Thế Thân Thì Có Làm Sao

Chương 2



Màn đêm buông xuống, điểm xuyết những ánh đèn rực rỡ, trong căn hộ nhỏ được bài trí ấm áp mà thoải mái, cô gái dịu dàng khẽ quay đầu, đứng tại phòng bếp tuy nhỏ nhưng đầy đủ trầm tư. . . . . . Uhm. . . . . . Bữa tối ăn cái gì thì tốt đây? Chỉ có một mình mình, cũng không cần quá phiền toái, tùy tiện làm đầy bụng là được rồi.

Chủ ý đã quyết, Uông Mạn Quân khóe miệng không tự giác lộ ra một chút ý cười nhợt nhạt, đang chuẩn bị bắt đầu nấu bữa tối cho mình thì bỗng dưng, một âm thanh khác lạ nhẹ nhàng truyền đến, làm cho nàng không khỏi sửng sốt, bất giác từ phòng bếp nhỏ quay ra, ánh mắt hướng cửa quan sát. . . . . .

"Sao anh lại tới đây?" Nhìn người đàn ông cao lớn vừa mở cửa vào, Uông Mạn Quân không khỏi hơi cảm thấy kinh ngạc.

Nghe vậy, người đàn ông cao lớn, Ngụy Chấn Hạo, thấy thần sắc nàng có vẻ kinh ngạc, không biết tại sao, trong lòng không khỏi có cảm giác buồn bực cùng chán nản dâng lên, nhưng trên mặt lại vẫn như cũ không chút gợn sóng, chỉ là ngữ điệu hơi hơi lộ ra một chút tâm trạng không tốt. "Làm sao? Em đang có việc?"

"Không phải." Dường như nhận thấy được sự phiền muộn ẩn dưới vẻ bề ngoài của hắn, Uông Mạn Quân ẩn chứa ý cười, ôn nhu hỏi: "Anh ăn tối chưa?"

Không có lên tiếng, Ngụy Chấn Hạo chỉ là lắc đầu thay cho câu trả lời, tâm tình vốn đang buồn bực, vì nàng ân cần quan tâm mà dường như trong nháy mắt chuyển biến tốt đẹp .

Không biết người kia cảm xúc đang biến hóa, Uông Mạn Quân cười chỉ hướng sô pha."Vậy anh ngồi nghỉ ngơi trước đi, em lập tức đi nấu ngay."

Lời nói mềm mại còn chưa dứt, nàng đã nhẹ nhàng quay lại phòng bếp nho nhỏ, nghĩ đến có hơn một người cùng nhau ăn cơm, lập tức quyết định sửa đổi thực đơn bữa tối, hơn nữa vội vàng từ trong tủ lạnh lấy ra càng nhiều nguyên liệu nấu ăn để chuẩn bị xử lý.

Thuận theo chỉ thị của chủ nhà, an vị ở trên sô pha, Ngụy Chấn Hạo khẽ quay đầu, ánh mắt thâm trầm chăm chú vào một bóng dáng đang bận rộn chuẩn bị tại phòng bếp, vẻ mặt phức tạp, không biết đang suy nghĩ cái gì, mãi một lúc sau, hắn mới chậm rãi thu hồi tầm mắt nhẹ nhàng đảo qua bó hoa bách hợp xinh đẹp được sắp xếp tỉ mỉ ở góc tủ, đáy mắt hiện lên một tia ngoài ý muốn. . . . . . Nói thực ra, hắn đối thực vật không có nghiên cứu nhiều, cùng lắm chỉ có thể nhận biết một số ít loại như hoa hồng, bách hợp ... , nhưng mà theo ấn tượng của hắn, nàng dường như thiên vị loại hoa nào đó mà hắn không biết tên, cho dù là làm việc ở cửa hàng bán hoa, cũng chỉ mang loại hoa này về nhà; không lẽ từ lúc bắt đầu, nàng chưa từng cắm loại hoa khác sao?

Khó hiểu thầm nghĩ, rồi lại cảm thấy bản thân thực nhàm chán, chú ý đến loại chuyện nhỏ nhặt này, hắn lập tức lắc đầu, đang muốn nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, ảnh chụp trên cuốn tạp chí lá cải đặt ở bàn trà kia đột nhiên đập vào mắt, làm cho hàm dưới của hắn không khỏi căng ra, con ngươi đen thâm trầm bỗng chốc lóe lên sắc bén . . . . . .

Nàng xem qua chuyện xấu trên báo của hắn rồi sao?

Nếu là như vậy, vì sao trên người nàng không cảm nhận được một chút tức giận cùng phẫn hận, thậm chí việc cơ bản nhất là chất vấn cũng không có, vẫn như trước dùng sự ôn nhu vô tận cùng ý cười dịu dàng đón tiếp tên đàn ông không chung thủy là hắn đây?

Hắn không hiểu nàng, cũng nhìn không thấu nàng!

Đúng vậy! Ngụy Chấn Hạo không thể không thừa nhận bản thân trước sau đều không hiểu, cũng nhìn không thấu người phụ nữ đã cũng hắn kết giao ba năm này. Từ lúc ban đầu hai người quen biết, hắn cũng chẳng phải lấy phương thức bình thường mà theo đuổi nàng. Lúc đó, thậm chí ngay cả bản thân hắn cũng cho rằng bất ngờ đưa ra yêu cầu kết giao vô lễ kia, nhất định sẽ được nhận lại một trận phẫn nộ, xem thường cộng thêm lạnh lùng cự tuyệt, nhưng bất ngờ là, nàng lại nở nụ cười ôn nhu, ngượng ngùng mà vui sướng đồng ý.

Vì thế, bọn họ kết giao .

Ba năm trở lại đây, hắn từng tự hỏi bản thân vô số lần, vì sao cô gái trầm tĩnh, lịch sự, ôn nhu này bằng lòng ở bên hắn?

Là vì lợi ích sao? Không, không phải! Bọn họ bên nhau từ đó tới giờ, nàng chưa bao giờ yêu cầu hắn bất kỳ vật gì, chứ đừng nói tới tiền tài .

Vậy là vì danh sao? Cũng không có khả năng, nói cho cùng cuộc sống của nàng vẫn là vô cùng đơn thuần, sau khi cùng hắn kết giao, tất cả hành động lại càng thêm thầm lặng, hai người thậm chí rất ít khi cùng nhau xuất hiện ở nơi công cộng, địa điểm hẹn hò thường xuyên nhất chính là căn hộ nhỏ của nàng.

Đừng nói đội chó săn không chụp nổi hình của nàng, tới cả hai tên đồng sự kiêm bạn tốt kia cũng không biết hắn có một người bạn gái quen nhau đến ba năm. Nghĩ tới chuyện này, Ngụy Chấn Hạo nở nụ cười có chút kì quái . . . . . . Nếu để cho hai người kia biết đến sự tồn tại của nàng, chắc chắn sẽ rất kinh ngạc! Kỳ thật hắn cũng không phải cố ý che dấu bạn tốt về sự tồn tại của nàng, chỉ là. . . . . . Chỉ là. . . . . . Đáng chết! Hắn chỉ là không muốn giới thiệu nàng cho bạn tốt biết, để tránh. . . . . . Để tránh. . . . . .

Nghĩ đến chuyện gì đó, Ngụy Chấn Hạo sắc mặt không khỏi nghiêm lại, không thể không tự thừa nhận, hắn quả thật sợ bạn tốt gặp được nàng rồi, không cẩn thận tiết lộ với nàng sự tồn tại của "người kia".

"Người kia" là khi hắn còn trẻ đem lòng yêu say đắm, khó có thể quên được, thế nên sau này hắn luôn theo bản năng tìm kiếm những phụ nữ có khuôn mặt tương tự.

Không thể phủ nhận , nàng cùng "người kia" giống nhau nhưng . . . . cũng lại không giống!

Nàng cùng "người kia" có khuôn mặt tương tự, làm cho lúc trước hắn vừa liếc thấy nàng thì lập tức quyết tâm không cần biết dùng phương pháp gì, cũng muốn nàng trở thành bạn gái của hắn. Nhưng tính tình của nàng cùng "người kia" lại khác xa nhau, làm cho hắn cùng với nàng ở chung càng lâu, trong lòng lại càng mờ mịt.

Trên thực tế, hắn thích mùi vị yên tĩnh, nhu hòa trên người nàng , chẳng cần làm gì hết, chỉ cần lẳng lặng ở bên nàng, tinh thần cùng thể xác vốn luôn vì công việc bận rộn mà căng thẳng bất tri bất giác liền thả lỏng, có thể thực sự nghỉ ngơi. Cũng bởi vì như thế, hắn dần tạo thành thói quen hưởng thụ cuộc sống có nàng làm bạn, cho dù hai bên chưa từng nói rõ, nhưng đều ngầm hiểu ý nhau gặp mặt một tuần một lần, rồi hắn vô thức thường xuyên đến tìm nàng hơn, dần dần gia tăng làm một tuần hai tới ba lần, thậm chí hôm nay đã là lần thứ tư trong tuần này rồi!

Khó trách nàng vừa rồi nhìn thấy hắn đặc biệt có chút kinh ngạc, bởi vì không bao lâu trước đó, khi hắn đột nhiên phát hiện mình bất tri bất giác lại đi tới dưới lầu căn hộ của nàng thì trong lòng cũng vì hành vi "Quyện điểu quy sào" của bản thân mà cảm thấy khiếp sợ. (Quyện điểu quy sào: chim mỏi cánh quay về tổ)

Khi nào thì hắn đã đem chỗ của nàng coi như là tổ của hắn rồi?

Nghĩ đến đây, Ngụy Chấn Hạo nở nụ cười tự giễu, suy nghĩ ở trong đầu giống như thủy triều, mãnh liệt khuấy đảo, làm cho hắn không khỏi mệt mỏi nhắm mắt, lông mày nhíu lại, một lúc lâu sau mới mở mắt ra, trang bìa tạp chí trên bàn trà lại đập vào mắt, làm cho con ngươi của hắn phút chốc co rụt lại, tâm tư thật vất vả mới bình tĩnh được lại không thể khống chế cuồn cuộn nổi lên . . . . . .

Từ khi nào thì hắn bắt đầu qua lại giữa đám phụ nữ, đem hết khả năng làm cho mình trở thành kẻ mang tiếng phong lưu bên ngoài? Đúng rồi! Là khoảng chừng một năm trước đây! Thỉnh thoảng nhìn nàng, trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi khó hiểu, lo âu cùng phiền chán, hắn nghĩ rằng bản thân đối với nàng, người có khuôn mặt tương tự nhưng tính tình khác xa với "người kia", rốt cuộc đã hết hứng thú rồi, vì thế hắn bắt đầu ý đồ gây bất hòa, thậm chí chủ động đi bar, bất luận là phụ nữ có cá tính hay khuôn mặt có vài phần giống "người kia" điều tiếp xúc, ảnh chụp chuyện xấu cũng bắt đầu công chiếm trên mặt báo.

Vốn tưởng rằng cứ như vậy, hắn rốt cục có thể thoát khỏi cảm giác buồn bực kia, không nghĩ tới chỉ làm cho tình huống thêm nghiêm trọng, nhất là khi hắn cố ý xa lánh nàng, cũng làm cho chuyện xấu bị đăng báo, nàng không những chưa từng chất vấn hắn lấy một câu, thậm chí ngay cả một chút cảm xúc phẫn nộ, ghen tị cũng chưa từng có, vẫn như trước lấy nụ cười dịu dàng nghênh đón dù hắn cố ý giảm bớt thời gian gặp mặt.

Điều này làm cho hắn lại càng cảm thấy nôn nóng bất an, tính tình cũng càng trở nên khó chịu, tới mức mà nghe nói có một dạo, các nhân viên bộ phận tài vụ thậm chí nổi lên phong trào cúng Thái tuế để giải hạn. (giận cá chém thớt ~_~)

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn là lưu luyến mùi vị yên tĩnh nhu hòa trên người nàng, chẳng những không hề tận lực xa lánh nàng, thậm chí vô thức gia tăng số lần hai người gặp mặt, cảm giác phiền chán khó hiểu kia mới thoáng bình ổn lại, nhưng mà. . . . . . Đúng vậy, vẫn là có "nhưng mà"! Nhưng mà cảm giác phiền muộn nóng nảy kia giống như là một con ác thú bất tử, bình thường lẳng lặng ẩn náu ở chỗ sâu thẳm nhất trong thân thể hắn, sau đó ở lúc hắn không ngờ tới, đột nhiên nhảy ra cắn xé hắn.

Hắn tự nhận không phải là Liễu Hạ Huệ, nhưng cũng không phải háo sắc bại hoại, ai đến cũng không cự tuyệt, thậm chí có thể nói có phần ưa thích sự thanh khiết.

Hơn một năm trở lại đây, người bên ngoài nhìn vào đều thấy hắn chuyện xấu đầy trời, bạn gái bên người thay đổi cái một, nhưng chỉ có hắn là rõ ràng nhất, hắn cùng với những phụ nữ kia chẳng qua là lợi dụng lẫn nhau, ở nơi công cộng thì nhìn như vô cùng thân thiết, phía sau lại không hề tiến thêm một bước.

Đương nhiên, trong những phụ nữ kia, không ít người toan tính muốn cùng hắn có quan hệ thân thiết hơn, nhưng muốn nói hắn giả nhân giả nghĩa cũng tốt, nói hắn ra vẻ thanh cao cũng được, tóm lại, hắn cũng không có hứng thú lên giường với phụ nữ mới lần đầu tiên gặp mặt. Về phần một số ít người có thể cùng hắn có cơ hội hẹn hò lần thứ hai, bình thường mới bắt đầu không đến nửa giờ, hắn sẽ cảm thấy không kiên nhẫn, hơn nữa vội vàng tìm cớ chấm dứt, chứ đừng nói có lần thứ ba .

Nói đến thật tức cười, hắn vốn tưởng bản thân chán ghét nàng, mới cố ý lui tới cùng phụ nữ khác, không nghĩ tới nàng chẳng quan tâm ngược lại làm cho hắn càng thêm nôn nóng thấp thỏm, lo âu bất an, chỉ có thể không ngừng tự hỏi! Nếu không là danh cũng không phải là lợi, nàng vì sao bằng lòng nhân nhượng, ở lại bên một người đàn ông đầy tiếng xấu bên ngoài? Là vì yêu sao? Nhưng nếu là bởi vì yêu, nàng làm sao có thể chịu được "Hoa Danh bên ngoài" của hắn mà không hề truy cứu chất vấn chứ?

Có khi chính hắn cũng không rõ hơn một năm qua, bên người không ngừng thay đổi lần lượt những phụ nữ có diện mạo, tính tình giống với "người kia", rốt cuộc là bởi vì quên không được mối tình say đắm, hay chỉ là vì muốn xem nàng có thật là chẳng quan tâm như vẻ bề ngoài không?

Nghĩ đến đây, đối với ý nghĩ kỳ quái của chính mình, Ngụy Chấn Hạo khóe miệng không khỏi cong lên tự giễu.

"Đang suy nghĩ gì đấy?" Bất ngờ, một thanh âm mềm mại cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn, Uông Mạn Quân bưng đồ ăn nóng hổi từ phòng bếp nhỏ đi ra.

Đột nhiên hoàn hồn, Ngụy Chấn Hạo không muốn nhiều lời lắc đầu. "Không có gì."

"Phải không?" Thuận miệng lên tiếng trả lời, Uông Mạn Quân rõ ràng không để tâm, nhẹ nhàng đem mấy món ăn gia đình đơn giản nhưng ngon miệng đến để trên bàn trà nhỏ, rồi mới hướng hắn khoe ra lúm đồng tiền thanh lệ như một đóa hoa sen. "Đói bụng chưa? Mau tới ăn đi!"

Kinh ngạc đọng lại trên mặt hắn khi nhìn thấy nụ cười trong sáng mềm mại kia, chẳng biết tại sao, Ngụy Chấn Hạo đột nhiên thấy ngực căng thẳng, tình ý chợt như thủy triều cuồn cuộn, tâm trí chao đảo dữ dội, dục vọng mãnh liệt trong nháy mắt lan ra toàn thân, ý nghĩ kêu gào muốn hung hăng xâm chiếm nàng, giày vò nàng, đem nàng hoàn toàn hòa nhập vào trong thân thể của mình.

Đúng vậy! Hắn không phải loại háo sắc bại hoại, nhưng cũng không phải Liễu Hạ Huệ, cho nên còn có gì phải lo lắng chứ?

Con ngươi thẫm lại, hắn không chút do dự thuận theo dục vọng của chính mình, đột nhiên đứng dậy dùng sức đem thân thể mềm mại, tràn đầy mùi thơm tinh tế mà nữ tính của nàng ôm vào trong lòng, làm cho bản thân trong phút chốc bùng phát dục vọng đối với nàng.

"Chấn Hạo?" Hoảng sợ, Uông Mạn Quân kinh ngạc kêu to, lập tức sâu sắc cảm nhận được dục vọng cứng rắn mà nóng bỏng của hắn, gương mặt xinh đẹp thoáng chốc đỏ bừng như say rượu, dường như ngượng ngùng lại như bất đắc dĩ nhìn người đàn ông trước mắt, cố nén ý cười thấp giọng nhắc nhở, "Anh không đói bụng sao? Cơm còn chưa có ăn đâu. . . . . ."

"Đói!" Tiếng nói khàn khàn, trầm thấp vang lên, nhưng không có ý định thỏa hiệp. "Nhưng anh muốn ăn em trước."

Lời tuyên bố chưa dứt, hắn một tay ôm ngang eo nàng, mang theo tiếng cười cùng tiếng kinh hô, bước chân vững vàng, nhanh chóng mà tao nhã hướng trong phòng đi tới.

Chỉ chốc lát sau, bên trong phòng khách không còn tiếng người, trên bàn trà, đồ ăn nóng hổi bị quên lãng , theo thời gian trôi qua mà dần dần nguội lạnh.

Tiếng rên rỉ nho nhỏ, triền miên mà nồng nhiệt, ở trên chiếc giường mềm mại, hai thân thể gắt gao quấn lấy nhau, hợp tấu một giai điệu trước sau bất biến. . . . . .

Một hồi lâu sau, cảm xúc mãnh liệt qua đi, cô gái xinh đẹp mảnh mai nằm ở trên giường, chăn hạ thấp, hơi hơi lộ ra những vết đỏ trên lưng tuyết trắng, như tố cáo sự đòi hỏi kịch liệt trước đó của người đàn ông.

Bỗng dưng, bàn tay nhẹ nhàng xoa lên khớp xương trên tấm lưng tuyết trắng, mảnh mai mới bị hắn "cẩn thận chiếu cố" không lâu trước đó, sau một hồi lưu luyến không thôi, lại chậm rãi chuyển tới khuôn mặt xinh đẹp đang nửa vùi trong gối, đầu ngón tay nhẹ nhàng vén lên những sợi tóc hỗn loạn, lộ ra má phấn đỏ hồng bên dưới. Đôi mắt nặng nề khép chặt, Ngụy Chấn Hạo biết rõ nàng vẫn chưa ngủ, đây chỉ là thói quen của nàng mà thôi! Từ từ nhắm hai mắt lặng im không nói, thần sắc mông lung giống như đang đắm chìm hay hồi tưởng lại chuyện gì, cho dù nằm ở bên người, nhưng lại có cảm giác rất xa cách, làm cho người ta. . . . . . nôn nóng khó hiểu!

Nhận thấy được ác thú trong người đang muốn rục rịch trỗi dậy, hắn ngầm hít mạnh một hơi, cưỡng chế ý nghĩ nóng nảy bất chợt ở trong lòng, cánh tay cường tráng đưa ra, chặn ngang eo, đem thân thể mềm mại đang đưa lưng về phía mình ôm vào trong lòng, làm cho tấm lưng mảnh mai dính sát vào lồng ngực của hắn.

"Làm sao vậy?" Giống như là bị đánh thức, Uông Mạn Quân chậm rãi mở đôi mắt đang mơ màng, khẽ quay đầu, hơi nghi hoặc nhìn người đàn ông trước mắt.

Chuyện gì đang xảy ra? Hắn từ trước đến nay luôn bình tĩnh hướng nội, tình cảm hiếm khi biểu lộ ra ngoài, cho dù hai người đã ở trên giường triền miên vô số lần, nhưng mỗi lần hoan ái qua đi, giống như ngầm giao hẹn với nhau, mỗi người tự động chiếm cứ một bên giường, lẳng lặng bình ổn sau dư âm kích tình, chưa bao giờ có . . . . . . loại hành động dịu dàng thế này!

Rõ ràng nhìn thấy trong mắt nàng sự kinh ngạc cùng mê hoặc, Ngụy Chấn Hạo có chút buồn bực không hiểu, đôi mắt dường như lảng tránh, đem tầm mắt bình tĩnh dừng ở trên trần nhà, thật lâu sau mới dùng giọng nói nhàn nhạt mở miệng ―

"Thứ sáu tuần này, cùng đi ăn cơm đi!"

Nghe vậy, Uông Mạn Quân không khỏi sửng sốt một chút, thần sắc có một chút kinh ngạc ngoài dự tính.

Nên nói như thế nào đây? Ba năm qua, quan hệ của bọn họ tuy rằng không thể nói là tầm thường, nhưng rất ít cùng nhau ra ngoài, thậm chí ngay cả đến nhà hàng ăn cơm hoặc là đi dạo phố, xem phim, loại hẹn hò bình thường nhất cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Cũng bởi vì như thế, hình của nàng chưa bao giờ xuất hiện ở trên trang bìa tạp chí lá cải, đối với chuyện này, nàng thật ra là cảm thấy thực may mắn.

Nhưng vừa rồi nàng mới nghe thấy cái gì? Hắn bống dưng lại có ý nghĩ mời nàng đến nhà hàng ăn tối!

"Vì, vì sao?" Có chút phản ứng không kịp bởi tình hình vừa rồi nên nàng đỏ mặt không thôi, lại còn nói lắp, dường như không hiểu hắn thình lình mời nàng là có dụng ý gì.

Với quan hệ của bọn họ, cùng nhau ra ngoài ăn một bữa cơm, cần phải có lý do sao? Nàng rốt cuộc coi hắn là cái gì? Đối với câu hỏi ký quái của nàng, Ngụy Chấn Hạo vửa khó hiểu vừa tức giận, phẫn nộ tăng thêm lực, đem thân thể mềm mại trong lòng ôm càng chặt hơn, nhưng ngoài miệng lại thờ ơ, lạnh nhạt nói : "Không có lý do gì, nếu em có việc bận, vậy cũng không miễn cưỡng."

Hắn. . . . . . tức giận cái gì chứ? Nhận thấy bản thân không biết đã chọc giận người đàn ông phía sau chỗ nào, Uông Mạn Quân mặc dù khó hiểu nhưng cũng không dự định hỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười. "Thứ Sáu em không có việc gì."

"Quyết định như vậy đi." Biết được nàng không có cự tuyệt, Ngụy Chấn Hạo tâm tình trở nên khá hơn một chút.

"Vâng. . . . . ." Nỉ non đáp nhẹ một tiếng, Uông Mạn Quân lại chậm rãi khép mắt, ở trong lồng ngực ấm áp mà rắn chắc của hắn, không có giãy giụa cũng không có rời đi, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Đôi mắt buông xuống, Ngụy Chấn Hạo tâm tư phức tạp, chăm chú nhìn trên khuôn mặt còn chút dư vị sau khi hoan ái sau của nàng, phảng phất ý muốn nhìn thấu triệt nàng nhưng không được. Một lúc lâu sau, hắn mới khép mắt, một tiếng than nhẹ như có như không bật ra khỏi cánh môi, ở trong không khí dần dần phiêu tán, cuối cùng không nghe thấy gì nữa.

Trong phòng ngủ, bọn họ giống như hai cái thìa dán chặt lấy nhau, yên lặng chia xẻ nhiệt độ cơ thể, xung quanh lại trầm tĩnh như trước.


Thứ Sáu, đại bộ phận những người làm công ăn lương vẫn vì năm đấu gạo mà vất vả, bận rộn công tác cả ngày, nhưng bởi vì hôm sau là ngày nghỉ, cho nên khác xa với di chứng uể oải của Thứ hai, đa số người hôm nay rõ ràng đều có tâm tình khá tốt.

Viên chức bộ phận tài vụ của "Sinh kỹ Kiều Tiệp" cũng là như vậy, thậm chí ngay cả lãnh đạo trực tiếp của bọn họ, người từ trước đến nay thái độ công tác nghiêm cẩn, yêu cầu siêu cao, cũng không ngoại lệ! Ngụy Chấn Hạo cũng trở nên dễ dàng ứng phó hơn, đặc biệt là hắn hiếm khi thời gian vừa đến, liền rảo bước ra khỏi văn phòng, đúng giờ tan tầm, làm cho cấp dưới kinh ngạc đến rớt hàm, còn tưởng bản thân sinh ra ảo giác .

Wow a! Không có nhìn lầm, chứng thật là chủ quản tài vụ của bọn họ.

Một đám người không hẹn mà cùng vụng trộm ra sức dụi mắt, sau khi xác định mình không có hoa mắt, mọi người thập phần ăn ý liếc mắt với nhau, sau đó rất nhanh thu hồi tầm mắt, cúi đầu mau chóng thu dọn đồ đạc.

Hắc hắc, nếu người lãnh đạo trực tiếp đã tan sở rồi, bọn họ chẳng lẽ không noi theo sao?

Mặt khác, không thèm để ý ánh mắt "Vạn chúng chú mục", Ngụy Chấn Hạo biểu tình trước sau không chút thay đổi, nhưng đáy mắt lại lóe lên một tia vui sướng mà người bên ngoài khó có thể phát hiện, đáp thang máy một đường đi xuống đại sảnh lầu một, rảo bước đi nhanh ra khỏi cửa chính. Một chút ánh chiều tà ngày cuối hè rơi ở trên người khiến hắn không tự chủ được khóe miệng hơi hơi cong lên.

Đúng vậy, tâm tình của hắn không tệ, dù sao chút nữa sẽ có một cuộc hẹn ăn tối làm người ta chờ mong, không phải sao?

Nghĩ đến đây, khóe miệng hắn ý cười mở rộng, cước bộ nhẹ nhàng hướng chỗ đỗ xe đi đến, nhưng mà mới bước ra hai ba bước, bỗng một tiếng nói vừa xa lạ lại vừa quen thuộc từ phía sau vang lên!

"Chấn Hạo!"

Tiếng gọi trong trẻo ngọt ngào lại tựa như tiếng sấm bên tai, làm cho Ngụy Chấn Hạo đột nhiên dừng bước, không dám tin quay đầu nhìn về hướng thanh âm phát ra.

Nét mặt tươi cười so với nhiều năm trước hoàn toàn không thay đổi, vẫn chói lọi, rực rỡ như ánh nắng giữa hè đập vào mắt khiến con ngươi của hắn phút chốc co rút nhanh, trái tim như nổi trống. Đầu óc trước nay luôn khôn khéo giỏi giang, nháy mắt trở nên trống rỗng, hắn chỉ có thể kinh ngạc đứng nhìn người trước mắt, cô gái có khuôn mặt tương tự mà khí chất khác xa với Uông Mạn Quân . . . . . .

"Như thế nào? Sợ đến choáng váng sao?" Dường như đối với việc dọa người cảm thấy rất thú vị, cô gái xinh đẹp mang theo ý cười đầy mình, như ánh mặt trời giữa hè , từng bước một nhẹ nhàng đi tới gần hắn. Nàng. . . . . . đã trở lại. . . . . .

Ngụy Chấn Hạo kinh ngạc đến thất thần nhìn cô gái, nàng vẫn giống y như trong trí nhớ của hắn, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ, phảng phất như thời gian chưa bao giờ trôi qua ở trên người nàng. Hắn chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, hô hấp dồn dập, những rung động cuồng nhiệt khi còn trẻ giờ đây mãnh liệt bốc lên, ở thời khắc nhìn thấy nàng, vì không kịp đề phòng mà xộc lên não, hơn nữa cường hãn xâm nhập tất cả các giác quan, làm hắn nhịn không được cả người run rẩy liên tục.

"Đã lâu không gặp, không mời bạn cũ uống chén trà sao?" Nghiêng đầu, nàng khéo léo cười hỏi, ngữ điệu cùng dáng vẻ vô cùng thân thiết, phảng phất như hai người thường xuyên ước hẹn, chứ không phải đã mấy năm không gặp mặt.

Vậy là nàng thật sự đã trở lại. . . . . .

Kinh ngạc nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mắt, nghe thấy tiếng nói cười bên tai, tựa như mọi việc chưa bao giờ thay đổi, nàng cũng chưa bao giờ rời đi, Ngụy Chấn Hạo ngực như là bị người ta cào xé từng trận, trong đầu trống rỗng không thể suy nghĩ, chỉ có thể hoảng hốt gật đầu, bị lạc trong nụ cười của người đẹp, cái gì cũng không thể nhớ nổi. . . . . .

Ánh đèn mờ nhạt, không khí tao nhã, ở trong quán cà phê, có đôi lứa hạnh phúc ngọt ngào, có bạn tốt vui vẻ tán dóc, đương nhiên cũng có tư vị phức tạp của tình nhân chia tay nhiều năm gặp lại.

Nàng thật sự đã trở lại. . . . . . Người hắn yêu say đắm nhiều năm trước . . . . .

Lần đầu tiên ý thức được lời của bạn tốt vài ngày trước đã hóa thành sự thật, Ngụy Chấn Hạo kinh ngạc ngồi đối diện cô gái, tâm tư rối loạn, trong lòng có muôn vàn cảm xúc, dường như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói, nhưng cũng lại giống như cái gì cũng không cần nói, cuối cùng chỉ có thể im lặng.

"Những năm gần đây có khỏe không?" Tựa hồ không để ý tâm trạng phức tạp của hắn, Liên Nhạc Nhã cười mở miệng trước, thái độ của nàng ung dung hào phóng, không có chút ngại ngùng của tình nhân cũ gặp lại.

Nghe nàng ân cần thăm hỏi, Ngụy Chấn Hạo rốt cuộc cũng giật mình lấy lại tinh thần, áp chế tâm tư phức tạp, hắn tùy tiện gật đầu thay câu trả lời, âm thầm hít sâu một hơi, lúc này mới khôi phục sự bình tĩnh ngày thường, lấy giọng nói không chút gợn sóng hỏi: "Em thì sao? Vì sao đột nhiên trở lại?"

Năm đó, nàng là thiên kim tiểu thư nhà giàu, còn hắn chẳng qua là tên sinh viên nghèo, cha mẹ đều mất, bất luận gia thế hay bối cảnh, bọn họ đều là một trời một vực, không hề có điểm chung, nhưng hai người trong một lần được bạn học giới thiệu quen biết, tiếp đó liền yêu nhau .

Ngay từ lúc còn trẻ cho tới tận bây giờ, tính tình của hắn đều không cởi mở, thậm chí có thể nói là nặng nề mà buồn tẻ; thế nhưng nàng lại hoạt bát rạng rỡ, tựa như ánh mặt trời sáng lạn, làm cho hắn bị hấp dẫn, như thiêu thân lao đầu vào lửa, sự nồng nhiệt trong lòng cũng vì nàng mà nhen nhóm.

Thế nhưng dù có yêu say đắm cũng không bù đắp được khoảng cách gia thế, bối cảnh!

Ngay khi cha mẹ nàng phát hiện bảo bối mình nâng niu trên tay, cẩn thận che chở, lại kết giao với một tiểu tử vừa nghèo vừa tầm thường thì e sợ con gái bị lừa gạt, tương lai phải chịu khổ, chịu thiệt, lập tức không nói hai lời, quyết định nhanh chóng thay nàng xin nghỉ học, đem nàng cưỡng chế đưa ra nước ngoài.

Lúc ấy bọn họ tuổi còn trẻ, nàng không thể tách rời được cha mẹ, cũng không dứt được tình thân; mà hắn cũng vô phương cho nàng một cuộc sống sung túc đầy đủ. Cho nên dù tim như bị chảy máu, đau đớn tưởng như thế giới sắp hủy diệt, bọn họ vẫn là không thể không chia tay, thậm chí bị chặt đứt liên hệ, không biết tin tức của đối phương.

Bởi vì lúc trước chia lìa là bất đắc dĩ lại đau khổ như vậy, cho nên trong lòng của hắn vẫn tiếc nuối thật sâu, vẫn không thể quên hình ảnh của nàng, nhưng mà đã nhiều năm trôi qua, hắn cho rằng bọn họ là hữu duyên vô phận, nên liền tìm kiếm những phụ nữ có khuôn mặt tương tự với nàng.

Không nghĩ tới nay nàng lại trở về, lại một lần nữa tươi cười rạng rỡ đi tới trước mắt của hắn.

Không biết hắn trong nháy mắt suy nghĩ cuồn cuộn, Liên Nhạc Nhã yêu kiều cười khẽ."Đâu thể lúc nào cũng ở nước ngoài, đúng không? Hơn nữa, đã lâu không quay về Đài Loan rồi, em rất tưởng niệm mọi thứ ở nơi này."

Tưởng niệm mọi thứ ở Đài Loan? Có bao gồm hắn không?

Suýt nữa buột miệng thốt ra, may mắn lý trí còn sót lại khiến cho hắn đem câu hỏi xúc động này kịp thời nuốt trở về, Ngụy Chấn Hạo khóe miệng giật nhẹ, cười lớn nói : "Em làm sao mà biết chỗ của anh?"

Đài Bắc nói lớn không lớn, nhưng nói nhỏ cũng không phải nhỏ!

Cho dù tâm tình kích động thế nào, hắn cũng sẽ không ngốc đến mức nghĩ rằng việc hai người "ngẫu nhiên gặp" ở ngoài cao ốc nơi hắn làm việc là sự trùng hợp.

"Em nhớ trên tạp chí lá cải, các bài báo liên quan đến anh cũng không ít, tư liệu cá nhân còn viết rất tường tận." Tiếng nói thanh thúy tràn ngập ý trêu chọc, Liên Nhạc Nhã thích thú chế nhạo đời sống tình cảm phong phú của hắn, cuối cùng mới cười bổ sung. "Nói thật, mấy ngày trước em có gặp Triệu Dục Đàn rồi, biết được tình hình gần đây của anh cũng không khó."

Đúng rồi! Khó trách Dục Đàn biết nàng đã trở lại.

Trong lòng thầm nghĩ, Ngụy Chấn Hạo đối với sự trêu chọc của nàng, đang nghĩ tới làm như thế nào phản ứng, vừa vặn nhân viên phục vụ vào lúc này đưa lên đồ uống, cũng khiến hắn bớt ngại ngùng.

Đồ uống đưa lên, nhân viên phục vụ sau khi lưu lại một câu "Mời thưởng thức", rất nhanh lại lui xuống, làm cho hai người im lặng trong chốc lát có thể tiếp tục nói chuyện.

"Anh vẫn như cũ." Nhìn tách cà phê trước bàn hắn, Nhạc Nhã bỗng dưng nở nụ cười.

Như cũ?

Đối với bình luận bất ngờ này có chút khó hiểu, Ngụy Chấn Hạo nhướng cao lông mày, nhưng hành động này trong mắt nàng lại trở thành hắn vì bị mình nói trúng nên phản ứng như vậy, lập tức cười duyên không ngớt!

"Cà phê đen, một muỗng đường, không thêm sữa, đúng không?" Cười khanh khách nói ra thói quen cũ của hắn, nàng thực tự nhiên giúp hắn bỏ thêm một muỗng đường vào tách cà phê, dù sao trước kia cũng từng giúp hắn làm như vậy vô số lần, động tác tự nhiên lại quen thuộc, tuyệt không cảm thấy có gì bất thường.

Một muỗng đường, không thêm sữa? Đây là thói quen trước kia của hắn sao? Hơi cảm thấy kinh ngạc, Ngụy Chấn Hạo hoảng hốt một chút, một ý niệm nhỏ bé lặng lẽ hiện lên ở trong lòng . . . . . . Không! Hắn hiện tại thích hai thìa đường, một chút sữa.

Mới một thời gian, thói quen của hắn đã bất tri bất giác thay đổi rồi sao?

Trong mắt lóe lên một tia mê muội người khác khó mà phát hiện, Ngụy Chấn Hạo không biết rõ chính mình rốt cuộc đã thay đổi từ lúc nào, nhưng đối với "kiểu quan tâm như lúc trước" của nàng, hắn cũng không có ý định nói thêm gì, lập tức cười cười bưng lên tách cà phê khẽ nhấp một chút, chất lỏng màu đen hương thuần cùng vị đắng mãnh liệt lướt qua đầu lưỡi, tràn đầy trong miệng, lúc này hắn càng thêm xác định một chuyện!

Cà phê đen tuy rằng hương thuần mê người, nhưng bây giờ hắn lại càng ưa thích thêm một chút sữa tươi mềm mại mà dễ chịu.

"Mấy năm trở lại đây, sự nghiệp của anh thực đã thành công rồi, chúc mừng." Khuấy ly nước trái cây của mình, Liên Nhạc Nhã thấy hắn im lặng, thần sắc hơi cổ quái không biết suy nghĩ cái gì, lập tức vội vàng cười thay đổi đề tài.

"Nhờ phúc của Dục Đàn cùng Tử Luân, anh chỉ là một chủ quản tài vụ nho nhỏ, không có gì đáng nói ." Khóe miệng hơi hơi nhếch lên một cái, Ngụy Chấn Hạo nhẹ nhàng bâng quơ nói, thực cảm thấy chuyện này không có gì đáng kiêu ngạo .

Hắn nói một cách thản nhiên, dường như bản thân thật sự chỉ là viên chức nhỏ, nhưng Liên Nhạc Nhã cũng hiểu được sự thật không phải là như thế! Lấy ngay mẹ nàng mà nói, trong một hai năm ở nước ngoài, khi cùng nàng liên hệ qua điện thoại cũng mơ hồ ám chỉ hắn đã không còn là tiểu tử nghèo ngày xưa; mà đã có được công ty riêng, cha nàng ở trên thương trường thông thạo tin tức lại càng hiểu được chính mình lúc trước dã nhìn sai rồi.

Nhưng nói những chuyện này bây giờ thì có ích lợi gì? Nàng không phải không biết cha mẹ công khai ám chỉ chuyện gì, nhưng bọn họ cũng đã chia tay nhiều năm, cho dù nàng còn có tâm, hắn cũng chưa chắc còn có tình a!

Nghĩ đến đây, Liên Nhạc Nhã trước giờ vẻ mặt rạng rỡ cũng không khỏi hơi ảm đạm, lòng có chút se lại, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên nói cái gì, hai người lại rơi vào xấu hổ trầm mặc.

May mà làm Ngụy Chấn Hạo ý thức được sự việc, hắn rất nhanh phá vỡ sự trầm mặc, quan tâm hỏi thăm: "Em mấy năm nay ở nước ngoài có tốt không?"

"Anh nói đến phương diện nào?" Nháy mắt cười cười, nàng cố ý hỏi lại, không trực tiếp trả lời.

Nên nói như thế nào đây? Ở phương diện vật chất, nàng từ trước đến nay đều được hậu đãi; nhưng ở phương diện tinh thần . . . . . . Bị buộc chia tay cùng hắn, lúc ban đầu, nàng vừa thương tâm vừa đau khổ, nhưng thời gian là phương thuốc tốt nhất, nàng bận rộn thích ứng cuộc sống ở nước ngoài cùng việc học, ngày ngày qua đi, cảm giác đau khổ cũng chậm rãi biến mất. Sau đó phạm vi cuộc sống mở rộng, bạn bè càng ngày càng nhiều, số lần thương nhớ hắn cũng càng lúc càng ít, tiếp đến có người theo đuổi, nàng cũng trải qua vài đoạn cảm tình, nhưng trước sau cũng không có nơi dừng chân thực sự.

Những năm gần đây, ngẫu nhiên giữa đêm khuya mộng mị, nàng lại nhớ đến bóng dáng của hắn, trong lòng không phải không có tiếc nuối, nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi, dù sao hắn cũng đã thuộc về quá khứ rồi.

Mãi đến gần đây, cha mẹ muốn nàng về nước, bởi sau khi tốt nghiệp nhiều năm rồi vẫn trải qua cuộc sống an nhàn sung sướng, dựa vào cha mẹ chu cấp cho nên nàng liền ngoan ngoãn đóng gói hành lý, một đường bay trở về Đài Loan, sau đó. . . . . . sau đó liền không nhịn được ở bên ngoài chỗ hắn làm việc chế tạo nên cái "cuộc gặp mặt ngẫu nhiên".

Nghe nàng đùa đùa hỏi lại, Ngụy Chấn Hạo cũng cười khẽ ."Tùy ý em, nói một chút về cuộc sống ở nước ngoài đi!"

Nếu hắn đã nói tùy ý, Liên Nhạc Nhã cũng thật sự tùy tiện, bắt đầu tán gẫu về một ít chuyện lý thú trong cuộc sống ở nước ngoài những năm gần đây; còn hắn thì mỉm cười lắng nghe, hai người tựa như bạn bè cũ bình thường rảnh rỗi nói việc nhà. Sau đó mỗi khi nàng lộ ra bộ dáng tươi cười rạng rỡ thì ngực hắn lại nóng bỏng rung động, ánh mắt vô cùng dịu dàng đọng lại trên nụ cười trước mắt, phảng phất như thời gian chưa từng trôi qua, bọn họ vẫn là đôi tình nhân yêu đương say đắm nhiều năm trước vậy. Cứ như vậy cười cười nói nói, quan tâm trêu ghẹo lẫn nhau, thời gian từ từ trôi qua, không biết qua bao lâu, chuyện nên nói đã nói, nên hỏi thì phải hỏi, nhìn thấy bạn cũ mỉm cười nói, Liên Nhạc Nhã lại khẽ cắn môi, trên mặt do dự rõ ràng . . . . . .

Nên làm cái gì bây giờ? Nàng biết bỏ lỡ hôm nay, bản thân có thể sẽ không còn dũng khí nói ra nữa. . . . . .

"Làm sao vậy?" Nhận thấy được nàng có điểm khác thường, Ngụy Chấn Hạo mềm giọng hỏi.

Tựa như có vài phần bất an lại như có vài phần chờ đợi nhìn người đàn ông trước mắt, Liên Nhạc Nhã vài lần há mồm muốn nói nhưng lại thôi, sau một hồi chần chờ, rốt cuộc hạ quyết tâm, hít sâu một hơi rồi mới thấp giọng mở miệng hỏi!

"Chúng ta. . . . . . có khả năng tái hợp không?"

Tái hợp? Bọn họ?

Trăm triệu lần không dự đoán được nàng lại hỏi như vậy, Ngụy Chấn Hạo thoáng chốc sửng sốt, trong đầu như có tiếng nổ rầm rầm, nhìn chằm chằm người hắn từng yêu sâu đậm, thậm chí làm cho hắn vài năm nay theo bản năng luôn tìm kiếm những khuôn mặt tương tự nàng. Không thể phủ nhận lồng ngực của hắn đang dấy lên một cảm giác cuồng nhiệt như khi còn trẻ, trong nháy mắt tim đập gia tốc, thậm chí hô hấp cũng không tự chủ dồn dập hơn, thế nhưng . . . . . .

"Anh không biết. . . . . ." Bất ngờ, hắn giống như thất thần thì thào nói nhỏ, đưa ra đáp án này. Đúng vậy! Nàng không phải là "nguyên mẫu" sao? Hắn đối với việc năm đó chia lìa vẫn tiếc nuối, cho nên đối với nàng nhớ mãi không quên, không phải sao?

Cho nên khi nàng đưa ra yêu cầu tái hợp, hắn hẳn phải mừng rỡ như điên, một lời đáp ứng ngay, thu hồi lại phần cảm tình kia, làm cho tiếc nuối trong lòng biến thành viên mãn, không phải sao?

Thế nhưng tại sao trong giây phút này, trong đầu của hắn lại hiện lên cũng là một khuôn mặt tương tự khác, nhưng không có tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời, mà là một khuôn mặt tản ra mùi vị dịu dàng ôn nhu tựa như ánh trăng?

Khuôn mặt làm cho người ta thư thái yên tĩnh, vô thức mà thả lỏng tinh thần. . . . . .

Chậm đã! Hắn tựa hồ quên mất một chuyện. Nhớ tới chủ nhân của khuôn mặt kia, Ngụy Chấn Hạo thoáng chốc đột nhiên hoàn hồn, nhớ đến hắn thế nhưng đã quên mất cuộc hẹn ăn tối do chính mình định ra, sắc mặt hắn trước giờ bình tĩnh trầm ổn nay cũng không khỏi biến hóa, nhanh nhìn đồng hồ!

"Đáng chết!" Ảo não khẽ nguyền rủa, hắn đột nhiên đứng dậy.

"Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?" Bị hành động bất thình lình của hắn dọa, Liên Nhạc Nhã không ngừng thân thiết hỏi han.

"Thật có lỗi, anh còn có việc, đi trước một bước." Mắt thấy thời gian hẹn đã qua lâu, Ngụy Chấn Hạo vội vàng bỏ lại một câu, cuối cùng bất chấp ánh mắt kinh ngạc của nàng, thẳng lấy hóa đơn đi trả tiền, xong lập tức chạy lấy người, dùng tốc độ cực nhanh, động tác linh hoạt, hoàn toàn không có lãng phí một phút một giây.

Ngạc nhiên nhìn bóng dáng của hắn ở trong chớp mắt biến mất bên ngoài quán cà phê, Liên Nhạc Nhã một mình lưu lại không khỏi có chút thất thần, bên khóe miệng từ trước đến nay luôn rạng rỡ tươi cười bất tri bất giác có một tia ảm đạm chua chát . . . . . .

Trước kia, hắn chưa bao giờ bỏ lại nàng; nhưng nhiều năm đã qua đi, rất nhiều chuyện đều thay đổi. . . . . . thay đổi. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.