Then Came You

Chương 12



Lily tiếp tục nhìn chằm chằm lơ đãng vào đám đông. Tự mình trấn tĩnh lại, cô đắp một nụ cười lên mặt và lắc đầu. Đó không thể là Giuseppe. Trong những năm qua hắn đã trở nên quá xơ xác để trộn lận được vào một buổi hội họp như thế này. Dù là dòng máu quý tộc hay không, hắn cũng sẽ không được phép kết giao với những vị khách ở đây, mà chỉ với những tầng lớp thấp hơn ngoài kia. “Không, Penny, không có gì. Chị cứ tưởng chị nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.”

Cô xoay xở để xua đi cảm giác u tối vừa đủ để tận hưởng phần còn lại của buổi trình diễn, nhưng cô dứt khoát cảm thấy bớt căng thẳng khi nó đã xong. Đọc được nét mặt cô, Alex từ chối vài lời mời tham gia với bạn bè sau vở diễn, và anh đưa Lily quay lại Swan’s Court.

Lily nhìn chằm chằm vào Burton khi ông chào đón họ vào trong và nhận lấy găng tay và mũ của Alex. Cùng một cái nhìn cô trao cho ông bất kỳ lúc nào cô hỏi xem có một bức thư cá biệt nào đã đến cho cô ngày hôm đó. Để đáp lại câu hỏi im lặng của cô, Burton lắc đầu nhẹ. Cử động phủ định ấy khiến tim cô chùng xuống. Cô không biết cô có thể nhận thêm bao nhiêu nữa, bao nhiêu đêm im lặng chờ đợi tin tức của con gái cô nữa.

Dù Lily nỗ lực để trò chuyện hời hợt về vở kịch, Alex vẫn cảm thấy tâm trạng ảm đạm của cô. Cô hỏi xin brady, nhưng anh bảo cô hầu mang lên một ly sữa nóng thay vào đó. Lily cau mày với anh nhưng không tranh cãi. Sau khi uống cạn cốc sữa, cô cởi đồ và trèo lên giường, rúc mình vào cánh tay Alex. Anh hôn cô, và cô ấn vào anh tự nguyện, nhưng lần đầu tiên cô không thể đáp ứng khi anh làm tình với cô. Anh dịu dàng hỏi xem có gì không ổn, nhưng cô lắc đầu. “Em mệt,” cô thì thầm hối lỗi. “Làm ơn chỉ ôm em thôi.” Alex dịu lại với một tiếng thở dài, và cô ngả đầu trên vai anh, tuyệt vọng ước muốn giấc ngủ đến.

Hình ảnh con gái trôi nổi quanh cô, nhảy múa trước mặt cô trong bóng tối và sương mù. Lily gào thét tên cô bé và với tay lấy cô bé, nhưng cô bé luôn ở cách xa vài bước, chỉ vừa ngoài tầm tay của cô. Những tràng cười kỳ lạ vang vọng quanh cô, và cô co rúm lại trước một lời thì thầm quỷ quái, giễu cợt. “Cô sẽ không bao giờ có con bé...không bao giờ....không bao giờ....”

“Nicole,” cô hét lên trong tuyệt vọng. Cô chạy nhanh hơn, cánh tay duỗi ra, cô sẩy chân và vùng vẫy chống lại đám dây leo trườn lên quanh chân cô, kéo cô xuống, giữ không cho cô di chuyển. Thổn thức vì tức giận, cô gào lên gọi con gái, và rồi cô nghe thấy tiếng than khóc sợ hãi của một đứa trẻ.

“Mama.”

“Lily.” Một giọng nói bình tĩnh, êm ái cắt xuyên qua làn sương mù và bóng tối. Cô lắc lư choáng váng, đập loạn hai cánh tay lên. Đột ngột Alex đã ở đó, giữ vững cô. Cô thư giãn và dựa vào anh, thở rời rạc. Đó là một cơn ác mộng. Ép tai cô vào lồng ngực cứng cáp của anh, cô lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ của tim anh. Khi cô chớp mắt và tỉnh hẳn dậy, cô nhận ra rằng họ không ở trên giường. Họ đang đứng cạnh hàng lan can được chế tác bằng thép ở đầu dãy cầu thang dài. Cô kêu nhẹ, lông mày nhíu lại. Cô lại mộng du lần nữa.

Alex nghiêng đầu cô lại với tay anh. Mặt anh xa xăm, giọng anh gần như tách biệt. “Anh đã tỉnh dậy và em không ở đó,” anh nói thẳng thừng. “Anh đã tìm thấy em ở trên đỉnh cầu thang. Em gần như ngã xuống. Em đang mơ về cái gì vậy?”

Anh thật không công bằng, hỏi những câu hỏi khi biết cô đang mất phương hướng. Lily cố xua đi sự nghiêng ngả vẫn đang bám dính lấy cô. “Em đang cố với thứ gì đó.”

“Thứ gì?”

“Em không biết,” cô nói không vui.

“Anh không thể giúp nếu em không tin anh.” Anh nói với sự dữ dội êm dịu. “Anh không thể bảo vệ em khỏi bóng tối, hay giữ em an toàn khỏi những giấc mơ.”

“Em đã kể cho anh mọi thứ...em....em không biết.”

Một khoảng im lặng dài dằng dặc. “Anh từng nhắc đến chưa,” anh nói lạnh lùng, “anh ghét bị nói dối đến thế nào?”

Cô tránh ánh mắt đi, nhìn vào tấm thảm, bức tường, cánh cửa, bất kỳ chỗ nào ngoại trừ mặt anh. “Em xin lỗi.” Cô muốn anh ôm ấp và vuốt ve cô như anh vẫn luôn làm sau khi cô có những giấc mơ tồi tệ. Cô muốn anh làm tình với cô, để trong một khoảng ngắn ngủi cô có thể quên đi tất cả mọi thứ trừ hơi ấm mạnh mẽ của anh bên trong cô. “Alex, đưa em về giường đi.”

Với sự dịu dàng không thân mật, anh đẩy cô ra và quay cô về hướng phòng ngủ. “Đi đi, anh sẽ thức một lúc.”

Cô ngạc nhiên trước sự từ chối của anh. “Và làm gì?” Cô hỏi bằng giọng nhỏ xíu.

“Đọc. Uống. Anh vẫn chưa biết.” Anh đi xuống cầu thang mà không ngoái lại nhìn cô.

Lily đi thơ thẩn về phòng ngủ và cuộn tròn bên dưới tấm vải nhàu nát, cảm thấy tội lỗi và tức giận và lo lắng. Cô vùi đầu mình trong gối, khám phá ra một điều mới về bản thân. “Anh có thể ghét bị nói dối, đức ngài của em,” cô lẩm bẩm, “nhưng không nhiều bằng một nửa em ghét phải về giường một mình!”

**************************

Sự lạnh lẽo mong manh giữa họ vẫn ở lại ngày hôm sau. Lily đi cưỡi ngựa buổi sáng ở Hyde Park mà không có anh, được một người hầu tháp tùng. Sau đó cô làm mình bận rộn với thư từ, một công việc lặt vặt mà cô ghét cay ghét đắng. Có hàng chồng thiếp mời, thông báo những khoảng thời gian ở nhà khi cô đến sẽ được chào đón, những yêu cầu viết bằng bút chì mờ hỏi xem khi nào cô lên kế hoạch đón tiếp khách khứa. Có một đống thiệp mời tới vũ hội, bữa tối, và buổi tối âm nhạc. Họ đã được mời tham dự Clevelands ở Shropshire cho vụ đi săn gà gô mùa thu, ở lại lều săn của Pakingtons trên cánh đồng, và thăm bạn bè ở Baths. Lily bối rối không biết làm sao để đáp lại những lời yêu cầu. Làm sao cô có thể chấp nhận những lời mời cho một tương lai mà cô sẽ không còn là một phần nữa? Để bản thân cô giả vờ là mình sẽ luôn ở cùng Alex thật hấp dẫn, nhưng một cách ủ rũ cô tự nhắc mình rằng một ngày nào đó tất cả sẽ kết thúc.

Đặt đống thiệp mời sang bên, Lily xáo qua một chồng giấy trên bàn Alex. Anh đã ghi vài chú ý sáng nay, trước khi rời đi vào giữa ngày để tham dự một cuộc họp mặt nào đó liên quan đến cải tổ nghị viện. Cô mỉm cười khi mắt di chuyển qua hàng chữ viết tay dứt khoát của anh – mạnh mẽ, in đậm hơi nghiêng về phía trước. Cô vẩn vơ đọc một bức thư anh đã đề địa chỉ tới một trong những quản lý điền trang của anh, tuyên bố mong muốn rằng những tá điền được cho phép những hợp đồng thuê nhà hàng năm trời sẽ có lợi cho họ nhiều hơn là sự thuê đất đắt đỏ mỗi năm. Alex cũng hướng dẫn người quản lý lắp đặt những đường mương và hàng rào mới trên khu đất, tính vào phí tổn của chính anh. Lily trầm ngâm để bức thư xuống và vuốt mềm phần góc với đầu ngón tay cô. Từ những gì cô biết được về tính tham lam ích kỷ của những chủ đất giàu có nhất, cô nhận thức được rằng cảm giác danh dự và công bằng của Alex thật hiếm có. Một bức thư khác tóm lấy mắt cô, và cô đọc lướt nhanh qua nó.

... .......Đối với người thuê nhà mới của ngài, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho tất cả chi phí hàng tháng của Pokey trong suốt quãng đời của con vật. Nếu bất kỳ mặt hàng đặc biệt nào cho thực đơn của nó được yêu cầu, hãy thông báo cho tôi và tôi sẽ làm những gì cần thiết để bảo đảm một nguồn cung cấp đều đặn. Với tất cả sự an tâm và kính trọng đối với sự chăm sóc tuyệt vời của ngài cho nó, đôi khi tôi sẽ muốn đến thăm và tự mình xác định tình trạng của chú gấu...

Lily mỉm cười trầm tư, nhớ lại cảnh cách đây vài ngày khi họ đi tới Raiford Park để đưa Pokey tới ngôi nhà mới của nó. Henry đã ngồi trước cái chuồng trong vườn cả buổi sáng, trông chán nản ngang với những người hầu trông nhẹ nhõm.

“Chúng ta có buộc phải cho nó đi không?” Henry hỏi khi Lily đến cùng cậu bé. “Pokey không rắc rối tí nào -”

“Nó sẽ hạnh phúc hơn nhiều ở nhà mới,” Lily đáp lại. “Không còn xiềng xích nữa. Ngài Kingsley đã miêu tả khu bãi họ xây dựng cho nó, mát và râm, với một dòng suối nhỏ chảy xuyên qua.

“Em đoán là nó thích thế hơn là một cái chuồng.” Henry thừa nhận, xoa và gãi đầu con gấu. Thở dài yên bình, Pokey nhắm mắt lại.

Đột ngột họ bị ngắt ngang bởi giọng điềm tĩnh của Alex. “Henry. Tránh xa cái chuồng ra- từ từ thôi. Và nếu anh bắt được em với nó lần nữa, em sẽ đánh đòn em cho đến khi kinh nghiệm ở Westneld để so sánh vẫn còn là một ký ức dễ chịu đấy.”

Henry dập tắt nụ cười toe toét và tuân lệnh ngay lập tức. Lily cũng kìm nén thôi thúc muốn mỉm cười. Theo những gì cô có thể nói, Henry đã bị dọa sẽ bị đánh nhừ từ hàng năm trời, và cho đến nay ông anh trai của cậu chưa hề một lần đặt một ngón tay lên cậu.

“Nó không nguy hiểm tí nào,” Henry lầm bầm. “Nó là một chú gấu ngoan, Alex.”

“ ‘Con gấu ngoan’ đó có thể giật cánh tay em ra với một cú đớp của quai hàm đấy.”

“Nó đã được thuần hóa và quá già để là một mối nguy hiểm.”

“Nó là một con vật,” Alex đáp lại kiên quyết. “Một con vật đã từng là đối tượng bị con người ngược đãi. Và chuyện nó già không quan trọng. Như em cuối cùng cũng sẽ học được, nhóc, tuổi tác chỉ làm dịu bớt một ít tính khí nóng nảy của người ta thôi. Hãy nghĩ đến cô Mildred của em, như một ví dụ.”

“Nhưng Lily vuốt ve con gấu,” Henry phản đối. “Em đã thấy chị ấy làm thế sáng nay.”

“Đồ phản bội.” Lily lẩm bẩm, trao cho cậu bé một cái trừng mắt kết tội. “Chị sẽ nhớ chuyện này đấy, Henry!” Cô đối mặt với Alex bằng một nụ cười hối lỗi, nhưng đã quá muộn.

“Em đã vuốt ve con vật chết tiệt đó ư?” anh hỏi, tiến về phía cô. “Sau khi anh đã làm rõ là em sẽ không đến gần nó ư?”

Pokey nhấc đầu lên với một tiếng rên rỉ càu nhàu khi quan sát hai người họ.

“Nhưng Alex,” cô nói ăn năn, “em cảm thấy thương nó.”

“Trong một phút nữa em sẽ cảm thấy thương cho mình nhiều hơn đấy.”

Lily toe toét vào khuôn mặt cứng rắn của anh và lách đột ngột sang bên trái. Tóm lấy cô dễ dàng, anh quăng cô trong không khí, và cô cười ngặt nghẽo. Alex hạ cô xuống đất, ôm cô vừa khít vào người anh. Đôi mắt xám của anh sáng lên thích thú khi nhìn chằm chằm vào cô vợ bất trị của mình. “Anh sẽ dạy cho em việc bất tuân lời anh có nghĩa là gì,” anh gầm gừ, và hôn cô ngay trước mặt Henry.

Giờ khi nhớ lại nó, Lily cuối cùng cũng hiểu được cái cảm giác đã chạy xuyên qua cô ngày hôm đó, cái cảm giác đã bám rễ với sự kiên trì và thường trực đáng ngạc nhiên từ cái khoảnh khắc đầu tiên cô gặp anh. “Chúa giúp em,” cô thì thầm. “Em yêu anh, Alex Raiford.”

******************

Lily ăn mặc thật cẩn thận cho buổi vũ hội mà họ sẽ tham dự tối đó, lễ kỷ niệm sinh nhật lần thứ sáu mươi của phu nhân Lyon. Sẽ có sáu trăm vị khách, rất nhiều người trong số đó đến từ điền trang mùa hè của họ ở vùng quê vì dịp này. Biết rằng những ánh mắt suy đoán có thể sẽ khiến tình thế của cô thay đổi, Lily quyết định mặc một bộ váy mới từ Monique’s, giản dị nhưng xinh đẹp tế nhị. Bộ trang phục, với tất cả những đường thêu phức tạp của nó, đã tốn mất hàng ngày trời lao động không ngừng của hai nhân viên khéo léo của Monique. Nó được tạo ra từ một lớp vải mỏng màu hồng phớt, được thêu dày đặc với chỉ vàng. Phần thân nhiều lớp của chiếc váy, cắt đủ dài để hình thành một dải đuôi nhẹ, dường như bồng bềnh sau lưng cô khi cô bước đi.

Alex chờ cô trong thư viện, đang cúi người xuống đống giấy trên bàn làm việc. Mái đầu vàng của anh nhấc lên khi cô bước vào phòng. Lily mỉm cười trước nét mặt anh, và quay người lại để chỉ cho anh thấy phần còn lại của cô. Những cái kẹp tóc vàng với cụm kim cương được gắn chặt trên tóc cô, tỏa sáng giữa những lọn xoăn đen. Trên chân cô là một đôi dép đế bằng màu vàng, nhỏ với các ruy băng buộc quanh mắt cá chân. Alex không thể chống lại việc giơ tay ra và vuốt nhẹ bàn tay anh qua cơ thể mảnh khảnh của cô. Cô thật tao nhã và hoàn hảo, như thể cô được làm bằng sứ vậy.

Lily đến gần hơn và dựa vào anh khiêu khích. “Em sẽ làm được chứ?” Cô thì thầm.

“Em sẽ làm được,” anh nói cộc cằn, và đặt một nụ hôn trong sáng lên trán cô. Bất kỳ cái gì hơn thế cũng sẽ mài mòn khả năng tự kiểm chế của anh.

Vũ hội, được tổ chức ở dinh thự Luân Đôn của nhà Lyons, thậm chí còn công phu hơn Lily đã dự đoán. Được xây trên nền móng từ thời Trung cổ và được mở rộng ra qua vài thế kỷ, ngôi nhà vô số phòng được lấp đầy với ánh sáng và hoa tươi và những đồ trang trí đắt tiền làm từ pha lê, lụa, và vàng. Một dàn nhạc lớn mang những giai điệu sôi nổi ra khỏi phòng khiêu vũ. Vào lúc họ đến, phu nhân Lyon đã đón Lily vào dưới đôi cánh của bà. Lily được giới thiệu tới rất nhiều người – bộ trưởng nội các, ca sĩ opera, đại sứ và vợ, và những thành viên đàng hoàng của giới quý tộc. Cô tuyệt vọng khi chưa bao giờ phải nhớ hơn một nhúm tên.

Mỉm cười và trò chuyện, Lily nhấp từ một cốc rượu pân và quan sát Alex bị kéo đi bởi Ross và một đống đàn ông khác. Họ đang đòi anh phân xử một vụ cá cược nào đó. “Đàn ông,” Lily nhận xét khô khốc với phu nhân Lyon. “Cháu không nghi ngờ gì chuyện vụ cá cược là xem xem một hạt mưa nào đó lăn xuống trên ô cửa sổ nhanh như thế nào, hay một quý ngài nào đó có thể uống bao nhiêu ly brandy trước khi lảo đảo!”

“Phải,” phu nhân Lyon đáp lại, một tia sáng trêu chọc trong mắt bà. “Điều một số người sẽ làm vì một vụ cá cược thật là đáng ngạc nhiên.”

Lily kìm lại một tiếng cười xấu hổ, biết rằng người phụ nữ lớn tuổi đang ám chỉ đến buổi tối đáng hổ thẹn ở Craven’s. “Vụ cá cược đó,” cô nói với một nỗ lực đường hoàng không thành công, “hoàn toàn là gợi ý của cháu trai cô, thưa phu nhân. Cháu hy vọng cháu có thể sống đủ lâu để bỏ toàn bộ cái màn kịch đó lại đằng sau mình.”

“Khi cháu ở tuổi của cô cháu sẽ kể cho lũ cháu của mình nghe tất cả về cái màn kịch đó, để làm chúng sửng sốt.” Phu nhân Lyon dự đoán. “Và chúng sẽ ngưỡng mộ cháu vì quá khứ khủng khiếp ấy. Thời gian đã cho cô rất nhiều hiểu biết về cái lối nói cũ rích rằng ‘nếu tuổi trẻ mà biết được, nếu tuổi già mà làm được.’”

“Những đứa cháu...” Lily mơ màng, giọng cô mềm đi với u sầu.

“Vẫn còn vô khối thời gian cho việc đó,” người phụ nữ già trấn an cô, hiểu nhầm lý do đằng sau nỗi buồn của cô. “Thực ra là hàng năm trời. Cô đã ba mươi lăm khi sinh Ross, bốn mươi ở lần cuối cùng, Victoria của cô. Cháu vẫn còn rất nhiều mảnh đất màu mỡ, nhóc ạ. Cô ngờ rằng Alexander sẽ gieo mầm vô cùng khéo léo.”

“Cô Mildred,” Lily thốt lên với một tiếng cười nhanh, “cô đang làm cháu sốc đấy!”

Chỉ vừa lúc đó một người hầu tiến đến gần Lily một cách kín đáo. “Thưa phu nhân, xin lỗi bà, nhưng có một quý ông ở sảnh ngoài mà không có giấy nhận dạng. Ông ấy khẳng định mình ở đây do yêu cầu của bà. Có lẽ phu nhân sẽ hạ cố đi ra và chứng nhận nhận dạng của ông ấy?”

“Ta không mời....” Lily bắt đầu trong ngạc nhiên, nhưng rồi miệng cô ngậm bặt lại khi một nỗi nghi ngờ khó chịu bước vào trí óc cô. “Không,” cô thì thầm, khiến người hầu nhìn cô với vẻ hoang mang.

“Thưa phu nhân, chúng ta có nên bắt ông ta rời đi không?”

“Không,” Lily nuốt xuống, và tạo ra một nụ cười giả tạo, nhận thức được ánh mắt sắc sảo của phu nhân Lyon đang gắn chặt vào cô. “Ta tin rằng ta sẽ đi và điều tra sự bí ẩn nhỏ nhoi này.” Cô nhìn thẳng vào người phụ nữ già và bắt mình nhún vai hờ hững. “Tò mò luôn là điểm yếu của cháu.”

“Giết chết con mèo,” phu nhân Lyon đáp lại, nhìn cô suy đoán.

Lily theo người hầu qua ngôi nhà xinh đẹp tới sảnh ngoài với trần nhà có những lớp trát vữa cầu kỳ và vòng họa tiết. Một dòng các vị khách bước vào cửa trước, mỗi người được chào mừng riêng rẽ bởi những nhân viên hiệu quả của nhà Lyons. Ở giữa đám đông đang vào, một hình dáng im lìm, sẫm màu có thể phân biệt được rõ ràng. Lily ngừng lại đột ngột, nhìn hắn chằm chằm kinh hãi. Hắn mỉm cười với cô và làm một điệu bộ cúi chào nhạo báng hời hợt, được tháp tùng bởi một cái khoát tay hoa mỹ của bàn tay sẫm màu.

“Phu nhân có thể xác nhận vị khách này không?” người hầu ở khửu tay cô hỏi.

“Có,” Lily nói khàn khàn. “Ngài ấy là một người quen cũ, một quý tộc Ý. Bá tước Giuseppe Gavazzi.”

Người hầu nhìn Giuseppe hồ nghi. Dù hắn đang ăn vận trong điệu bộ phù hợp với một quý ông – quần ống chẽn bằng lụa, áo thêu lộng lẫy, một chiếc cà vạt trắng hồ bột cứng – vẫn có thứ gì đó về Giuseppe đã làm lộ bản tính thô lỗ của hắn. So sánh với hắn, Lily thầm nghĩ, Derek Craven vẫn có dáng điệu và vẻ phong nhã của một hoàng tử.

Đã có thời Giuseppe được tự do trộn lẫn với giới quý tộc, đã không nghi ngờ gì là một trong số họ. Từ vẻ mặt tự mãn của hắn, rõ ràng là hắn vẫn còn xem mình như thế. Nhưng nụ cười quyến rũ của hắn đã giảm đi thành một nụ cười tự mãn bóng nhãy, và vẻ đẹp trai ấn tượng của hắn đã trở nên thô ráp và thông thường. Đôi mắt đen đã từng mềm mại giờ chứa đựng vẻ tham lam gớm ghiếc. Thậm chí ăn mặc trong bộ quần áo hảo hạng, hắn vẫn khác biệt với những vị khách khác như một con quạ trong bầy thiên nga.

“Rất tốt,” người hầu lẩm bẩm, và rời khỏi cô một cách thầm lặng.

Lily đứng lặng đi bên sảnh khi Giuseppe thong dong đi về phía cô. Hắn mỉm cười và ra dấu về mình một cách tự hào. “Nó làm em nhớ đến những ngày ở Ý, không phải sao?”

“Sao anh có thể?” cô thì thầm, giọng cô run rẩy. “Cút khỏi đây.”

“Nhưng đây là nơi anh thuộc về, em yêu. Giờ anh đến để nhận lấy vị trí của mình. Anh có tiền, dòng máu xanh, tất cả mọi thứ để thuộc về nơi đây. Giống như khi anh gặp em lần đầu tiên ở Florence.” Đôi mắt đen của hắn hẹp lại xấc láo. “Em làm anh rất buồn, em yêu, không nói với anh rằng em đã cưới bá tước Raiford. Chúng ta có rất nhiều thứ để nói.”

“Không phải ở đây,” cô nói qua kẽ răng. “Không phải bây giờ.”

“Em đưa anh vào đó,” hắn khăng khăng lạnh lùng, ra dấu tới phòng vũ hội. “Em giới thiệu anh, em trở thành, à....” Hắn dừng lại và tìm kiếm từ ngữ.

“Bảo trợ của anh?” Cô hỏi không tin. “Chúa tôi.” Cô đặt một bàn tay lên miệng, đấu tranh để duy trì sự bình tĩnh của mình, nhận thấy rằng người ta đang liếc nhìn họ một cách hiếu kỳ. “Con gái tôi đâu, đồ con hoang điên rồ kia?” cô thì thầm.

Hắn lắc đầu châm chọc. “Em làm cho anh rất nhiều thứ lúc này đây, Lily. Sau đó, anh mang Nicoletta cho em.”

Cô nuốt xuống một tràng cười tức giận, cuồng loạn. “Anh đã nói thế trong hai mươi tư tháng.” Cô không thể ngăn giọng mình lên cao. “Tôi đã có đủ, đủ -”

Hắn rít lên với cô bảo cô im lặng và chạm vào tay cô, khiến cô nhận thức được rằng có ai đó đang đến gần họ. “Đây là ngài Raiford ư?” hắn hỏi cô, chú ý đến mái tóc vàng của người đàn ông.

Lily liếc qua vai và cảm thấy dạ dày cô rung lên buồn nôn. Đó là Ross, khuôn mặt đẹp trai của anh ta gióng lên hiếu kỳ. “Không, em họ anh ấy.” Cô quay sang đối mặt với Ross, hóa trang cho sự đau khổ của cô với một nụ cười xã giao nhạt nhẽo, nhưng không đủ nhanh.

“Phu nhân Raiford,” Ross nói, nhìn từ cô sang Giuseppe. “Mẹ tôi gửi tôi đến để hỏi thăm vị khách bí mật của cô.”

“Một người bạn của tôi từ Ý.” Lily đáp lại trơn tru, dù trong thâm tâm cô thấy nhục nhã khi giới thiệu hắn. “Ngài Lyon, tôi có thể giới bá tước Giuseppe Gavazzi, vừa mới đến Luân Đôn.”

“Thật may mắn cho chúng tôi,” Ross nói với vẻ ôn tồn quá đáng biến nó thành một lời xỉ nhục.

Giuseppe hài lòng và mỉm cười. “Tôi hy vọng là chúng ta đều được hưởng lợi từ sự quen biết của chúng ta, ngài Lyon.”

“Thực vậy,” Ross đáp lại với một điệu bộ vương giả gợi nhớ đến mẹ anh. Anh quay sang Lily và hỏi lịch sự, “cô có thích thú với chính mình không, phu nhân Raiford?”

“Hết sức.”

Anh ta nhìn cô với một nụ cười mỏng tẹt. “Cô đã từng xem xét đến một sự nghiệp trên sân khấu chưa, phu nhân Raiford? Tôi tin rằng cô có thể đã nhỡ mất nghề nghiệp của mình rồi đấy.” Không chờ một lời đáp lại, anh ta sải bước đi không chút vội vã.

Lily chửi thề dưới hơi thở. “Anh ta sẽ đi tới chỗ chồng tôi. Đi đi, Giuseppe, và hãy đặt dấu chấm hết cho cái trò hề này! Đống giẻ giách xơ xác đó sẽ không đánh lừa được bất kỳ ai trong việc nghĩ anh là một nhà quý tộc đâu.”

Điều đó khiến hắn tức điên – cô có thể thấy ác tâm chập chờn trong đôi mắt gỗ mun của hắn. “Anh nghĩ anh sẽ ở lại,em yêu.”

Lily nghe thấy tên cô được xướng lên chào mừng khi có thêm các vị khách nữa đến. Cô ném cho họ một nụ cười và một cái vẫy nhẹ, và nói bình tĩnh với Giuseppe. “Phải có một căn phòng riêng tư gần đây. Chúng ta sẽ đi đến đó và nói chuyện. Đi nhanh đi, trước khi chồng tôi tìm thấy chúng ta.”

*******************

Biếng nhác xoay vần một cốc brandy trong tay, Ross đứng cạnh Alex, anh đã tụ họp với những người đàn ông khác trong phòng của quý ông. Họ đều đang mê mải với việc sắp xếp các vật thể trên một cái bàn để minh họa các chiến thuật khi tranh cãi về mưu kế quân sự. “Nếu trung đoàn đặt mình ở đây...” một người nói, trượt một cái hộp đựng thuốc lá, một đôi kính, và một bức tượng nhỏ tới góc bàn.

Alex toe toét và kẹp chặt lại gốc điếu xì gà bằng răng khi anh ngắt ngang. “Không, sẽ dễ dàng hơn nếu họ tách ra và di chuyển ra đây...và đây...” Anh đặt lại hộp thuốc lá và bức tượng nhỏ để chúng bao vây kẻ địch, được tượng trưng bởi một lọ hoa nhỏ màu mẽ. “Đó. Giờ thì cái lọ hoa không còn có một cơ hội khỉ gió nào nữa.”

Có ai đó nói lớn. “Nhưng ngài đã quên cái kéo và cái chao đèn. Chúng ở một vị trí tốt để tấn công từ phía sau.”

“Không, không,” Alex bắt đầu, nhưng Ross đã ngắt ngang, kéo anh ra khỏi bàn.

“Anh có một chiến dịch thú vị đấy,” Ross nói khô khốc, trong khi những người khác tiếp tục trận đánh. “Nhưng có một kẽ hở, anh họ ạ. Anh luôn luôn nên để dành một con đường để rút lui.”

Alex liếc về cái bàn một cách đánh giá. “Cậu nghĩ anh nên để nguyên cái hộp thuốc lá ở vị trí cũ ư?”

“Em không nói về cái hộp thuốc lá rắc rối đó, anh họ ạ, hay bất kỳ trận đánh giả nào.” Ross hạ thấp giọng xuống vài mức. “Em đang ám chỉ đến cô vợ bé nhỏ lanh lợi của anh cơ.”

Khuôn mặt Alex thay đổi, đôi mắt xám của anh đóng băng. Anh bỏ điếu xì gà khỏi miệng và lơ đễnh dụi nó xuống một cái khay bạc gần đó. “Tiếp đi,” anh mời mọc êm ái. “Và chọn lựa từ ngữ của cậu cẩn thận đấy, Ross.”

“Em đã bảo anh Lily Lộn xộn không phải loại phụ nữ mà một người đàn ông sẽ giữ lại mãi mãi. Cưới cô ấy là một sai lầm, Alex. Cô ấy sẽ biến anh thành đồ ngốc. Cô ấy đang biến anh thành đồ ngốc ngay chính giây phút này đây.”

Alex nhìn anh ta với cơn thịnh nộ lạnh lẽo. Anh sẽ đánh Ross ra bã vì đã nói về Lily một cách cay độc như thế, nhưng đầu tiên anh phải tìm hiểu xem điều gì đang xảy ra đã. Cô có thể đang vướng vào một rắc rối nào đó. “Cô ấy đâu?”

“Khó mà nói được lắm,” Ross nói với một cái nhún vai nhẹ. “Ngay lúc này đây em sẽ tưởng tượng cô ấy đã tìm được một góc riêng tư, để chia sẻ vòng ôm đam mê với một với một tên người Ý vô tích sự giả mạo làm một bá tước. Gavazzi là tên hắn, em tin thế. Nghe quen với anh chứ? Em đã không nghĩ thế đâu.” Sự tự tin của Ross bị chấn động khi Alex trao cho anh ta một cái nhìn đen tối đến nỗi hứa hẹn rằng nó có thể đến từ chính quỷ dữ. Rồi Alex rời đi với sự mau lẹ im lặng. Ross dựa lại vào bức tường một cách biếng nhác và vắt chéo chân, một lần nữa yên trí rằng bất kỳ cái gì anh ta muốn trong đời sẽ là của anh ta – miễn là anh ta có kiên nhẫn để chờ đợi. “Như mình đã dự đoán,” anh ta lẩm bẩm một cách thực tế, “mình sẽ người kế tiếp có cô ấy.”

“Anh sẽ không bao giờ đặt dấu chấm hết cho việc này, đúng không?” Lily mắng nhiếc trong sự riêng tư của một căn phòng khách nhỏ trên gác. “Nó sẽ kéo dài mãi mãi. Tôi sẽ không bao giờ có lại con bé!”

Giuseppe ngâm nga nhè nhẹ, cố làm cô nguôi xuống.

“Không, không, em thân mến. Nó sẽ sớm kết thúc, rất sớm. Anh sẽ mang Nicoletta cho em. Nhưng đầu tiên, em phải làm anh được những người này chào đón. Em kết bạn cho anh ở đây. Đây, đây là những gì anh lao động cho suốt những năm qua, kiếm tiền để biến anh thành một người đàn ông quan trọng ở Luân Đôn.”

“Tôi thấy rồi,” Lily nói sửng sốt. “Anh đã không đủ tốt cho xã hội thượng lưu Ý – Chúa nhân từ, anh là một tên tội phạm bị truy nã ở đó – và giờ anh muốn một vị trí ở nơi này ư?” Cô nhìn chằm chằm vào hắn trong sự ghê tớm tức giận. “Tôi biết trí não anh hoạt động như thế nào. Anh cho rằng anh sẽ có thể cưới một bà quả phụ giàu có hoặc một nữ thừa kế trẻ tuổi ngu ngốc nào đó và đóng vai bá tước của trang viên suốt quãng đời còn lại. Đó là kế hoạch của anh phải không? Anh muốn tôi trở thành bảo trợ của anh và giành quyền gia nhập cho anh ư? Và anh nghĩ những người đó sẽ chấp nhận anh dựa trên sự tiến cử của tôi ư?” Cô bùng nổ với một tràng cười giễu cợt cay đắng, và rồi đấu tranh để kiềm chế mình lại. “Chúa ơi, Giuseppe, tôi hầu như không đáng kính trọng. Tôi không có đến một chút ảnh hưởng.”

“Em là nữ bá tước Wolverton.” Hắn nói bằng giọng cứng rắn.

“Chỉ vì kính trọng chồng tôi mà những người đó mới khoan dung cho sự hiện diện của tôi!”

“Anh đã bảo em những gì anh muốn,” hắn nói cứng rắn. “Giờ thì làm điều đó cho anh. Rồi anh sẽ đưa Nicoletta cho em.”

Lily lắc đầu dữ dội. “Giuseppe, điều này thật lố lăng.” Cô bùng nổ một cách tuyệt vọng. “Làm ơn đi, chỉ cần đưa lại con gái cho tôi thôi. Anh không thể có ý đến cả xã hội thượng lưu. Anh sử dụng người ta, và anh khinh miệt tất cả mọi người – anh nghĩ là họ không thể thấy điều đó trong mặt anh ư? Anh không nhận ra rằng họ sẽ khám phá ra anh chính xác là cái gì ư?”

Cô giật nảy mình trong cơn choáng váng ghê tởm khi Giuseppe đến chỗ cô, đặt cánh tay rắn chắc của hắn quanh người cô, mùi hương đầy hoa từ nước hoa của hắn phả vào mặt cô. Hắn chạm vào cằm cô với bàn tay nóng bừng, ẩm ướt của hắn, và di chuyển xuống cổ cô. “Em lúc nào cũng hỏi anh, khi nào thì anh mang con em lại, khi nào thì anh đặt dấu chấm hết cho điều này.” Hắn nói ngọt xớt. “Giờ thì anh nói cho em biết, nó sẽ kết thúc. Nhưng chỉ sau khi em giúp anh trở thành một phần của thế giới này.”

“Không,” cô nói, thốt ra một tiếng nức nở chán ghét khi cảm thấy bàn tay hắn lướt đến bộ ngực đang phập phồng của cô.

“Nhớ những gì chúng ta có với nhau không?” hắn thì thầm, tự tin vào sức mạnh quyến rũ của hắn, cơ thể hắn trở nên khuấy động ép vào cô. “Nhớ cái cách anh dạy em yêu không? Cái cách chúng ta di chuyển cùng nhau trên giường, khoái lạc anh mang đến cho em khi chúng ta tạo nên đứa bé xinh đẹp của chúng ta -”

“Làm ơn,” cô nói bằng giọng nghẹt lại, giằng ra khỏi hắn. “Hãy để tôi đi. Chồng tôi sẽ sớm đến đây tìm tôi. Anh ấy có một tính khí ghen tuông và anh ấy sẽ không....”

Đột ngột một sự lạnh lẽo đau đớn, khủng khiếp tràn qua cô. Cô ngừng nói và bắt đầu run rẩy. Với sự khiếp hãi ngày càng dâng lên cô quay đầu lại để thấy Alex ở ngưỡng cửa. Anh đang nhìn cô chằm chằm hoài nghi, mặt anh trắng bệnh.

Giuseppe nhìn theo ánh mắt không chớp của Lily và thốt ra một tiếng kêu nhẹ ngạc nhiên. “Ngài Raiford,” hắn nói êm ái, thả rơi bàn tay hắn khỏi người Lily. “Tôi nghĩ ngài có lẽ có một chút hiểu nhầm. Tôi rời đi ngay đây, và cho phép vợ ngài giải thích chứ, thưa ngài?” Hắn nháy mắt lén lút và lẻn đi với một nụ cười tự mãn, chắc chắn rằng Lily sẽ xoa dịu mọi thứ với một vài lời nói dối liến thoáng của một người vợ. Sau cùng thì, cô có rất nhiều thứ để mất.

Ánh mắt Alex không di chuyển khỏi vợ anh. Họ đều im lặng, tạo hình một bức tranh đóng băng ở giữa căn phòng thanh nhã. Tràng cười và tiếng nhạc của vũ hội trôi nổi quanh họ, nhưng nó cũng như cách xa cả một vũ trụ. Lily biết cô nên nói, cử động, làm gì đó sẽ mang vẻ khủng khiếp rời khỏi mặt anh, nhưng dường như tất cả những gì cô có thể làm là đứng đó và run rẩy.

Cuối cùng anh cũng nói. Giọng anh trầm và thô ráp khiến nó khó nhận ra. “Tại sao em lại để hắn ôm em như thế?”

Trong một dòng xoáy hoảng loạn Lily cố nghĩ đến một lời nói dối, thứ gì đó sẽ thuyết phục anh rằng anh đã nhầm lẫn, một câu truyện khôn khéo nào đó. Cô đã từng có thể. Nhưng cô đã thay đổi. Tất cả những gì cô có thể làm là đứng đó một cách ngu ngốc. Cô biết chính xác một con cáo cảm thấy như thế nào khi bị đuổi đến nằm im trên đất, co rúm lại, vô vọng chờ đợi hồi kết đến.

Khi cô không trả lời, Alex lại nói tiếp, mặt anh méo mó. “Em đang lăng nhăng với hắn.”

Một vẻ hoảng sợ, không có lối thoát tràn lên mọi đường nét của Lily, và cô nhìn anh câm lặng. Sự im lặng của cô là đủ trả lời. Với một tiếng gầm đau đớn, Alex quay đi khỏi cô. Một giây sau, cô nghe thấy tiếng thì thầm rời rạc của anh. “Đồ điếm bé nhỏ.”

Mắt Lily đầy ắp nước mắt khi cô nhìn anh sải bước tới cánh cửa. Cô đã đánh mất anh rồi. Phu nhân Lyon đã đúng....chỉ có cái chết hoặc sự phản bội mới mới có thể hủy hoại anh. Giờ thì bí mật của cô không còn quan trọng nữa. Bằng cách nào đó cô xoay xở được để thốt lên tên anh một cách khẩn nài. “Alex.”

Anh dừng lại với bàn tay trên cánh cửa đã đóng lại, giữ lưng mình xoay về phía cô. Vai anh nâng lên hạ xuống gấp gáp, như thể anh đang cố làm chủ những cảm xúc quá mãnh liệt để kìm nén.

“Làm ơn hãy ở lại,” cô nói giật giật. “Làm ơn, hãy để em nói cho anh nghe sự thật.” Không thể chịu đựng hình ảnh cơ thể lặng đi của anh, cô xoay nửa người, bọc tay quanh mình. Cô hít vào một hơi thở đau đớn. “Tên hắn là Giuseppe Gavazzi. Em đã gặp hắn ở Ý. Chúng em đã là người tình. Không phải gần đây.....cách đây năm năm. Hắn là người mà em đã nói với anh.” Cô cắn môi đến khi nó nhức nhối đau đớn. “Điều đó hẳn là làm anh ghê tởm, nhìn thấy tên đàn ông đê tiện đó và biết rằng hắn và em...” Cô ngắt ngang với một tiếng nức nở khó nghe. “Điều đó làm em ghê tởm. Trải nghiệm đó khủng khiếp đến nỗi hắn không muốn làm gì thêm với em nữa, và cả em cũng thế đối với hắn. Em cứ nghĩ em đã thoát khỏi hắn vĩnh viễn. Nhưng...điều đó không đúng hoàn toàn. Đời em đã vĩnh viễn thay đổi sau cái đêm đó, bởi vì em đã phát hiện ra...em đã phát hiện ra rằng...” Cô lắc đầu nóng nảy trước sự hèn nhát ấp úng của mình, và cô bắt mình tiếp tục. “Em đã có thai.” Không có âm thanh nào từ Alex. Cô quá sợ hãi và xấu hổ để nhìn vào anh. “Em đã có một đứa bé. Một cô con gái.”

“Nicole.” Giọng anh trầm đục và kỳ lạ.

“Sao anh biết điều đó?” cô hỏi trong ngạc nhiên đờ đẫn.

“Em đã nói trong giấc ngủ.”

“Tất nhiên rồi.” Cô mỉm cười tự giễu, nước mắt chảy xuống mặt. “Em có vẻ khá là năng động trong giấc ngủ của mình.”

“Tiếp đi.”

Lily quét má bằng ống tay áo, và cứng giọng lên. “Trong hai năm em đã sống với Nicole và cô Sally ở Ý. Em đã giữ đứa bé của mình bí mật với tất cả mọi người trừ Giuseppe. Em đã nghĩ hắn có quyền được biết, rằng hắn có thể thấy thích thú với con bé. Hắn đã không thèm quan tâm, tất nhiên rồi. Hắn đã không đến gặp chúng em. Sally chết trong thời gian ấy, và tất cả những gì em còn lại là Nicole. Rồi một ngày em trở về từ chợ, và ...” Giọng cô nao núng. “Con bé đã biến mất. Giuseppe đã mang con bé đi. Em biết hắn có con bé, vì sau đó hắn mang cho em chiếc váy nó mặc hôm đó. Hắn giữ cô bé của em ở chỗ bí mật và từ chối đưa trả nó lại. Hắn hỏi xin tiền. Nó không bao giờ là đủ....hắn sẽ không để em nhìn con bé, và hắn tiếp tục đòi thêm. Cơ quan chức năng không thể tìm thấy con bé. Giuseppe dính lứu tới những hoạt động phi pháp, và hắn bị ép phải rời khỏi Ý để tránh truy tố. Hắn bảo em hắn sẽ mang con gái em tới Luân Đôn, và em theo hắn tới đây. Em đã thuê một điệp vụ để tìm kiếm Nicole. Tất cả những gì ông ta có thể xoay xở để khám phá ra là Giuseppe đã trở thành một phần của một tổ chức, một tổ chức ngầm đã bám rễ ở rất nhiều nước.”

“Derek Craven biết về điều đó,” Alex nói thiếu sinh khí.

“Vâng. Anh ấy đã cố giúp em, nhưng điều đó là bất khả thi. Giuseppe giữ tất cả mọi quân bài.” Cô cố kiểm soát bản thân mình. “Em đã thử tất cả mọi thứ, em đã làm những gì hắn yêu cầu. Đêm nào em cũng tự hỏi Nicole có ốm không, con bé có khóc không, con bé cần em và em không ở đó không. Hay con bé đã quên em rồi.” Họng cô thắt lại đau đớn, và tất cả những gì cô có thể ép ra là một tiếng thì thầm. “Hắn đã cho em thấy Nicole chỉ vừa hôm trước thôi...em chắc chắn đó là con bé.. nhưng hắn không để em chạm vào nó, hay nói chuyện với nó...em không nghĩ là con bé còn nhận ra em nữa.” Các từ ngữ khô khốc trong cổ họng cô. Lily cảm thấy như thể cô sẽ vỡ vụn ra trước sự động chạm nhẹ nhàng nhất. Cô cần ở một mình...cô không bao giờ yếu đuối đến thế trong đời. Nhưng khi cô xoay xở được để phá vỡ chứng tê liệt và bước đi, cô cảm thấy bàn tay anh đóng lại trên bắp tay cô. Đột ngột cô bắt đầu run lên với những tiếng nức nở rời rạc giật mạnh từ sâu trong cô. Anh mau lẹ xoay cô lại, và giữ cô ép vào lồng ngực rộng của anh khi cô ấn chặt vào anh, khóc với những hơi thở dốc thảm hại, không thể kiểm soát được, với sức ép của cảm xúc đã bị dồn nén hàng năm trời.

Những giọt nước mắt nóng bỏng tràn ra khỏi mắt cô thấm vào áo anh. Túm chặt lấy anh, Lily rúc vào cánh tay anh, thiên đường an toàn duy nhất trên thế giới này. Cô quằn quại một cách điên cuồng để được gần hơn, nhưng từ từ cô nhận thức được rằng không cần phải vật lộn, anh sẽ không để cô đi. Một bàn tay anh ôm lấy sau đầu cô, siết chặt nó vào vai anh. “Tất cả đều ổn rồi, em thân yêu.” Anh thì thầm, vuốt ve những lọn tóc xoăn của cô. “Tất cả đều ổn rồi. Em không còn đơn độc nữa.”

Cô cố dập tắt đi những âm thanh đau đớn dường như xé toạc từ cổ họng cô, nhưng những tiếng nức nở náo loạn ấy không dừng lại. “Thoải mái đi nào,” anh lẩm bẩm trong tóc cô, vuốt ve cơ thể run rẩy của cô khi cô đầu hàng nỗi đau đớn chấn động của mình. “Giờ thì anh hiểu rồi,” anh tiếp tục khàn khàn, đôi mắt anh cay nồng. “Anh hiểu tất cả mọi thứ.” Anh sẽ sẵn lòng cho đi cả cuộc sống của mình để giải thoát cho cô khỏi sự dày vò đến vậy. Anh hôn tóc cô, khuôn mặt ướt đẫm của cô, đôi bàn tay nhỏ nhắn túm chặt lấy vai anh. Mong ước cháy bỏng rằng anh có thể rút hết nỗi đau của cô vào cơ thể của chính anh, anh ôm cô thật chặt dựa vào sức mạnh che chắn của anh. Cuối cùng cô rũ xuống dựa vào anh, nước mắt của cô giảm bớt. “Chúng ta sẽ tìm ra điều gì đã xảy ra với con bé,” anh nói thô ráp. “Chúng ta sẽ giành lại con bé, bằng bất cứ giá nào. Anh thề đấy.”

“Anh nên ghét em,” cô nói vỡ vụn. “Anh nên rời khỏi em -”

“Im nào.” Vòng ôm của anh siết chặt lại, gần như làm cô thâm tím. “Em nghĩ anh nhỏ mọn đến thế ư? Quỷ tha ma bắt em đi.” Anh nghiền chặt môi mình trong tóc cô. “Em không hiểu gì về anh cả. Em đã nghĩ rằng anh sẽ không muốn giúp em ư? Rằng anh sẽ ruồng bỏ em nếu anh biết ư?”

“Vâng.” Cô thì thầm.

“Quỷ tha ma bắt em đi.” Anh lặp lại, giọng anh tắc nghẹn giữa tức giận và yêu thương. Anh ép mặt cô ngẩng lên. Vẻ tuyệt vọng trong mắt cô gây ra một lực ép lạnh băng siết chặt quanh trái tim anh.

Alex gọi một người hầu đến để chỉ cho anh một con đường mà họ có thể kín đáo rời khỏi ngôi nhà mà không bị các vị khách chứng kiến. Anh bảo cùng người hầu đó đưa một thông điệp tới phu nhân Lyon rằng Lily ốm yếu vì một cơn đau đầu và đã rời khỏi vũ hội một cách vội vã. Để Lily một mình nghỉ ngơi trong vài phút, Alex thực hiến một chuyến đi nhanh, kiên quyết quanh dinh thự Lyon, nhưng Giuseppe đã khôn ngoan rời đi rồi.

Lily kiệt quệ đến mức cô bị ép dựa vào Alex khi họ rời đi. Anh vốc cô lên trong cánh tay anh và mang cô đến cỗ xe ngựa của họ, từ chối đưa ra lời giải thích cho người theo hầu đầy ngạc nhiên. Khi đã vào trong, anh với lấy cô, nhưng cô đã nhẹ nhàng tránh khỏi anh, nói với anh bằng giọng yếu ớt là cô ổn cả. Họ hướng về nhà với tốc độ mau lẹ, trong khi Alex vật lộn với những ý nghĩ và cảm xúc choán ngợp.

Biết những gì Lily đã trải qua tàn phá anh. Cô đã chọn chịu đựng nó một mình, cô đã chọn co mình lại và dựng nên những hàng rào chắn trên nền tảng của bí mật, cô đã tự nguyện chọn từng phút giây của sự cô độc ấy....nhưng biết tất cả điều đó không ngăn cản nỗi đau đớn anh cảm thấy thay cho cô. Anh không thể trao lại cho cô những năm ấy. Anh thậm chí không thể chắc chắn sẽ trao lại Nicole cho cô, dù trong nỗ lực ấy anh sẽ di chuyển cả bầu trời và mặt đất này. Cơn thịnh nộ thiêu đốt trải khắp người anh, như thể nó đang rỉ ra từ tủy xương. Anh tức giận với cô, với Derek, với những tên thám tử vô dụng chết tiệt, với tên con hoang người Ý đã gây ra nỗi đau đớn ấy, và anh tức giận với chính mình.

Một phần khác của anh hoảng sợ. Lily đã duy trì hy vọng của cô quá lâu..nếu nguồn hy vọng ấy bị lấy mất, Lily có thể không quay lại là chính cô nữa, cô sẽ không bao giờ như cũ nữa. Tiếng cười và niềm đam mê đầy sức sống mà anh yêu có thể biến mất mãi mãi. Anh đã nhìn thấy người ta đánh mất những gì mình yêu thương nhất, và cái cách nó đã biến đổi họ. Bố của anh đã trở thành một cái vỏ đàn ông trống rỗng, mong mỏi cái chết vì cuộc sống đã đánh mất tất cả quyền năng để cám dỗ ông. Alex muốn cầu xin Lily hãy mạnh mẽ, nhưng anh có thể thấy cô không còn tí sức mạnh nào còn sót lại nữa. Mặt cô siết chặt lại và mệt mỏi còn đôi mắt cô mờ đục.

Họ đến Swans’Court và Alex đi theo Lily đến cửa trước. Burton chào đón họ với vẻ quan tâm ngay lập tức, nhìn Lily dò hỏi. Ông nhìn vào Alex. “Ngài quay lại sớm, thưa đức ngài.” Ông nhận xét.

Alex không có thời gian để giải thích mọi thứ. Anh đẩy vợ anh tới trước. “Hãy cho cô ấy uống một ly brandy đã,” anh bảo Burton cộc lốc. “Ép nó xuống cổ cô ấy nếu cần thiết. Đừng để cô ấy đi đâu cả. Hãy bảo bà Hodges chuẩn bị bồn tắm cho cô ấy. Và hãy cho ai đó ở với cô ấy từng giây một cho đến khi ta quay lại. Từng giây một, ông hiểu không?”

“Ngài không cần lo lắng, thưa đức ngài.”

Alex trao đổi một cái liếc với ông và hơi giãn ra, an tâm bởi vẻ điềm tĩnh của người quản gia. Nhận thức rằng Burton, trong cái cách trầm lặng của riêng ông, đã làm tất cả những gì tốt nhất trong khả năng của ông để chăm sóc suốt hai năm ác mộng vừa qua làm chấn động Alex.

“Chúa nhân từ, không cần phải cuống lên như thế.” Lily nói bằng tông giọng bóng ma của tông giọng xấc xược thường ngày của cô, đi qua họ vào nhà. “Hãy thêm một ly brandy nữa, Burton.” Cô dừng để nhìn lại chồng cô. “Anh định đi đến cái nơi quái quỷ nào vậy?”

Chút ánh sáng tinh thần lập lòe mà cô thể hiện khiến Alex cảm thấy tốt hơn chút ít. “Anh sẽ nói cho em biết khi anh quay lại. Anh sẽ về nhà sớm.”

“Không có gì anh có thể làm đâu.” Lily nói mệt mỏi. “Không có gì Derek chưa thử cả.”

Bất chấp tất cả lòng thương xót và sự tận tụy của anh, Alex vẫn thấy mình trao cho cô một cái nhìn mát mẻ, chua cay. “Rõ ràng là em chưa thấy rằng,” anh nói dễ chịu, “anh có ảnh hưởng ở những nơi mà Craven không có. Hãy đi uống brandy của em đi, em yêu.”

Bực mình bởi cử chỉ hạ mình của anh, Lily mở miệng ra để đáp trả, nhưng anh đã quay người và đi xuống các bậc thang. Anh dừng lại ở bậc cuối cùng và nói với cô thêm lần nữa. “Nói cho anh nghe tên người đàn ông em đã thuê.”

“Knox. Alton Knox.” Cô mỉm cười cay đắng. “Một điệp vụ xuất sắc. Người tốt nhất mà tiền có thể mua được.”

**********************

Ngài Joshua Nathan đã nhô lên như là một quan tòa cao nhất của thành phố vài năm trước, khi Alex sử dụng ảnh hưởng của anh để tài trợ và thông qua một điều luật tạo ra vài văn phòng công cộng mới. Trận chiến chính trị đã rất khắc nghiệt và đẫm máu, đối mặt với các địch thủ từ vô số những ‘quan tòa thương mại’ tham nhũng, những kẻ có thói quen đổi câu chữ lấy quà là tiền, phụ nữ, và thậm chí cả rượu. Alex đã mất hàng tháng trời tranh đấu, diễn thuyết, và hỏi xin những ân huệ cá nhân để đẩy điều luật được thông qua. Alex đã làm thế không chỉ bởi niềm tin của chính anh rằng điều luật ấy là đáng giá, mà còn vì Nathan, một người đàn ông liêm chính và can đảm, đã là một người bạn thân của anh từ thời đi học.

Tên của Nathan luôn song hành với Donald Learman, một quan tòa trẻ đầy nhiệt huyết phục vụ ở văn phòng Westminster. Hai người bọn họ chia sẻ cùng một niềm tin dị giáo về phương pháp giữ gìn trật tự, xem nó như một ‘môn khoa học’ cần được cải cách và thúc đẩy. Họ cùng nhau hoạt động để đào tạo các nhân viên của mình tỉ mỉ như một binh đoàn quân đội. Đầu tiên họ đã bị chế nhạo bởi một xã hội vốn chỉ quen với bảo vệ nghèo nàn của những người quan sát già nua. Bất chấp sự thiếu quân số, kết quả những nỗ lực của họ đã nhanh chóng trở nên dễ nhận thấy, và những khu vực xung quanh bắt đầu đi theo sự hướng dẫn của họ. Những thành viên của đội tuần tra bộ xuất sắc của Nathan và Learman, được biết đến như những ‘điệp vụ’, thường được các nhà băng và các công dân giàu có bí mật thuê.

Một người đàn ông rắn chắc, ăn vận đẹp đẽ với sự hiện diện khiêm tốn, Nathan chào đón anh với một nụ cười điềm tĩnh, thân thiện. “Xin chào, Alex. Một khuôn mặt được chào đón từ quá khứ.”

Alex với tay ra để nắm lấy bàn tay anh ta. “Tớ xin lỗi vì đã đến thăm vào một giờ muộn như thế này.”

“Tớ khá là quen thuộc với giờ giấc muộn. Bản chất của công việc của tớ. Như vợ tớ nhận xét, hy vọng duy nhất của cô ấy được nhìn thấy tớ vào giữa ngày.” Nathan đưa Alex tới thư viện của anh, và họ ngồi xuống trong những cái ghế da sẫm màu. “Giờ thì,” anh ta nói điềm tĩnh, “đủ những câu chuyện phiếm rồi. Cậu càng sớm kể cho tớ nghe rắc rối, thì chúng ta càng sớm đặt mọi thứ về đúng chỗ của nó.”

Alex mô tả tình thế súc tích hết sức có thể. Nathan lắng nghe một cách trầm ngâm, thỉnh thoảng ngắt ngang với một câu hỏi. Cái tên Gavazzi không quen thuộc với anh, nhưng nhắc đến Alton Knox có vẻ đặc biệt đáng chú ý. Khi Alex kết thúc màn độc thoại của mình, vị quan tòa tựa lưng vào ghế, định hình một hình tam giác với hai ngón cái và ngón trỏ khi nghĩ. “Bắt cóc trẻ con là một ngành thịnh vượng ở Luân Đôn,” Nathan nói bất nhẫn. “Những cô cậu bé xinh xắn là một tài sản có lợi nhuận, được thu hoạch một cách có hiệu quả từ các cửa hàng, công viên và đôi khi là ngay trước mặt các cô bảo mẫu. Thường thì chúng được bán cho các người mua trong thị trường nước ngoài. Đó là một công việc tiện lợi – dễ dàng tháo bỏ ở ngay dấu hiệu đầu tiên của rắc rối và cũng dễ dàng được làm lại một khi quanh cảnh đã sạch sẽ.”

“Cậu nghĩ Gavazzi có thể dính lứu vào một cảnh như thế à?”

“Phải, tớ chắc chắn hắn là một phần của một băng nhóm trộm cắp. Từ những miêu tả của cậu, hắn không có vẻ là loại có thể xoay xở chuyện này một mình.”

Sự im lặng tiếp theo đó dường như kéo dài vô tận, cho đến khi Alex không thể chịu đựng thêm nữa. “Chết tiệt, nó là gì?”

Nathan mỉm cười chế giễu trước vẻ nóng nảy của ông bạn, và rồi khuôn mặt mỏng của anh ta trở nên ủ rũ. “Tớ đang cân nhắc một vài khả năng đáng ngại,” cuối cùng anh nói. “Người đàn ông vợ cậu đã thuê, ông Knox, là niềm tự hào của văn phòng Westminster của Learman. Phu nhân Raiford không hề sai lầm khi tin anh ta đáng tin cậy.”

“Anh ta có không?” Alex hỏi cộc lốc.

“Tớ không chắc,” Nathan thốt ra một tiếng thở dài. “Trong vòng xoáy nhiệm vụ, Alex, các nhân viên của tớ trở nên khá là quen thuộc với thế giới ngầm và cách thức hoạt động của nó. Đôi khi họ bị xúi giục sử dụng kiến thức của mình theo những con đường xấu xa...đánh đổi cuộc sống trong sạch để đổi lại tiền, và do đó phản bội mọi nguyên tắc họ đã cam kết sẽ bảo vệ. Tớ sợ rằng vợ cậu và con gái cô ấy có thể là nạn nhân thỏa thuận của quỷ dữ.” Anh nhăn mặt tức giận. “Knox đã kiếm được một khoản ‘tiền máu’ lớn năm nay, theo hình thức giải thưởng cho việc tìm lại những đứa trẻ bị đánh cắp. Sự thành công khác thường của anh ta dẫn tớ tới nghi ngờ rằng anh ta có thể câu kết với những tên tội phạm chịu trách nhiệm cho vụ bắt cóc. Cho chúng thông tin, cảnh báo chúng khi phải thay đổi địa điểm, giúp chúng tránh bị bắt. Knox thực sự là cộng sự với tên Gavazzi đó.”

Quai hàm Alex rắn lại. “Cậu sẽ làm cái quái gì về chuyện đó?”

“Với sự cho phép của cậu, tớ sẽ đặt một cái bẫy, sử dụng phu nhân Raiford như màn che của chúng ta.”

“Chừng nào cô ấy còn không bị phơi ra cho nguy hiểm.”

“Không có bất kỳ nguy hiểm nào,” Nathan cam đoan với anh.

“Thế còn về con gái cô ấy?” Alex hỏi cộc lốc. “Điều đó có giúp tìm cô bé không?”

Nathan do dự. “Nếu chúng ta may mắn, nó sẽ dẫn tới điều đó.”

Alex xoa trán và nhắm mắt lại. “Quỷ tha ma bắt,” anh lẩm bẩm. “Điều đó không nhiều để đưa mái ấm cho vợ tớ.”

“Đó là tất cả những gì tớ có thể đưa ra,” lời đáp lại điềm tĩnh vang đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.