Thế Thân

Chương 18



"Ngươi cho là vậy có phải hay không?"

"Thần thiếp không dám!"

"Ngươi biết không?" Buông cằm nàng ra, y đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng: "Nếu không phải ngươi có khuôn mặt giống Liễu Uẩn Nịnh như đúc, thì ngươi hiện giờ đang ở trong thiên lao đấy!"

"......"

"Hiện tại chưa tìm thấy Liễu Uẩn Nịnh, vậy bắt ngươi làm thế thân cũng không tệ!" Lại nâng cằm nàng lên, trao nụ hôn lạnh lẽo lên môi nàng: "Dù sao, trên đời khó có thể tìm được một khuôn mặt giống nàng đến thế!"

"Nói như vậy, thần thiếp chỉ cần an phận, làm một thế thân là đủ rồi?" Nàng vẫn mỉm cười đối diện với y, dù cho có đang nghe những lời nói sỉ nhục mình.

Lòng Hiên Viên Kỳ tự dưng cảm thấy không vui, xô nàng ra, lạnh lùng đáp: "Đúng vậy, thân phận ngươi hiện tại ở trong cung là Liễu Uẩn Nịnh, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, ngươi hiện tại là Liễu Uẩn Nịnh!"

Bị y xô, nàng ngã xuống đất, đầu gối va vào gạch lát sàn, đau đến nỗi khiến sắc mặt nàng trắng bệch. Vất vả lắm mới có thể ngồi dậy được, thì lại nghe những lời y nói khiến nàng thêm thất vọng đau lòng, không biết dũng khí từ đâu đến, nàng nắm chặt tay, nói: "Nhưng mà—-" Nâng tay, nàng nhìn y không chút thoái nhượng: "Ta lại không hy vọng như vậy!"

"......" Y không nói gì, mày chau lại.

"Ta là ta, sẽ không bao giờ là Liễu Uẩn Nịnh! Ta cũng không muốn trở thành Liễu Uẩn Nịnh!"

Đáy mắt y rõ ràng nổi sóng, nhưng không hề để lộ ra, chỉ lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm, nàng cũng nhìn lại y không chút thoái nhượng.

"Ờ! Chính xác!" Y bỗng dưng cười, nụ cười vừa lạnh lùng, vừa vô tình: "Ngươi vĩnh viễn sẽ không thể thay thế Liễu Uẩn Nịnh!" Nụ cười của y trở nên tàn nhẫn hơn: "Ngươi căn bản là kém nàng rất nhiều, loại người ti tiện như ngươi, căn bản không thể giống nàng được!"

"......"

"Trẫm thật sự rất hiếu kỳ, rốt cục ngươi đã dùng cách thức ti tiện gì, để thuyết phục nàng nhường cơ hội tiến cung cho ngươi?"

"Là Nhị nương nói vậy với ngươi ư?" Nàng hỏi ngược lại, sắc mặt trở nên tái nhợt trong phút chốc.

"Hừ! Nếu ngươi đã làm được, còn sợ bị người khác biết sao?"

"Đúng ha! Nếu đã làm được, sao lại còn sợ bị người khác biết nhỉ?" Nàng cười cười tự giễu, đứng dậy: "Vậy bệ hạ tính xử trí ra sao nếu thần thiếp ti tiện đến thế?"

—- Thật nực cười, đến cuối cùng, ngược lại nàng mới là tội nhân mang tội không thể tha, tất cả mọi chuyện do nàng đã sai, ha ha, thật nực cười!

"Nếu ngươi nói ra tung tích của Liễu Uẩn Nịnh cho trẫm hay, trẫm có thể tha cho ngươi!"

Thấy bộ dạng như đang ban nhiều ân huệ của y cho nàng, nàng nhịn không được cười: "Vậy thì không xong rồi." Nàng thì thào, cười yếu ớt: "Thần thiếp cũng còn không biết tung tích của Liễu Uẩn Nịnh vậy thì phải làm sao đây?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.