Thê Tử Lười Biếng Của Nam Nhân Hung Hãn

Chương 8: Bị đánh



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tần thị rất nghiêm túc suy nghĩ về tính tình tiểu nữ nhi.

Làm mẹ ruột, không có ai so với Tần thị hiểu rõ Thư Lan hơn, thật ra thì không phải đứa nhỏ này không để tâm, nhưng là nàng ngay cả người không có tâm nhãn cũng không bằng, người ta không có tâm nhãn đầu óc đần sẽ không nhìn người làm việc, căn bản là Thư Lan không có nghĩ tới. Tiêu gia Liên Hoa khi dễ nàng, đoạt trâm hoa cài trên đầu nữ nhi bỏ chạy, Thư Lan không khóc cũng không tố cáo, về nhà gì cũng không nói, ngủ. Liên Hoa đẩy nàng, chỉ cần không có ngã đau, Thư Lan cũng không khóc, có lúc trực tiếp nằm trên mặt đất đi ngủ, nếu không có một lần bị Thư Triển nhìn thấy, Tần thị cũng không nghĩ nữ nhi cùng nữ oa khác chung sống như thế này.

Từng một lần Tần thị hoài nghi nữ nhi có phải hay không là kẻ ngốc, nhưng cẩn thận quan sát, Thư Lan cũng biết làm nũng lấy lòng trượng phu, cũng biết xoa xoa thổi thổi cho ca ca bị đánh, mình thái rau không cẩn thận, tay bị thương, nước mắt Thư Lan chảy để cho nàng vui mừng lại đau lòng, tỷ tỷ mặc quần áo mới, Thư Lan cũng biết ngọt ngào khen nàng đẹp mắt. Để cho Tần thị yên lòng chính là, Thư Lan sẽ tính toán với Tiêu Lang, có đến vài lần, Thư Lan cũng "chứng cớ xác thật" tố cáo nói Tiêu Lang khi dễ nàng, muốn nương thay nàng làm chủ cho nàng, khiến Tiêu Lang không bao giờ vào cửa nữa.

Nữ nhi thật sự không ngốc, chính là nàng quá lười quá lười, từ sáng đến tối, thời gian nàng thanh tỉnh không quá một canh giờ.

Trước kia sao Tần thị không để ý qua? Làm sao có thể, nàng hận không được đem Thư Lan buộc ở trên người, buộc nàng đi bộ, buộc nàng trợn tròn mắt nhìn mình là làm việc như thế nào đấy!

Nhưng là, mỗi lần nàng hạ quyết tâm để ý tới dạy dỗ, trượng phu, Thư Uyển hoặc Thư Triển luôn bị nước mắt Thư Lan thần phục, quật lại, để cho nàng chưa bắt đầu liền thua trận.

Hừ, lần này thừa dịp bọn họ đều không ở nhà, nàng nhất định phá bỏ tính lười biếng này!

Cầm chén đũa dọn xong, Tần thị gào lên với nữ nhi lim dim ngồi ở bàn đu dây: "Đi vào ăn cơm!" Rồi nhỏ giọng hỏi Tiêu Lang ngồi ở dưới mái hiên đọc sách: "A Lang, có muốn ăn thêm chút nữa hay không? Ta cố ý chưng canh trứng gà ngươi thích ăn nhất đấy."

Tiêu Lang buông sách thuốc trong tay, ngửa đầu mỉm cười: "Được ạ."

Thư Lan bĩu môi, chỉ cần có Tiêu Lang ở đây, nương cũng không quan tâm nàng.

Bởi vì Tiêu Lang mang theo gà hầm, Tần thị cũng không có chuẩn bị đồ ăn khác , chính nàng ngồi bên cạnh thau cơm, khiến Thư Lan cùng Tiêu Lang ngồi song song.

Múc cho Tiêu lang nửa bát cơm, lại thêm một muỗng canh trứng gà đầy tràn, Tần thị cười khanh khách nói: "Ăn trứng gà cũng không nhàm chán, ăn nhiều một chút."

Tiêu Lang biết Tần thị thích nhìn mình ăn nhiều cơm, tựa như Lam thị lúc trước, cho nên mặc dù đã ăn ở nhà rồi, hắn vẫn nhận lấy chén, ánh mắt ở trong khay thức ăn quay một vòng, yên lặng cúi đầu.

Hai đùi con gà, Tần thị giữ một cái lại cho Thư Mậu Đình, lúc chuẩn bị cơm tối sẽ hâm nóng cho hắn, một cái khác liền gắp cho Tiêu Lang, Tiêu Lang không muốn bưng chén né ra, "Bá mẫu, ta thật sự không ăn được nữa, người ăn đi."

Thư Lan chua xót nhìn thoáng qua đùi gà thơm ngát, môi hồng vểnh lên thật cao, nàng mới là con của nương, tại sao nương có thể thiên vị như vậy?

Chỉ là, khi chiếc đũa Tần thị trên không trung chuyển một cái, đem đùi gà đặt trong chén mình thì lập tức Thư Lan vui vẻ ra mặt, khiêu khích bĩu môi với Tiêu Lang, há mồm cắn một cái nhiều thịt nhất ở đùi gà, mới nhai hai cái, cảm giác tư vị nóng hừng hực từ đầu lưỡi xuống cổ họng, Thư Lan một hớp nhổ đồ trong miệng ra, trong mắt hiện đầy nước mắt: "nương, cay!"

Tần thị sửng sốt một chút, bên trong gà hầm quả thật có Tiêu, nhưng Thư Lan ăn đùi gà, lúc nàng gắp lên có xem qua, phía trên ngay cả một hạt tiêu cũng không có, làm sao nữ nhi sẽ bị cay? Cúi đầu nhìn thức ăn Thư Lan nhổ ra còn chưa kịp nhai, quả nhiên phát hiện một hạt tiêu nhỏ!
Nhìn hai mắt nữ nhi mơ hồ đẫm lệ, dáng vẻ há mồm hít vào, Tần thị vội vàng múc thêm một chén nước, "Mau súc miệng!"

Thư Lan gấp gáp lấy chén, đi ra hậu viện ngồi xỗm súc miệng, ô oa oa trong tiếng súc miệng kèm theo uất ức khóc sụt sùi.

Tiêu Lang lúng túng buông chén xuống , cúi thấp đầu nói xin lỗi: "Bá mẫu, đều là ta không tốt, lúc nấu ăn thấy hạt tiêu kia quá nhỏ, lười biếng quên cắt, không ngờ nó lăn đến trong khe đùi gà thịt , cay đến muội muội."

Tần thị vốn không đặt việc này ở trong lòng, người nào chưa từng ăn qua hạt Tiêu? Lại nói, đứa nhỏ Tiêu Lang này sớm không có mẹ, đều là hắn nấu cơm trong nhà, Tần thị đau lòng còn không kịp đây, làm sao sẽ nghĩ đến hạt tiêu là do Tiêu Lang cố ý giấu trong đùi gà, hơn nữa, để bảo đảm đùi gà rơi vào miệng Thư Lan, hắn cố ý lột da trên đùi gà, Tần thị thấy như vậy, nhất định sẽ không để lại cái đùi gà đã lột da cho Thư Mậu Đình bởi vì Thư Lan không thích ăn da gà. . . . . . ( 0_o quá nham hiểm rồi2)

Lúc Thư Lan trở lại, chỉ thấy ánh mắt nương nàng dịu dàng nhìn Tiêu Lang, mà ác lang kia ra vẻ tự trách cúi thấp đầu!

"Ta không ăn!" Chợt cầm chén ném trên bàn, Thư Lan tức giận đùng đùng đi về phòng nàng cùng tỷ tỷ ở phía tây.

"Ngươi trở lại cho ta!" ánh mắt Tần thị khẽ động, đưa tay ôm Thư Lan trở lại, đưa chén cơm về phía nàng khiển trách: "Ngươi ăn cơm hết đi, sau đó tự mình rửa bát, cho ngươi có thói quen của nữ hài tử."

Thư Lan chưa từng rửa chén, trước kia đều là nương cùng tỷ tỷ rửa, cho nên nàng lưu loát nghiêng đầu cự tuyệt: "Ta không rửa!"

"Bịch!" Tần thị không chút nương tay quơ một cái tát lên cái mông của nữ nhi: "Ngươi rửa hay không?"

Âm thanh kia chẳng những hù sợ Thư Lan, cũng kinh sợ đến Tiêu Lang, hắn nghi ngờ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Thư Lan, chỉ có lúc lười nha đầu ngủ nướng thì mới bị đánh, lúc này. . . . . .

Thư Lan không thể tin nhìn Tần thị, nước mắt bỗng chốc liền rơi xuống, trong lòng uất ức so với đau rát trên mông làm nàng khó chịu, "Không rửa, cũng không rửa!" Dùng sức giùng giằng muốn tránh thoát trói buộc của Tần thị.

Hôm nay Tần thị quyết tâm hoàn toàn trị bệnh lười của nữ nhi, đương nhiên sẽ không để cho nàng được như ý, ngay sau đó lại đánh Thư Lan một cái: " Không rửa, không rửa ta sẽ đánh ngươi tới khi bằng lòng rửa mới thôi!"

" Không rửa"

"Bịch!"

" Không rửa!"

"Bịch!"

. . . . . .

Mắt thấy Thư Lan sắp khóc ngẹt thở rồi, vẫn còn vặn cổ không chịu thua, đáy lòng Tiêu Lang dâng lên một cảm giác quái dị, hắn không suy nghĩ nhiều, cầm lên chén của Thư Lan muốn đứng dậy.

"A Lang ngươi để xuống!" Tần thị lớn tiếng quát, chuyện đến tình trạng này, hoặc là nàng mềm lòng tha cho nữ nhi một lần, sau đó về sau cũng đừng tưởng có thể lấy chiêu đánh người này chế ngự Thư Lan, hoặc cuối cùng Thư Lan sợ đau chịu thua, ngoan ngoãn nghe lời làm việc.

Tần thị không phải muốn nữ nhi ngày ngày làm việc, Thư Lan có thể không làm, nhưng nhất định nàng phải biết làm, sau đó vẫn phải nên học thủ nghệ như những cô gái khác, nếu không tương lai con gái gả không ra, nàng làm nương phải chịu phần lớn trách nhiệm.

"Bá mẫu, muội muội còn nhỏ, người. . . . . ."

Tần thị phất tay cắt đứt lời khuyên giải của Tiêu Lang: "A lang ngươi không phải thay nàng cầu tình, ta chưa bao giờ nói người lười biếng như vậy, hiện tại chúng ta nuông chiều nàng, tương lai nàng lập gia đình, chồng nàng, bà bà của nàng sẽ nuông chiều nàng sao? Được rồi, ngươi về nhà trước đi." Tiếp tục hỏi Thư Lan: "Ngươi rửa hay không?"

Trong lòng Thư Lan cực kỳ khó chịu, nàng cảm thấy Tần thị không yêu mến không đau lòng mình, mà tất cả đều này là do Tiêu Lang tạo thành!

"Không rửa, người đánh chết ta đi, dù sao cũng có người ước gì ta chết !" Thư Lan lớn tiếng kêu, con ngươi trong suốt đẫm lệ oán hận nhìn chằm chằm Tiêu Lang!

Tiêu Lang còn đắm chìm trong lời nói của Tần thị, Thư Lan sẽ lập gia đình sao? Nàng muốn gả cho người nào? Nếu nàng lập gia đình, không phải mình không có cách nào trừng trị nàng ngày ngày rồi sao?

Sau lại nghe được lời Thư Lan nói, hắn sợ hết hồn, ngẩng đầu xem, chỉ thấy lần đầu tiên Thư Lan dùng ánh mắt nhìn mình như kẻ thù, tâm tính thiện lương như bị cái gì hung hăng va vào một phát, theo bản năng Tiêu Lang lui về phía sau một bước, mắt thấy Tần thị lại muốn đánh xuống, hắn vội vàng sải bước xông tới, cứng rắn kéo Thư Lan từ trong tay Tần thị ra ngoài, vừa lôi kéo Thư Lan vừa chạy ra ngoài, "Bá mẫu, ta mang muội muội đi chơi, nàng trở lại sẽ nghe lời!"

Tác giả có lời muốn nói: ~~~~(>_<)~~~~ kêu gọi cất giấu, hướng về đối thủ. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.