Thê Tử Lười Biếng Của Nam Nhân Hung Hãn

Chương 20-3: Cánh cứng cáp rồi



Cổ tay bị nắm đến đau, Thư Lan vừa giãy giụa, vừa dùng một cái tay khác hất bàn tay màu lúa mạch của Tiêu Lang ra, "Ngươi buông ta ra!"

Không ngờ vừa nói xong, Tiêu Lang lại thật buông lỏng nàng ra!

Lần đầu tiên Thư Lan hưởng thụ loại đãi ngộ vâng lời không khỏi ngây ngẩn cả người, cũng không đợi nàng động não suy nghĩ, đột nhiên người bên cạnh vọt đến trước người của nàng, ngay sau đó, nàng đã nhìn thấy Tiêu Lang cùng Chu Nguyên Bảo đánh nhau.

"A! Tiểu thư mau tránh ra!" chính là nha hoàn hơi gầy phản ứng kịp, ôm Thư Lan đến một bên. Nam hài tử đánh nhau nhưng không có mắt, nếu đụng tiểu thư, bọn họ đi theo sẽ chờ bị quở mắng đi!

Thư Lan đã ngu ngơ, tại sao Tiêu Lang lại tới trấn, làm sao lại đánh nhau cùng Chu Nguyên Bảo?

Đột nhiên Ngực khó chịu, cũng không biết là sợ thấy đánh nhau, hay là sợ người nào bị thương, thậm chí Thư Lan không dám nghiêng đầu nhìn.

Lúc nàng đang kinh hoảng thấp thỏm, sau lưng chợt không có động tĩnh, chợt nghe một tiếng quát to: "Ngươi được đấy Tiêu gia Đại Lang, lại dám ở trước mặt lão tử đánh nhi tử ta, ta xem ngươi là chán sống rồi đi!"

"Cha, không cần ngươi quan tâm, ta không tin ta đánh không lại hắn!"

"Phi, nhìn bộ dạng yếu ớt của người, bò dậy cho lão tử!"

Chung quanh truyền đến một trận cười thật to, có nam nhân cười vang dội, nữ nhân cười nhỏ một tiếng, còn có âm thanh thanh thúy ha ha ha của tiểu oa nhi.

Một mình Tiêu Lang không có thanh âm.

Thư Lan không khỏi có hơi sợ, vội vàng xoay người, sau đó liền trợn to hai mắt.

Đôi tay Tiêu Lang bị thân thể cao tráng của Chu Lai Tài bắt chéo ở sau lưng, thường ngày hắn biểu lộ ra khá là khỏe mạnh chững chạc, trước người Chu Lai Tài lại như đứa bé gầy yếu. Nhưng, mặc dù bị bắt, trên mặt hắn không có nửa điểm khủng hoảng lo lắng, khăn trùm đầu trên đầu tựa như mới được buộc lại, đoan chánh đẹp mắt, áo ngắn vải thô trên người cũng bình thường, căn bản không nhìn ra hắn mới động tay. ánh mắt Thư Lan rơi vào gương mặt hơi đen của hắn, muốn xem xem hắn có bị thương không, lại khó khăn chống lại cặp mắt tĩnh mịch quen thuộc lại để cho nàng sợ hãi, bình tĩnh không có nửa phần gợn sóng, giống như một mực nhìn nàng, tựa như biết nàng sẽ nhìn sang.

Thư Lan chỉ nhìn thoáng qua, liền lập tức quay đầu, sau đó lại kinh ngạc há to miệng.

Cùng so sánh với Tiêu Lang tỉnh táo thong dong, tình huống Chu Nguyên Bảo cũng chỉ có thể dùng từ thê thảm để hình dung.

Mặt Hắn hoàng thổ bối triều thiên (bán mặt cho đất bán lưng cho trời) nằm trên mặt đất, đang muốn ngồi dậy. Mũ cao trên đầu méo mó suy sụp, cẩm bào trên người nhắm nhúm, nơi đùi phải có một dấu chân rõ ràng, thật vất vả đứng lên, vừa muốn đi tới hướng Tiêu Lang, đột nhiên thân thể nghiêng một cái, thiếu chút nữa lại té lăn trên đất.

Chu Lai Tài đang bận cắt thịt cho người ta, lúc nghe tiếng động ngẩng đầu lên, chỉ thấy nhi tử mập của mình bị người nhấn trên mặt đất, chợt nhìn, hắn còn có chút không thể tin được, tựa như nằm mơ, không phải nhi tử bị hắn cột lên cây sao, tại sao lại xuất hiện ở đây?

Nhưng con trai kêu thảm thiết mới biết không phải là giả, Chu Lai Tài nhất thời nổi trận lôi đình, ném thái đao xuống liền chạy ra ngoài, muốn nhìn một chút con cái nhà ai to gan như vậy, lại dám động đến con trai bảo bối của thợ mổ heo hắn!

Chớ nhìn hắn mập, thân thể lại linh hoạt, đưa tay liền bắt lấy cánh tay con thỏ nhỏ đáng chết kia, đợi thấy rõ mặt hung thủ, Chu Lai Tài thật đúng là ngây ngẩn cả người, đây không phải là con trai của thợ săn Tiêu Thủ Vọng trong thôn Bắc Đầu sao? Trước kia hai cha con thường đưa thịt thú đến cửa hàng hắn, đối với Tiêu Lang, Chu Lai Tài vẫn hơi hiểu biết, thân thủ tốt, sớm trưởng thành hiểu chuyện, nhưng hai nhà không thù không oán, vì sao hắn đánh Nguyên Bảo?

Chu Lai Tài cũng không phải người cậy mạnh không nói lý, biết rõ một cây làm chẳng nên non, hắn rõ ràng nhất nhi tử là dạng gì, cả ngày nghịch ngợm gây sự, nói không chừng lúc này bị đánh cũng là đáng đời ! Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng lúc hắn phát hiện chân nhi tử bất tiện thì lập tức sợ hết hồn, từ nhỏ Tiêu Lang đã vào núi săn thú, chẳng lẽ xuống tay độc ác với nhi tử chứ?

Bỏ lại Tiêu Lang, Chu Lai Tài hốt hoảng chạy đến trước người Chu Nguyên Bảo, xoay người lại ấn xương chân của con trai.

"Đau!" Chu Nguyên Bảo kêu lên như heo bị giết.

Chu Lai Tài lại thở phào nhẹ nhõm, thật may là chỉ là bị xây xướt chút da thịt, nếu chân của con trai gãy thật, hắn còn quản thợ săn khỉ gió cái gì, hắn đều muốn tìm Tiêu Thủ Vọng liều mạng!

Quay đầu lại tìm hiểu xem vẻ mặt lạnh lùng của Tiêu Lang, Chu Lai Tài đưa tay vỗ cái ót nhi tử một cái: "Tại sao ngươi cùng người đánh nhau?"

Hừ, về nhà sẽ tính sổ với hắn!

"Quỷ mới chịu đánh nhau cùng hắn, ai biết hắn là ai!"

Chu Nguyên Bảo thở hổn hễn quát lớn, giống như chỉ có như vậy mới có thể phát tiết nổi giận tràn đầy trong bụng!

Hắn trêu ai ghẹo ai, không giải thích được thì bị người đánh lên mặt đất, nếu là ai lại không tức giận! Huống chi còn có nhiều người nhìn như vậy, nếu hắn không trở về nhà, còn không phải là cho người chê cười? Kia nghĩ người nọ ốm tong teo, động tác cũng không rõ ràng, quả đấm của hắn còn chưa có đụng phải người ta, cánh tay liền bị đè xuống đất, tiếp theo đó là một cú đạp nặng nề lên đầu gối, hắn đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng!

"Nguyên Bảo ca, ngươi không sao chớ?" Thư Lan thấp thỏm dời đến bên cạnh Chu Nguyên Bảo, nhỏ giọng hỏi, tên Tiêu Lang kia nhất định là bởi vì nàng mới đánh Nguyên Bảo ca , cái người kia hung ác, chân Nguyên Bảo ca. . . . . .

Nàng vừa hỏi, lập tức Chu Nguyên Bảo nghĩ tới, ánh mắt phẫn hận vòng vài vòng giữa Tiêu Lang cùng Thư Lan, xoa cùi chỏ hỏi "Ngươi biết hắn?"

Mặc dù không muốn thừa nhận, Thư Lan còn cắn cắn môi, cúi đầu nói: "Hắn là hàng xóm ta. . . . . . Nhưng hắn thường thường khi dễ ta!"

Gì? Dầu gì hắn cũng là nam tử, thế nhưng không biết xấu hổ khi dễ nữ lưu!

Chu Nguyên Bảo chau chau mày, không để ý tới giương mắt mà nhìn cha, khập khiểng dời đến trước người Tiêu lang, vừa định đẩy ngực hắn một cái, lập tức nhớ lại đầu mình mới vừa chịu khổ, liền thuận thế sờ sờ lên cái cằm, một bộ cà lơ cà phất nói: "Xem dáng dấp ngươi nhân giống chó, không thể nghĩ đến thích khi dễ tiểu cô nương, cũng đuổi kịp tới trấn trên, thế nào, ngươi nhìn thấy A Lan đi cùng với ta, cũng muốn khi dễ ta sao? Hừ, mới vừa rồi là ta không có để ý, chúng ta đánh lại một lần!"

Tiêu Lang vốn không có đem Tiểu Mập Mạp này để ở trong mắt, nhưng khi hắn nghe thấy hai chữ "A Lan" từ trong miệng đối phương nói, đáy mắt liền tối một phân. Nguyên Bảo ca, A Lan, gọi cũng rất thân thiết, ngược lại hắn xem thường lười nha đầu, ngắn ngủn một ngày, chơi cùng người ta rất tốt, chẳng những đi ra ngoài chơi cùng hắn, còn biết cáo trạng mình với hắn!

Người có thể để cho lười nha đầu đi ra cửa, nghĩ đến phải có chỗ đặc biệt, Tiêu Lang thu hồi tầm mắt mắt nhìn Thư Lan, nghiêm túc quan sát Chu Nguyên Bảo.

Không nhìn còn tốt, càng xem càng tức giận!

Thư Lan thích thân cận Trình Khanh Nhiễm thì cũng thôi đi, dù sao vẻ bề ngoài người nọ cũng tốt, nhưng Tiểu Mập Mạp này tính là gì? Tai to mặt lớn, nơi nào so được với mình? Hay là nói, ở trong mắt Thư Lan, tùy tiện một người cũng quan trọng so với mình? Nghĩ đến mới vừa rồi bộ mặt Thư Lan lo lắng hỏi thăm thương thế mập mạp, Tiêu Lang liền hận không được cho hắn thêm một quyền!

"Ngươi đã muốn đánh, vậy thì tới đi, " mặt Tiêu Lang không chút thay đổi, liếc Chu Lai Tài một cái, ngay sau đó nói: " Hai người các ngươi cùng tiến lên cũng không việc gì."

Giọng nói bình tĩnh vô cùng, rơi vào trong tai Chu Nguyên Bảo, cũng là trắng trợn khinh thường cùng coi rẻ!

" Hôm nay ta liều mạng với ngươi!" vung quyền liền xông tới.

"Dừng tay!" Chu Lai Tài phục hồi tinh thần lại, một tay kéo lấy nhi tử trở về bên cạnh mình, xem Tiêu Lang một chút, nhìn lại bốn người làm bảo vệ tiểu cô nương, nhất thời không hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, "Nguyên Bảo, tiểu cô nương kia là ai vậy? Hai người các ngươi là như thế nào?" tổ thượng Chu gia không có người gầy, con cháu một đời so một đời đều mập, từ trước đến giờ không có nữ nhân theo, khi còn bé Chu Lai Tài cũng chưa từng được nữ nhi đối xử tốt, hôm nay thấy nhi tử cùng nữ oa xinh đẹp như vậy chơi đùa, không khỏi càng thêm buồn bực.

Lúc này trời sắc đã bắt đầu tối, nha hoàn Tần gia sợ đi về trễ bị giáo huấn, vội dẫn Thư Lan giải thích: "Chu lão gia, là Tần phủ nô tỳ, vị này là biểu tiểu thư của chúng ta, buổi trưa biểu tiểu thư phát hiện Nguyên Bảo thiếu gia ở hậu viện, không đành lòng, yêu cầu lão thái thái chúng ta giúp hắn. Sau lại lão nhân gia thấy biểu tiểu thư cùng Nguyên Bảo thiếu gia hợp ý, liền xin Nguyên Bảo thiếu gia dẫn biểu tiểu thư đi ra ngoài, không muốn cho ngài thêm phiền toái. Thời gian không sớm, nghĩ đến lão thái thái chúng ta đã thúc giục người đi ra ngoài tìm rồi, nô tỳ nghĩ trước dẫn biểu tiểu thư trở về, kính xin Chu lão gia yên tâm, trở về nô tỳ nhất định sẽ bẩm báo việc này cho lão thái thái ."

Thì ra chuyện là như thế!

Chu Lai Tài gật đầu, "Đi đi đi đi, các ngươi đừng làm cho lão thái thái gấp gáp, chỉ là chuyện này cũng không cần nói cho nàng biết, đứa bé vui đùa nhốn nháo một chút, không đáng giá."

Nha hoàn cảm kích vén áo thi lễ, dẫn Thư Lan hướng đi trở về.

Thư Lan có chút không yên lòng quay đầu lại, nàng đi, Tiêu lang sẽ lại không đánh Nguyên Bảo ca chứ?

Tầm mắt Tiêu Lang theo sát Thư Lan, thấy nàng liên tiếp quay đầu lại, trong mắt cũng chỉ có Chu Nguyên Bảo, hận đến không ngừng nghiến răng!

Tối hôm qua mộng cái loại đó, hắn phát hiện càng muốn thấy được Thư Lan, đến nỗi quên Thư Lan ở trấn trên, sáng sớm liền chạy tới Thư gia, kết quả chỉ nhìn thấy Thư Mậu Đình chuẩn bị lên núi hái thuốc. . . . . . Không thấy người, trong lòng kỳ cục khó chịu không nói được, lần đầu tiên Tiêu Lang không có theo Tiêu Thủ Vọng đi lên núi săn thú, một người ở nhà, thỉnh thoảng liền ngó ra ngoài nhìn, mong đợi thấy bóng dáng của mẹ con Tần thị.

Vậy mà, Thư Lan chưa có trở về!

Từ trước đến giờ không thích ở trấn vì cái gì đột nhiên không muốn trở lại? Không cần suy nghĩ, Tiêu Lang cũng biết, Thư Lan là núp hắn !

Được, ngươi không trở lại, ta liền đi tìm ngươi!

Cho nên lúc Tiêu Thủ Vọng trở lại, Tiêu Lang chủ động ôm gà rừng xuống đi bán, vội vàng tới trấn. . . . . .

Hôm nay mắt thấy Thư Lan muốn đi xa, Tiêu Lang không để ý lòng mới vừa sinh sự phẫn nộ, phóng qua phụ tử Chu gia đuổi theo.

"Ngươi đứng lại đó cho ta, đánh xong người liền muốn chạy a!" ánh mắt Chu Nguyên Bảo khẽ động, làm bộ sẽ theo sau.

Chu Lai Tài tự nhiên sẽ không để cho hắn gây phiền toái nữa, một tay lôi cổ áo Chu Nguyên Bảo, một tay nhặt hai con gà rừng bị Tiêu Lang vứt trên đất lên, tự lẩm bẩm: "Này cũng cái gì cùng cái gì a!"

. . . . . .

Bên kia, Tiêu Lang theo sát sau lưng Thư Lan, không để ý ánh mắt cảnh giác hai gã sai vặt, âm thanh mềm mỏng: "A Lan, quả hạnh nhà các ngươi sắp chín rồi, ngươi không đi trở về, bá mẫu đều cho ta ăn hết." Trước tiên lừa gạt người trở về, đến lúc đó mới hảo hảo trừng trị nàng!

Thư Lan cúi đầu nhìn chân của mình, bĩu môi nói: "Không cần ngươi nói càn,phải đợi thu hoạch lứa mạc xong quả hạnh mới chín." Chuyện này nàng nhớ rõ nên biết.

Tiêu Lang bóp bóp nắm tay, lại nói: "Hôm nay cha ta săn hai con thỏ trắng, thân thể vừa tròn vừa mềm, ngươi không phải là thích nhất vật nhỏ sao? Vậy thì nhanh lên đi về nhà đi, nếu chậm, chúng liền bị ta ăn!"

Thư Lan dừng bước lại, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rốt cuộc nhìn hắn một cái, nghi ngờ hỏi: "Nhưng nhị thúc rõ ràng nói qua, trong núi thỏ đều màu xám, không có bạch thỏ, a, ngươi lại gạt ta!" Cái miệng nhỏ nhắn chu lên, thở phì phò nhìn chằm chằm Tiêu Lang, một đôi mắt hạnh tròn long lanh, minh diễm, thẳng tắp làm cho người ta vui đến trong lòng.

Tiêu Lang thích nhất là nhìn vẻ tức giận của Thư Lan, rõ ràng rất ngu rất khờ, chính nàng cảm thấy khí thế mười phần.

"A Lan, theo ta trở về đi, bá phụ bá mẫu đều nói njớ ngươi đấy." lúc nói câu nói này, hắn khẽ hạ lông mi xuống.

Hai nha hoàn cùng gã sai vặt đã sớm ngu ngơ, tiểu tử này mới vừa rồi còn bộ dạng băng lãnh, sao hiện tại lại biến thành cầu biểu tiểu thư về nhà? Nhìn hắn đã mười ba mười bốn tuổi rồi, chẳng lẽ nói. . . . . .

Nhưng biểu tiểu thư vẫn là tính khí hài tử a!

Cái này không, lập tức liền nghe Thư Lan dứt khoát nói: " nếu là Cha mẹ ta nghĩ tới ta, nhất định sẽ tự mình tới nhận ta, không cần ngươi phải làm bộ tốt bụng, đừng cho là ta không biết trong lòng ngươi nghĩ cái gì??, hừ, ta không trở về, ngươi cũng nữa đừng nghĩ khi dễ ta!"

Nói xong, cánh tay vừa dùng lực, lôi kéo nha hoàn chạy về phía trước.

"Tiểu thư, không đúng, phải từ khúc quanh nơi này. . . . . ."

Tiêu Lang ngơ ngác đứng ở trong ngõ hẻm, nhìn này bóng dáng nho nhỏ biến mất ở khúc quanh, bóng dáng hắn kéo thật dài dưới trời chiều, dần dần, bóng dáng kia liền sáp nhập vào trong bóng tối.

Tác giả có lời muốn nói: trở về hay không trở về, đây là một vấn đề. . . . . .

Hắc hắc, nhận được lynZ hôn địa lôi rồi, thật là vui mừng, hôm nay chương này so với trước kia hơi nhiều chút a

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.