Thế Thân

Chương 31



Trời còn chưa sáng, Liễu Vận Ngưng đã tỉnh, không phải nàng có thói quen dậy sớm, là bởi vì, thời tiết chuyển biến quá nhanh, nàng bị một cơn gió lạnh thổi tỉnh.

Chỉ một đêm qua đi, cơn mưa tối hôm qua, là tin báo hiệu chuyển mùa, thời tiết sáng nay bỗng chuyển lạnh, hoa tuyết bay bay ngoài trời nói cho mọi người hay, mùa đông, đã đến rồi!

—- Đây là tuyết đầu năm!

Một phần hoa tuyết bị gió thổi bay qua khung cửa sổ đã mở rộng một cánh, không lâu sau liền tan thành nước, lưu lại một vũng nước đọng trên sàn, rồi nhanh chóng thấm xuống đất, không hề để lại dấu vết.

Dựa vào thành giường, Liễu Vận Ngưng lẳng lặng nhìn hoa tuyết bay bay, có hơi xuất thần.

—- Mới hơn mười tháng thôi, mà tuyết đã rơi rồi, mùa đông năm nay đến sớm thật đấy!

Hơn nữa, còn rất lạnh!

"Nương Nương—-" Lúc Lưu Dục vào thấy Liễu Vận Ngưng vận chiếc áo đơn bạc ngẩn người nhìn hoa tuyết ngoài cửa sổ, vội cầm lấy áo choàng trùm cho nàng: "Nương Nương, nếu người cứ không biết chăm sóc bản thân, thì sớm muộn cũng chịu khổ."

"Lưu Dục—-" Liễu Vận Ngưng quay đầu nhìn Lưu Dục, bàn tay lạnh lẽo túm lấy ống tay áo của nàng: "Ta muốn đi bái tế mẫu thân."

Bàn tay đang vội vã thắt dây lưng dừng lại, Lưu Dục ngẩng đầu: "Không được tùy hứng nữa, Nương Nương."

"Nhưng ngày giỗ của mẫu thân sắp đến rồi." Thanh âm thấp dần, chính nàng không biết lời yêu cầu này ép buộc người khác biết bao nhiêu.

"Nương Nương, năm rồi Nương Nương cũng đâu có dự ngày giỗ của phu nhân đâu đúng không? Vậy lần này......" Lời vừa ra khỏi miệng, Lưu Dục biết ngay mình đã đụng đến vết thương lòng của Nương Nương.

Ngày giỗ phu nhân năm ngoái không phải Nương Nương không muốn dự, mà là lão gia không cho người dự.

"......" Ánh sáng trong mắt dần trở nên ảm đạm, nàng chậm rãi buông tay áo Lưu Dục ra: "Ừ."

Thật ra hồi đó nàng có đi, nhưng đợi mọi người bái tế xong mới lén đến.

Nhưng có lẽ năm nay không thể nữa rồi.

"Nương Nương, dù sao ngày giỗ phu nhân còn đến vài ngày lận, hay là Nương Nương xin phép bệ hạ, không chừng bệ hạ có thể chấp thuận cho Nương Nương đó!" Lưu Dục đề nghị.

Lắc đầu, Liễu Vận Ngưng cười khẽ: "Không cần, có lẽ......" Nàng không nói thêm gì nữa, đứng dậy, nói: "Lưu Dục, giúp ta chuẩn bị nước ấm!"

—- Có lẽ mẫu thân trên thực tế cũng không hy vọng được gặp ta.

"Đã chuẩn bị xong rồi!"

"Ừ!"

"Nương Nương, lát nữa người muốn đến chỗ Vân phi Nương Nương sao?"

"Ừ, dù sao nàng cũng đã giúp Lý Nhĩ!"

"Vậy nô tỳ lui xuống chuẩn bị trước, Nương Nương tắm xong nhớ gọi Lưu Dục vào hầu hạ, nô tỳ đứng chờ ở ngoài."

"Ừ!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.