The Viscount Who Loved Me

Chương 11



Chẳng có điều gì như một cuộc thi có thể gợi lên điều tồi tệ nhất ở một người đàn ông - hay điều tốt đẹp nhất ở một người phụ nữ.

Tạp chí của Lady Whistledown, tháng 5 năm 1814

Anthony huýt sáo khi họ đi theo con đường quay lại ngôi nhà, liếc trộm sang Kate khi cô không nhìn thấy. Cô thật sự là một phụ nữ hấp dẫn. Anh không biết tại sao điều này luôn làm anh ngạc nhiên, nhưng thật sự là thế. Ký ức của anh về cô không bao giờ hoàn toàn sánh được với sự mê hoặc thật sự của gương mặt cô. Cô luôn ở trong sự vận động, luôn luôn mỉm cười

hoặc cau mày hoặc bĩu môi. Cô không bao giờ biểu lộ vẻ mặt bình thản mà những quý cô trẻ bị buộc phải làm.

Anh cũng rơi vào cái bẫy như mọi người khác trong xã hội - vì đã chỉ nghĩ về cô trong sự so sánh với em gái của cô. Và Edwina thật quá xinh đẹp, quá hoàn hảo đến mức tất cả mọi người ở gần cô đều phải trở thành cái nền cho cô. Thật là khó, Anthony thừa nhận, có thể nhìn vào bất cứ ai khác khi Edwina đang ở trong căn phòng.

Vậy mà...

Anh cau mày. Vậy mà anh chỉ liếc qua Edwina một cái suốt cả buổi chơi Pall Mall. Điều đó có thể hiểu được vì đó là trò chơi Pall Mall của nhà Bridgerton, và nó làm cho bất cứ ai mang họ Bridgerton trở nên tồi tệ; Chết tiệt, anh chắc chắn là sẽ không liếc nhìn lấy một cái về phía Prince Regent nếu ông ta tham gia vào trò chơi đó.

Nhưng sự giải thích đó không trôi được, bởi vì tâm trí anh ngập đầy những hình ảnh khác. Kate nghiêng người trên cây vợt của cô, gương mặt cô căng thẳng vì tập trung. Kateười khúc khích khi ai đó đánh trượt. Kate cỗ vũ Edwina khi trái banh của cô lăn qua cánh cửa xoay - một nét rất không-giống-người-nhà-Bridgerton. Và tất nhiên, Kate cười tinh quái vài giây cuối trước khi cô đánh văng trái banh của anh vào hồ.

Rõ ràng, ngay cả khi nếu anh không thể liếc một cái về phía Edwina, anh lại liếc nhìn quá nhiều vào Kate.

Điều đó phải khiến anh bối rối.

Anh lại liếc nhìn về phía cô. Lần này khuôn mặt cô hơi ngửa lên trời, và cô đang cau mày.

“Có gì không ổn sao?” Anh hỏi lịch sự.

Cô lắc đầu. “Chỉ tự hỏi liệu trời có mưa không thôi.”

Anh nhìn lên. “Không sớm lắm đâu, tôi nghĩ vậy.”

Cô gật đầu đồng ý. “Tôi ghét trơì mưa.”

Có điều gì đó về vẻ mặt cô - hơi giống một đứa trẻ ba tuổi đang hờn dỗi - khiến anh cười thành tiếng. “Cô đang sống nhầm đất nước đấy, Miss Sheffield.”

Cô quay sang anh và mỉm cười bẽn lẽn. “Tôi không ngại một cơn mưa rào. Chỉ khi nó trở nên dữ dội thì tôi mới không ưa nó.”

“Tôi luôn luôn thích thú những cơn giông bão.” Anh thì thầm.

Cô liếc sang anh một cái nhìn sững sờ nhưng không nói gì, rồi nhìn xuống lại hòn sỏi dưới chân. Cô đang đá nó dọc theo con đường họ đi, đôi khi ngừng những bước sải của cô lại và bước sang một bên để cô có thể đá nó và giữ nó bay lên đằng trước cô. Có điều gì đó hấp dẫn về việc này, điều gì đó ngọt ngào khi đôi giày của cô hấp hé ra khỏi gấu váy ở một góc nghiêng và tiếp xúc với hòn sỏi.

Anthony ngắm cô đầy tò mò, quên dứt mắt anh khỏi gương mặt cô khi cô nhìn lên.

“Ngài có nghĩ - Tại sao ngài lại nhìn tôi như thế

“Tôi có nghĩ gì?” Anh đáp lại, cố ý làm ngơ phần sau câu hỏi của cô.

Đôi môi cô mím lại thành một đường cáu kỉnh. Anthony cảm thấy môi anh run run, muốn mỉm cười vì thích thú.

“Ngài đang cười tôi sao?” Cô hỏi đầy nghi ngờ.

Anh lắc đầu.

Chân cô dậm xuống và cô ngừng lại. “Tôi nghĩ ngài đang cười tôi.”

“Tôi đảm bảo với cô,” anh nói, đối với chính anh nghe cũng như anh đang muốn cười, “rằng tôi không cười cô.”

“Ngài đang nói dối.”

“Tôi không - ” Anh phải ngừng thôi. Nếu anh mà nói thêm nữa thì anh biết anh sẽ nổ bùng lên tràng cười. Và điều kỳ lạ nhất là - anh chẳng có một gợi ý nào rằng tại sao lại thế.

“Ôi, vì Chúa.” Cô lầm bầm. “Vấn đề là gì?”

Anthony sụm vào một cái thân cây gần đó, cả người anh rung lên vì sự vui đùa cố nén.

Kate chống hai tay lên hông, biểu hiện trong đôi mắt cô có một chút tò mò, một chút cáu giận. “Có gì đáng cười chứ?”

Anh cuối cùng cũng chịu thua sự vui vẻ và chỉ thu xếp kéo được đôi vai lên trong một cái nhún vai. “Tôi không biết.” Anh thở hắt ra. “Vẻ mặt của cô... nó...”

Anh nhận ra cô đang mỉm cười. Anh thích rằng cô đã mỉm cười.

“Vẻ mặt của ngài cũng không thật sự là không hài hước đâu, thưa ngài.” Cô nhận xét.

“Ôi, tôi chắc chắn thế mà.” Anh hít vài hơi thở sâu và rồi, khi anh đã hài lòng là anh đã lấy lại tự chủ, anh đứng thẳng dậy. Anh bắt gặp vẻ mặt cô, vẫn còn hơi ngờ vực, và đột nhiên anh nhận ra rằng anh phải biết cô nghĩ gì về anh.

Nó không thể đợi đến ngày hôm sau. Nó không thể đợi đến tối nay.

Anh không chắc làm thế nào chuyện này lại xảy ra, nhưng ý kiến tốt của cô có ý nghĩa rất nhiều đối với anh. Tất nhiên anh cần sự tán thành của cô trong sự theo đuổi đã quá sao lãng của anh với Edwina, nhưng có nhiều điều về nó hơn thế. Cô sỉ nhục anh, cô gần như nhận chìm anh vào hồ The Serpentine, cô làm nhục anh ở trò Pall Mall, vậy mà anh vẫn khao khát suy nghĩ tốt đẹp của cô về anh.

Anthony không thể nhớ ra được lần cuối cùng mà sự nhìn nhận của một ai đó có ý nghĩa nhiều đến thế, và thẳng thắn mà nói, nó khiến anh thấy mình nhỏ bé.

“Tôi nghĩ cô nợ tôi một ân huệ.” Anh nói, rời khỏi cái cây và đứng thẳng lên. Tâm trí anh đang chạy nước rút. Anh cần phải sáng suốt trong việc này. Anh phải được biết cô nghĩ gì. Vậy mà anh lại không muốn cô biết được nó có ý nghĩa với anh nhiều đến mức nào. Không cho đến khi anh biết được tại sao nó lại có ý nghĩa với anh nhiều như thế.

“Tôi xin lỗi?”

“Một ân huệ. Vì trò chơi Pall Mall.”

Cô khịt mũi chẳng trang nhã chút nào khi dựa vào một cái cây và khoanh tay lại. “Nếu có ai đó nợ người khác một ân huệ, thì chính ngài mới là người nợ tôi. Tôi đã thắng mà.”

“À, nhưng tôi mới là người bị làm nhục.”

“Đúng thật.” Cô thừa nhận.

“Cô sẽ không phải là cô,” anh nói trong một giọng quá khô khan, “nếu cô cưỡng lại thôi thúc phải đồng ý.”

Kate liếc anh một cái nghiêm trang. “Một quý cô phải thành thật trong mọi chuyện.”

Khi cô ngước mắt lên nhìn vào mặt anh, một bên mép của anh cong lên trong một nụ cười hiểu biết. “Tôi đang hy vọng cô sẽ nói thế.” Anh

Kate cảm thấy hơi mất bình tĩnh. “Và tại sao lại thế?”

“Bởi vì ân huệ của tôi, Miss Sheffield, là hỏi cô một câu hỏi - bất cứ câu nào mà tôi chọn - và cô phải trả lời thành thật.” Anh đặt một tay vào thân cây, khá gần với mặt cô, và nghiêng người tới trước. Kate đột nhiên cảm thấy bị mắc bẫy, mặc dù rất dễ để cô lao đi chỗ khác.

Với một chút mất tinh thần - và một cái run rẩy phấn khích - cô nhận ra rằng cô cảm thấy bị mắc bẫy bởi đôi mắt của anh đang thiêu đốt vào mắt cô, tối tăm và nóng bỏng.

“Cô có nghĩ là cô có thể làm thế không, Miss Sheffield?” Anh thì thầm.

“Câ - câu hỏi của ngài là gì?” Cô hỏi, không nhận ra rằng cô đang thì thầm cho đến khi cô nghe giọng mình, thì thào và vỡ ra như cơn gió.

Anh hơi nghiêng đầu sang một bên. “Giờ thì, nhớ đấy, cô phải trả lời thành thật.”

Cô gật đầu. Hoặc ít nhất thì cô nghĩ cô gật đầu. Cô muốn gật đầu. Thật ra, cô không hoàn toàn bị thuyết phục bởi khả năng có thể cử động của cô.

Anh nghiêng tới trước, không gần đến mức cô có thể cảm thấy hơi thở của anh, nhưng đủ gần để khiến cô run rẩy. “Đây, Miss Sheffield, là câu hỏi của tôi.”

Đôi môi cô hé mở.

“Cô,” - anh cúi người đến gần hơn - “còn” - và thêm một inch nữa - “ghét tôi không?”

Cô run run nuốt xuống. Bất cứ thứ gì cô đang mong chờ anh hỏi, nó không phải là câu này. Cô liếm môi, chuẩn bị nói, mặc dù cô không biết là để nói gì, nhưng không có một âm thanh nào thoát ra.

Đôi môi anh cong lên trong một nụ cười chậm chạp rất đàn ông. “Tôi sẽ hiểu câu trả lời là không.”

Và rồi, với một sự đột ngột khiến đầu óc cô quay cu, anh rời khỏi cái cây và nói nhanh nhẩu, “Chà, vậy nhé, tôi tin đã đến lúc chúng ta quay vào nhà và chuẩn bị cho buổi tối, cô thì sao?”

Kate sụm vào thân cây, hoàn toàn mất hết sức lực.

“Cô muốn ở lại ngoài này một lát sao?” Anh chống hai tay lên hông và nhìn lên trời, thái độ của anh rất thực tế và hiệu quả - thay đổi một trăm tám mươi độ từ một người quyễn rũ chậm chạp, lười nhác anh đã diễn mới cách đó chỉ mười giây. “Cô có thể lắm. Trời không có vẻ sẽ mưa. Ít nhất là không trong vài giờ nữa.”

Cô chỉ nhìn anh chằm chằm. Hoặc là anh đã mất trí hoặc cô đã quên làm cách nào để nói. Hoặc có lẽ là cả hai.

“Tốt thôi. Tôi luôn luôn ngưỡng mộ một phụ nữ yêu thích không khí trong lành. Tôi sẽ gặp cô vào bữa ăn tối vậy?”

Cô gật đầu. Cô ngạc nhiên là mình còn có khả năng làm được việc đó.

“Tuyệt.” Anh với tới và nắm lấy tay cô, đặt một nụ hôn thiêu đốt lên mặt trong của cổ tay cô, trên làn da trần ló ra giữa găng tay và tay áo của cô. “Hẹn tối nay, Miss Sheffield.”

Và rồi anh đi khỏi, để lại cô với một cảm giác kỳ lạ nhất rằng điều gì đó quan trọng vừa mới xảy ra.

Nhưng dù có chết, cô cũng không biết được đó là điều gì.

* * *

Vào bảy giờ rưỡi tối đó, Kate xem xét việc ngã bệnh nặng. Vào lúc tám giờ kém mười lăm, cô sửa việc đó lại thành một cơn nhồi máu. Nhưng vào lúc tám giờ kém năm phút, khi chuông báo giờ ăn reo lên, báo hiệu cho khách khứa đã đến lúc tập trung vào phòng ăn, cô so vai và đi xuống đại sảnh bên ngoài phòng ngủ của cô để gặp Mary.

Cô từ chối làm một người hèn nhát.

Cô không phải là một người hèn nhát.

Và cô có thể vượt qua được buổi tối này. Bên cạnh đó, cô tự nói với chính mình, cô sẽ không được xếp ngồi bất cứ nơi nào gần Lord Bridgerton. Anh là một tử tước và người chủ của căn nhà, và sẽ ngồi ở đầu dãy bàn. Với vị trí là con gái đầu của con trai thứ một nam tước, cô không phải là giai cấp có thể sánh được với những vị khách khác, và sẽ chắc chắn là được xếp ngồi ở tận cuối dãy bàn và cô sẽ không thể thấy được anh mà không bị vẹo cổ.

Edwina, người đang chia sẻ căn phòng cùng với Kate, đã đi đến phòng của Mary để giúp bà chọn một cái vòng cổ, và thế là Kate thấy mình ở một mình trong hành lang. Cô cho rằng cô có thể vào phòng Mary và chờ hai người bọn họ ở đó, nhưng cô không cảm thấy muốn trò chuyện, và Edwina đã nhận thấy tâm trạng kỳ lạ, đầy suy ngẫm của cô. Điều cuối cùng mà Kate muốn là một tràng của “Có điều gì không ổn?” từ Mary.

Và sự thật là - Kate còn không biết được điều gì không ổn. Tất cả những gì cô biết là buổi chiều đó, một điều gì đó đã thay đổi giữa cô và ngài tử tước. Điều gì đó khác, và cô sẵn sàng thừa nhận (với chính mình, ít nhất) rằng nó làm cô sợ hãi.

Nó là bình thường, đúng không? Mọi người luôn sợ hãi những thứ mà họ không hiểu được.

Và Kate chắc chắn là không thể hiểu nổi ngài tử tước.

Nhưng vừa khi cô đang bắt đầu thật sự tận hưởng sự đơn độc của mình, một cánh cửa ở phía bên kia hành lang mở ra, và một quý cô trẻ bước vào. Kate nhận ra cô ấy ngay lập tức là Penelope Featherington, người nhỏ nhất trong ba chị em lừng danh nhà Featherington - à ừ, ba người đã ra mắt. Kate đã nghe rằng còn một cô gái thứ tư nữa đang còn ở trường học.

Không may mắn cho chị em nhà Featherington, họ lừng danh vì không thành công trên hội chợ hôn nhân. Prudence và Philippa đã ra mắt gần ba năm nay, mà không có một lời cầu hôn nào cho hai người họ. Penelope chỉ mới ra mắt hai mùa lễ hội và có thể thường xuyên được tìm thấy ở những buổi dạ vũ đang cố gắng tránh mặt mẹ và chị cô, những người đang được xem như những kẻ ngu xuẩn.

Kate đã luôn luôn thích Penelope. Cả hai đã thân thiết từ khi họ đều bị phanh thây bởi Lady Whistledown vì mặc những bộ váy màu không thích hợp.

ý với một tiếng thở dài buồn bã rằng chiếc váy lụa màu vàng chanh mới đây của Penelope khiến cho cô gái tội nghiệp trông tái xám đi. Và nếu điều đó chưa đủ tệ, nó lại được cắt may với quá nhiều diềm xếp và đường viền ren. Penelope không phải là một cô gái cao, và cái váy hoàn toàn che lấp cô.

Nó thật đáng thương, bởi vì cô ấy có thể rất hấp dẫn nếu có ai đó có thể thuyết phục mẹ cô tránh xa người thợ may và để cho Penelope tự chọn váy áo cho mình. Cô có một khuôn mặt ưa nhìn, với làn da trắng của người tóc đỏ, chỉ khác là tóc cô lại màu nâu hơn là đỏ, và nếu có ai đó thật sự xem xét nó, màu nâu đỏ nhiều hơn là nâu.

Bất cứ điều gì bạn gọi nó, Kate nghĩ buồn rầu, nó không hợp với vàng chanh.

“Kate!” Penelope gọi to, sau khi đóng cánh cửa lại sau lưng cô. “Thật là một ngạc nhiên. Em không nhận ra chị cũng tham dự.”

Kate gật đầu. “Chị nghĩ gia đình mình đã nhận được lời mời khá muộn. Bọn chị đã gặp Lady Bridgerton chỉ mới tuần trước thôi.”

“À, em biết mình chỉ mới nói em ngạc nhiên, nhưng thật sự em không ngạc nhiên lắm. Lord Bridgerton đã rất quan tâm đến em gái chị.”

Kate đỏ mặt. “Er, phải,” cô lắp bắp. “ngài ấy có quan tâm.”

“Đó là những gì lời đồn thuật lại, ít nhất.” Penelope tiếp tục. “Nhưng mà, một người không nên luôn tin vào tin đồn.”

“Chị hiếm khi nghe rằng Lady Whistledown không chính xác,” Kate nói.

Penelope chỉ nhún vai và nhìn xuống chiếc váy của cô với sự kinh tởm. “Cô ấy chắc chắn là chưa bao giờ không chính xác về em.”

“Ôi, đừng có ngốc nghếch thế,” Kate nói nhanh, nhưng cả hai bọn họ đều biết rằng cô chỉ lịch sự mà thôi.

Penelope lắc đầu mệt mỏi. “Mẹ của em đã được thuyết phục rằng màu vàng là màu của hạnh phúc và rằng một cô gái hạnh phúc sẽ bẫy được một người chồng.”

“Ôi, trời.” Kate nói, khịt mũi một cái cười khúc khích.

“Những gì mà bà không hiểu được,” Penelope tiếp tục, “là sắc vàng hạnh phúc này khiến em trông không hạnh phúc và hoàn toàn khiến những quý ông chạy xa.”

“Em đã gợi ý màu xanh lá chưa?” Kate hòi dò. “Chị nghĩ em sẽ rất thành công trong màu xanh lá.”

Penelope lắc đầu. “Mẹ em không thích màu xanh lá. Bà nói nó là màu của u sầu.”

“Màu xanh lá?” Kate hỏi mà không tin.

“Em còn không cố để hiểu bà nữa.”

Kate, người đang mặc màu xanh, đưa tay áo của cô lên gần mặt của Penelope, che đi ánh vàng với tất cả cố gắng mà cô có thể. “Cả khuôn mặt em sáng chói lên.” Cô nói.

“Đừng nói với em điều đó. Nó sẽ chỉ làm màu vàng này thêm đau đớn.”

Kate tặng cô một nụ cười hối lỗi. “Chị sẽ cho em mượn một trong những cái của chị, nhưng chị e là nó sẽ kéo lê trên sàn mất thôi.”

Penelope gạt lời đề nghị của cô qua một bên. “Chị thật tốt bụng, nhưng em chịu đựng số phận của mình. Ít nhất thì nó khá hơn năm ngoái.”

Kate nhướng một bên lông mày lên.

“Ôi, đúng rồi. Chị không ra mắt năm ngoái.” Penelope nhăn mặt. “Em nặng gần mười hai kg hơn năm nay.”

“Mười hai kg?” Kate lặp lại. Cô không thể tin được điều đó.

Penelope gật đầu và nhăn mặt. “Sự mũm mĩm của con nít. Em đã cầu xin Mama không ép mình phải ra mắt cho đến khi em tròn mười tám, nhưng bà nghĩ ra mắt sớm hơn sẽ có lợi c

Kate chỉ cần nhìn vào mặt Penelope để biết rằng nó không có lợi cho cô. Cô cảm thấy một tình cảm gắn bó với cô gái này, ngay cả khi Penelope nhỏ hơn cô gần ba tuổi. Cả hai bọn họ đều có cảm giác như nhau về việc không phải là một cô gái được chú ý nhất trong căn phòng, biết chính xác vẻ mặt mà bạn phải khoác lên mình khi bạn không được mời khiêu vũ nhưng bạn muốn trông như bạn chẳng hề quan tâm.

“Em nói này,” Penelope nói, “tại sao chúng ta không đi xuống ăn tối cùng với nhau? Có vẻ như cả gia đình của chị và của em đều chậm trễ.”

Kate không quá vội để đi đến phòng vẽ nơi có sự hiện diện của Lord Bridgerton, nhưng chờ đợi Mary và Edwina sẽ chỉ làm trễ nải màn tra tấn này thêm vài phút nữa thôi, thế là cô quyết định cô nên đi xuống cùng Penelope.

Họ cùng ló đầu vào phòng của những bà mẹ đáng kính, thông báo những thay đổi trong kế hoạch và khoác tay cùng đi xuống đại sảnh.

Khi họ đến phòng khách, hầu hết mọi người đã ở đó, đi thơ thẩn xung quanh và trò chuyện khi họ chờ cho những vị khách còn lại xuống hết. Kate, người chưa bao giờ tham dự một bữa tiệc tại gia ở thôn quê trước đây, để ý với sự ngạc nhiên rằng mọi người có vẻ thoải mái và sinh động hơn lúc họ ở Luân Đôn. Hoặc có thể khoảng cách đã thả lỏng những quy tắc cứng nhắc của đô thị. Bất cứ là trường hợp nào, cô quyết định là cô thích không khí ở đây hơn là ở buổi dạ tiệc ở Luân Đôn.

Cô có thể thấy Lord Bridgerton ở phía bên kia căn phòng. Hoặc đúng hơn là cô có thể cảm thấy anh. Khi cô đã nhận thấy anh đứng bên cạnh cái lò sưởi, cô giữ mặt mình ngoảnh đi một cách thận trọng.

Nhưng cô có thể cảm thấy anh. Cô biết cô phải bị điên rồi, nhưng cô thề cô biết khi nào anh nghiêng đầu, và nghe thấy anh khi anh nói và khi anh cười.

Và cô chắc chắn là biết khi nào mắt ánh dừng lại ở lưng cô. Cổ cô cảm giác như sắp bốc cháy.

“Em đã không nhận ra Lady Bridgerton đã mời nhiều người đến thế.” Penelope nói.

Cẩn thận giữ cho mắt khỏi nơi lò sưởi, Kate nhìn lướt khắp căn phòng để xem có những ai ở đó.

“Ôi, không.” Penelope nửa thì thầm, nửa rên rỉ. “Cressida Cowper đang ở đây.”

Kate bí mật liếc theo hướng nhìn của Penelope. Nếu Edwina có một đối thủ cho ngôi vị người đẹp đăng quang năm 1814, dó là Cressida Cowper. Cao, mảnh mai, với mái tóc vàng màu mật ong và đôi mắt xanh lá cây sáng rực, Cressida gần như không bao giờ không có một đàn những người theo đuổi bu quanh. Nhưng trong khi Edwina tốt bụng và phóng khoáng, Cressida lại, trong sự đánh giá của Kate, là một mụ phù thuỷ tự cao tự đại, xấu xa, lấy việc tra tấn người khác làm vui.

“Cô ta ghét em.” Penelope thì thầm.

“Cô ta ghét tất cả mọi người.” Kate trả lời.

“Không, cô ta thật sự ghét em.”

“Tại sao lại thế?” Kate quay sang bạn cô với đôi mắt tò mò. “Em đã có thể làm gì với cô ta nào?”

“Em va vào cô ta vào năm ngoái và khiến cho cô ta làm đổ rượu punch lên khắp người cô ta và ngài Công tước của Ashbourne.”

“Chí có thế thôi?”

Penelope đảo tròn mắt. “Nó đã đủ đối với Cressida rồi. Cô ta bị thuyết phục rằng ngài ấy sẽ cầu hôn nếu cô ta đã không có vẻ vụng về như thế.”

Kate khịt mũi mà chẳng cần giả vờ trang nhã. “Ashbourne sẽ không bị đưa vào thòng lọng sớm thế này đâu. Mọi người đều biết điều đó. Ngài ấy cũng là một kẻ trác táng tệ gần như Bridgerton.”

“Người rất có thể sẽ kết hôn trong năm nay.” Penelope nhắc nhở cô.

“Nếu những tin đồn là đúng.”

“Bah.” Kate đùa cợt. “Lady Whistledown đã viết rằng cô ấy không nghĩ ngài ấy sẽ kết hôn trong năm

“Đó là nhiều tuần trước rồi.” Penelope trả lời với một cái vẫy tay gạt bỏ. “Lady Whistledown luôn thay đổi suy nghĩ của mình mà. Bên cạnh đó, rõ ràng là ngài tử tước đang theo đuổi em gái chị đấy thôi.”

Kate cắn lưỡi mình trước khi cô lầm bầm. “Đừng có nhắc nhở chị.”

Nhưng cái nhăn mặt vì đau của cô bị nhận chìm bởi tiếng thì thầm khản đặc của Penelope. “Ôi, không. Cô ta đang đi về phía này.”

Kate bóp nhẹ cánh tay cô để làm cô yên lòng. “Đừng lo về cô ta. Cô ta không hề tốt hơn em.”

Penelope bắn vào cô một cái nhìn mỉa mai. “Em biết điều đó. Nhưng nó không làm cho cô ta trở nên đỡ khó ưa hơn. Và cô ta luôn luôn cố gắng đảm bảo rằng em phải đối phó với cô ta.”

“Kate. Penelope.” Cressida rung giọng, dừng lại bên cạnh họ, tặng cho mái tóc bóng mượt của cô ta một cái lắc đầu hiệu ứng. “Thật là một ngạc nhiên khi thấy các bạn ở đây.”

“Và tại sao lại thế?” Kate hỏi.

Cressida chớp mắt, rõ ràng là ngạc nhiên rằng Kate cón có thể chất vấn lời tuyên bố của cô ta. “Chà,” cô ta nói chậm chạp, “mình nghĩ nó thật sự không hẳn là một ngạc nhiên khi thấy bạn ở đây, bởi vì em gái của bạn rất được yêu thích, và chúng ta đều biết bạn phải đi bất cứ đâu mà cô ấy đi, nhưng sự hiện diện của Penelope...” Cô ta nhún vai vẻ trau chuốt. “Chao ôi, mình là ai mà lại đi đánh giá này nọ chứ? Lady Bridgerton là một phụ nữ tốt bụng nhất mà.”

Lời bình luận thật thô lỗ đến mức Kate không thể ngăn mình há hốc mồm ra nhìn. Và trong khi cô đang nhìn chằm chằm vào Cressida, miếng há ra vì sửng sốt, Cressida tiến vào cuộc săn.

“Đó là một cái váy đáng yêu đấy, Penelope.” Cô ta nói, nụ cười của cô ta quá ngọt ngào đến mức Kate sẽ thề là cô có thể nếm được đường trong không khí. “Mình rất thích màu vàng.” Cô ta thêm vào, vuốt lên chất vải màu vàng của cái váy cô ta mặc. “Cần phải có một vẻ ngoài đặc biệt để mặc nó, bạn không nghĩ vậy sao?”

Kate nghiến răng lại. Một cách tự nhiên là Cressida trông tuyệt vời trong bộ váy của cô ta. Cressida sẽ trông tuyệt vời trong một cái bao bố.

Cressida mỉm cười lần nữa, lần này làm cho Kate nhớ đến một con rắn, rồi quay sang chỉ vào ai đó bên kia căn phòng. “Ôi, Grimston, Grimston! Đến đây một lát đi.”

Kate nhìn qua vai cô và thấy Basil Grimston đi đến và chỉ vừa đủ nén một tiếng rên rỉ. Grimston là bản sao bằng giống đực của Cressida - thô lỗ, kiêu ngạo, và tự cho mình là quan trọng. Tại sao một quý bà đáng yêu như Nữ Tử Tước Bridgerton lại mời anh ta, Kate chẳng bao giờ biết được. Chắc là để cân bằng số lượng với quá nhiều quý cô đã được mời.

Grimston trườn tới và nhếch một bên mép lên trong một nụ cười mỉa mai. “Người đầy tớ của cô.” anh ta nói với Cressida sau khi dành cho Kate và Penelope một cái liếc nhanh đầy khinh bỉ.

“Ngài có nghĩ Penelope thân mến trông đáng yêu trong cái váy này không?” Cressida nói. “Màu vàng thật sự nên là màu của năm mới phải.”

Grimston làm một cuộc nghiên cứu chậm chạp, đầy sỉ nhục về Penelope, từ đỉnh đầu cô cho đến ngón chân và quay ngược trở lại. Anh ta chỉ hơi cử động đầu, để cho cặp mắt đi lên đi xuống khắp người cô. Kate chống lại một cơn bệnh quá mạnh nó gần như là mang đến một đợt sóng buồn nôn. Hơn bất cứ thứ gì, cô muốn vòng tay quanh Penelope và ôm cô gái tội nghiệp. Nhưng một sự chú ý như thế chỉ khiến cho cô ấy như một người yếu đuối và dễ bị bắt nạt.

Khi Grimston cuối cùng cũng xong với màn xem xét thô lỗ của anh ta, anh ta quay sang Cressida và nhún vai, như thể không thể nghĩ đến bất cứ thứ gì đáng để khen.

“Hai người không có nơi nào khác để đi sao?” Kate thốt lên.

Cressida trông bị sốc. “Miss Sheffield, mình thật khó mà chấp nhận sự xấc láo của cậu được. Mr.Grimston và mình chỉ ngưỡng mộ vẻ ngoài của Penelope thôi. Sắc vàng đó giúp ích cho vẻ ngoài của cậu ấy. Và thật là tốt khi thấy cậu ấy trông ổn thế này sau năm ngoái.”

“Tất nhiên.” Grimston dài giọng, nói nhừa nhựa của anh ta làm Kate cảm thấy không được sạch sẽ.

Kate có thể cảm thấy Penelope run rẩy bên cạnh cô. Cô hy vọng đó là do tức giận, không phải vì đau đớn.

“Tôi không thể hình dung cô có ý gì.” Kate nói với giọng lạnh băng.

“Tại sao, chắc chắn là cô biết.” Grimston nói, đôi mắt anh ta sáng lên thích thú. Anh ta nghiêng người tới trước và rồi nói thì thầm mà còn to hơn cả giọng nói thường ngày của anh ta, đủ to cho nhiều người cùng nghe, “Cô ta béo.”

Kate mở miệng để đáp lại một câu có thể gây tổn hại, nhưng trước khi cô có thể nói một từ, Cressida thêm vào. “Thật là đáng thương, bởi vì có rất nhiều quý ông trong thành phố vào năm ngoái. Tất nhiên hầu hết bọn mình không bao giờ thiếu một bạn nhảy, nhưng mình thật cảm thấy thương cho Penelope khi mình thấy cô ấy ngồi với những bà quả phụ thừa kế.”

“Những bà quả phụ thừa kế,” Penelope nghiến răng, “thường là những người duy nhất trong căn phòng sở hữu một ít trí thông minh.”

Kate muốn nhảy lên và reo hò.

Cressida làm một tiếng “Ôi” nhẹ như hơi thở, như thể cô ta có quyền được khó chịu vậy. “Dù vậy, người ta vẫn không thể không... Ôi! Lord Bridgerton!”

Kate di chuyển sang một bên để cho ngài tử tước có thể tham gia với họ, nhận thấy với sự ghê tởm là toàn bộ thái độ của Cressida đã thay đổi. Mí mắt cô ta bắt đầu hấp háy và miệng cô ta làm thành một vòng cung nhỏ xinh đẹp.

Nó quá gây thất kinh đến mức Kate quên lúng túng bên cạnh ngài tử tước.

Bridgerton bắn vào Cressida một cái nhìn dữ tợn nhưng không nói gì. Thay vào đó, anh quay hoàn toàn sang Kate và Penelope và thì thầm tên họ chào đón.

Kate thở gấp vì sung sướng. Anh đã cho Cressida Cowper một cú lơ đẹp!

“Miss Sheffield,” anh nói trơn tru, “tôi hy vọng cứ lỗi cho chúng tôi khi tôi hộ tống Miss Featherington đến bữa tối.”

“Nhưng ngài không thể hộ tống cô ta vào được!” Cressida thốt lên.

Bridgerton nhìn trừng trừng vào cô ta lạnh như băng. “Xin thứ lỗi.” Anh nói trong một giọng mà không có tí gì hối lỗi. “Liệu tôi đã tính cả cô vào cuộc trò chuyện chưa?”

Cressida thụt lùi ra sau, rõ ràng là xấu hổ vì đã thốt lên. Tuy nhiên, nó không theo lệ thường khi anh hộ tống Penelope. Với cương vị chủ nhà, đó là nghĩa vụ của anh phải hộ tống phụ nữ ở giai cấp cao nhất. Kate không chắc ai thuộc giai cấp đó ở đây, nhưng chắc chắn không phải là Penelope, cha cô chỉ là một người thường.

Bridgerton đưa tay ra cho Penelope, quay lưng lại với Cressida. “Tôi rất ghét một kẻ hay bắt nạt, cô thì sao?” Anh thì thầm.

Kate úp một bàn tay lên miệng cô, nhưng cô không thể nén tiếng cười khúc khích được. Bridgerton tặng cho cô một nụ cười nhỏ, bí mật qua đầu của Penelope, và trong khoảnh khắc đó Kate có một cảm giác kỳ lạ nhất rằng cô hiểu người đàn ông này hoàn toàn.

Nhưng còn lạ hơn nữa - bỗng nhiên cô không còn chắc về việc anh là một kẻ trác táng vô hồn, đáng quở trách mà cô đã rất thoải mái mà tin tưởng vào điều đó.

“Chị có thấy việc đó không?”

Kate, người mà, cùng với những người còn lại, nhìn chưng hửng há hốc miệng khi Bridgerton dẫn Penelope đi khỏi phòng, đầu anh nghiêng về phía cô như thể cô là người phụ nữ mê hoặc nhất từng xuất hiện trên trái đất, quay sang Edwina đang đứng cạnh cô.

“Chị đã thấy toàn bộ sự việc.” Kate nói trong một giọng ngơ ngẩn. “Chị đã nghe toàn bộ sự việc.”

“Chuyện gì đã xảy ra?”

“Ngài ấy... ngài ấy...” Kate vấp vào từ ngữ của cô, không chắc làm thế nào để miêu tả những gì mà anh thật sự đã làm. Và rồi cô mà cô chưa bao giờ nghĩ là có thể: “Ngài ấy là một người hùng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.