The Viscount Who Loved Me

Chương 7



Cũng tham gia vào buổi hoà nhạc của Lady Bridgerton: Mrs.Featherington và ba cô con gái lớn nhà Featherington (Prudence, Philippa, và Penelope, chẳng có ai trong số ba người này mặc những bộ đồ có màu sắc phù hợp với dáng vẻ của họ); Mr Nigel Berbrooke (người, thông thường, có rất nhiều thứ để nói, mặc dù chẳng có ai ngoại trừ Philippa Featherington có vẻ hứng thú); và, tất nhiên, Mrs.Sheffield và Miss Katharine Sheffield.

Bổn Tác Giả cho rằng lời mời những người nhà Sheffield cũng bao gồm cả Miss Edwina Sheffield, nhưng cô lại không xuất hiện. Lord Bridgerton dường như vẫn trong tâm trạng tốt mặc dù có sự vắng mặt của Miss Sheffield nhỏ, nhưng thế đấy, mẹ của ngài lại có vẻ thất vọng.

Nhưng một lần nữa, những khuynh hướng mai mối của Lady Bridgerton là huyền thoại, và chắc chắn là bà đang nhàn rỗi sau khi con gái bà đã kết hôn với ngài Công tước của Hastings.

Tạp chí của Lady Whistledown, ngày 27 tháng 4 năm 1814

Anthony biết anh nhất định là bị điên. Chắng có lời giải thích nào khác cả. Anh đã có ý định làm cho cô ta sợ hãi, làm cho cô ta hoảng hốt, làm cho cô ta hiểu rằng cô ta không bao giờ có thể hy vọng chen ngang vào việc của anh và thắng được, và thay vào đó.

Anh đã hôn cô ta.

Đe dọa đã là ý định của anh, và thế là anh tiến đến gần hơn và gần hơn cho đến khi cô, một cô gái ngây thơ, chỉ có thể bị dọa nạt bởi sự hiện diện của anh. Cô sẽ không biết được cảm giác có một người đàn ông ở quá gần đến mức hơi nóng của người anh ta len lỏi qua lớp vải áo của cô, thật gần đến mức cô không thể nói được nơi nào hơi thở của anh ngừng và hơi thở cô bắt đầu.

Cô sẽ không thể nhận ra được những làn sóng đầu tiên của sự thèm khát, mà cô cũng không thể hiểu được hơi nóng chậm chạp, lan toả vào tận bản thể của con người cô.

Và hơi nóng chậm chạp, lan toả đó đang ở đây. Anh có thể nhìn thấy nó trên mặt cô.

Nhưng cô, một người hoàn toàn ngây thơ, sẽ không thể hiểu được những gì mà anh có thể thấy chỉ với một cái nhìn từ cặp mắt đầy kinh nghiệm của anh. Tất cả những gì mà cô sẽ biết là anh đang lù lù ở trên cô, rằng anh mạnh hơn, đầy quyền lực, và rằng cô đã mắc một sai lầm khủng khiếp khi xâm phạm nơi trú ẩn riêng tư của anh.

Anh sẽ dừng ngay tại đó và để cô lo lắng và khó thở. Nhưng khi chỉ còn một khoảng cách nhỏ giữa họ, lực kéo lại quá mạnh. Hương thơm quá quyến rũ, hơi thở cô quá khuấy động. Những làn sóng khát khao mà anh có ý khơi lên trong cô đột nhiên phản chiếu lại vào trong anh, khuấy lên một thèm muốn lan đến tận đầu ngón chân anh. Và ngón tay anh đang vuốt dọc theo má cô - chỉ là để tra tấn cô ta thôi, anh nói với mình như vậy - đột nhiên trở thành một bàn tay ôm lấy sau đầu cô khi môi anh hôn cô trong một sự bùng nổ của giận dữ và dục vọng.

Cô thở hổn hên bên môi anh, và anh lợi dụng đôi môi đang hé mở của cô để trượt lưỡi anh vào. Cô cứng ngắc trong vòng tay anh, nhưng có vẻ là kinh ngạc hơn bất cứ điều gì khác, và thế là Anthony thúc đẩy cuộc rượt đuổi của anh hơn nữa bằng cách cho phép một trong những bàn tay của anh trượt dọc xuống lưng cô và khum lấy đường cong dịu dàng của mông cô.

“Điều này thật điên rồ.” anh thì thầm bên tai cô. Nhưng anh không làm gì để thả cô ra.

Câu trả lời của cô là một tiếng rên rỉ khó hiểu, bối rối, và cơ thể cô trở nên mềm mại hơn trong vòng tay anh, để cho anh ép sát cô hơn vào người anh. Anh biết anh nên dừng lại, biết rõ chết tiệt rằng anh đã không nên bắt đầu, nhưng máu anh đang dồn dập với khao khát, và cô cảm nhận thật... thật...

Thật tuyệt.

Anh rên rỉ, đôi môi anh rời môi cô để nếm vị hơi mặn ở làn da nơi cổ cô. Có điều gì đó về cô phù hợp với anh hơn bất cứ người đàn bà nào trước đó, như thể cơ thể anh đã khám phá ra điều mà trí óc anh từ chối thừa nhận.

Có điều gì đó về cô thật... đúng.

Cảm giác về cô đúng. Mùi hương của cô đúng. Vị của cô đúng. Và anh biết rằng nếu anh cởi bỏ hết quần áo của cô và làm tình với cô ngay tại đó trên tấm thảm trong căn phòng làm việc của anh, cô sẽ vừa khít bên dưới anh, vừa khít xung quanh anh - chỉ là đúng.

Anthony nhận ra khi cô không cãi cọ với anh, Kate Sheffield có thể, chết tiệt, là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong toàn nước Anh.

Đôi cánh tay cô, bị cầm tù trong vòng tay anh, chầm chậm lướt lên, cho đến khi hai bàn tay cô đặt ngập ngừng trên lưng anh. Và rồi đôi môi cô chuyển động. Nó là một chuyển động nhỏ, khó mà cảm thấy trên làn da mảnh của trán anh thật sự đang hôn trả lại anh.

Một tiếng gầm gừ thấp, đắc thắng thoát ra khỏi miệng Anthony khi anh di chuyển môi anh trở lại với môi cô, hôn cô dữ dội, thách cô tiếp tục những gì cô đã bắt đầu. “Ôi, Kate.” Anh rên rỉ, đẩy cô lùi lại cho đến khi cô nghiêng người dựa vào mép bàn. “Chúa ơi, em có vị thật tuyệt.”

“Bridgerton?” Giọng cô hơi run, từ đó có vẻ là một câu hỏi hơn bất cứ thứ gì khác.

“Đừng nói gì cả.” Anh thì thầm. “Bất cứ em làm gì, đừng nói gì cả.”

“Nhưng -”

“Không một từ nào.” Anh ngắt ngang, ép một ngón tay vào đôi môi cô. Điều cuối cùng anh muốn bây giờ là để cho cô phá hỏng khoảnh khắc hoàn hảo một cách tuyệt vời này khi cô mở miệng và cãi.

“Nhưng tôi - ” Cô đẩy hai tay vào ngực anh và rứt ra xa khỏi anh, để lại anh mất thăng bằng và thở hổn hển.

Anthony để lọt một lời nguyền rủa, và không phải là một lời nguyền rủa êm dịu.

Kate chạy gấp đi chỗ khác, không đến hết đầu kia của căn phòng, nhưng đến một chiếc ghế cao, đủ xa để cô không còn ở trong tầm tay của anh nữa. Cô bấu vào lưng ghế cứng ngắc rồi đi vòng qua nó, nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu có một đồ vật vững chắc ở giữa họ.

Ngài tử tước trông không đang ở trong cơn cáu giận tốt nhất của anh ta.

“Tại sao ngài lại làm thế?” Cô nói, giọng thấp đến nỗi nó gần như là một lời thì thầm.

Anh ta nhún vai, đột nhiên trông ít tức giận hơn và có một tí bất cần. “Bởi vì tôi muốn thế.”

Kate chỉ há hốc miệng nhìn anh ta, trong một lúc cô chẳng thể tin rằng anh ta có một câu trả lời đơn giản như thế cho một câu hỏi mà, mặc dù được đặt câu đơn giản, là một câu hỏi phức tạp. Cuối cùng, cô thốt lên, “Nhưng ngài không thể.”

Anh ta mỉm cười. Chậm chạp. “Nhưng tôi đã làm đấy.”

“Nhưng ngài không thích tôi!”

“Đúng.” Anh ta thừa nhận.

“Và tôi không thích ngài.”

“Cũng như cô đang nói với tôi.” Anh ta nói trơn tru. “Tôi phải lấy lời cô làm bằng chứng thôi, bởi vì nó đã không thật sự rõ ràng cho lắm một vài giây trước.”

Kate cảm thấy má cô đỏ lên vì xấu hổ. Cô đã đáp ứng lại nụ hôn tội lỗi của anh ta, và cô căm ghét bản thân vì điều đó, gần nhiều như cô căm ghét anh ta vì đã khởi đầu sự thân mật đó.

Nhưng anh ta không cần phải chế nhạo cô vì điều ấy. Đó là hành động của một kẻ ti tiện. Cô nắm chặt lưng ghế cho đến khi những đốt tay trắng bệch ra, chẳng còn chắc chắn có phải cô đang sử dụng nó như một sự tự vệ lại Bridgerton, hay là như một ý định ngăn chặn bản thân không phóng tới trước và bóp cổ anh ta.

“Tôi sẽ không để anh kết hôn với Edwina.” Cô nói trong một giọng thấp.

“Không.” Anh ta thì thầm, di chuyển chầm chậm đến trước cho đến khi anh ta đứng ở một bên chiếc ghế. “Tôi không nghĩ cô sẽ.”

Cằm cô hếch lên. “Và tôi chắc chắn là sẽ không kết hôn với ngài.”

Anh ta đặt hai tay lên cánh tay dựa và nghiêng người tới trước cho đến khi mặt anh ta chỉ ở cách mặt cô có vài inch. “Tôi không nhớ rằng đã hỏi.”

Cô giật người về đằng sau. “Nhưng ngài vừa mới hôn tôi!”

Anh ta cười to. “Nếu tôi mà có đề nghị kết hôn với mọi phụ nữ tôi đã hôn, tôi đã bị tống vào tù vì tội đa thê từ lâu rồi.”

Kate có thể cảm bắt đầu run rẩy, và cô bám hết sức vào lưng ghế. “Ngài, thưa ngài,” cô gần như phun ra, “không có danh dự.”

Đôi mắt anh ta sáng rực lên và một bàn tay vụt ra nắm chặt lấy cằm cô. Anh ta giữ cô như thế trong vài giây, bắt cô phải gặp cái nhìn của anh ta. “Điều đó,” anh ta nói trong một giọng chết người, “là không đúng, và nếu cô là một người đàn ông, thì tôi đã gọi cô ra ngoài đấu tay đôi rồi.”

Kate giữ yên trong một khoảng thời gian dường như rất dài, đôi mắt cô khoá lại trên mắt anh ta, làn da trên má cô bỏng rát nơi những ngón tay mạnh mẽ của anh ta giữ cô. Cuối cùng thì cô làm một việc mà cô đã thề sẽ không bao giờ làm với người đàn ông này.

Cô van xin.

“Xin ngài,” cô thì thầm, “để cho tôi đi.”

Anh ta đã làm, bàn tay anh ta thả cô ra với sự đột ngột đáng ngạc nhiên. “Những lời xin lỗi của tôi.” Anh ta nói, nghe hơi có một chút... kinh ngạc?

Không, điều đó là không thể. Chẳng có gì có thể làm cho người đàn ông này kinh ngạc.

“Tôi không có ý làm tổn thương cô,” anh ta nói thêm nhẹ nhàng.

“Ngài không sao?”

Anh ta lắc nhẹ đầu. “Không. Để doạ cô, có thể. Nhưng không phải để tổn thương cô.”

Kate bước lùi lại trên đôi chân run rẩy. “Ngài không là gì khác hơn ngoài một kẻ ăn chơi trác táng.” Cô nói, ước gì giọng cô thoát ra một cách khinh bỉ hơn và ít run rẩy hơn.

“Tôi biết.” Anh ta nói với một cái nhún vai, ngọn lửa trong mắt dịu lại thành ánh thích thú. “Nó ở trong máu của tôi.”

Kate lùi lại thêm một bước. Cô không còn đủ sức để theo kịp với sự thay đổi thái độ đột ngột của anh ta. “Tôi rời đi đây.”

“Đi đi.” Anh ta nói ân cần, vẫy về phía cửa.

“Ngài không thể ngăn tôi được.”

Anh ta mỉm cười. “Tôi sẽ không mơ đến điều đó.”

Cô bắt đầu bước đi, đi chầm chậm về phía sau, sợ rằng nếu cô rời mắt khỏi anh ta trong một giây anh ta sẽ vồ. “Tôi đi đây.” Cô nói lần nữa, một cách không cần thiết.

Nhưng khi tay cô còn cách cái nắm cửa một inch, anh ta nói, “Tôi cho rằng tôi sẽ gặp cô vào lần tới tôi đến gặp Edwina.”

Kate trở nên trắng bệch. Không phải là cô có thể thực sự thấy được mặt mình, tất nhiên, nhưng lần đầu tiên trong đời, cô thực sự cảm thấy máu rời khỏi da cô. “Ngài đã nói rằng ngài sẽ để con bé yên.” Cô nói buộc tội.

“Không.” Anh ta trả lời, nghiêng người dựa hẳn vào một bên ghế. “Tôi đã nói rằng tôi không nghĩ cô sẽ ‘để’ tôi kết hôn với cô ấy. Điều đó thì chẳng có nghĩa gì, bởi vì tôi không có ý định để cô thu xếp cuộc đời tôi.”

Kate đột nhiên cảm thấy như có một viên đạn đại bác mắc kẹt trong cổ họng cô. “Nhưng ngài không thể còn muốn kết hôn với em tôi sau khi ngài - sau khi tôi -”

Anh ta bước tới một bước, chuyển động của anh ta chậm rãi và khéo léo như một con mèo. “Sau khi cô đã hôn tôi?”

“Tôi đã không - ” Nhưng những lời lẽ bỏng rát trong cổ họng cô, bởi vì chúng thật sự là một lời nói dối. Cô đã không khởi đầu nụ hôn, nhưng cô đã, vào lúc cuối, tham gia vào nó.

“Ôi, thôi nào, Miss Sheffield.” Anh ta nói, đứng thẳng dậy và khoanh tay. “Đừng đi vào con đường đó. Chúng ta đều không thích nhau, điều đó đúng, nhưng tôi cũng tôn trọng cô theo một kiểu kỳ lạ và không theo cách thông thường, và tôi biết cô không phải là một kẻ nói dối.”

Cô không nói gì. Thật ra thì, cô có thể nói gì chứ? Làm sao mà một người có thể trả lời câu nhận xét vừa có cả ‘tôn trọng’và ‘không theo lẽ thường

“Cô đã hôn trả lại tôi.” Anh ta nói với một nụ cười nhỏ, thoả mãn. “Không với một sự hăng hái nhiều, tôi sẽ thừa nhận thế, nhưng nó sẽ chỉ là một vấn đề thời gian thôi.”

Cô lắc đầu, không thể tin được những gì cô đang nghe. “Làm thế nào mà ngài có thể nói những điều như thế chỉ sau một phút ngài tuyên bố theo đuổi em gái tôi?”

“Điều này có cản trở một ít vào những kế hoạch của tôi, điều đó đúng.” Anh ta bình luận, giọng nhẹ đầy suy ngẫm, như thể anh ta đang xem xét việc mua một căn nhà mới, hoặc có thể đang quyết định cái cổ áo nào để mặc.

Có thể đó là do dáng vẻ vô ý tứ của anh ta, có lẽ là do cách anh ta vuốt cằm như thể giả vờ suy nghĩ về vấn đề đó. Nhưng có gì đó đã châm ngòi thuốc nổ trong Kate, và không hề suy nghĩ, cô phóng tới trước, tất cả sự sự giận dữ trong vũ trụ dồn vào người cô khi cô quăng mình vào anh ta, đập liên tục vào ngực anh ta với những nấm đấm của cô. “Ngài sẽ không cưới em gái tôi!” Cô hét lên. “Không bao giờ! Ngài có nghe tôi nói không?”

Anh ta đưa một cánh tay lên đỡ một cú đấm vào mặt. “Tôi phải bị điếc mới không nghe.” Rồi anh ta kiềm giữ cổ tay cô một cách thành thạo, giữ cánh tay cô bất động trong khi cơ thể cô phập phồng và run rẩy vì giận điên cuồng.

“Tôi sẽ không để ngài khiến con bé đau khổ. Tôi sẽ không để ngài phá hoại cuộc đời em tôi” Cô nói, những từ ngữ nghẹn lại trong họng. “Con bé là tất cả những gì tốt đẹp và ngay thẳng và trong sáng. Và em tôi xứng đáng điều tốt đẹp hơn ngài.”

Anthony ngắm cô rất kỹ, đôi mắt anh hướng vào mặt cô, trở nên xinh đẹp bởi sức mạnh của sự tức giận của cô. Đôi má cô đỏ bừng, cặp mắt cô ánh lên những giọt nước mắt mà cô đang cố chống cự để không rơi xuống, và anh bắt đầu cảm thấy như một kẻ đáng khinh nhất.

“Miss Sheffield,” anh nói dịu dàng, “tôi nghĩ cô thật sự yêu em gái cô.”

“Tất nhiên tôi yêu em gái tôi!” Cô thốt ra. “Ngài nghĩ tại sao tôi lại cố gắng đến thế này để giữ con bé ở cách xa ngài? Ngài nghĩ tôi làm thế để giải trí sao? Bởi vì tôi đảm bảo với ngài, thưa ngài, rằng tôi có thể nghĩ đến nhiều thứ thích thú hơn là bị cầm giữ ở đây trong phòng làm vịêc của ngài.”

Đột ngột, anh thả cổ tay cô ra.

“Tôi nên nghĩ,” cô nói với một tiếng khụt khịt, vuốt làn da đang đỏ lên vì bị nắm chặt, “rằng tình yêu của tôi dành cho Edwina sẽ là một điều về tôi mà ngài có thể hiểu rõ nhất. Ngài, người được cho là yêu thương và tận tụy vì gia đình mình.”

Anthony không nói gì, chỉ nhìn vào cô, và tự hỏi cõ lẽ có rất nhiều điều về người phụ nữ này hơn là anh tưởng.

“Nếu ngài là anh trai của Edwina,” Kate nói với lý lẽ chết người, “ngài sẽ cho phép em gái lấy một người như ngài chứ?”

Anh không nói gì trong suốt một lúc lâu, đủ lâu để sự im lặng rung lên ngượng nghịu ngay cả đối với tai anh. Cuối cùng anh nói, “Đó không phải là vấn đề.”

Cô đã không cười. Cô không reo lên chiến thắng, cũng không chế nhạo. Khi cô nói, những lời của cô điềm đạm và đúng. “Tôi nghĩ tôi đã có câu trả lời của mình.” Rồi cô quay gót và bắt đầu bước đi.

“Em gái tôi,” anh nói, đủ to để ngừng cô lại trước khi đi đến cửa, “đã kết hôn với Công tước của Hastings. Cô đã nghe về dang tiếng của anh ta chưa?”

Cô dừng lại, nhưng cô không xoay người. “Ngài ấy nổi tiếng là yêu vợ của mình.”

Anthony cười nhẹ. “Vậy là cô chưa nghe về tiếng tăm của anh ta rồi. Ít nhất là tiếng tăm trước khi anh ta kết hôn.”

Kate chầm chậm quay lại. “Nếu ngài đang cố gắng thuyết phục tôi rằng những người kẻ ăn chơi trác táng đã tu tâm dưỡng tính là những người chồng tốt nhất, thì ngài sẽ không thành công đâu. Ở ngay trong phòng này, chưa đến mười lăm phút trước, ngài đã nói với cô Rosso rằng ngài không thấy có lý do gì để từ bỏ người tình vì một người vợ.”

“Tôi tin rằng tôi đã nói đó là trong trường hợp chỉ khi một người không yêu vợ anh

Một tiếng động buồn cười thoát khỏi mũi cô - không hoàn toàn là một cái khịt mũi, nhưng còn hơn là một hơi thở, và nó rất rõ rằng, ít nhất là vào lúc này, cô không có tí tôn trọng nào dành cho anh. Với một ánh thích thú trong mắt cô, cô hỏi, “ Và ngài có yêu em gái tôi không, Lord bridgerton?”

“Tất nhiên là không.” Anh trả lời. “Và tôi sẽ không bao giờ sỉ nhục sự thông minh của cô bằng cách nói khác đi. Nhưng,” anh nói to, ngăn sự chen ngang mà anh biết chắc chắn là sắp bật ra, “tôi chỉ mới biết em gái cô trong một tuần. Tôi không có lý do gì mà tin rằng tôi sẽ không bắt đầu yêu cô ấy nếu chúng tôi cùng trải qua nhiều năm tháng của hôn nhân thiêng liêng.”

Cô khoanh tay lại. “Tại sao tôi lại thấy nó khó tin dù chỉ là một từ từ miệng ngài vậy?”

Anh nhún vai. “Tôi chắc là tôi không biết.” Nhưng anh có biết. Lý do chính mà anh chọn Edwina làm vợ chính là anh biết anh sẽ không bao giờ yêu cô. Anh thích cô, anh tôn trọng cô, và anh tự tin rằng cô sẽ là một người mẹ tuyệt vời cho những đứa con của anh, nhưng anh sẽ không bao giờ yêu cô. Tia sáng đơn giản là không loé lên ở đó.

Cô lắc đầu, sự thất vọng trong đôi mắt. Sự thất vọng mà bằng một cách nào đó làm cho anh cảm thấy ít giống một người đàn ông. “Tôi cũng đã không nghĩ ngài là một kẻ nói dối.” Cô nói nhẹ nhàng. “Một kẻ trác táng và một kẻ lêu lỏng, và có thể là rất nhiều thứ khác, nhưng không phải một kẻ dối trá.”

Anthony cảm thấy những lời của cô như những cú đấm. Có thứ gì đó khó chịu bóp chặt quanh trái tim anh - điều gì đó làm cho anh muốn xông tới, để làm tổn thương cô, hoặc ít nhất là để chứng minh cho cô thấy cô không có được quyền lực có thể làm tổn thương được anh. “Ồ, Miss Sheffield,” anh gọi to, giọng anh nghe như một câu lè nhè độc ác, “cô sẽ không đi xa được nếu không có cái này đâu.”

Trước khi cô có cơ hội để phản ứng, anh đã cho tay vào túi, rút ra chiếc chìa khoá phòng làm vịêc, và thảy nó về phía cô, hoàn toàn nhắm vào chân cô. Không có lời cảnh báo nào, phản ứng của cô không được sắc bén, và khi cô đưa tay ra để bắt chiếc chìa khoá, cô bắt trượt nó hoàn toàn. Đôi tay cô gây ra một tiếng vỗ trống rỗng khi chúng tiếp xúc, theo sau là một tiếng thụp ảm đạm của chiếc chìa khoá đập vào tấm th

Cô đứng đó trong một lúc, nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khoá, và anh có thể nói chắc khoảnh khắc cô nhận ra anh đã không có ý định để cho cô chụp được nó. Cô giữ yên, và rồi cô ngước mắt lên. Đôi mắt cô sáng rực lên sự căm ghét, và điều gì đó còn tồi tệ hơn.

Sự khinh bỉ.

Anthony cảm thấy như anh bị thụi một cú vào ruột. Anh chống lại một thôi thúc lố bịch nhất là lao vụt tới trước và lượm chiếc chìa khoá từ tấm thảm, quỳ xuống trên một chân và đưa nó cho cô, để xin lỗi về cách cư xử của anh và cầu xin cô tha thứ.

Nhưng anh sẽ không làm bất cứ thứ gì như thế. Anh không muốn hàn gắn vết nứt này; anh không muốn ý kiến tốt của cô về anh.

Bởi vì tia sáng khó nắm bắt đó - không hiện diện với em gái cô, người anh có ý định kết hôn - vỡ ra và thiêu đốt thật mạnh mẽ nó dường như làm căn phòng sáng như ban ngày.

Và chẳng có gì có thể làm anh kinh hãi hơn được.

Kate vẫn không cử động trong một lúc lâu hơn là anh nghĩ, rõ ràng là ghê tởm phải quỳ xuống trước anh, ngay cả khi nó là để lấy chiếc chìa khoá sẽ giúp cô thoát khỏi như cô rõ ràng rất mong muốn.

Anthony chỉ nặn ra một nụ cười, chiếu ánh nhìn xuống tấm thảm rồi trở lại đến mặt cô. “Cô không muốn rời khỏi sao, Miss Sheffield?” Anh hỏi, quá trơn tru.

Anh nhìn khi cằm cô run rẩy, và cổ họng cô cố thực hiện một cái nuốt xuống co giật. Và rồi, đột nhiên, cô cùi mình xuống và chụp lấy cái chìa khoá. “Ngài sẽ không bao giờ kết hôn với em gái tôi.” Cô thề, giọng nói thấp, dữ dội của cô vụt những luồng lạnh lẽo vào tận xương tủy anh. “Không bao giờ.”

Và rồi, với một tiếng tách quả quyết của ổ khoá, cô đi khỏi.

* * *

Hai ngày sau, Kate vẫn rất tức giận. Nó chẳng giúp ích gì hơn khi vào buổi chiều sau buổi hoà nhạc, một bó hoa lớn được gửi tới cho Edwina, một tấm thiếp viết, “Những mong ước của tôi cho một sự hồi phục nhanh chóng. Đêm qua thật là buồn tẻ khi thiếu vắng sự hiện diện của cô. - Bridgerton.”

Mary đã thốt ra ôi và a về tấm thiếp đó - thật là lãng mạn, bà thở dài, thật là đáng yêu, thật rõ ràng là những lời lẽ của một người đã thật sự bị mê hoặc. Nhưng Kate biết sự thật. Tấm danh thiếp đó là lời sỉ nhục dành cho cô hơn là một lời khen cho Edwina.

Tẻ ngắt tất nhiên, cô bốc khói, liếc tấm danh thiếp - được trân trọng cất giữ trên một cái bàn trong phòng nghỉ - và tự hỏi làm sao cô có thể làm cho nó như là một tai nạn nếu nó được tìm thấy bị xé thành từng mảnh. Cô có thể không biết nhiều về những việc xảy ra giữa phụ nữ và nam giới, nhưng cô chắc chắn là bất cứ thứ gì mà anh ta cảm thấy tối đó, nó không phải là sự chán ngán.

Anh ta lại không đến viếng thăm. Kate không thể tưởng tượng được tại sao, bởi vì đưa Edwina đi ra ngoài cưỡi ngựa sẽ còn là một cái tát thẳng vào mặt hơn là tấm thiệp. Trong những lúc tưởng tượng nhất của cô, cô thích tự phỉnh nịnh mình rằng anh ta đã không ghé qua vì sợ phải đối mặt với cô, nhưng cô biết nó hiển nhiên là không đúng.

Người đàn ông đó chẳng sợ cái gì cả. Ít nhất là đối với một cô gái già tầm thường mà anh ta chắc chắn đã hôn trong một khoảnh khắc pha lẫn giữa tò mò, giận dữ và thương hại.

Kate đi đến cửa sổ và nhìn ra ngoài Milner Street; không phải là tầm nhìn tuyệt nhất ở Luân Đôn, nhưng ít nhất nó ngăn cô không nhìn chằm chằm vào tờ danh thiếp. Chính là phần thương hại đang thực sự ăn sống cô. Cô cầu nguyện là bất cứ thứ gì ở trong nụ hôn đó, sự tò mò và tức giận đã thắng thế lòng thương hại.

Cô không nghĩ là cô có thể chịu được nếu anh ta thương hại cô. Nhưng Kate lại không có thời gian để ám ảnh về nụ hôn và những gì mà nó có thể hoặc không có ý nghĩa gì, bởi vì ngay chiều đó - buổi chiều sau những bông hoa - một thiếp mời đã được gửi đến còn làm xáo trộn nhiều hơn bất cứ thứ gì Lord Bridgerton có thể làm được.

Sự hiện diện của nhà Sheffield, nó có vẻ, được mong chờ tại một buổi party ở vùng quê hơi tự phát được tổ chức trong một tuần lễ bởi Lady Bridgerton.

Mẹ của chính tên quỷ đó.

Và không có cách nào mà Kate có thể từ chối không đi. Không có thứ gì như động đất kết hợp một trận bão tố với một cơn lốc - không có thứ nào có thể xảy ra ở nước Anh, mặc dù Kate vẫn hy vọng cho một cơn bão, chừng nào mà nó không có kèm sấm và chớp - có thể ngăn Mary khỏi xuất hiện ở trước cửa nhà Bridgerton cùng với Edwina. Và Mary chắc chắn là sẽ không cho phép Kate được ở lại một mình ở Luân Đôn, bị bỏ lại tự lo liệu. Còn chưa kể đến sự thật là không bao giờ mà Kate có thể cho phép Edwina đi mà không có cô.

Ngài tử tước chẳng có sự ngại ngùng nào cả. Anh ta chắc chắn là sẽ hôn Edwina như đã hôn Kate, và Kate không thể hình dung được Edwina sẽ có đủ tỉnh táo để chống lại. Cô nhất định là sẽ nghĩ nó thật sự lãng mạn và yêu anh ta ngay lập tức.

Ngay cả Kate còn khó khăn để giữ đầu óc mình khi môi anh ta đang ở trên môi cô. Trong một khoảnh khắc hạnh phúc, cô đã quên hết tất cả mọi thứ. Cô không biết gì khác ngoài một cảm giác được yêu thương và được mong muốn - không, được cần đến - và nó đã làm cô say đắm, tất nhiên.

Gần như đủ để khiến cho một quý cô quên rằng người đàn ông thực hiện nụ hôn đó là một kẻ ti tiện đáng khinh.

Gần như... nhưng không hoàn toàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.