Thê Tử Lười Biếng Của Nam Nhân Hung Hãn

Chương 10: Uyên ương dưới tàng cây



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đầu mùa hè, trong rừng từng trận gió mát, mang theo mùi thơm ngát nhàn nhạt của loài hoa không tên.

Thư Lan ngoan ngoãn nằm trên đùi Tiêu lang, đôi tay xếp ở dưới đầu, đầu nhỏ theo thói quen nghiêng về bên phải. Nếu đổi thành người khác, trước thấp sau cao tư thế tuyệt đối ngủ không yên ổn, nhưng nàng là ai? Kiếp trước đầu cũng có thể hướng xuống dưới treo ngược ngủ ở trên cây, hiện tại khó khăn nhỏ này, chẳng đáng là gì!

Nhưng mà, Thư Lan quên mất, kiếp trước sẽ không có ai quấy rầy nàng, hiện tại bên người nàng lại có ác lang chuyển thế thích khi dễ nàng.

Sau khi lột quần Thư Lan, Tiêu lang liền ngây ngẩn cả người, thì ra chân lười nha đầu so với tay nàng còn trắng mịn hơn, cái mông nhỏ vểnh lên thật cao bị hắn đè xuống giữa hai chân phác họa một đường cong mềm mại, thoạt nhìn động lòng người như vậy.

Bắt đầu Tiêu Lang chỉ là bất động nhìn cái mông tròn tròn của Thư Lan, dần dần, mắt hắn càng ngày càng sâu, tầm mắt cũng dời tới giữa hai chân Thư Lan. Hắn biết thân thể sói cái, biết thân thể nam nhân, vẫn chưa nhìn qua phía dưới nữ nhân, dĩ nhiên, khi còn bé cùng Thư Lan tắm không tính, khi đó hắn trừ phía dưới nhiều ra cây gậy nhỏ, hai người gần như không có khác nhau chút nào.

Một loại bản năng kích động khiến hắn cẩn thận đặt Thư Lan ngửa mặt ở trên cỏ, chỗ mông hơi đau đớn khiến Thư Lan đang ngủ say nhíu mày một cái, cọ xát vào mặt cỏ, rất nhanh khôi phục yên tĩnh. Hai cánh tay tựa như củ sen khoác lên đầu bên cạnh, bộ dáng khi ngủ càng thêm ngốc nghếch, buồn cười đáng yêu không chịu được, thật sự là Tiêu Lang không nhịn được rồi, miệng đắng lưỡi khô nằm nghiêng bên cạnh Thư Lan, nhẹ nhàng hạ xuống hôn nàng, sau đó liền mê luyến cảm giác mềm nhũn đó, ở trên mặt nàng lưu luyến quên về.

"Ưmh, nương, để cho ta ngủ tiếp một lát . . . . . ." Thư Lan phất tay đánh về phía" tay nương" , hướng bên trái ngắt nhéo.

Theo động tác vô ý thức của nàng, áo ngắn thêu hoa màu hồng co lại, lộ ra một đoạn eo thon nhỏ trắng như tuyết, cỏ xanh biếc ở dưới càng làm nổi bật thân thể, tựa như đậu hũ rất mê người. ( phi lễ nhano3hắc hắc )

Tiêu Lang không khống chế được vươn tay, khoác lên xương hông Thư Lan, trước sau vuốt ve, hô hấp càng phát ra dồn dập, nếu thân thể có phản ứng, có phải có thể làm loại chuyện tình đó hay không?

Cái ý nghĩ này để cho cả người hắn nóng rực, Tiêu Lang chợt ngồi dậy, lần nữa để Thư Lan nằm ngang, thấy nàng ngủ an tĩnh không có dấu hiệu thức tỉnh, liền từ từ nửa quỳ bên ngoài hai chân của Thư Lan, hai cánh tay chống xuống cỏ, cúi đầu đến gần.

Dưới bụng bằng phẳng có mấy cây cỏ non dài lưa thưa, ở dưới chính là thịt non trắng như tuyết, môi nhỏ hồng nhạt. . . . . .

Nhịp tim không khống chế tăng nhanh, Tiêu Lang rất muốn đẩy môi hồng đáng yêu ra, nhìn một chút phong cảnh bên trong là thế nào. ( ôi máu của tasweatsweat)

Nhưng ngay khi hắn run rẩy sắp đụng nơi đó thì ở nơi xa chợt truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, xen lẫn tiếng người dồn dập: "Thúy Hà, đến phía trước, ca ca hảo hảo thương ngươi!"

Tiêu Lang lấy làm kinh hãi, nghe tiếng bước chân kia càng ngày càng gần, hiển nhiên là hướng tới bên mình, vội thật nhanh mặc xong quần thay Thư Lan, giương mắt nhìn chung quanh, không phát hiện chỗ ẩn thân thích hợp, không thể làm gì khác hơn là gọi Thư Lan tỉnh, "A Lan, có người xấu tới, chúng ta phải trốn trên cây!"

Thư Lan u mê nháy nháy mắt, hình như chưa kịp phản ứng tại sao mình cùng Tiêu Lang ở chỗ này.

Tiêu lang cũng không cho nàng thời gian phản ứng, lôi kéo người vọt đến một hai phía sau cây đại thụ to có thân cỡ hai người ôm, nhỏ giọng thúc giục Thư Lan bò lên trên. Bọn họ cũng mười tuổi rồi, nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, cô nam quả nữ núp ở trong rừng, truyền đi đối với thanh danh Thư Lan không tốt. Tiêu Lang thích trêu cợt khi dễ Thư Lan là thật, nhưng chỉ có hắn mới được, nếu người khác chửi bới nhục mạ Thư Lan, hắn nhất định không chịu được.

Bên kia tiếng chạy bộ càng ngày càng gần, Thư Lan mơ mơ màng màng cũng không có ngẫm nghĩ, theo bản năng tin lời nói Tiêu Lang, đôi tay vòng quanh cây, bắp chân đạp một cái, lấy tốc độ làm người ta khiếp sợ bò lên. Nếu Tần thị nhìn thấy, nàng nhất định sẽ hoài nghi Thư Lan linh hoạt như vậy vẫn là nữ nhi nhiều một bước đều lười phải đi sao?

Có ít thứ là thiên phú, lợi ích của kiếp trước, Tiêu Lang khí lực siêu cường, đối với mùi đặc biệt nhạy cảm, thường thường dựa vào mùi có thể phân biệt người phía sau là ai. Còn với Thư Lan, kiếp trước phần lớn thời gian nàng chỉ sống ở trên cây, đối với leo cây có thiên phú dị bẩm, đến Tiêu Lang cũng mặc cảm. Chỉ là, trừ Tiêu Lang cùng chính nàng, không ai biết thôi.

Thư Lan ở phía trước, Tiêu Lang ở phía sau, hai người vừa mới cách mặt đất hơn ba thước núp ở giữa chạc cây, chỉ thấy một nam một nữ tay cầm tay chạy tới.

"Hai người này hình như khá quen à?" Thư Lan bị Tiêu Lang ôm vào trong ngực, cúi đầu nói, nhất thời cũng quên mất nàng đang giận hắn đấy.

Hơi thở ấm áp như lan phả tới trước mặt, cánh tay Tiêu Lang vòng ngang hông Thư Lan nắm thật chặt, không nói gì, bình thường lười nha đầu hoàn toàn không nhớ người, thế nhưng hắn lại nhận ra được. Dưới tàng cây, vóc người nam tử mép chếch tròn mặt đỏ chính là con lớn nhất Triệu Đại Lang, cúi đầu đi theo sau lưng Triệu đại lang cũng là trưởng nữ của đại bá nương Trương thị, Tiêu Thúy Hà, năm nay 16 tuổi, tính tình chất phác hướng nội, không được Trương thị thích, thường thường bị muội muội Tiêu Liên Hoa xảo trá ngang ngược khi dễ.

Ban ngày ban mặt, hai người bọn họ tới nơi này làm gì, chẳng lẽ còn nói?

Đang suy nghĩ, bả vai nặng đi, là do Thư Lan tựa vào trên người hắn, lại nhắm hai mắt lại.

Tiêu Lang vừa bực mình vừa buồn cười, nha đầu này, nếu ngày nào đó bị người buôn lậu bắt đi, sợ rằng cũng sẽ không khóc một tiếng.

Dĩ nhiên, hắn sẽ không để cho nàng xảy ra chuyện đó .

Dưới tàng cây, Triệu Đại Lang ôm Tiêu Thúy Hà sóng vai ngồi xuống, sốt ruột khó nén muốn hôn môi, " Thúy Hà tốt, ta muốn đến chết rồi, hiện tại liền cho ta đi!" Một tay vòng chắc eo nhỏ nhắn của Thúy Hà, một tay cởi thắt lưng của nàng ra, thân thể khỏe mạnh gần như hoàn toàn đè lên trên người Thúy Hà.

Vốn dĩ Triệu Đại Lang tính tình phong lưu, dựa vào lão tử của hắn là Lý Chính, mười ba mười bốn tuổi học được quyến rũ thiếu nữ ngu ngốc trong thôn làm chuyện cẩu thả, có khuê nữ bị hắn đoạt thân thể, mặc dù bị vứt bỏ, lại ngại vì danh tiếng không dám lộ ra, chỉ có thể nén giận tiếp tục sống, ngược lại đã cổ vũ Triệu Đại Lang kiêu căng. Nhưng mà, liên tiếp thuận lợi ánh mắt Triệu Đại Lang cũng bị nuôi xảo quyệt, mặc dù đã sớm biết Thúy Hà, nhưng bởi vì cuộc sống Thúy Hà nghèo, tư sắc thường thường, vừa bắt đầu hắn cũng không nhớ nàng. Không biết được ngày đó gần tối đi ngang qua bờ sông, nhìn thấy Thúy Hà núp ở sau tảng đá lớn để tắm, liếc một cái liền si mê hai luồng nhũ - thịt đầy đặn đĩnh kiều trước ngực nàng, lúc ấy hận không được nhào tới. Cũng may mặc dù hắn háo sắc, nhưng cũng hiểu được đạo lý không thể dùng mạnh, nếu không lan truyền ra ngoài, lão tử của hắn còn không đánh chết hắn, liền tùy lúc xuống tay.

Bên này Triệu Đại Lang tìm cách quyến rũ Thúy Hà, không biết trong lòng Thúy Hà đã sớm thương nhớ hắn, ngay cả lúc vô tình gặp được ở bờ sông, đều là nàng tính toán tốt.

Thúy Hà tính tình chất phác không đòi cưới, dáng vẻ cũng chỉ được cho trung đẳng, năm ngoái Trương thị thu xếp hôn sự cho nàng, hết lần này tới lần khác không có người làm mai tới cửa. Sau trong tháng ba, một gia đình trong thôn phía sau núi xin bà mai tới cửa cầu hôn, nói là một hán tử xấu xí hơn 20 tuổi, Thúy Hà thấy ngứa mắt, Trương thị vẫn vui mừng cùng người ta hứa hẹn đồ cưới, một lời đáp ứng, chỉ chờ qua Trung thu là cử hành hôn sự.

Thúy Hà không có cách nào, nghĩ đi nghĩ lui, liền đánh chủ ý lên Triệu Đại Lang. Nàng nghĩ, chỉ cần làm lớn bụng, Triệu Đại Lang còn có thể nhìn nàng lấy chồng ở xa hay sao? Về phần kết quả Trương thị sau khi thoái hôn, Thúy Hà không có để ở trong lòng, làm nương không thay nữ nhi suy tính, vì sao nàng phải nghĩ tới Trương thị?

Chỉ là nha, đối với nam nhân, cũng không thể lập tức đáp ứngý muốn của hắn.

"Đại Lang, đừng như vậy, làm cho người ta nhìn thấy không tốt. . . . . ." Thúy Hà giả vờ đẩy đẩy Triệu Đại Lang, âm thầm cố ý dùng bộ ngực mình vẫn làm kiêu ngạo cọ xát đối phương bởi vì ngực dầy đủ giống như vuốt ve.

Một cái va chạm, đồng thời hai người giật thót mình.

Triệu Đại Lang một phát bắt được tay Thúy Hà nhét vào trong đũng quần hắn, " Thúy Hà tốt, ngươi sờ sờ, ca ca nào còn chờ được! Mau cho ta đi, đến lúc đó ta lập tức đến nhà các ngươi cầu hôn, nhất định nương ngươi sẽ đồng ý!"

Thúy Hà mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt, trong lòng tính toán một chuyện, người thật việc thật là một chuyện, tay vừa đụng đến nóng bỏng thô cứng kia, thân thể lập tức mềm nhũn một nửa, nào còn ngăn cản được? Đảo mắt liền bị Triệu Đại Lang đẩy ngã xuống đất, tay chân lanh lẹ tháo dây thắt lưng cởi quần ra, trên dưới vừa hôn vừa sờ, đợi đến nơi đó Thúy Hà chảy ra chút nước, cũng không nói một tiếng, liền đi vào, vừa vào tới Thúy Hà liền bi thảm kêu một tiếng, cặp mắt trợn trắng, thế nhưng hắn lại liều mạng, trước sau đong đưa , thoải mái trong miệng vẫn kêu a a.

Qua một hồi lâu , Thúy Hà vẻ mặt hoàn toàn trong đau đớn, khóc cầu xin Triệu Đại Lang chậm một chút mềm chút, nói mình vô cùng đau đớn, nước mắt giống như chuỗi ngọc bị đứt rơi xuống, nhất thời hối hận không nên theo người này, nửa điểm dịu dàng cũng không hiểu.

"Đừng sợ, nhịn một chút là được, tuổi ngươi còn nhỏ, lần đầu tiên, khó tránh khỏi đau chút, về sau liền thư thái!" Triệu Đại Lang thở hổn hển nói, hắn cũng không phải là người thương hương tiếc ngọc, chỉ mình sung sướng, đâu để ý Thúy Hà là lần đầu tiên, một cái so một cái lặp lại, một lần so một lần sâu, chính là thân thể Thúy Hà bằng sắt cũng không chịu nổi bị người giày vò như vậy, kêu kêu ngay tức khắc hôn mê bất tỉnh.

Triệu Đại Lang hình như sớm đã thành thói quen nhìn nữ nhân té xỉu, trên mặt nửa điểm kinh ngạc cũng không có, chẳng những không ngừng, ngược lại khoác hai chân Thúy Hà lên trên bả vai, hung hăng ra vào, hai móng vuốt phì đại nắm trước ngực Thúy Hà vuốt ve, trong miệng dâm uế - lời nói càng quá mức.
Trên tàng cây Tiêu Lang thấy rất rõ ràng, nhưng mà hắn chỉ nhìn một hồi rồi thu hồi tầm mắt, tất cả trong đầu đều quanh quẩn câu nói kia của Triệu Đại Lang, thì ra là lần đầu tiên nữ nhân làm chuyện này sẽ đau, Thúy Hà cũng mười sáu tuổi rồi, Triệu Đại Lang còn nói tuổi nàng còn nhỏ, chẳng phải là Thư Lan càng khó chịu?

Liếc mắt một cái dáng vẻ Thúy Hà nửa chết nửa sống dưới tàng cây, Tiêu Lang âm thầm quyết định, cho dù muốn ăn Thư Lan, cũng phải đợi nàng lớn một chút mới được, nếu không cô ấy sợ đau thân thể, đến lúc đó trong lòng còn không hận hắn sao.

Cái ý niệm này mới vừa nhô ra, Tiêu Lang liền nhíu mày, hai người vốn là có thâm thù đại hận, làm sao hắn lại lo lắng cái này?

Cúi đầu, lười nha đầu trong ngực vẫn ngủ say sưa, bên tai truyền tới tiếng hít thở dồn dập lòng của Tiêu Lang dần dần rối loạn, tầm mắt của hắn vững vàng đặt trên cánh môi đỏ thắm mềm mại của Thư Lan, rốt cuộc không nhịn được, cúi người tới gần.

Ừ, mềm nhũn, ngọt ngào, giống mỹ vị trong tưởng tượng.

Người trong lòng lo lắng giãy dụa hai cái, Tiêu Lang sợ kinh động người dưới tàng cây, lấy hai chân nàng kẹp thật chặt ở giữa hai chân, một tay đỡ dưới đầu Thư Lan, để cho nàng bất kể như thế nào cũng không tránh thoát, một tay lặng lẽ từ dưới áo trắng nàng sờ soạng đi vào, ma sát dọc theo vòng eo.

Ừ, ngực chỉ so với khi còn bé hời lồi lên một chút, chỉ là không sao, nữa nuôi hai năm, nhất định sẽ phổng phao .

Lông mi Thư Lan cong cong giật giật, chuyện gì xảy ra, ngang hông ngứa một chút, miệng giống nhưbị người cắn. . . . . .

Cắn?

Nàng bỗng chốc mở mắt, đúng lúc chống lại lông mi đen mịn của Tiêu Lang, mà hắn đang ngậm môi của nàng chơi đuà, một bộ dáng rất hưởng thụ, không phải là phải thừa dịp nàng ngủ ăn luôn nàng chứ?

Thư Lan khẩn trương muốn hô to ra tiếng, lại bị Tiêu Lang ngăn ở trong miệng, vừa định dùng sức giãy giụa, chợt nghe phía dưới truyền đến một thở gấp gáp tiếng hô thô cát, nàng bị sợ đến ngây dại.

Thừa dịp thời gian ngắn ngủi, Tiêu Lang cúi đầu nhỏ giọng nói ở bên tai nàng: "Đừng động đừng kêu, người xấu đang ở phía dưới, không tin ngươi xem!"

Thư Lan cứ mặc hắn ôm như vậy, nhìn xuống xuyên qua cành lá, vừa nhìn xuống biết không phải chuyện đùa, nàng cả kinh thiếu chút nữa té xuống.

Sau khiTriệu Đại Lang phát tiết, mệt mỏi từ trên người Thúy Hà bò xuống, nằm ở một bên thở dốc, nhắm mắt lại hưởng thụ khoái cảm sau khi lên đỉnh, cho nên Thư Lan liền nhìn thấy Thúy Hà thẳng đờ nằm ở trên cỏ, dưới thân thể đen bóng, có một hỗn hợp trắng đỏ cùng vết bẩn.

"Đó là máu, nếu ngươi kêu ra tiếng, người xấu cũng sẽ đối với ngươi như vậy!" Tiêu Lang uy hiếp nói ở bên tai Thư Lan.

Thư Lan mờ mịt nháy nháy mắt, có chút không thể lý giải tình huống trước mắt, bất luận là kiếp trước, nàng chưa từng thấy nhiều máu như vậy, thậm chí nàng không tưởng tượng được máu kia ở đâu ra, còn có cái tên xấu xa kia, tại sao muốn khi dễ cô nương này đây? Khi còn bé nàng hỏi ca ca thịt người ăn ngon không, ca ca lại nói là người sẽ không ăn thịt người, nếu không ăn thịt người, vì sao người xấu lại làm cho cô nương kia chảy máu? Nàng không nhúc nhích, không phải là chết rồi chứ?

Đầy bụng nghi ngờ, nhất thời khiến Thư Lan quên cái khác, không nháy mắt nhìn hai người.

Triệu Đại Lang nằm một lát, từ từ bình tĩnh lại, xoay người thấy Thúy Hà còn chưa tỉnh táo, nhướng mày, tùy tiện cầm khăn thay hai người thu thập một chút, ngẩng đầu đẩy Thúy Hà ra: "Này, tỉnh, tỉnh, chúng ta phải đi về!" Dung mạo của nàng vừa đen dáng người lại cao, ngay cả làm thế nào yểu điệu cũng không sánh nổi tiểu nha đầu bạch nộn, xúi quẩy!

Thân thể bị không ngừng bị đẩy, rốt cuộc Thúy Hà có tri giác, mới vừa muốn động, phía dưới liền truyền đến đau đớn khó có thể chịu được, nghĩ đến mình cứ như vậy không có thanh bạch, Thúy Hà không nhịn được khóc lên: "Triệu Đại Lang, ta hận ngươi!"

Triệu Đại Lang cợt nhã tiến tới, kéo người vào trong ngực nhận lỗi: " Thúy Hà, ngươi xem ta cũng không phải cố ý, đây là không khống chế được nha, ai bảo bên dưới ngươi chặt như vậy. Mau đừng khóc, trở lại để cho người ta nhìn ra không tốt, chờ thêm mấy ngày nữa thân mình ngươi dưỡng tốt, chính ta sẽ phục vụ ngươi, đảm bảo khiến cho ngươi hằng đêm nhớ tới tư vị tiêu hồn kia!"

"Hừ, ngươi chỉ biết dỗ ta!" Thúy Hà bụm mặt nói, nghĩ thầm, vì nửa đời sau hạnh phúc, nàng không thể làm gì khác hơn là nhịn lần này.

Triệu Đại Lang vừa hôn vừa sờ dỗ một lát, chờ Thúy Hà không hề tức giận nữa, dụ dỗ người rời khỏi nơi này.

Lúc này Thư Lan nhìn thấy rõ ràng, "Lang ca ca, tại sao nàng vừa khóc vừa cười?" Không tự chủ xưng hô như khi nhỏ.

Nghe thấy trong lòng Tiêu Lang vui mừng, vuốt tay nhỏ bé của nàng nói: "Mặc kệ nó, chính ngươi là suy nghĩ một chút đi, nương ngươi vẫn đang giận ngươi kìa !"

Thư Lan lập tức xệ mặt xuống, hung ác trợn mắt nhìn hắn một cái: "Đều tại ngươi, nếu không nương ta mới không nỡ để cho ta làm việc !" Dùng sức rút chân ra, đôi tay vừa trượt ra, nhanh chóng trượt xuống đất, nhấc chân phải trở về nhà.

Tiêu Lang đứng ở trên cây nhìn nàng, "Ta có biện pháp giúp ngươi lười nhác lại không bị đánh, chỉ cần ngươi đồng ý về sau ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ nói cho ngươi biết, như thế nào?"

Tác giả có lời muốn nói: ký - hẹn á..., thật vui vẻ, rốt cuộc chương này có thể dài một chút, che mặt. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.