Thê Tử Lười Biếng Của Nam Nhân Hung Hãn

Chương 21: Triệu Đại Lang bị đánh



Trời càng ngày càng nóng, ánh mặt trời chiếu trên mặt nước, sáng loáng chói cả mắt.

Bôn ba đến sáng sớm, mồ hôi lớn như hạt đậu lăn từ trên trán xuống, Tiêu Thủ Vọng quệt mồ hôi, định đem ống trúc đặt ở bên cạnh, vui vui vẻ vẻ rửa mặt. Nước sông mát rượi, gân cốt toàn thân như được ngâm qua nước lạnh, hoàn toàn tỉnh lại.

“A Lang, tới đây rửa mặt đi!” Tiêu Thủ Vọng quay đầu lại kêu.

Tiêu Lang ngồi dựa lưng vào cây, nghiêng đầu nhìn bờ sông một chút, lắc đầu một cái.

Tiêu Thủ Vọngnhíu nhíu mày, nhi tử này làm sao thế, sau khi từ trấn trở lại, liền một bộ dáng buồn bực không vui, mặc dù bình thường hắn cũng không thích cười, nhưng mỗi lần lên núi, trong mắt đều sẽ có một loại quang mang khiếp người, hoàn toàn không ảm đạm giống như hiện tại.

Hay là bởi vì A Lan không ở nhà?

Nghĩ đến nhi tử đã trưởng thành, Tiêu Thủ Vọng càng chắc chắn suy đoán của mình, nhắc đến nước, trở lại bên cạnh Tiêu Lang, ngồi xuống cạnh hắn.

“Khụ khụ, A Lang, ngày hôm qua con đi trấn, có phải đi tìm A Lan không?” Tiêu Thủ Vọng xoa xoa đầu con trai, hết sức nhu hòa nói, vẫn không khỏi lúng túng.

Tiêu Lang thân thể cứng đờ, không quen loại động tác thân mật như vậy của Tiêu Thủ Vọng, bản năng muốn né tránh, ngẩng mặt nhìn thấy khuôn mặt ngăm đen của Tiêu Thủ Vọng, liền nhẫn nại, đàng hoàng không nhúc nhích, cũng không có trả lời vấn đề của ông.

Haiz, tính tình nhi tử khó hiểu như vậy, nữ hài tử làm sao mà thích được chứ?

Vì để làm cho nhi tử tỉnh táo, Tiêu Thủ Vọng cảm thấy cần phải truyền thụ chút kinh nghiệm cho hắn.

“A Lang à, nếu con thích A Lan, thì nhất định phải đối tốt với nàng, như vậy mới có thể làm cho nàng vui vẻ, nàng vui vẻ, sẽ nguyện ý đùa với con,thời gian chơi đùa dài, sẽ thành thói quen tới tìm con, thói quen mỗi ngày đều nhìn thấy con, khi đó, chính là nàng thích con rồi.”

Rốt cuộc nét mặt Tiêu Lang giãn ra, nhìn ánh mắt Tiêu Thủ Vọng có chút kỳ quái, ai thích lười nha đầu chứ? Đối xử tốt với nàng sao? Hắn hận ngày ngày không được đánh nàng, khi dễ nàng thì có!

Tiêu Thủ Vọng bị ánh mắt không có gì để nói của Tiêu Lang nhìn, “A Lang, con nói thật với cha, rốt cuộc con có thích A Lan không? Nếu con thích, ta đi giúp con thăm dò, bá phụ con tính khí tốt, lại còn nhìn con lớn lên, sẽ không ghét bỏ nhà chúng ta nghèo nàn.” Mặc dù mười tuổi bàn chuyện cưới gả có chút sớm, nhưng cái bộ dạng này của nhi tử, không bằng tính toán sớm một chút, nếu Thư gia cảm thấy hai đứa bé không thích hợp, cũng sẽ khiến nhi tử sớm chết tâm, tiểu hài tử dễ quên, chờ thêm hai ba năm nữa, sẽ không nghĩ đến nàng.

Có lẽ là Tiêu Thủ Vọng mất mẹ từ nhỏ, cha ruột lại không quan tâm hắn, nàng dâu cũng là hắn nhìn trúng nữ cô nhi, cho nên hắn đối với hôn sự của nhi tử không có nhiều ý tưởng lắm, cảm thấy chỉ cần nhi tử thích là được, tạm thời còn chưa nghĩ đến A Lan có thích hợp làm con dâu hay không.

Trái tim Tiêu Lang lỡ một nhịp, ý cha là để cho hắn cưới lười nha đầu sao?

Cưới về, nàng phải chuyển đến nhà hắn, sẽ không thể chạy đến nhà người ta ở!

Chủ ý này không tệ, đột nhiên tâm tình Tiêu Lang thật tốt, cho dù hắn trước mặt người khác vui buồn không lộ, Tiêu Thủ Vọng vẫn cảm nhận được tâm tình nhi tử có biến đổi, cười nói: “Đứa nhỏ ngốc, tốt lắm, xem con cũng không có ý định đi săn thú, về nhà trước đi, lên trấn tìm A Lan cũng được.”

Nụ cười mập mờ trên mặt ông khiến mặt Tiêu Lang không khỏi nóng lên, thôi, người nào biết giữa mình và lười nha đầu có thù hận?

“Cha, vậy con đi về, người cận thận chút, chớ đi sâu trong núi.” Tiêu Lang đứng lên, không được tự nhiên nói.

“Đi đi đi đi, cha biết, đúng rồi, con phải đi tìm A Lan, nhớ đem cho con bé ít đồ ăn ngon!” Tiêu Thủ Vọng nhìn bóng dáng nhi tử dần đi xa, ân cần nhắc nhở.

Tiêu Lang đứng hình một chút, rồi càng đi càng nhanh, nháy mắt đã biến mất sau rừng cây.

Tiêu Thủ Vọng bất đắc dĩ cười cười, chợt nghĩ đến cái gì, đáy mắt hiện lên một chút ưu thương, trước đây, mình cũng chả ngây ngốc còn gì, không biết nói lời ngọt ngào dụ dỗ thê tử, nhìn thấy nàng liền mặt đỏ tim đập nhanh, cuối cùng vẫn là nàng tức giận, khóc lóc hỏi mình rốt cuộc có muốn cưới hay không, Tiêu Thủ Vọng vĩnh viễn nhỡ rõ, lúc đầu Lam thị hai tay chống nạnh, rồi vừa khóc vừa đánh hắn.

Đảo mắt, nhi tử cũng đã lớn như vậy rồi, đáng tiếc nàng không được chứng kiến. . . . . .

*

Về đến nhà, Tiêu Lang thay bộ quần áo nửa cũ nửa mới, nghĩ một chút, đi Thư gia.

Tần thị cùng Thư Uyển đang trải chiếu, định trải đệm vải bông trên giường đất, nhìn thấy Tiêu Lang tới, đều có chút giật mình, “A Lang, hôm nay sao xuống núi sớm vậy?”

Tiêu Lang nhìn Thư Uyển một chút, có chút ngượng ngùng nói với Tần thị: ‘Bá mẫu, năm ngày nữa là sinh nhật của cha con, con muốn đi trấn trên mua cho ông ấy ít đồ, lại sợ mình không biết chọn, muốn nhờ Uyển tỷ giúp con xem một chút, người xem có được không ạ? Nếu hôm nay không được, ngày mai đi cũng được.”

Nghe lời này, ánh mắt Tần thị lập tức trở nên nhu hòa như nước, càng nhìn Tiêu Lang càng thích, đứa bé ngoan thật hiếu thuận, nếu A Lan hiểu chuyện bằng một nửa của hắn, nàng cũng hài lòng. “Cái này có gì không tiện chứ, A Uyển, bây giờ con đưa A Lang đi đi, bữa trưa phải tới nhà bà ngoại con ăn cơm, thuận tiện đem muội muội con về, bớt mất mặt ở đó, làm cho đệ đệ con bận lòng!”

“Vâng,” Thư Uyển đáp một tiếng, cười với Tiêu Lang nói: “Ngươi ở đây đợi một lát, ta đi thay xiêm áo.”

Tiêu Lang gật đầu một cái, làm tiếp công việc vừa nãy của Thư Uyển.

Tần thị muốn nói không cần hắn giúp một tay, nhưng lại nghĩ đến tính khí Tiêu Lang, cười cười, không nói gì.

Thư Uyển rất nhanh đã đi ra, nghe thấy tiếng bước chân, Tiêu Lang không khỏi ngẩng đầu nhìn lại.

Nàng đổi một cái áo màu hồng cánh sen, phía dưới là quần dài màu xanh nhạt, lúc đi lại lộ ra đôi giày thêu mũi nhọn tinh xảo xinh xắn, dưới ánh nắng mặt trời tháng năm, giống như một đóa sen mới nở, mát mẻ động lòng người. Thật ra thì, hai nữ nhi của Thư gia đều cực kỳ giống Tần thị, mắt hạnh thật to, mặt phấn má đào, chỉ là lông mày Thư Uyển hơi chếch anh khí, còn của Thư Lan lại là lông mày lá liễu, mềm mại ngây ngô. . . . . .

“A Lang, đi thôi, thất thần ra đó làm gì?’ Thư Uyển thấy Tiêu Lang nhìn phòng bếp đến ngẩn người, cười yếu ớt nhắc nhở.

Tiêu Lang liền vội vàng đứng lên, vành tai có chút nóng lên, thật may là hắn vốn đen, che giấu được. Hai người cùng nhau cáo biệt Tần thị, cùng nhau bước ra cửa tre của Thư gia. Đừng thấy bình thường Tiêu Lang cao bằng Thư Uyển, Thư Uyển cũng không coi hắn như đại nam hài mà đối đãi, vô luận là Tiêu Lang hay là muội muội, đều là nàng giúp đỡ nuôi nấng, trong mắt nàng vĩnh viễn đều là đứa trẻ mập mạp quấn yếm năm ấy.

“Ai u, đây không phải là A Uyển muội tử nha, ăn mặc xinh đẹp như vậy, là muốn đi đâu à?” Vừa mới tới thôn Đông Thổ, một tràng âm thanh bỉ ổi khiến người ta cực kỳ chán ghét truyền tới.

Thư Uyển không quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước, chỉ là sắc mặt biến thành rất khó coi.

Tiêu Lang nghe ra đó là âm thanh Triệu Đại Lang nhi tử của lý chính, nghĩ đến cách làm người của hắn, lại nghe hắn dùng loại giọng này nói chuyện với Thư Uyển, không khỏi nhíu mày.

Thư Uyển thấy Tiêu Lang bước chậm, nhỏ giọng nói: “Không cần để ý hắn, chúng ta đi!” Nàng không tin, ban ngày ban mặt, Triệu Đại Lang dám ngang ngạnh.

Tiêu Lang mắm môi, đè xuống tức giận trong lòng, làm người thật là phiền toái, chính là chán ghét ai đó, cũng không thể muốn đánh thì đánh.

Bọn họ không để ý Triệu Đại Lang, Triệu Đại Lang lại vội vàng cho xe bò đuổi theo, thân mật nói: “A Uyển muội tử, các ngươi cũng đi trấn sao? Vừa đúng ta cũng muốn đi đặt mua vài thứ, không bằng đưa các ngươi đi một đoạn, thế nào?” Đôi mắt ti hí như hạt đậu xanh, ánh mắt thì như tên trộm nhìn chằm chằm thân thể thon thả của Thư Uyển, ánh mắt nhìn tới vị trí nhạy cảm. Phải biết rằng, chung quanh thôn Thư Uyển là cô nương xuất sắc nhất, Triệu Đại Lang sớm đã thầm thương trộm nhớ, bất đắc dĩ không có cơ hội xuống tay, nàng lại không dễ bị lừa như các nữ nông gia khác, chỉ cần mình nói đôi câu dịu dàng liền ngoan ngoãn mắc câu.

Thư Uyển giên đến sắc mặt đỏ bừng, mắng hắn cũng không được, không thể làm gì khác hơn là đi chậm lại, mượn bóng dáng Tiêu Lang che chắn cho mình.

Nhưng nàng đi chậm lại, Triệu Đại Lang cũng đi chậm theo, “A Uyển muội tử, ngươi tránh ta làm gì? Đã mấy ngày không nhìn thấy ngươi, mau để cho ta cẩn thận nhìn một chút!” Bộ dạng hành vi vô lại.

Tiêu Lang nhìn cái mặt bóng khoa trương của Triệu Đại Lang, hắn như không nhìn thấy sự tồn tại của mình mà không chút kiêng kỵ đùa giỡn Thư Uyển, chờ hắn lần nữa tiến tới gần liền không chút đắn đo đưa tay túm Triệu Đại Lang trên xe bò lôi xuống, đề khí, quăng người vào mương giữa ruộng lúa mạch bên cạnh đường đất, “Bùm” một tiếng, tung lên một đám bụi đất!

Thư Uyển sợ hết hồn, sao sức Tiêu Lang lại lớn như vậy?

Nhìn bóng dáng Triệu Đại Lang vặn vẹo áp đảo một đám cỏ dại, nói Thư Uyển không thoải mái là giả, có thể còn có người phía xa xa, nếu Triệu Đại Lang kêu la, cuối cùng người thua thiệt nhất định là mình, hơn nữa ngoài mặt lý chính tỏ vẻ đạo mạo, kì thực bụng dạ nhỏ nhen, nếu ai làm hắn mất mặt, chắc chắn sẽ tìm cơ hội gây khó dễ cho kẻ đó!

Cỏ dại trong mương mọc thành bụi, Triệu Đại Lang ngã nghiêng đổ vào, đáng lẽ chỉ là ngã một chút, không phải rất đau, nhưng sức mạnh quá lớn, thân thể không khống chế được lăn ra sau một vòng, vừa vặn đụng lưng vào tảng đá hơi lồi ra, đau đến miệng há thật to nhưng lại kêu không ra tiếng, thật vất vả mới thở nổi, chỉ vào Tiêu Lang mắng: “Mẫu thân ngươi phản thiên, lại dám đánh. . . . . .”

Tiêu Lang từ trên cao nhìn xuống hắn, trong mắt tràn đầy băng giá: “Ngươi thử chửi lại một câu, ta sẽ đánh chết ngươi!”

Thôn nhân đánh nhau, thường đem chữ “chết” giắt bên mép, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa có người nào thật đánh chết người, Triệu Đại Lang căn bản không để vào trong lòng, vùng vằng đứng dậy muốn đánh Tiêu Lang, một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch, sao mình phải sợ hắn?

Thế nhưng, khi hắn giương mắt chuẩn bị xông lên, đột nhiên dừng lại, không thể tin được trong ánh mắt của Tiêu Lang, sâu trong đó hàn quangkhiến hắn sợ tới mức rét run cả người, giống như trong mộng bị sói nhìn chăm chú không khác biệt, cho dù là ai cũng sẽ không hoài nghi lời hắn vừa nói, hắn, là thật muốn giết người!

Thư Uyển cũng bị bộ dáng lạnh lùng của Tiêu Lang hù dọa, chỉ là hắn thay mình bất bình, quá mức tức giận, vội vàng lôi kéo tay áo hắn đi về phía trước, “A Lang, chúng ta không để ý tới hắn, ngươi đừng tức giận!” Con trai đều dễ bị kích động, đệ đệ mình bình thường ngoan ngoãn, thật nói tới đánh nhau, âu cũng là liều mình, Triệu Đại Lang khổ người lớn như vậy, Thư Uyển cũng không muốn Tiêu Lang bị thương.

Tiêu Lang bị Thư Uyển lôi kéo, mặc dù đi, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Triệu Đại Lang, ánh mắt như sấm dọa cho Triệu Đại Lang sợ tới mức hồi lâu cũng không dám nhúc nhích ngồi xuống, mãi cho đến khi Tiêu Lang quay đầu đi, dưới chân hắn mềm nhũn, ngã ngồi trong bụi cỏ, má ơi, tiểu tử kia sẽ không bị quỷ ám chứ!

Tác giả có lời muốn nói: còn một ngày thi vào các trường cao đẳng nữa thôi là các bạn trẻ liền được giải phóng rồi…, chúc các ngươi đều thi đậu đại học mình thích nha(⊙o⊙)~

Nửa đêm vùng dậy bắt muỗi, ngủ tiếp đi, =_=

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.