Nhi.” Hoàng Thiên Vũ giật mình, sau khi nhìn thấy Vũ Linh Nhi thì thấy cô đã đứng ở giữa đường. Từ xa có một chiếc tải đang lao đến ngày một gần.

Tiếng còi xe vang lên liên hồi, Vũ Linh Nhi lại đứng yên bất động. Đôi mắt như ngây dại nhìn chằm chằm về chiếc xe đang ngày một tiến gần.

Thời gian đột nhiên như dừng lại, chiếc lá lơ lửng giữa không trung…

Chết! Có lẽ cô sắp chết! Thật sự sắp chết rồi! Như vậy cũng tốt, cô… có thể chết rồi. Có thể, gặp lại anh hai rồi. Cô… không cần sống ở nơi này nữa. Nơi nào có anh hai, đối vớ cô mới là hạnh phúc nhất.

Trái tim nhỏ bé khẽ run rẩy, dường như có một thứ gì đó sâu thẳm trong tim cô đang sợ hãi. Là sợ hãi cái chết sao? Từ khi nào mà sự sống trong cô lại bùng lên, vì sao mà lại đúng vào lúc này?

“ Bíp! Bíp!!!! Bíp!!!!!!”

Tiếng còi xe chói tai như gào rít trong không khí, thét lên, thét lên đầy ghê sợ, giống như đang gào thét trong lòng mỗi người.

Không kịp nữa rồi! Cô đằng nào cũng sẽ chết… - Vũ Linh Nhi khẽ nhắm mắt lại, buông xuôi… từ bỏ… Cô từ bỏ… Trước mắt cô đột nhiên trở nên mờ ảo. Đôi mắt mở to không nhìn rõ vật gì nữa. Đầu cô. Đau! Rất đau!

“ LINH NHI!!” Hoàng Thiên Vũ hét lên, cả người lao nhanh đến.

Nhưng… có một người đã nhanh hơn, người đó chạy qua trước mặt cậu, lao ra đường. Người đó…

“ KÍT!!!!”

“ RẦM!!!”

Vũ Linh Nhi cảm nhận được, cô… bị một người nào đó ôm vào lòng, ôm thật chặt. Giống như… anh hai cô. Anh đã ôm chặt lấy cô nằm trong một vũng máu, để rồi… ra đi mãi mãi, mãi mãi… Liệu, người này có phải cũng… sẽ giống như anh cô?

Sợ! Cô sợ! Cô sợ hãi! Cô sợ hãi chính cái chết! Giờ phút này đây cô thật sự sợ cái chết ấy sẽ đến. Sợ cái chết sẽ mang người này đi. Sợ một người khác lại vì cô mà chết. Anh cô, mẹ cô cũng đã vì cô mà chết…

“ Không… không sao rồi. Sẽ… sẽ bảo vệ em… Tuyệt đối… tuyệt đối… sẽ… mãi mãi bảo vệ… em…” Người đó nói ra từng chữ đứt quãng, giọng nói mỏng manh yếu ớt vang lên một cách khó nhọc.

Đôi tay đang ôm chặt lấy cô buông thõng một cách vô lực.

“ KHÔNG!!!”

Vũ Linh Nhi đột nhiên hét lên. Giọng nói tưởng chừng như đã không còn giờ phút này lại cất lên. Cô vô vọng mà gào lên, mà hét lên.

Hoàng Thiên Vũ chạy đến bên cô đột nhiên dừng lại, cậu vì giọng nói đó mà dừng lại. Cậu… như không còn tin vào mắt mình nữa… Vũ Linh Nhi… cô gái đó…

Cô khóc!

Cô khóc thật nhiều, thật nhiều. Giống như những thứ cô đã chôn giấu bao nhiên năm, giống như tất cả cô đã chịu đựng bao nhiên năm nay. Từng giọt nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt dần dần trở nên trắng bệch của người trong lòng cô. Đôi mắt cô trở nên dại đi, cái ánh mắt đầy đau khổ cùng tuyệt vọng không hề có tiêu cự.

Cô dùng toàn bộ sức lực của mình ôm chặt lấy người đó, ôm thật chặt. Cô sợ rằng chỉ cần cô một phút buông tay. Người đó… cũng sẽ giống như anh hai rời xa cô, mãi mãi…

“ Không được… không được…” Vũ Linh Nhi lặc mạnh đầu, đôi mắt mờ ảo không thể nhìn rõ người trước mặt. Cô như vô thức lẩm bẩm.

“ Cậu…”

“ Tuyệt đối không được! Không được chết!”

“ Anh hai!”

Một dáng người có mái tóc màu vàng đứng cách đó không xa. Anh ta nhìn hết toàn bộ sự việc. Anh ta, đứng im lặng, không cử động. Đôi mắt dài không chớp. Anh ta nhìn chằm chằm vào Vũ Linh Nhi, đôi mắt đầy tuyệt vọng đó những giọt nước mắt đó, ngay cả giọng nói đó. Như khắc sâu vào trong lòng anh ta. Như cuộc đời của anh ta, mở sang một trang mới.

“ Pi po! Pi po!!!! Pi po!!!”

***

“ Chú! Chú lái xe nhanh lên một chút được không?” Hoàng Thiên An ngồi bên ghế phó lái, quay sang nói với người tài xế. Cô gái này chính xác là Hoàng Thiên An, Hoàng Thiên An của 9 năm trước. Cô gái mới 16 tuổi.

“ Cô chủ đừng vội, chúng ta vẫn còn sớm mà.” Người tài xế bình tĩnh lái xe.

“ Chắc bây giờ anh Minh đón bé Nhi rồi.” Hoàng Thiên An nhìn đồng hồ trên tay, có hơi sốt ruột.

Hôm nay cô có hẹn với Vũ Minh đi chơi với em gái anh ấy.

“ Được rồi, cô chủ làm tôi cũng sốt ruột theo đây này.” Chú lái xe cười cười, lái xe nhanh lên một chút, dù sao trên đường cũng vắng người.

“KÍT!!!!!”

Đột nhiên xe phanh gấp lại, Hoàng Thiên An bất ngờ cả người đều dúi về phía trước, trán bị va đập mạnh.

“RẦM!!!”

Một dáng người ôm trong lòng một bé gái lao thẳng về phía đầu xe của cô sau đó ngã lăn xuống mặt đất. Hoàng Thiên An cả người cứng đờ, máu từ vết thương trên trán cô chảy xuống làm ướt một mảng áo.

Cô chính mắt nhìn thấy người kia… người kia nằm trên vũng máu, cả người toàn là máu ôm chặt lấy cô bé kia. Là cô, là xe cô đã đâm phải anh ấy.

Trước mắt nhất thời trở nên tối sầm, cô nhanh chóng mất đi ý thức, rơi vào hôn mê.

Khi cô tỉnh lại, đã thấy bản thân mình đang ở trong bệnh viện, mùi thuốc sát trùng sộc vào trong mũi cô. Giấc mơ vừa nãy khơi dậy trong cô một ký ức đáng sợ, nó khiến cô tỉnh giấc. Hoàng Thiên An nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng toát, cô không biết là mình đang nghĩ gì, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào mảng màu trắng kia đến thất thần.

Đột nhiên có người nắm lấy tay cô.

“ Chị! Chị tỉnh lại rồi!” Hoàng Thiên Vũ nắm chặt lấy tay cô, vẻ mặt như nhẹ nhõm hẳn ra.

“ Tiểu Vũ?” Hoàng Thiên An yếu ớt lên tiếng, cô phải khó khăn lắm mới có thể nhìn rõ người trước mắt.

“ Em ở đây mà. Không sao đâu.”

“ Tiểu Vũ… Linh… Linh Nhi đâu?…” Hoàng Thiên An lo lắng hỏi, cô còn nhớ… lúc đó…

“ Xin lỗi… chị xin lỗi. Xin lỗi em.” Cô lại một lần nữa nói tiếng xin lỗi với Vũ Linh Nhi, dòng lệ lại cứ thế tuôn rơi. Cô nghĩ… cho dù cô có xin lỗi cả trăm lần cũng không đủ.

Vũ Linh Nhi nhìn cô, ánh mắt lại tràn ngập hoảng hốt. Đột nhiên, một dự cảm không lành tràn ngập trong cô.

Đột nhiên Vũ Linh quay người, bỏ chạy ra khỏi trường. Con đường trống vắng bỗng nhiên xuất hiện một chiếc xe tải, lao nhanh đến.

Cô nhìn thấy chiếc xe đó ngày một đến gần Vũ Linh Nhi, một đoạn hồi ức lại ùa về trong cô. Lúc đó… cũng có một chiếc xe lao về anh như thế. Nhưng… người ngồi trên chiếc xe đó là cô. Là cô đã đâm chết anh… là cô đã đâm chết Vũ Minh.

Hoàng Thiên An không kịp suy nghĩ, cả người lao nhanh về phía Vũ Linh Nhi, ôm chặt cô bé đó vào lòng.

“KÍT!!!”

Tiếng xe phanh gấp vang lên ngay bên tai cô.

“ RẦM!!!”

“ Không… không sao rồi. Sẽ… sẽ bảo vệ em… Tuyệt đối… tuyệt đối… sẽ… mãi mãi bảo vệ… em…” Hoàng Thiên An suy yếu nói. Cô có cảm giác như mình sắp chết. Chết? Thế cũng tốt… cô sẽ không phải sống đau khổ như thế này nữa. Chết… cô sẽ được gặp anh – người mà cô dùng cả đời để yêu.

Hoàng Thiên An đôi tay buông thõng, hai mắt nhắn chặt. Khuôn mặt cô trắng bệch, máu từ đầu túa ra không ngừng. Cả người chìm vào vô thức.

Trước khi ngất đi, cô cảm nhận được… dường như có thứ gì đó rơi trên mặt mình. Là nước mưa… là máu… hay là nước mắt?Cô khex mỉm cười. Bởi vì cô đã bảo vệ được cô bé đó, giống như… anh…

Anh, em làm được rồi. Em đã bảo vệ được người mà anh yêu thương…

Cô cứ tưởng… rằng mình đã chết. Nhưng… hóa ra lại không. Cô vẫn còn sống, Hoàng Thiên Vũ – em cô vẫn còn đang đứng trước mặt cô…

(hết chap 60)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.