The Switch

Chương 10



Charlie chìm lại vào trong ghế ngồi của cỗ xe ngựa với một tiếng thở dài mệt mỏi. Tối nay hoàn toàn là một thảm họa. Vũ hội nhà Harding, sự kiện xã hội thật sự đầu tiên của cô với tư cách là nữ giới, đã kết thúc như một hòn đá. Cô đã không khiêu vũ với bất cứ ai ngoại trừ Radcliffe và Tomas Mowbray. Cô thậm chí còn chẳng có cơ hội để gặp những ông chồng tiềm năng nữa. Tomas đã cứ lảng vảng quanh cô như một gã khờ si tình, và Radcliffe đã cư xử như một bà cô góa chồng đang canh gác trinh tiết của cô và quắc mắt nhìn bất cứ gã đàn ông nào đến gần cô, bao gồm cả chàng ngốc Tomas. Trong khi đó, Beth/Charles cứ xốn xang lo lắng, bi bô với Tomas.

Charlie đã phải chịu đựng cái trò chơi đố chữ kỳ cục này cho tới khi cả đầu và chân cô đều đau nhức. Và đó là cái cớ cô đã dùng để kết thúc tấn trò hề: đầu và chân cô nhức nhối. Ngay lập tức đầy vẻ lo âu, Radcliffe đã khăng khăng đòi đưa cô về nhà. Beth/Charles đã trưng ra cái mặt miễn cưỡng khi phải rời đi đủ để Tomas đề nghị rằng cô ở lại và anh sẽ đưa cô về nhà sau. Gật đầu, Radcliffe đã hộ tống người phụ nữ anh nghĩ là Elizabeth rời khỏi phòng khiêu vũ.

Xe ngựa đâm vào một cái ổ gà ở trên đường và Charlie túm lấy cái gì đó để giữ lấy khi cô bị quẳng vào bên cạnh Radcliffe.

"Em vẫn ổn chứ?"

Charlie liếc lên nhìn anh trong ánh sáng mờ mờ của chiếc xe ngựa, khẽ giật mình bởi nét khàn khàn trong giọng anh. Cô thậm chí còn giật mình hơn bởi sự giữ dội bất ngờ trong mắt anh khi anh nhìn xuống cô. Nuốt xuống, cô liếm môi một cách lo lắng và bắt đầu gật đầu, chỉ để dừng lại một cách không tự nhiên khi tia nhìn của anh rơi xuống môi cô một cách thích thú.

Cúi đầu bẽn lẽn, cô ngó một cách mù mờ vào tay mình trong một thoáng, sau đó nhận ra nó đang bám chặt lấy đùi anh. Cô giật nó ra, mất hết cả tinh thần. "Ồ! Em xin lỗi, thưa ngài. Em không có ý để—"

"Không sao," anh nhẹ nhàng đảm bảo với cô. "Tôi biết nó không phải là cố tình. Đầu em thế nào rồi?"

"Mụ mẫm," cô lầm bầm một cách sao nhãng, băn khoăn sao tay cô lại bắt đầu râm ran ngay cái khoảnh khắc cô nhận ra cô đã đặt nó ở đâu trong khi tìm kiếm một cái gì đó vững trãi để nắm lấy.

"Mụ mẫm?" Quan tâm chất đầy giọng anh, anh trượt một ngón tay xuống dưới cằm cô để nâng mặt cô lên xem xét thật kỹ. "Cơn đau đầu của em tệ hơn ư?"

"Không," cô thú nhận với một tiếng thở dài, sau đó buồn rầu hỏi, "trong này nóng hả?"

"Không. Tối nay trời mát." Giờ anh bắt đầu cau mày, lo lắng hằn một đường nhỏ trên trán anh khi anh nâng một bàn tay lên để đo nhiệt độ trán cô. "Có lẽ em khó chịu với thứ gì đó."

Charlie bắt đầu nghi ngờ vấn đề của cô chẳng có liên quan gì đến ốm đau thật sự hết. Cô dường như là một quả bóng nhạy cảm khổng lồ. Cô nhận thức cực kỳ rõ việc anh ở gần, có thể cảm nhận được áp lực của chân anh để dọc theo chân cô, hơi thở của anh trên khuôn mặt cô, mùi hương của anh trong mũi cô, và ký ức về việc họ đã chia sẻ nụ hôn khi lần cuối cùng cô đóng vai Beth giờ đang đổ xô về trong tâm trí cô. Cảm thấy bản thân mình khẽ nghiêng về phía anh, cô thẳng thân người và lùi lại xa nhất thành của cỗ xe ngựa cho phép.

"Những cỗ xe ngựa này rất nhỏ phải không?" cô hỏi bằng một giọng cao vút, không tự nhiên.

Radcliffe chớp mắt, kéo cái nhìn của anh ra khỏi ngực cô nơi nó đã rơi xuống khi cô bất thình lình ngả người ra.

"Nhỏ?" Anh liếc quanh nội thất tối mờ của chiếc xe ngựa. Họ đâm vào một cái ổ gà nữa, và Charlie đáng lẽ sẽ nẩy ngay xuống sàn nhà nếu Radcliffe không đỡ được cô và kéo cô một cách đầy che chở áp vào ngực anh. Khi cô ngẩng đầu lên để ngó anh, anh cúi xuống hôn cô.

Charlie thở dài khi miệng anh chiếm lấy miệng cô. Cơn đau đầu của cô bất thình lình biến mất, chân cô không còn đau nữa. Toàn bộ buổi tối dường như bằng cách nào đó ít thất bại khổ sở hơn trước đó khi miệng anh mở ra đầy đam mê trên miệng cô. Vòng cánh tay cô trên cổ anh, cô háo hức áp về phía trước, miệng cô mở ra chào đón, ngón chân cô xoắn lại trong giày. Những cơn rùng mình và run rẩy của khoái cảm chạy xuyên qua cô khi tay anh trượt xuống lưng cô, ép sát cô vào anh. Môi anh rời môi cô để tìm kiếm tai cô, và cô buột ra một tiếng kêu rõ rệt của náo nức ngạc nhiên trước khi sự chú ý lẫn môi của anh trượt xuống cổ cô.

"Ôi, Radcliffe, làm ơn," cô thì thầm, tay cô trượt từ đầu anh, nơi cô đang túm chặt lấy tóc anh, xuống ôm chặt lấy vai anh một cách dữ dội khi anh siết và ấp lấy ngực cô qua lớp áo váy.

Sự hưởng ứng của anh là chuyển cô lại để cô cưỡi lên người anh trên ghế dài. Cô giờ đây hơi nhỉnh hơn anh, ngực cô ngay tầm khuôn mặt, và anh lợi dụng điểm đó, nhắm lấy phần thịt da lộ ra bởi chiếc áo dài xẻ thấp, thúc khuỷu tay kéo thấp áo xuống cho tới khi anh có thể cứa răng nhè nhẹ vào một núm vú.

Charlie rùng mình, cơ thể cô giật nảy người yếu ớt trước khoái cảm không thể kiềm được, một tiếng rên rỉ trượt ra từ môi cô khi cô cong người trong vòng tay anh. Cô chỉ vừa mới nhận thức được tay anh trượt lên trên chân cô phía dưới lớp váy thì chiếc xe ngựa đột ngột dừng lại. Không chuẩn bị cho cú xóc nhỏ nảy, Charlie nhận thấy bản thân mình bổ nhào ra khỏi lòng anh. Cô hạ cánh xuống băng ghế đối diện với một tiếng càu nhàu đầy ngạc nhiên. Cả hai người bọn họ đều ngây ra nhìn nhau, sau đó Radcliffe ngó ra ngoài cửa sổ và nguyền rủa. Charlie biết ngay lập tức rằng họ đã về đến nhà. Cô cũng bất ngờ nhận thức được cái dáng vẻ cô chắc chắn đang mang với áo quần lộn xộn và một bên ngực trần nhô ra ngoài váy. Giờ thì là rùng mình vì bẽ bàng, cô nhanh chóng chỉnh trang lại áo quần, cố tình tránh nhìn Radcliffe khi cô làm thế. Cô chỉ vừa mới hoàn tất việc chỉnh trang lại mình thì anh với ra và nắm lấy tay cô.

Charlie liếc nhìn lên một cách đầy tội lỗi, ngạc nhiên thấy rằng cùng một biểu hiện trên khuôn mặt anh. "Tôi xin lỗi, Elizabeth. Tôi đã cư xử một cách đáng ghê tởm. Em đang ở dưới sự bảo hộ của tôi và tôi đã lợi dụng vị trí của mình. Tôi không biết chuyện gì xảy đến với mình nữa."

Charlie đáng lẽ sẽ phải cảm thấy khá hơn ngay lập tức, nghĩ rằng anh thật ngọt ngào, và đã chia sẻ cùng cô nỗi hổ thẹn... nếu anh không gọi cô là Beth. Điều đó đã xoay xở để đặt tảng băng lên trên chiếc bánh bẽ bàng của cô. Cô đã được nhắc nhở rằng anh thật sự không hề hôn cô tí nào. Beth mới là người anh nghĩ anh đã hôn. Beth mới là người anh muốn.

Nhắm mắt lại trong một thoáng, cô thẳng người lại, gật đầu một cách cứng nhắc, sau đó vội vã ra khỏi xe ngựa. Cô đã ở trong nhà và chạy vọt lên trên gác thậm chí trước cả khi Radcliffe xoay xở để chui ra và đóng cửa xe ngựa lại.

*****

Một cú liếm ướt át đã đánh thức Charlie vào buổi sáng. Chớp mắt, cô ngó chú cún con đang miệng ngoác đến mang tai đứng với hai chân trước trên má cô, hai chân sau ở trên ngực cô. Một tiếng cười lục khục trượt ra khỏi miệng cô khi chú ta mất điểm tựa và bổ nhào vào những đường cong ở cổ và vai cô. Với tay mình lên một cách vụng về, cô vỗ vỗ chú ta, sau đó liếc xuống suốt chiều dài cơ thể mình để nhìn thấy năm quả bóng bông khác đang nhốn nháo chạy nhảy và chơi đùa trên cái chăn vắt ngang chân cô.

Cười khúc khích khe khẽ, Charlie ngồi dậy, trượt chân cô ra khỏi phía dưới bọn chúng và chuyển tới ngồi trên rìa chiếc giường, vuốt ve nửa tá cún cưng khi chúng đổ xô vào cô, sủa í oẳng và liếm láp tai và cổ tay cô.

"Chào buổi sáng tất cả chúng mày," cô lầm bầm, sau đó đứng dậy và di chuyển tới cánh cửa nối thông tới phòng của "Charles". "Cùng đi xem liệu Beth đã dậy chưa nhé."

Mở cánh cửa, cô nhìn sáu thân hình nhỏ xinh phi qua, sau đó đi theo, tới bên cạnh giường khi chúng nhảy lên giường và háo hức quẳng bản thân mình lên một Beth đang say ngủ. Cô gái tỉnh dậy với một tiếng rên đầy đau khổ.

"Ôi không, vẫn chưa. Không thể đã là buổi sáng rồi được." Beth ôm chặt đầu mình giữa hai bàn tay một cách tuyệt vọng khi cô quay mặt vào gối.

"Chị thấy là tối qua em về muộn." Charlie cười phá lên, bò lên giường bên cạnh em gái cô và ngồi dựa lưng vào thành giường. Khi câu đáp trả duy nhất của Beth là một tiếng lầm bầm không ai hiểu nổi, Charlie huých vào vai cô.

"Để em chết đi," Beth van vỉ vào gối. "Em nghĩ đầu em vỡ tung rồi."

Charlie chớp mắt trước những câu đó. "Đầu em vỡ?" Tóm lấy tay em gái mình, cô kéo cô gái nằm thẳng lưng ra, lông mày nhướn lên trước hình ảnh của cô gái. Mặt nó tái nhợt, mắt có vành đỏ. "Tối qua em uống nhiều lắm hả?"

"Vâng. Và đừng có hò hét nữa."

Lông mày Charlie nhướn lên. Cô đã không hề hò hét, nhưng cô bắt đầu thu nhận được rằng trong khi bản thân cô hình như đã được thừa kế khả năng uống một số lượng lớn rượu của cha cô mà không hề phải trả giá cho việc đó vào ngày hôm sau, Beth đã thừa kế những dư vị khó chịu sau khi chè chén của ông bác Henry.

"Em đã làm những gì khác nữa?" cô hỏi theo cái cách gần như là thì thầm.

"Hỏi em sau đi," Beth càu nhàu, kéo gối phủ lên đầu mình một lần nữa.

Charlie cau mày một cách nôn nóng với lưng của cô gái. "Sau là bao lâu?"

"Chiều nay. Em sẽ dậy vào lúc trưa, em hứa đấy. Vì em đã không về cho tới khi tờ mờ sáng. Giờ thì để em ngủ đi."

Charlie ngập ngừng trong một thoáng, sau đó thở dài và giật lấy cái gối. "Chị e là chị không thể đợi lâu như thế được," cô nói một cách buồn rầu. "Hôm nay chị sẽ là Charles. Nhớ không? Chị sẽ cần phải biết chị đã làm gì tối qua phòng khi Radcliffe có hỏi, hoặc chị sẽ đụng phải Tomas trên đường tới gặp Ông Silverpot."

Beth cứng người lại trước tên của người buôn bán đồ trang sức, sau đó ngồi dậy với một cái nhăn mặt trộn lẫn giữa đau đớn và cam chịu. "Em phải xoay xở một tí mới có thể lôi nó ra khỏi đầu em được," cô buồn rầu thú nhận, đợi cho tới khi Charlie kết thúc việc sắp xếp chiếc gối dựa vào tấm ván đầu giường cho cô, sau đó dựa lưng vào đó một cách mệt mỏi. "Hỏi em những gì chị cần biết đi."

"Em ở lại nhà Harding bao lâu sau khi bọn chị về?"

"Bọn em rời đi ngay sau chị và tới câu lạc bộ Kit Kat."

Charlie hút vào một hơi. Câu lạc bộ Kit Kat? Có vẻ như Beth đã nhận được tất cả may mắn rồi.

"Bọn em uống một chút và Tom kể với em là anh ấy đã đem lòng yêu chị."

"Chị á?" Charlie há hốc miệng ra trước cô. "Elizabeth," cô hiểu ra với một tiếng thở dài.

"Ôi, Beth! Điều đó thật tuyệt," Charlie hét, ôm lấy cô, sau đó ngả người lại một cách không chắc chắn trước sự thiếu hưởng ứng của em gái cô. "Không phải thế sao?"

"Em không biết. Em yêu anh ấy, nhưng—" Cô tặng cho chị gái mình một cái nhìn vẻ thống khổ. "Nhưng anh ấy đem lòng yêu em, hay là chị?"

Charlie buột ra một tràng cười và lại ôm lấy cô. "Đồ ngốc! 'Cậu ta yêu em. Tối qua là lần đầu tiên chị là Elizabeth khi ở quanh Tomas. Em là Elizabeth khi ở trong xe ngựa tới London, ở nhà hát, và ở buổi dã ngoại. Và hai người bọn em tận dụng mỗi một cơ hội để chuyện trò mê mải. Sao ư, chị khó mà nói hai từ với người đàn ông đó tối qua. Cậu ta chắc chắn phải yêu em."

Beth rạng rỡ lên trước những lời đó, sau đó trấn tĩnh lại. "Tối qua anh ấy khá là ghen tuông với Radcliffe, chị biết đấy. Em nghĩ anh ấy cảm nhận được có gì đó không ổn, nhưng không biết có thể là cái gì, anh ấy đổ tại nó là do thái độ của Radcliffe."

Charlie bất động. "Ý em là, em nghĩ cậu ta biết rằng chị không phải là em?"

Cô gật đầu long trọng. "Anh ấy nói chị không giống bản thân mình—ý em là em không—"

"Chị hiểu ý em là gì," Charlie chen ngang, một nụ cười treo ở khóe môi cô. "Chà, vậy thì nó chắc chắn phải là tình yêu."

"Chị nghĩ thế ư?" cô hỏi đầy hi vọng. Charlie nhún vai. "Cha mẹ là những người duy nhất có thể phân biệt được chúng ta. Không một ai khác có thể. Em có nhớ Maman đã nói gì khi chúng ta hỏi mẹ cái lần làm sao họ phân biệt được ai là ai không?"

"Ưm... Mẹ nói đó là vì họ nhìn chúng ta qua đôi mắt của tình yêu, và đôi mắt của tình yêu không bao giờ nói dối."

"Chính xác. Thế nên Tomas chắc chắn phải nhìn qua đôi mắt của tình yêu."

Beth rõ ràng là rạng rỡ trước những lời đó. "Tạ ơn Chúa là Radcliffe đã hành động thật kỳ quặc tối qua. Nếu không thì Tomas có lẽ sẽ đào sâu vào vấn đề hơn. Chị có biết tại sao anh ấy lại cư xử như thế không?"

Charlie tránh cái nhìn của cô trong một thoáng, sau đó thở dài. "Chị nghĩ anh ấy ghen."

Mắt Beth mở lớn không thể tin được. "Ghen ư? Vì cái gì?"

"Vì cái cách Tomas đang xun xoe quanh em... chị... Elizabeth. Beth, chị nghĩ anh ấy cũng đem lòng yêu em rồi."

Khi Beth chỉ đơn giản là nhìn chăm chăm vào cô đầy ngây ngốc, Charlie ngọ nguậy nông nóng. "Chà, chắc chắn em phải nhận ra chứ? Ý chị là, anh ta cũng đã hôn em, đúng không?"

"Không!" Cô gần như hét lên từ đó và Charlie chớp mắt đầy ngạc nhiên.

"Anh ta không?"

"Không. Không có lấy một lần. Anh ấy là một quý ông hoàn hảo đối với em. Sao ư, sự chú ý của anh ấy gần như là của một người cha chú. Anh ấy—" Tia nhìn của cô chiếu thẳng vào Charlie. "Anh ấy đã hôn chị?"

Cô chậm chạp gật đầu, tim cô tràn ngập hân hoan vì anh đã không hôn Beth.

"Khi nào? Tối qua?" Cái đỏ mặt của Charlie cũng đủ là câu trả lời cho Beth rồi, và mắt cô mở lớn. "Đó là lần duy nhất à?"

"Không, anh ấy cũng hôn chị lần đầu tiên em đóng vai Charles."

"Nhưng Radcliffe ở cùng em ngày hôm đó."

"Đó là khi em về nhà. Anh ấy ở cùng chị trong thư viện và ...hôn chị."

"Vậy là cả hai lần chị là em, anh ấy đều hôn chị." Beth cân nhắc điều đó trong một chốc, sau đó mỉm cười. "Vậy thì anh ấy chắc chắn là đã hôn chị rồi."

"Chị vừa mới nói thế, đúng không?" Charlie lầm bầm đầy căm phẫn.

"Không. Ý em là, anh ấy chỉ bị hấp dẫn bởi Elizabeth khi chính chị là cô ấy," cô giải thích, và Charlie bất động.

"Sao em lại nói thế?"

"Hây dà, lạy trời, chị ạ. Anh ấy đã có cả tá cơ hội để hôn em với tư cách là Elizabeth, và anh ấy thậm chí còn không thử. Tối qua là lần đầu tiên anh ấy biểu hiện bất cứ dầu hiệu nào về việc ghen tuông với Tomas. Chắc chắn anh ấy bị hấp dẫn bởi chị."

Charlie mút môi dưới của cô vào miệng mình và trầm ngâm suy ngẫm về vấn đề đó trong một thoáng, sau đó lắc đầu, e sợ tin vào cái gì đó cô vừa mới chỉ nhận ra là cô muốn. Radcliffe. Cô đã tin chắc với bản thân mình rằng những cảm xúc của cô về anh là sự thích thú vụn vặt vì cô sợ rằng anh nằm ngoài tầm với của cô. Quá thạo đời. Quá đẹp trai. Quá tuyệt diệu. Anh sẽ không bao giờ thích thú một quả bí ngô nhà quê, và đó là thứ mà cô là. Không những chỉ là một thành viên của tầng lớp quý tộc, mà còn là một quả bí ngô nhà quê thành viên của tầng lớp quý tộc với một ông bác là một kẻ rượu chè cờ bạc, kẻ sẽ bán cô tới chỗ chết vì một vài đồng xu.

"Em sai rồi." Charlie cuối cùng cũng nói. "Là em, Beth. Anh ấy yêu em."

Beth cau mày, mở miệng định tranh cãi, sau đó dừng lại và bò ra khỏi giường với một vẻ mặt kiên quyết. "Chà, em cho là chúng ta sẽ thấy sớm thôi."

Charlie nhìn cô đầy lo âu. "Và làm cách nào chúng ta thấy được?"

"Bằng cách anh ấy sẽ phản ứng với em như thế nào vào sáng nay." Cô băng ngang qua phòng khi cô nói, nhưng dừng lại trước cánh cửa để ngó lại. "Chị có cần giúp đỡ gì với dải băng quấn ngực của chị không?" Khi Charlie lắc đầu, cô gật gù. "Tốt, vậy thì em sẽ rung chuông gọi Bessie và mặc đồ."

Charlie nhìn cô đi, sau đó liếc cái chăn đang chuyển động trên giường. Cúi người xuống, cô kéo nó ra, thả lũ chó Beth đã phủ chăn lên khi cô quẳng cái chăn sang một bên lúc thức dậy. Chúng ngay lập tức nhảy tung tăng quanh cô với những tiếng sủa í oẳng đầy hào hứng, và bất chấp bản thân mình, Charlie cảm thấy một nụ cười treo trên khóe môi cô. Sau đó cô buộc bản thân mình nhỏm dậy và bắt đầu mặc quần áo của Charles.

Beth đã mặc đồ và đang kẹp chặt mái tóc lên trên đỉnh đầu cô khi Charlie tham gia lại với cô, lũ cún con chạy nhốn nháo quanh chân cô khi cô rảo bước.

"Em đã bảo Bessie chúng ta sẽ đưa lũ cún con xuống nhà cho cô ấy để cô ấy có thể cho chúng ra ngoài một lúc," Beth bình luận, hoàn tất công việc với mái tóc của cô.

"Ý hay đấy." Charlie nhấc ba chú chó lai lên, sau đó đợi khi em gái cô thu thập ba chú còn lại.

"Chúng thật dễ thương, phải không nào?" Beth cười phá lên khi tất cả bọn chúng đều cố trèo lên ngực cô để liếm mặt cô khi cô theo Charlie đi ra hành lang.

"Phải," Charlie đồng ý, bắt đầu bước xuống những bậc thang. Cô đang ở bậc cuối cùng thứ hai thì một tiếng thở hổn hển từ Beth khiến cô liếc lại. Với hai tay đầy những cún con, cô gái không thể nâng váy lên khi bước xuống cầu thang. Bàn chân cô hình như đang bị vướng vào váy và cô lúc này đang loạng choạng trên bậc thứ sáu, hoảng hốt.

Thả rơi ba chú cún con đang ôm, Charlie bắt đầu bước lên những bậc cầu thang đúng lúc Beth thả rơi ba chú chó của cô và với ra một cách liều mạng thứ gì đó để cứu lấy bản thân mình. Charlie vừa đúng lúc để đỡ lấy Beth khi cô trượt chân đổ nhào về phía trước. Càu nhàu dưới hơi thở vì cú va chạm bất thình lình, chân cô dẫm xuống không gì ngoài không khí. Giờ thì bản thân mình kêu toáng lên vì hoảng hốt, Charlie gồng người lên khi họ đâm sầm xuống nền nhà ... ngay chân Radcliffe.

"Hai người không sao chứ?" anh hỏi, quỳ gối bên cạnh họ đầy quan tâm khi Beth lăn xuống khỏi chị gái cô.

"Vâng," Beth nhanh chóng trấn an anh, sau đó quay sang người chị sinh đôi của cô. "Ôi, Charles. Anh có sao không? Anh không làm mình bị thương, đúng không? Em rất xin lỗi. Cảm ơn vì đã đỡ em. Anh không bị thương chứ, phải không?"

"Anh ổn," Charlie lầm bầm với một cái nhăn mặt, ép buộc bản thân mình ngồi dậy. "Đừng có rối rít lên như thế. Lũ cún con thì sao? Chúng ta không đè lên bất cứ con nào phải không?"

Tất cả bọn họ đều liếc quanh trước lối đi giờ trống không.

"Chúng ở đâu—" Câu hỏi của Radcliffe chết ngay tắp lự khi một tràng chửi thề, hò hét và tiếng đập phá vang đến từ nhà bếp.

"Ôi, trời," Charlie lầm bầm, nhảy lên trên chân của mình và lao xuống hành lang với Beth và Radcliffe theo sát gót chân cô. Giây phút Charlie đẩy cánh cửa bếp mở ra, sáu vệt mực đen mờ phóng vèo qua cô, sủa í oẳng hết sức có thể khi chúng đua dọc xuống hành lang. Gã đầu bếp là kẻ tiếp theo phóng qua cánh cửa, gần như hạ Charlie nằm thẳng cẳng khi gã ta lao qua, mặt tím lại vì cuồng nộ, một con dao thái thịt trong tay, và chửi một tràng như bắn liên thanh khi gã ta săn đuổi con mồi của mình.

Túm lấy cánh cửa để giữ thăng bằng, Charlie liếc Bessie khi cô gái vội vã tiến về phía trước, theo sau là Stokes.

"Em xin lỗi, thưa ngài. Tất cả là lỗi của em. Em nghe một tiếng hét ở hành lang và bắt đầu ra khỏi nhà bếp để xem chuyện gì đã xảy ra, nhưng khi em mở cánh cửa, lũ chó tấn công vào. Đầu bếp cố gắng đá một con và bị ngã, khiến cho bữa sáng bay tứ tung. Sau đó ông ấy túm lấy con dao thái thịt và bắt đầu đuổi theo bọn chúng trước khi Stokes hay em có thể làm bất cứ điều gì để ngăn ông ấy lại." Cô giải thích khi cô và Stokes đuổi theo Charlie, người chỉ liếc một cái vào đống hỗn độn trên sàn bếp và đuổi theo gã đầu bếp cuồng nộ. Cô tìm thấy gã ta ở trong phòng khách, đuổi theo lũ cún con quanh chiếc sô pha và vung vẩy con dao thái thịt của gã ta một cách điên cuồng.

"Đầu bếp!" Radcliffe quát, xuất hiện phía sau Charles.

Gã đàn ông phanh kít lại ngay lập tức, nhưng vẻ mặt giận dữ của ông ta vẫn đọng lại khi ông ta quay ngoắt người để đối diện với ông chủ của mình. "Chúng đã phá hủy bữa sáng của tôi! Chúng là sự phiền toái. Tôi sẽ không để chuyện này tiếp diễn đâu." Dừng lại, gã ta rướn người lên một cách tự tin. "Hoặc là chúng đi... hoặc là tôi đi!"

"Ôi!" Beth kêu lên, chiếu một cái nhìn khẩn khoản tới Radcliffe khi người chị sinh đôi của cô di chuyển về phía trước để xua lũ cún con ra một khoảng cách an toàn trước khi quay người ngó Radcliffe với cùng một cách khẩn khoản như thế.

Cau mày, Radcliffe liếc từ Charlie tới gã đầu bếp. "Một tối hậu thư? Vậy thì, ngài sẽ là người ra đi, bếp trưởng," anh thông báo một cách kiên quyết, khiến gã đàn ông thở hắt ra vì sốc.

"Nhưng, thưa đức ông, tôi đã phục vụ ngài trung thành tới nay đã vài năm rồi."

"Ông đã phục vụ ta một cách kém cỏi đã vài năm rồi thì đúng hơn," Radcliffe khô khốc sửa lại. "Ông là đầu bếp tệ nhất mà ta từng có. Lý do duy nhất ta thuê ông lâu như thế này là vì ta không ở đây thường xuyên đủ để quan tâm và không có thời gian để thuê một người thay thế. Tuy vậy, ông bạn ạ, những bữa ăn của ông nhạt nhẽo, nói chung là lạnh ngắt, và không thích hợp để phục vụ cho những vị khách của ta. Nó đã trở nên hiển nhiên với ta rằng ông không có khả năng thực hiện công việc của mình. Chúc ông một ngày tốt lành."

Charlie mở to mắt nhìn khi gã đàn ông lắp bắp trong một thoáng, sau đó quay người và sầm sập đi xuống hành lang. Cô cảm thấy một thoáng day dứt tội lỗi, sau đó nhận thấy tia sáng lóe lên đầy thỏa mãn trong mắt Stokes khi ông ta nhìn gã đàn ông bước đi. Cô bắt đầu thư giãn một chút. Gã đàn ông đó là một đầu bếp mục nát. Và ông ta đối xử với nhân viên của mình đầy khủng khiếp. Đây là điều tốt nhất.

Giữ váy của cô chìa ra như một cái rổ, Bessie bắt đầu xúc những chú cún con vào trong đó, và Charlie nhanh chóng di chuyển tới để giúp cô.

"Em rất xin lỗi, thưa ngài," Cô hầu gái lầm bầm. Nhận lấy hai chú cún con Charlie đã thu thập được và thêm chúng vào với ba con khác đã ở trong váy cô. "Tất cả là lỗi của em."

"Không, không phải là lỗi của cô," Charlie trấn an cô gái một cách kiên quyết.

"Charles nói đúng," Beth thông báo, thu lấy chú cún con cuối cùng và tham gia vào với họ. "Nghe như thể đầu bếp là một kẻ hoàn toàn cáu kỉnh. Bên cạnh đó, ông ta đáng lẽ đã không làm hỏng bữa sáng nếu ông ta không cố đá một trong những sinh vật quý báu này. Ông ta nhận được những gì đáng được nhận. Những bữa ăn của ông ta còn hơn cả nhạt nhẽo. Radcliffe sẽ được phục vụ tốt hơn với một đầu bếp khác."

Tất cả bọn họ đều liếc về phía ngưỡng cửa nơi người đàn ông đang được nói đến đã ở, nhưng anh đã lặng lẽ đi mất. Tiếng cạch của cửa trước đóng lại kéo Charlie về phía cửa sổ đúng lúc để nhìn thấy anh trèo lên xe ngựa. Khi cô quay lại căn phòng, Bessie đã đi khỏi, đem theo lũ cún con với cô.

"Là Radcliffe rời đi hả?" Beth hỏi.

"Phải," Charlie nói một cách trầm ngâm, sau đó hướng ra phía cửa.

"Chị đi đâu đấy?"

Dừng lại ở cánh cửa, cô liếc quanh để chắc chắn không ai ở quanh để có thể nghe lén, sau đó nói, "Có vẻ như giờ là thời điểm hoàn hảo để hoàn thành nhiệm vụ nhỏ bé chúng ta đã bàn."

"Ông Silverpot?" Beth thì thầm, mắt cô tròn ra khi cô vội vã tiến về phía trước để siết lấy tay chị gái mình đầy lo âu. "Chị có muốn em đi với chị không?"

Charlie ngập ngừng, sau đó lắc đầu. "Em trông hoàn toàn kiệt sức. Sao em không quay trở lại giường và nghỉ ngơi thêm một lúc nữa đi? Chị sẽ không đi lâu đâu."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.