Then Came You

Chương 9



Sau vẻ sửng sốt ban đầu, không có biểu hiện nào trên mặt Derek nữa. Nhưng giác quan nhận thức của Lily dường như vừa được mài sắc. Cô biết có một góc nào đó được kiềm chế rất tốt trong tâm trí anh muốn ngăn cô đừng mặc cái bộ trang phục lộ liễu đó trước mặt quá nhiều người. Tuy nhiên anh sẽ không làm gì để ngăn cô lại.

Trao cho cô một cái liếc lạnh lùng, đầy hàm ý, Derek quay lưng lại và bước đi. “Đi săn vui nhé,” anh nói qua vai.

“Đi săn,” Lily lẩm bẩm, theo dõi anh lỉnh đi như một người tình phản bội. Hình bóng của anh khiến cô cảm thấy tội lỗi, có trách nhiệm với vài nỗi đau mà cô đã gây ra cho anh, dù cô không biết là gì. Với một nụ cười chói lọi, quyết tâm, cô đưa áo khoác cho một người hầu đang đứng đợi và sải bước vào phòng trò chơi trung tâm. Một tiếng cười hài lòng thoát ra khỏi cô khi cô nhìn thấy nó được trang hoàng khôn khéo đến thế nào, cho đi ấn tượng về một ngôi đền đã bị phá hoại. Các bức tường được treo đầy những tấm băng xanh để mô phỏng bầu trời, trong khi những chiếc cột gỗ và thạch cao cao chót vót được sơn để giả làm đá cổ. Các bức tượng và bệ thờ được đặt trong góc và dọc bên căn phòng. Bàn súc sắc đã được chuyển đi để làm trống chỗ cho khiêu vũ. Các nhạc sĩ được ngồi trên những ban công phía trên, gửi đi những giai điệu ngọt ngào xuyên suốt cung điện bài bạc. Các cô gái bán hoa được bọc trong vàng và bạc, đóng vai những cô gái nhảy múa La mã khi họ di chuyển giữa các vị khách với mạng che mặt, đàn lia cầu kỳ, và những nhạc cụ giả.

Một tiếng thở dốc nghe thấy rõ chạy dọc căn phòng khi Lily xuất hiện. Cô không thể đi xa hơn khi một bầy những tên đàn ông hóa trang tụ tập quanh cô – các anh hề, vua chúa, cướp biển và một bộ xếp hạng không tưởng những nhân vật tiêu thuyết. Phụ nữ trừng mắt kín đáo từ xa khi mọi tên đàn ông trong nơi này đều cố dành được sự chú ý của Lily. Cô chớp mắt ngạc nhiên trước vô số những giọng nói cấp thiết.

“Đó là cô ấy!”

“Hãy để tôi qua, tôi phải nói với cô ấy -”

“Quý cô Eve, tôi có thể mang cho cô một ly rượu vang -”

“Tôi giữ riêng một chỗ trong phòng bài cho cô -”

“Tạo vật khêu gợi nhất-”

Trước âm thanh ồn ào ngày càng tăng lên trong phòng trung tâm, Derek đi tới chỗ Worthy. Người quản lý đang mặc như một Neptune (thần biển ^_^) nhỏ, đeo kính. Một cái đinh ba dài túm chặt trong một tay. “Worvy,” Derek lẩm bẩm trong một tràng đả kích sôi sùng sục, “ông gắn chặt mình vào Quý cô Tinh quái, và đừng rời khỏi cô ấy. Một phép màu nếu cô ấy không bị cưỡng hiếp cả tá lần tối nay, khi mà mọi tên con hoang ở nơi này đều ngứa ngáy muốn gắn của quý của mình với -”

“Vâng, thưa ông,” Worthy ngắt ngang bình tĩnh, và đẩy xuyên qua đám đông, khiến thanh đinh ba của mình được sử dụng rất tốt.

Đôi mắt xanh lục cứng rắn của Derek quét qua đám đông. “Wolverton, đồ con hoang.” Anh nói bằng tông giọng đay nghiến, kín đáo. “Anh đang ở cái chỗ quái quỷ nào thế?”

********************

Alex đến buổi vũ hội gần như trước nửa đêm, khi các điệu nhảy và hội hè đã đang dần có những chuyển biến đáng kể. Lợi dụng cơ hội độc nhất để đánh bài ở Craven’s, những phụ nữ ăn mặc ít ỏi thong dong đi từ phòng này sang phòng khác, thốt ra những tiếng kêu ré khiếp hãi đầy nữ tính như thể họ đã đánh mất hàng nghìn bảng hoặc bi bô vui sướng khi thắng. Được ẩn mình bởi mặt nạ và phục trang, những phụ nữ đã cưới chồng cảm thấy được tự do tán tỉnh các tên du thủ du thực, trong khi các quý ông có dáng vẻ đàng hoàng lại đề nghị với các cô gái giang hồ. Bầu không khí dữ dội khiến việc tham gia vào những vuốt ve mơn trớn vụng về, trò chuyện phóng túng, và những hành vi táo bạo trở nên dễ dàng, gần như là bắt buộc. Rượu chảy xuống như nước, và đám đông trở nên phóng túng với niềm hân hoan chè chén.

Khi sự gia nhập của Alex được chú ý đến, có vài tiếng reo hò và một tràng nâng cốc nhanh chóng chúc mừng anh. Anh lưu ý đến họ bằng một nụ cười xao nhãng. Đôi mắt xám của anh quét khắp phòng tìm Lily, nhưng vóc người bé nhỏ của cô chẳng nhìn thấy được ở đâu cả. Khi anh dừng lại để nhìn chằm chằm vào một đám các đôi nhảy kỳ quặc, một nhóm phụ nữ tiến đến gần anh. Họ đều chưng lên nụ cười quyến rũ, mắt họ sáng lên mời mọc sau những chiếc mặt nạ lông vũ.

“Đức ngài,” một người trong số họ rên gừ gừ, giọng cô ta có thể nhận ra như giọng của phu nhân Jane Weybridge. Người vợ trẻ xinh đẹp của một nam tước già nua, cô ta mặc như một thổ dân Amazon. Bộ ngực đầy đặn của cô ta được che lại rất ít bởi một thân áo màu da. “Em biết đó là ngài, Wolverton....đôi vai đáng chú ý đó đã để lộ ngài....chưa nhắc đến mái tóc vàng kia.”

Một phụ nữ khác ấn chặt vào anh và cười khàn khàn. “Tại sao bộ trang phục của ngài lại trông thích hợp đến thế?” cô ta hỏi.

Alex mặc như Lucifer – áo khoác, quần ống túm, áo gi lê, và đôi bốt của anh đều nhuộm một màu đỏ tươi rực rỡ. Một chiếc mặt nạ giản dị, quỷ quái với hai chiếc sừng cong che đi mặt anh, trong khi một chiếc áo choàng màu đỏ tươi phủ lấy đôi vai anh.

“Ngài hẳn đã che giấu những cơn thôi thúc ma quỷ hàng năm trời,” phu nhân Jane lẩm bẩm. “Em luôn nghi ngờ rằng có nhiều thứ ở ngài hơn là nhìn vào mắt!”

Cau mày sửng sốt, Alex thúc những người phụ nữ đeo bám ra xa khỏi anh. Anh đã từng được phụ nữ theo đuổi trước đó, được nhận những cái liếc mắt quyến rũ hay lời tán tỉnh rõ ràng – nhưng anh chưa bao giờ là trung tâm của một cuộc đột kích trực tiếp đến vậy. Ý nghĩ rằng sự thích thú của họ được gây ra bởi trò chơi của anh với Lily thật đáng kinh ngạc. Họ nên bị hành vi tai tiếng của anh làm cho ghê tởm, chứ không phải là thích thú! “Phu nhân Weybridge.” Anh lẩm bẩm, kéo tay cô ta, vốn đã bò vào trong áo khoác của anh và trượt quanh eo anh. “Thứ lỗi cho tôi, tôi đang tìm một người -”

Cô ta ném mình vào anh với một tiếng cười khúc khích đầy mùi rượu. “Ngài là một người đàn ông khá nguy hiểm đấy, phải không?” Cô ta lẩm bẩm vào tai anh, và tóm lấy dái tai anh bằng hàm răng của mình.

Alex thốt ra một tiếng cười lo sợ, nhanh chóng kéo đầu mình lại. “Tôi bảm đảo với cô, tôi khá là vô hại. Giờ thì nếu cô để tôi -”

“Vô hại cái bàn chân em í,” cô ta phản đối một cách đầy quyến rũ, ấn thân dưới của mình vào anh. “Em đã nghe hết về những gì ngài làm tối qua. Không ai biết được ngài lại là một tên vũ phu đen tối, quỷ quái, và hận thù đến thế.” Đôi môi đỏ của cô ta ấn vào gần hơn, hờn dỗi và thì thầm. “Em có thể làm ngài hài lòng gấp một trăm lần Lily Lawson. Hãy đến với em và em sẽ chứng minh điều đó.”

Bằng cách nào đó Alex xoay xở để cạy mình lỏng ra khỏi vòng ôm khăng khăng của cô ta. “Cảm ơn cô,” anh lẩm bẩm, bước lùi lại để tránh bàn tay chiếm hữu của cô ta, “nhưng tôi đang bận rộn với...” anh lúng túng và kết thúc không thoải mái, “....một thứ khác. Chúc buổi tối tốt lành.”

Anh hấp tấp quay lại và gần như va vào một phụ nữ mảnh dẻ mặc như một cô gái vắt sữa. Anh với tay ra để giữ cô ta đứng vững, và cô ta run rẩy. Đôi mắt xanh nhìn anh qua chiếc mặt nạ nụ hồng thật xúc động và đầy sợ hãi. “Đức ngài,” cô ta thì thầm sợ sệt. “Ngài không biết em, nhưng....em.....em nghĩ mình đang yêu ngài.”

Alex nhìn cô ta chằm chằm một cách ngớ ngẩn. Trước khi anh kịp trả lời, một người đàn bà khêu gợi cải trang thành Cleopatra – nhưng sở hữu một khuôn mặt tròn trịa và giọng nói the thé đã làm lộ cô ta là nữ bá tước Croydon – ném mình vào vòng tay anh. “Hãy đánh cược vì em đi!” cô ta gào lên. “Em nằm trong lòng nhân từ của ngài, đức ngài. Hãy ném những đam mê của ngài vào vòng xoáy định mệnh!”

Với một tiêng rên rỉ khó chịu, Alex chen lấn xuyên qua căn phòng, bị theo đuổi bởi một nhóm những phụ nữ hăm hở. Anh hướng đến cánh cửa, nơi Derek Craven xuất hiện. Với một người đàn ông được cho là đại diện cho thần hội hè, anh ta trông khá là rầu rĩ, khuôn mặt tối sầm và cáu kỉnh bên dưới một cái vương miện từ nho và lá cây. Họ trao đổi một cái liếc cau có, và Derek giật mạnh anh sang một bên, chặn đứng những người phụ nữ đuổi theo.

Derek áp vào một nụ cười méo mó khi nói với những quý cô bực bội, kích động. “Thoải mái đi nào, các cục cưng. Tôi xin các em thứ lỗi, nhưng hoàng tử bóng tối này và tôi muốn nói chuyện. Hãy đi đi, ngay.”

Alex quan sát bằng ánh mắt hoài nghi khi những người phụ nữ tản đi. “Cảm ơn anh,” anh nói xúc động, và lắc đầu. “Sau tối qua, họ đáng nhẽ nên lên án tôi như một tên du thủ du thực.”

Miệng của Derek xoắn lại nhạo báng. “Thay vì thế anh trở thành con bò đực ưu tú của Luân Đôn.”

“Đó chưa bao giờ là ý định của tôi.” Alex lẩm bẩm. “Phụ nữ. Chỉ có chúa mới biết điều gì diễn ra trong óc họ.” Anh không quan tâm đến quan điểm của bất kỳ phụ nữ nào về anh. Tất cả những gì anh muốn là Lily. “Lily có ở đây không?”

Derek nhìn anh với vẻ mỉa mai lạnh nhạt. “Tôi sẽ nói thế này, đức ngài. Cô ấy đang ngồi trần truồng ở cái bàn của những tên con hoang đang chảy nước dãi, cố kiếm chác năm nghìn bảng dở hơi từ chúng.”

Mặt của Alex trở nên kín bưng. “Gì cơ?”

“Anh đã nghe tôi nói rồi đấy.”

“Và anh không làm gì để ngăn cô ấy lại ư?” Alex hỏi gặng với cơn tức giận chực bùng nổ.

“Nếu anh muốn cô ấy an toàn,” Derek nói qua kẽ răng, “anh phải chăm sóc cho cô ấy. Tôi đã xong với toàn bộ chuyện nhức đầu này rồi. Hãy giữ cô ấy khỏi rắc rối – như cố vắt sữa một con chim bồ câu, chính thế đó.”

“Phòng chơi bài nào?” Alex quát lên, giật tung mặt nạ của anh, và ném nó xuống sàn một cách nóng nảy.

“Thứ hai bên trái,” Derek mỉm cười chua chát và khoanh tay trước ngực khi quan sát Alex rời đi.

************************

“Vứt hai quân,” Lily bình thản, và nhặt những quân bài cần thiết lên từ bộ bài. Vận may của cô có vẻ đã tăng lên gấp mười lần từ tối qua. Trong giờ vừa rồi cô đã tích lũy được một số tiền nhỏ an toàn, mà giờ cô sẽ bắt đầu tăng nó lên. Năm người đàn ông khác ở bàn đang chơi một cách vụng về, ánh mắt dâm dật của họ lang thang trên bộ trang phục trong suốt của cô, mặt họ để lộ mọi ý nghĩ.

“Vứt một,” ngài Cobham nói.

Lily nhấp một ngụm brandy và quan sát mặt ông ta. Cô mỉm cười nhẹ khi chú ý thấy ánh mắt ông ta lại một lần nữa di chuyển tới chiếc lá nhung xanh che ngực cô. Căn phòng nhỏ chật ních đàn ông. Lily biết rằng họ đều đang nhìn chằm chằm vào cô. Cô không quan tâm. Đến giờ này cô đã vượt qua cả xấu hổ hay bẽn lẽn – ý nghĩ duy nhất của cô là tiền. Nếu khoe khoang bản thân mà giúp cô kiếm được số tiền Giuseppe đòi hỏi, thì hãy để thế. Cô sẽ làm bất kỳ điều gì để cứu Nicole, kể cả hy sinh những mảnh vụn kiêu hãnh cuối cùng của mình. Sau này cô sẽ cho phép mình co cụm trước ký ức này và đỏ bừng mặt với cuộc phô bày mà cô đã tạo ra từ chính mình. Còn bây giờ....

“Vứt một,” cô nói, búng xuống một quân bài. Khi cô với tay tới một quân khác, cô do dự, cảm thấy một cơn kiến bò nóng bừng nhận thức dọc sống lưng cô. Quay đầu một cách chậm chạp, cô nhìn thấy Alex đang đứng ở ngưỡng cửa căn phòng. Không một thiên thần hủy diệt nào trong kinh thánh có thể trông lộng lẫy hơn, mái tóc và làn da anh sáng lên vẻ đen tối lộng lẫy của màu vàng cổ xưa trên nền vải màu đỏ máu mà anh mặc. Tròng mắt xám của anh âm ỉ thịnh nộ khi anh nhìn vào cơ thể được che đi rất ít của cô.

“Cô Lawson,” anh nói bằng giọng hoàn toàn kiềm chế, “Anh có thể nói một lời với em được chứ?”

Cái cách anh nhìn chằm chằm vào cô khiến Lily căng thẳng vì bứt rứt. Cô cảm thấy bị gắn chặt vào ghế, và biết một cơn thôi thúc đột ngột muốn chạy trốn vì sự an toàn của mình. Thay vì thế cô gợi đến từng phân khả năng diễn xuất của mình để ra vẻ dửng dưng. “Tí nữa, có lẽ thế,” cô lẩm bẩm, và quay sự chú ý lại các quân bài của mình. “Lượt của ngài, Cobham.”

Cobham không di chuyển, chỉ nhìn Alex với cùng thái độ chết khiếp như những người khác.

Ánh mắt của Alex vẫn giữ nguyên trên Lily. “Ngay bây giờ,” anh nói, êm ái hơn trước đó. Có một lưỡi sắc trong giọng nói anh mà hẳn có thể cắt được cả kính.

Lily nhìn anh chằm chằm, trong khi các khán giả của họ theo dõi cuộc đối đầu đó với sự thích thú mãnh liệt. Quỷ tha ma bắt anh đi vì đã nói với cô trước mặt bọn họ như thể cô là tài sản của anh vậy! Chà, Worthy đang ở trong phòng. Việc của ông là bảo đảm cuộc chơi trơn tru trong các phòng trò chơi, và loại bỏ cả những mối phiền nhiễu nữa. Worthy sẽ không để Alex làm gì cô. Sau tất cả, cô là một thành viên chính thức của câu lạc bộ. Cô thách thức bằng cách trao cho Alex một nụ cười châm chọc. “Em đang chơi.”

“Em sẽ đi,” anh nói sẵng, và nắm quyền chỉ huy trong một chuyển động nhanh như chớp. Lily thở dốc ngạc nhiên khi các quân bài của cô rơi khỏi tay và nằm rải rác trên bàn. Với lấy quả táo của cô, cô ném mạnh vào đầu anh, nhưng anh tránh được một cách dễ dàng. Đột ngột cô thấy mình được bọc kín trong chiếc áo choàng đỏ của anh. Với sự mau lẹ đáng ngạc nhiên, Alex bọc cô lại cho đến khi cô không nhúc nhích được, cánh tay và chân cô bị trói lại thật chặt. Cô hét lên và vùng vẫy dữ dội khi anh cúi xuống và nhấc cô lên, quăng cô qua vai anh. Bộ tóc giả rơi khỏi đầu cô, nằm thành một đống mềm mại trên sàn.

“Các ngài sẽ phải thứ lỗi cho cô Lawson,” Alex khuyên cánh đàn ông ở bàn. “Cô ấy đã quyết định chấm dứt những tổn thất của mình và nghỉ ngơi cả buổi tối. Au revior (Chào tạm biệt).” Trước ánh mắt sửng sốt của họ, anh vác Lily ra khỏi phòng, trong khi cô vặn vẹo và hét lên căm phẫn.

“Đặt tôi xuống, đồ con hoang ngạo mạn nhà anh! Có một điều luật chống lại việc bắt cóc đây! Tôi sẽ khiến anh bị tống giam, đồ quái vật cậy quyền! Worthy, làm gì đi chứ! Anh ở cái nơi chết tiệt nào rồi? Derek Craven, đồ nhát cáy hối hám đáng ghét, đến giúp em! ....Quỷ tha ma bắt tất cả các người đi...”

Worthy thận trọng đi theo Alex, thốt ra những tiếng phản đối ngập ngừng. “Ngài Raiford?...ờ, ngài Raiford...”

“Ai đó lấy một khẩu súng đi chứ,” Lily gào lên, giọng cô nhỏ dần khi bị vác xuống dọc hành lang.

Vẫn ngồi ở bàn chơi bài, ngài Cobham già nua khép miệng lại và nhún vai buồn bã. “Có lẽ đấy là một điều tốt.” ông ta nhận xét. “Giờ tôi có thể chơi khá hơn. Chất gel phi thường, nhưng cô ấy không tốt cho suy nghĩ mạch lạc.”

“Đúng đấy,” bá tước Nottingham nói. Ông ta cào cào bộ tóc trắng và mơ màng, “Mặt khác, cô ấy khiến dục tình của tôi tốt không để đâu

cho hết.”

Cánh đàn ông cười thầm và gật đầu tán thưởng, trong khi những ván bài mới được chia.

****************************

Vượt lên trên những giai điệu âm nhạc sôi nổi trong phòng vũ hội, một giọng nữ chói tai nổi lên to hơn và to hơn, hét vang tất cả những từ ngữ tục tĩu có thể tưởng tượng được. Vài nhạc sĩ dao động, một số người nhìn chằm chằm xuống phòng vũ hội trong bối rối. Trước dấu hiệu kiên quyết từ Derek họ tiếp tục chơi một cách can đảm, nhưng cũng vẫn nhướng cổ lên để nhìn nguyên nhân gây ra sự rối loạn ấy.

Derek dựa vào bức tượng thần Mercury, lắng nghe những tiếng cảm thán ngạc nhiên của đám đông. Các cặp dừng điệu nhảy của mình lại, cá cược, và thơ thẩn đi ra khỏi phòng trung tâm để kiểm tra âm thanh ấy. Xét đến âm thanh yếu dần của giọng Lily, Derek thấy rõ rằng Wolverton đang mang cô xuống hành lang bên, hướng về sảnh trước. Lần đầu tiên trong đời Lily đã được giải cứu, dù cô không có vẻ đánh giá cao điều đó. Bị giằng xé giữa nhẹ nhõm và đau đớn, Derek thì thầm những lời nguyền rủa dưới hơi thở mà dễ dàng vượt trội những từ ngữ dơ bẩn của Lily.

(hình ảnh thần Mecury: thần đưa tin, cũng chính là thần Hermes trong thần thoại Hy Lạp.)

Một tên công tử bột lòe loẹt ăn vận như Louis XIV quay lại phòng trung tâm và thốt ra một bản thông báo cười cợt. “Wolverton đang mang quý cô Eve của chúng ta qua vai – và anh ta đang vác cô ấy ra ngoài như một kẻ man rợ đáng sợ!”

Cảnh tượng như ở nhà thương điên. Phần lớn đám đông ồ ạt di chuyển ra ngoài để nhìn, trong khi phần còn lại kéo đến quanh bàn của Worthy, đòi viên quản lý ghi cá cược. Với sự hiệu quả thường ngày của mình, Worthy bắt đầu viết vội vàng vào quyển sổ lớn và thông báo các tỷ lệ. “Hai chọi một rằng ngài ấy sẽ giữ cô ấy ít nhất sáu tháng, hai mươi chọi một cho một năm -”

“Tôi sẽ đặt một nghìn bảng rằng họ sẽ cưới,” ngài Farmington nói với sự nhiệt tình say sỉn. “Tỷ lệ cho cái đó là gì?”

Worthy xem xét câu hỏi một cách thận trọng. “Năm mươi chọi một, thưa đức ngài.”

Đám đông háo hức xúm lại gần hơn quanh Worthy để đặt thêm các cá cược.

Khi Lily uốn éo vô vọng trên vai Alex, cô vặn vẹo lại để nhìn vài kẻ chúc mừng đang đi theo họ. “Đây là bắt cóc mấy tên khốn say xỉn kia!” cô rít lên. “Nếu các người không dừng anh ta lại, các người sẽ bị coi là tòng phạm khi tôi buộc anh ta tội bắt cóc và....ô!”

Cô thở hổn hển ngạc nhiên khi cảm thấy một cú đánh mạnh vào mông.

“Im nào,” Alex nói cụt lủn. “Em đang gây ra trò hề đấy.”

“Tôi đang gây ra trò hề ư? Tôi đang...aoo, quỷ tha ma bắt anh đi!” Cô rơi vào trạng thái im lặng u mê sau một cú đánh nhức nhối nữa.

Xe của Alex đã được mang vòng ra trước, và anh mang cô tới cỗ xe ấy. Một người hầu mang vẻ mặt bối rối mở cánh cửa. Không chút kiểu cách Alex ném Lily vào trong và trèo lên sau cô. Một tràng cổ vũ vui vẻ nổi lên từ đám đông các vị khách đeo mặt nạ trên các bậc thềm. Âm thanh ấy châm ngòi cơn giận dữ của Lily tới một ngọn lửa thậm chí còn cao hơn. “Một thứ thật hay ho,” cô hét ra ngoài cửa số, “khi người ta cổ vũ cảnh tượng một phụ nữ bị hành hung ngay trước mắt mình!” Chiếc xe kéo đi, và những cú xóc bật lên phía trước của cỗ xe làm Lily đổ nghiêng sang một bên ghế. Cô dốc sức để thoát khỏi chiếc áo choàng được quấn quanh kiên cố, gần như làm mình ngã xuống sàn. Alex quan sát từ ghế đối diện, không có cử động gì để giúp cô.

“Chúng ta đang đi đâu đây?” cô lắp bắp, vật lộn với tấm vải trói buộc.

“Tới Swans’ Court, trên Bayswater. Đừng có hét nữa.”

“Một bất động sản của gia đình, phải không? Đừng bận tâm đến việc mang tôi tới đó, bởi vì tôi sẽ không đặt một bàn chân lên cái -”

“Im lặng.”

“Tôi không quan tâm nó xa thế nào! Tôi sẽ bắt đầu đi bộ ngay khi -”

“Nếu em không im,” anh ngắt lời với một lời đe dọa êm ái, “anh sẽ cho em trận đánh đít nhớ đời.”

Lily khựng lại trong cuộc vặn vẹo của mình để nhìn anh chằm chằm đầy tức giận. “Trước tối nay yôi chưa từng bị đánh,” cô nói bằng giọng nghẹn lại, buộc tội. “Bố tôi chưa bao giờ dám -”

“Ông ấy chưa bao giờ làm cái quỷ gì.” Alex đáp lại cộc lốc. “Và ông ấy nên bị bắn vì điều đó. Em cần ai đó đánh đến sống dở chết dở từ hàng năm trời rồi.”

“Tôi -” Lily bắt đầu nóng nảy, nhưng khi cô gặp ánh mắt kiên quyết của anh, cô ngậm miệng lại với một tiếng hứ, nhận ra rằng anh có ý làm thế. Cô tập trung vào việc giải phóng mình khỏi chiếc áo khoác giam hãm, nhưng cô bị quấn chặt như một đứa bé. Nổi khùng, bẽ bàng, hơi sợ hãi, cô quan sát anh trong sự im lắng run rẩy. Cô đã nghĩ rằng sau đêm qua cô không có gì phải sợ từ anh nữa. Giờ thì có vẻ như không có gì và không ai có thể ngăn anh làm những gì mình muốn với cô.

Anh đã phá hủy cơ hội cuối cùng để thắng tiền trả cho Giuseppe của cô. Lily đổ tội cho chính mình cũng ngang cô đổ tội cho anh. Giá như cô đã không xía vào chuyện của anh! Nếu cô đã khôn ngoan từ chối lời cầu xin giúp đỡ của Zachary và để tâm vào công việc của mình, Alex cũng sẽ vẫn ở vùng quê với Penelope và những người nhà Lawsons còn lại, không nghĩ gì đến sự tồn tại của cô. Cô nghĩ đến cách cô trói anh trên giường và cảm thấy một cơn sợ hãi tuyệt vọng tràn khắp người cô. Alex sẽ không bao giờ tha thứ cho cô vì dám làm anh bẽ mặt. Anh sẽ trả lại cô gấp trăm lần. Anh sẽ cống hiến toàn bộ bản thân mình để hủy hoại cô. Cô không nhìn thẳng vào anh, nhưng cô biết đôi mắt bạc mờ của anh đang gắn chặt vào cô, và cái đống vải đỏ giản dị mà anh mặc tạo cho anh một diện mạo sửng sốt, tuyệt đẹp, kinh hãi. Cô ngờ rằng mình cũng sẽ không cảm thấy tệ hơn dù có bị bẫy trong một cỗ xe với chính quỷ dữ.

Cuối cùng cỗ xe cũng tròng trành dừng lại. Một trong những người hầu mở cánh cửa. Vốc Lily vào cánh tay, Alex mang cô từ cỗ xe và bắt đầu lên các bậc thềm của Swan’s Court. Anh chàng người hầu chạy nhanh phía trước họ và gõ vào cửa. “Bà Hodges,” anh ta gọi thúc giục. “Bà Hodg -”

Cánh cửa mở ra, và người giữ nhà nhìn cảnh tượng trước mặt bà với nỗi ngạc nhiên mới ló. “Ngài trở lại sớm quá, đức ngài. Tôi...” Mắt bà tròn lên khi nhìn thấy người phụ nữ bị bọc lại trong cánh tay Alex. “Chúa nhân từ....ngài Raiford, cô ấy có bị thương không?”

“Chưa đâu,” Alex nói dứt khoát, và mang Lily vào trong dinh thự.

Lily vặn vẹo chống lại anh. “Anh không thể bắt tôi ở lại đây,” cô khóc. “Tôi sẽ rời đi ngay khi anh đặt tôi xuống!”

“Không cho đến khi anh làm rõ vài thứ đã!”

Lily gấp gáp liếc nhìn khung cảnh xung quanh khi họ đi xuyên qua sảnh trong và lên một chiếc cầu thang hơi cong với chấn song bằng sắt rối beng. Ngôi nhà mát mẻ và sáng, được trang trí với phong cách lịch thiệp nhưng gọn gàng. Nó hiện đại đáng ngạc nhiên, với những cửa sổ lớn và lớp trát vữa đắt tiền. Cô nhận ra rằng Alex đang nhìn xuống cô, như thể đang đánh giá phản ứng của cô với dinh thự. “Nếu anh định hủy hoại cuộc sống của tôi,” cô nói bằng giọng thấp, “anh đã thành công vượt cả những tham vọng ngông cuồng nhất của mình. Anh không biết tí gì chuyện anh đã gây ra cho tôi đâu.”

“Mang em ra khỏi một trò chơi ư? Từ chối em cơ hội để phô trương cái cơ thể bé bỏng của em trước mặt toàn bộ đám đông đó ư?”

“Anh thực sự nghĩ là tôi thích việc đó à?” cô hỏi gặng, điên tiết vượt qua mọi cẩn trọng. “Anh nghĩ là tôi có một cơ hội à? Nếu không phải là vì -”

Khiếp hãi, cô bắt mình dừng lại vừa đúng lúc, không thể tin vào những gì cô sắp sửa nói. Anh đã khiến cô căng thẳng đến mức bí mật đen tối nhất của cô sắp sửa phun ra.

Alex chụp lấy lời của cô ngay lập tức. “Nếu không phải là vì cái gì? Nó có liên quan tới năm nghìn bảng mà Craven đã nhắc đến phải không? Em cần nó làm gì?”

Lily nhìn anh chằm chằm trong cơn khiếp sợ đông cứng, mặt cô trắng bệch như xác chết. “Derek đã kể cho anh nghe về năm nghìn bảng ư?” cô hỏi bằng tông giọng thô ráp. Cô không thể tin vào điều đó. Ôi chúa ơi, không có ai trên thế gian này mà cô có thể tin tưởng! “Tôi...tôi sẽ giết anh ta, tên phản bội -”

“Đó là một món nợ bài bạc, đúng chứ,” anh nói dứt khoát. “Điều gì đã xảy ra với số tiền em thừa kế từ cô mình? Em đã hoang phí toàn bộ gia tài vào chiếu bạc, đúng không? Rõ ràng là em đã đẩy mình xuống kiểu tồn tại qua ngày, phụ trợ cho mình qua các trận thắng. Trong tất cả những thứ vô trách nhiệm -” Anh ngắt ngang và nghiến răng.

Lily quay mặt đi, cắn chặt môi. Cô bị thiêu đốt muốn nói cho anh biết rằng cô không phải một kẻ tiêu tiền như rác, cô cũng không ngu ngốc đánh bạc hết tiền. Nó đã bị rút hết qua tống tiền và chi phí cho một điều tra viên toàn thời gian, tất cả những điều đó dành cho nỗ lực đoạt lại con gái của cô. Nếu không phải vì sự bội bạc của Giuseppe, cô hẳn đã có một cuộc sống nhàn nhã. Có bất kỳ lựa chọn nào, cô cũng sẽ không bao giờ đặt chân lại gần một cái bàn súc sắc nữa! Nhưng cô khó mà có thể cho anh biết điều đó.

Khi anh nhìn vào khuôn mặt ngoảnh đi bướng bỉnh của cô, Alex khao khát được lắc và hôn và trừng phạt cô, tất cả cùng một lúc. Anh cảm nhận được sự mâu thuẫn khủng khiếp bên trong cô. Cô e sợ thứ gì đó.....cô đang ở trong một loại rắc rối nào đó.

Anh mang cô tới căn phòng ngủ lớn và đóng cửa lại. Lily hoàn toàn bất động khi anh đặt cô xuống chân và bắt đầu cởi cái áo khoác quanh cô. Cô chờ đợi với vẻ kiên nhẫn trái với bình thường, giữ mình dưới sự kiềm chế căng thẳng. Khi anh kéo cái áo choàng trói buộc ra khỏi cô, cô thốt ra một hơi nhẹ nhõm và uốn cong hai cánh tay.

Alex quăng cái áo khoác ra một cái ghế và quay lại với cô. Cô nhanh như chớp vung tay bằng toàn bộ sức mạnh của mình và tát vào giữa mặt anh với một lực làm quay đầu anh sang một bên. Cú đánh dứt khoát làm tay cô ngứa ran. Khi cô xoay người rời đi, cô cảm thấy bàn tay anh túm chặt vào phần lưng bộ trang phục của cô.

“Chưa đâu,” Alex lầm bầm.

Lily giằng ra khỏi anh một cách dữ tợn, và thở hổn hết trong cơn tức giận sửng sốt khi cô cảm thấy lớp vải mỏng như tơ của váy cô toạc ra. Lớp vải mỏng manh rơi khỏi cô và cô túm lấy nó trong hoảng loạn, lùi lại dựa vào một bức tường và che lấy thân trước bằng đôi cánh tay. Alex đến gần cô và chống hai tay vào tường, cúi về phía cô. Dường như anh to gấp ba lần cô. Đôi mắt thiêu đốt của anh quét khắp cơ thể mảnh dẻ của cô, nấn ná trên phần thiết kế dị giáo hình con rắn được vẽ quanh người cô. Màu vẽ đã bị nhòe ra vài nơi, để lại những vết đen, xanh lục, và xanh dương trên làn da trắng của cô.

“Đừng có chạm vào tôi.” Lily nói run run. “Nếu không....tôi sẽ lại đánh anh đấy.”

“Anh sẽ không chạm vào em,” anh đáp lại mỉa mai. “Anh sẽ đợi ở đây trong khi em rửa cái...” anh nhìn trừng trừng vào con rắn vẽ trong căm phẫn, “....thứ đó đi. Có một phòng thay đồ ở đằng kia, và một phòng tắm ngay cạnh đó.”

Cô run rẩy với một cơn pha trộn giữa sợ hãi và tức giận. “Tôi có vài tiết lộ cho anh, đức ngài. Tôi sẽ không đi tắm. Tôi sẽ không ngủ trong giường anh tối nay, và tôi sẽ không nói chuyện với anh. Tôi biết tất cả mọi thứ anh sẽ nói. Câu trả lời là không.”

“ồ?” Mắt anh hẹp lại. “Anh sẽ nói gì?”

“Rằng anh thấy tôi hấp dẫn, và anh khao khát tôi, và do đó anh muốn tôi là tình nhân của anh, cho đến khi anh chán tôi. Rồi tôi sẽ nhận một món quà chia tay hào phóng và được tự do có một dây những người bảo hộ khác, cho đến khi nhan sắc của tôi phai tàn.” Lily không thể khiến mình nhìn vào anh khi cô kết thúc. “Anh muốn một sự thỏa thuận.”

“Anh muốn em đi tắm.” anh nói điềm tĩnh.

Tràng cười ngắn của Lily có chút vẻ cuồng loạn. “Hãy để tôi đi. Tôi đã hủy hoại mọi thứ cho anh, và giờ anh cũng đã hủy hoại mọi thứ cho tôi. Điểm số đã được san bằng rồi. Chỉ cần để tôi -” Các từ ngữ của cô bị bóp ngạt khi Alex cúi đầu tới trước và hôn cô. Khi anh nhấc đầu lên, cô cố tát anh lần nữa. Lần này anh đã được chuẩn bị, bàn tay anh quấn quanh cổ tay cô trước khi lòng bàn tay cô tới được mặt anh.

Họ đều bất động. Lily cảm thấy những mảnh vụn từ bộ trang phục của cô rơi ra, bỏ lại cô trần truồng chỉ trừ những vết sơn. Cô đỏ bừng mặt dữ dội và cố che mình lại, nhưng anh không thả cánh tay cô ra. Anh giữ nó giơ cao, trong khi ánh mắt anh lang thang trên người cô trong một cú quét thiêu đốt. Nhịp thở của anh tăng nhanh hơn cho đến khi bằng với hơi thở của chính cô. Anh bước tới trước, và cô co vào bước tường ván mát lạnh, bị ngọn lửa bạc của mắt anh thôi miên. Cô thì thầm một lời cầu xin, một lời từ chối. Anh không nghe. Cô cảm thấy đôi bàn tay cướp bóc một cách nhẹ nhàng của anh chạm vào vai cô, hai bên nông của ngực cô, xương sườn cô. Lòng bàn tay anh trượt trên ngực cô và ôm lấy chúng, khiến cô rùng mình khi hai núm vú cô cứng lên chống lại cái áp lực siết nhẹ ấy. Mặt anh cứng nhắc với dục vọng, hàng lông my dày của anh hạ xuống khi anh nhìn chằm chằm vào cơ thể mảnh mai mà anh đang âu yếm.

Lily cố cảm thấy như không, lờ đi khoái cảm tàn phá bốc cháy ở bất kỳ nơi nào bàn tay anh chạm vào. Nhưng các giác quan của cô nhức nhối đòi thêm một cơn sung sướng vô ngần mà anh đã trao cho cô đêm qua. Nhớ lại cảm giác cơ thể cứng cáp của anh phủ lấy cơ thể cô, cô bắt đầu run lên với một niềm khao khát mà cô không thể đè nén. Cô đỏ bừng vì xấu hổ. “Anh đã làm gì với em thế?” cô thì thầm run rẩy.

Bàn tay anh trượt trên da cô, làm nhòe mầu vẽ trong những con đường của hơi nóng và màu sắc. Từ từ những ngón tay nhuộm màu của anh lần theo chỗ phồng lên tròn trịa của ngực cô, và vạch một đường kẻ xanh ngang cái bụng phẳng của cô. Lily đặt tay vào ngực anh, hơi căng lên như thể để đẩy anh đi. Nhưng không gì có thể ngăm anh chạm vào cô, ngăn anh vẽ hoa văn trên cơ thể cô như một họa sĩ tình ái mê mải trong một bức vẽ gợi tình. Bàn tay anh che phủ đầu con rắn ở vai cô và bôi nhòe nó dọc bên người cô trong một vạch dài màu lục bảo rực rỡ.

Tạo ra nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng để trốn thoát, cô cố quay đi, nhưng áp lực cứng cáp của cơ thể anh ép vào gần hơn, gần hơn, và cái miệng nóng bỏng, đói khát của anh tìm thấy miệng cô. Bàn tay anh cấp bách kẹp chặt lại trên bộ mông trần của cô, nhấc cô lên tới anh, và anh rên rỉ bên khuôn miệng mềm mại của cô. Sức mạnh khao khát của anh đốt cháy hết mọi lý do và quyết tâm...cô không còn tý kiểm soát nào với sự tự kiềm chế của chính mình nữa.

Rùng mình với những cơn khích động vô vọng, Lily nhấc cánh tay tới đôi vai rộng của anh, ngón tay cô xoa bóp và uốn éo trong áo khoác của anh. Cảm giác cơ thể trần trụi của cô nghiến vào lớp quần áo mềm mại bằng nhung và lanh của anh thật mới mẻ và đáng sửng sốt. Một cách thô ráp anh dứt miệng mình ra khỏi cô và ấn môi anh vào đầu vai cô trong những nụ hôn đau buốt. Cô quay mặt mình vào mái tóc vàng óng của anh, hơi thở cô phả ra bên tai anh. Lưỡi anh trượt trên da cô và tìm thấy cái hõm mỏng manh đang đập rộn ràng ở họng cô với một cái vuốt ve nhột nhạt.

Alex rụt đầu lại, đôi mắt xám của anh lấp đầy một nét đắm đuối. Cô cảm thấy các ngón tay anh giữa cơ thể họ, chạm vào giữa hai đùi cô, giật mạnh ở quần anh, cho đến khi hơi nóng cứng cáp, mượt mà của anh đập rộn ràng ép vào cô. Với một tiếng rên rỉ háo hức cô đẩy mạnh vào cái áp lực giày vò ấy, khao khát anh ở trong cô. Tay anh quay trở lại mông cô, và với sức lực dễ dàng anh nhấc cô dựa vào tường. Lily thốt ra một âm thanh lo lắng, bàn tay cô run rẩy áp vào vai anh.

Anh nói khàn khàn, nói cho cô biết phải làm gì, giọng anh lồng với sự mãnh liệt dịu dàng. “Đừng sợ....vòng chân em quanh anh....thế đúng rồi.” Cô cảm thấy một áp lực nặng nề, xâm lấn, cơ thể cô căng ra để điều chỉnh với cú đâm lên của anh. Cô hít vào một hơi thở nhói buốt và bám dính vào anh, chân cô khóa chặt quanh eo anh trong khi cánh tay mạnh mẽ của anh nâng đỡ cô.

Alex vùi mặt mình vào cổ họng cô khi anh di chuyển trong cô. Cô đang thốt ra những âm thanh nức nở của khoái lạc....anh cảm thấy sự rung động áp vào môi anh. Đẩy đều đặn vào trong sự mềm mại của cô. Cơ thể uyển chuyển của cô cong lên, trong khi bàn tay cô tìm thấy gáy anh và bóp mạnh. Hiểu được thông điệp thầm lặng, anh để trọng lượng của cô lắng xuống sâu hơn trong anh, và anh di chuyển một tay tới vùng tam giác giữa hai đùi cô. Đầu ngón tay anh dịu dàng tìm kiếm qua những lọn xoăn mềm mại. “Dù mất bao lâu đi nữa,” anh thì thầm bên làn da đỏ bừng của cô, tăng nhịp đâm của mình. “Anh sẽ không dừng lại, không cho đến khi em đạt đỉnh vì anh. Anh sẽ không dừng lại.”

Cô thốt ra một tiếng thét sắc nhọn, cơ thể cô siết chặt quanh anh, rùng mình. Alex thả mình ngay lập tức, kìm nén hơi thở của anh khi cơ thể anh rung lên dữ dội bởi những cơn co thắt giải phóng mạnh mẽ. Anh thả ra một hơi thở rời rạc và ấn trán mình vào trán cô. Họ dựa vào nhau nghỉ ngơi, hơi thở trộn lẫn vào nhau, những cơ bắp đã bị siết chặt giãn ra. Alex cẩn thận hạ Lily xuống cho đến khi ngón chân cô chạm sàn. Anh hôn cô với bàn tay anh ở gáy cô, giữ cô đứng vững. Miệng anh nóng bỏng và ngọt ngào, nhấm nháp dư vị của khoái lạc.

Anh thả cô và cởi chiếc quần ống túm của mình ra. Lily vẫn dựa vào tường. Từ từ cô nâng cánh tay lên quanh người, phần nào che chắn cơ thể cô khỏi ánh mắt anh. Cô có vẻ đờ đẫn của một người vừa phải chịu đựng một tai ương khủng khiếp nào đó. Quay lại với cô, Alex cau mày. “Lily....” Muốn an ủi cô, anh nâng bàn tay mình tới mặt cô, nhưng cô nao núng giật ra khỏi những ngón tay nhuốm sơn của anh. Với một nụ cười nhăn nhở, anh xem xét bàn tay đầy màu sắc của mình. “Nó có trôi đi không,” anh hỏi nghiêm trọng, “hay anh nên bắt đầu nghĩ các cách giải thích đây?”

Lily liếc xuống chiếc cầu vồng màu sắc đang che phủ cơ thể trơn mượt của cô. “Em không biết.” Cô dường như không thể sắp xếp với những ý nghĩ lộn xộn của mình. Tim cô vẫn đang đập thình thịch, như thể cô đã tự cho mình một liều thuốc hồ hởi, choáng thần kinh. Cô cảm thấy điên rồ và run rẩy, và sẵn sàng khóc. “Em sẽ về nhà,” cô nói. “Nếu anh có một cái áo mà em có thể mặc, một cái áo choàng -”

“Không,” anh nói điềm tĩnh.

“Em không hỏi anh đâu. Em đang nói với anh đấy. Em sẽ về nhà.”

“Không khi em trông như thế. Không, anh không nói đến màu vẽ, anh nói đến vẻ trên mặt em. Như thể em sẽ làm điều gì đó điên rồ vậy.”

“Em luôn làm những thứ điên rồ,” cô nói lạnh nhạt. “Cuộc đời em đã là một chuỗi những tình thế khó khăn không bao giờ kết thúc, đức ngài ạ, từ khi em còn là một đứa trẻ. Em đã sống sót qua tất cả những điều đó mà không có sự can thiệp của anh, và em sẽ tiếp tục làm vậy.”

Alex lại đặt tay anh lên người cô, lờ đi phản kháng miễn cưỡng của cô. Anh trêu đùa với rốn cô, những điểm trên xương hông cô, mơn trớn cô như thể anh đang giữ một mảnh điêu khắc vô giá. Vẻ điềm tĩnh của Lily – những gì của nó ở đó – biến mất trước sự đụng chạm của anh. Ngượng nghịu cô bắt đầu đẩy tay anh ra nhưng sự tập trung của cô bị xao lãng khi anh nói bình thản. “Tiền là vấn đề duy nhất ư?”

“Em không muốn tiền từ anh,” cô nói, ngừng thở khi ngón tay anh chải vuốt qua những lọn xoăn dính sơn ở đỉnh đùi cô.

“Năm nghìn bảng có đủ không, hay em cần thêm nữa?”

“Tại sao anh không nói cho em nghe chính xác những nghĩa vụ đi kèm với nó?” cô trừng mắt với anh và gật đầu, “hay tình cờ thay đây là một món quà không có điều kiện ràng buộc gắn kèm?”

Anh giữ ánh mắt cô một cách cứng rắn. “Có những điều kiện.”

Lily bật cười rầu rĩ. “Ít nhất thì anh thành thật.”

“Thành thật hơn em.”

“Em không nói dối.”

“Không, em chỉ giữ lại sự thật thôi.”

Cô hạ thấp mắt xuống, nhận thức được sự tàn phá mà những vuốt ve dịu dàng của anh đang gây ra trong cô. “Đó có vẻ như là cái thứ chết tiệt duy nhất mà em từng giữ lại khỏi anh,” cô lẩm bẩm, và tai cô bừng cháy với âm thanh tiếng cười êm ái của anh.

Đan những ngón tay anh quanh cổ tay mỏng manh của cô, anh kéo cô ra khỏi tường và băng qua phòng ngủ. Lily lắp bắp phẫn nộ khi cô loạng choạng theo sau anh. “Em chưa đồng ý bất kỳ điều gì cả!”

“Anh biết là em chưa. Chúng ta sẽ tiếp tục cuộc trò chuyện trong bồn tắm.”

“Nếu anh nghĩ là em sẽ cho phép anh nhìn em tắm -”

Anh dừng lại đột ngột và xoay người, trượt một cánh tay quanh người cô và hôn cô thật mạnh. Cô vặn vẹo trong ngạc nhiên, nhưng anh giữ cô áp sát và chặt ních vào anh, một tay túm quanh cổ tay cô thật vững chắc khiến cô có thể cảm thấy mạch của mình đang đập rộn lên bên vòng đai từ những ngón tay anh. Anh nhấc đầu lên và cô vẫn áp vào anh, nhấp nháy mắt trong bối rối. Với một nụ cười toe toét lanh lợi, anh tiếp tục kéo cô theo sau cho đến khi họ đến được phòng tắm. Alex thả cô ra và đi tới bồn tắm, điều chỉnh đầu vòi mạ vàng cho đến khi ống nước rung lên sau bức tường. Hai luồn nước nóng và lạnh bật tới trước trong những dòng nước xối xả.

Đứng với hai cánh tay bao quanh người, Lily liếc nhìn khung cảnh quanh cô trong ngỡ ngàng. Nó đầy đủ, và suy đồi theo nghĩa tích cực với một lò sưởi bằng đá cẩm thạch, được viền với những lớp sơn trắng và rực lên những màu sắc lấp lánh. Từng thấy những thứ như thế trước đây ở Florence, cô nhận ra chúng là những lớp sơn Ý hiếm có hơn hai mươi năm tuổi. Chiếc bồn gắn liền là cái lớn nhất cô từng thấy, có thể đủ chỗ cho hai người.

Alex mỉm cười mỉa mai khi anh nhìn thấy điệu bộ e thẹn của cô. Anh cạy cánh tay cô ra khỏi ngực. “Sau khi diễu hành qua Craven’s trong không hơn vài cái khăn được khâu lại với nhau -”

“Nó không để lộ nhiều như có vẻ thế đâu. Bộ tóc giả của em che đi rất nhiều.”

“Không đủ.” Một cách ép buộc anh dẫn cô vào bồn tắm. Với lòng tự trọng của một con mèo đã bị xúc phạm, Lily ngồi xuống làn nước đang dâng lên. Alex bắt đầu cởi bộ quần áo đã bị hủy hoại của anh ra. “Sẽ không có thêm chuyện đó nữa,” anh nói cộc cằn, trượt cho cô một cái liếc cảnh giác.

Đầu tiên Lily nghĩ anh ám chỉ thái độ sưng sỉa, nhưng rồi cô nhận ra anh đang nhắc đến cuộc phô bày ở Craven’s của cô. Lời bình luận đó chọc tức cô. Đáng nhẽ cô đã nên chờ đợi anh bắt đầu phát ra những mệnh lệnh mới phải. Cô chưa bao giờ chấp nhận mệnh lệnh của bất kỳ ai, kể cả của bố mẹ cô đi nữa. “Em sẽ diễu hành trần như nhộng lên xuống phố Fleet nếu em muốn.” (phố Fleet: nơi đặt trụ sở của các tờ báo Anh những năm 80 ^_^).

Anh trao cho cô một cái liếc chế giễu nhưng không đáp lại. Lily với tay tới một trong những cái bánh xà phòng được chất đống trong một cái bát thủy tinh trên sàn. Một cách cần cù cô chạy cái bánh xà phòng trơn mượt lên trên cánh tay và ngực và phả nước lên da mình. Hơi nước và sức nóng họp lại trong căn phòng bắt đầu làm cô thư giãn, và vô thức cô thốt ra một hơi thở dài. Qua khóe mắt cô nhìn thấy Alex đến gần thành bồn tắm. Nhận ra anh đang trần truồng, cô làm cử động để rời khỏi dòng nước ấm. “Không,” cô nói bứt rứt. “Em không muốn anh chia sẻ bồn tắm của em. E-em đã có đủ trò sờ soạng của anh trong một tối rồi.”

“Ngồi xuống nào.” Kẹp bàn tay to lớn của anh trên vai cô, anh đẩy cô lại bồn tắm. “Cách đây mười phút em khá là say mê trò sờ soạng của anh đấy.”

Xương sống của cô cứng lên khi cô cảm thấy anh bước vào làn nước phía sau cô. Anh ngồi xuống, móc một bên chân dài và duỗi bên còn lại cạnh cô. Có một luồng hơi dễ chịu nhẹ nhàng, và rồi cánh tay anh với ra quanh người cô, gỡ bánh xà phòng khỏi bàn tay cô. Lily nhìn chằm chằm vào bàn chân anh và cảm thấy đầu gối gấp vào của anh chà nhẹ vào bên ngực cô. Bàn tay đầy xà phòng của anh di chuyển trên cơ thể cô. Cô câm lặng nhìn theo khi anh rửa màu vẽ khỏi ngực cô, dòng màu sắc đó tan ra trong làn bọt xám.

Alex xối nước qua vai Lily, giội cho đến khi da cô trắng ngà và tỏa sáng. Anh kéo cô lại gần hơn giữa hai đùi anh, im lặng thúc giục cô dựa ra sau cho đến khi trọng lượng của cô đã lắng xuống áp vào mớ lông xoăn ướt đẫm trên ngực anh. Anh xoa xà phòng giữa các ngón tay và trượt xuống dọc cơ thể cô trong một vệt dài trơn tuột, cho đến khi chúng hội tụ lại giữa hai đùi cô trong một mớ lộn xộn mượt mà.

Phòng tắm thật yên lặng. Chỉ có những tiếng nước sột soạt êm ả và âm thanh hơi thở của họ bật lên nhẹ nhàng vào lớp trát. Lily không thể không chịu thua sự ấm áp êm dịu của bồn tắm. Cô cảm thấy căng thẳng rời khỏi xương sống của mình. Khép hờ mắt, cô ngả đầu vào vai anh trong khi tay anh lang thang êm ái trên người cô. Mặt anh quay sang, và môi anh lướt vào trong đường cong ẩm ướt ở cổ cô, đường gờ mỏng manh của cằm cô. Cô dựa nặng hơn vào anh và hít vào một hơi thật sâu đầy không khí ẩm ướt. Tự nguyện, bàn tay cô trườn tới đùi anh, các ngón tay cô uốn éo trên cơ bắp cứng rắn. Dưới làn nước những sợi lông thô ráp của cơ thể anh đã trở nên mềm mại và mượt mà.

Trước sự đụng chạm của bàn tay cô, Alex cứng đơ. Không có chuyển động nào ngoại trừ những cái nhô lên hạ xuống của lồng ngực anh bên dưới cô. Lily nhắm chặt mắt lại, chờ đợi khoảnh khắc anh đẩy cô ra và nói rằng màn giải lao đã hết rồi. Nhưng anh lại một lần nữa với tay tới cục xà phòng, chà sát để bàn tay trở nên trơn mượt đầy bọt. Cô cảm thấy cái chạm nhẹ nhàng của các ngón tay anh trên ngực cô, viền tròn như những con bướm nhảy múa, liếm láp trên cái đỉnh nhỏ xíu, cứng ngắt. Nhấc đầu lên cao hơn trong sự âu yếm trêu chọc ấy, cô thốt ra một tiếng lẩm bẩm dễ chịu.

Bàn tay anh vốc nước lên người cô, rót hơi ấm lỏng đó lên ngực cô, bỏ lại núm vú cô căng lên và ửng hồng. Có một nghi thức nữa với xà phòng khi anh chuyển nó từ trước ra sau giữa hai lòng bàn tay, và rồi để nó sang một bên. Hai lòng bàn tay trơn mượt của anh lướt đi thành những vòng tròn trên bụng cô, dừng lại khi một đầu ngón tay nhúng vào hõm sâu của rốn cô một cách tò mò. Lily bắt đầu hít vào những hơi hổn hển không đều, cảm thấy như thể cô đang nổi trong một bể . Cơ thể cô căng lên vì khao khát. Không thương xót, chân anh móc vào mắt cá chân cô và làm chúng rộng ra. Trượt bàn tay anh xuống thấp hơn, anh vuốt ve đường căng thẳng ở bụng cô...và thấp hơn nữa.... các ngón tay anh kéo lê qua lớp lông xoăn bờm xờm sũng nước, thấm đẫm chúng với bọt trắng. Lily giật mình và tóm chặt cổ tay anh, cố đẩy anh đi. “Em nghĩ anh nên dừng lại,” cô nói hết hơi, và làm ẩm môi cô. “Em nghĩ -”

“Tại sao em không thử đừng nghĩ gì nữa?” anh thì thầm vào tai cô, trượt ngón tay giữa của anh vào sâu trong cô. Sự ngọt ngào từ cái chạm của anh tràn ra trong cô, nhanh chóng tụ lại thành nỗi khẩn cấp nặng nề, nhức nhối. Cái vuốt ve mềm dẻo của anh vào sâu hơn, và cơ thể cô siết chặt lại để kéo vào nhiều hơn cái áp lực trêu ngươi ấy. Khi làn nước đập nhịp nhàng vào bồn tắm, cô nhận thấy những gì đang xảy ra, và cô yếu ớt thốt tên anh. Anh thì thầm với cô, bảo cô rằng hãy quên mọi thứ đi, chỉ tập trung vào mỗi điều này....và giữ cô ở đó, được nâng niu bởi làn nước và cơ thể anh, không ngớt những thao tác khéo léo, kéo khoái lạc ra khỏi cô như thể anh có thể nhìn ngắm nó với đầu ngón tay vậy. Một cách kiên nhẫn anh thúc cô qua mép cảm xúc vào một cơn cực khoái nhẹ nhõm vô hạn, mạnh mẽ. Tiếng thét nghẹn ngào của cô vang vọng trong các lớp đá lát, trong khi cơ thể lóng lánh của cô cong lên áp vào bàn tay giam cầm của anh. Khi khoái lạc rút xuống, anh quay cô lại cho đến khi cô phủ lên anh, và miệng anh chiếm lấy miệng cô trong một nụ hôn mụ mẫm.

“Em là một phụ nữ xinh đẹp, Wilhemina Lawson,” anh nói khàn khàn, giữ đầu cô trong đôi bàn tay ướt đẫm của anh. Đôi mắt xám của anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen, sững sờ của cô. “Và em sẽ ở cả đêm với anh.”

Nếu cô có lợi thế về quần áo, vũ khí, hay thậm chí là một tia năng lượng thôi, Lily có thể đã tìm một đường trốn thoát. Nhưng cô để anh lau khô với một cái khăn tắm dày, mềm mại, và mang cô tới một phòng ngủ với cái trần phát sáng trông như bầu trời và những đám mây. Alex tắt những ngọn đèn và kéo cô vào giường cạnh anh. Họ đều biết rằng cô sẽ lấy năm nghìn bảng từ anh, và thảo luận những vấn đề trong thỏa thuận vào ngày mai. Cái thỏa thuận ngầm ấy khiến Lily có một cảm giác trói buộc, dơ dáy. Việc đổi tiền lấy quyền sử dụng cơ thể cô không thể được coi là gì khác ngoài chính điều đó. Nhưng điều đó cũng mang đến một phạm vi hòa bình nào đó. Cô sẽ trả tiền Giuseppe và thuê lại thám tử để tìm con gái cô. Có lẽ cơn ác mộng trong hai năm qua sẽ sớm kết thúc.

Cánh tay anh cong lại quanh cô, kéo cô dựa vào cơ thể anh. Không lâu trước khi hơi thở của anh xoắn qua tóc cô trong nhịp điệu chậm rãi của giấc ngủ. Nhưng dù rất mệt, Lily cũng cảm thấy khó mà ngủ được. Cô có những nhận thức phiền nhiễu rằng bất chấp những nỗ lực trốn tránh của cô, cuộc đời cô cũng đã đổ xuống một con đường mà cô không bao giờ muốn đi qua....và không có cách nào để quay lại.

Lily hoàn toàn bị người đàn ông đang ngủ bên cạnh cô đây làm cho bối rối. Cô đã buộc tội anh là đồ cục súc, nhưng bất kể rất nhiều cơ hội để làm cô đau, anh đã đối xử với cô bằng sự dịu dàng. Thực tế thì, anh đã tự nguyện tìm kiếm để trao cho cô khoái lạc. Cô đã nghĩ về anh như một tên đàn ông máu lạnh, nhưng sự thực là anh sở hữu một chiều sâu cảm xúc hiếm có. Những người khác có thể đánh giá rằng anh có một bản tính ôn hòa, kiềm chế, nhưng Lily biết rằng riêng cô có thể khiêu khích anh vào cơn nóng nảy kinh hoàng. Trong thâm tâm cô thú nhận rằng cô rất vui vì điều đó, rằng có thứ gì đó trong cô cảm thấy thỏa mãn khi ảnh hưởng sâu sắc đến anh như thế. Anh đã điên lên khi có quá nhiều đàn ông nhìn cô trong trang phục Eva. Ý nghĩ đó mang một nụ cười nhẹ lên mặt cô. Nụ cười đó biến mất khi cô ngẫm nghĩ rằng thật không giống cô khi thấy dễ chịu trong sự sở hữu của một người đàn ông. Xáo trộn, cô cố dịch đi, nhưng anh rúc vào gần hơn với một tiếng càu nhàu ngái ngủ và ném một tay qua người cô. Nhăn nhở cô dựa lại vào anh và nhắm mắt lại, thư giãn trong sự ấm áp che chở của cơ thể anh.

**************************

Alex bị đánh thức bởi một cái giật và đá phiền nhiễu từ chân của Lily. Càu nhàu, anh ngồi dậy trong bóng tối, dụi dụi mắt. “Có chuyện gì vậy?” anh lẩm bẩm, ngáp ngoạc ra. Đầu anh xoay quanh khi anh nghe thấy một tiếng khóc thấp, thảm thiết bên cạnh anh. “Lily, Quỷ tha ma bắt, có chuyện gì...” Anh cúi xuống cô, trong khi cô vặn vẹo trên cái gối. Cơ thể cô quằn quại, nắm tay bé nhỏ của cô siết lại quanh một túm vải trải giường. Những từ ngữ rời rạc rơi ra khỏi môi cô giữa những hơi thở khích động.

“Lily.” Một cách dịu dàng anh vuốt tóc ra khỏi trán cô. “Shhh. Em đang mơ. Chỉ là một cơn ác mộng thôi.”

“Không -”

“Dậy đi, em yêu.” Anh hẳn sẽ tiếp tục nói với cô, nhưng rồi anh nghe thấy cái tên mà cô đã thì thầm trong cơn mộng du ở Raiford Park. Anh đã nghĩ đó là Nick, nhưng giờ đây giọng cô rõ ràng hơn. Trong anh lóe rên rằng cô đang nhắc đi nhắc lại một cái tên con gái.

“Nicole...không....không....” Cô than khóc với những tiếng nức nở khô khốc, bàn tay cô mò mẫm với ra, co giật bên những cơ bắp cứng cáp của lồng ngực anh. Cô đang run lên vì sợ hãi, hay có lẽ là đau khổ.

Alex nhìn chằm chằm xuống cô với sự pha trộn giữa thương cảm và tò mò mãnh liệt. Nicole. Anh chưa bao giờ nghe cái tên ấy từ nhà Lawsons. Đó hẳn phải là một phần trong quá khứ bí ẩn của Lily. Vuốt tóc cô, anh hạ môi xuống trán cô. “Lily, dậy đi. Thư giãn nào. Em ổn rồi.”

Cô giật mạnh bên anh, hơi thở ngừng lại như thể có ai đó đã ném cô xuống đất. Alex ôm cô lại gần, bọc cô trong tay anh. Đột ngột cô òa khóc. Dù anh chờ đợi điều gì, thì cũng không phải là điều này, tràng nức nở đáng thương này biểu lộ một nỗi đau khổ quá sâu sắc để có thể diễn tả thành lời. Anh đông cứng lại vì sửng sốt. “Lily.” Anh cố xoa dịu cô, vuốt ve bàn tay trên cơ thể run rẩy của cô. Tiếng khóc của cô ớn lạnh đến kỳ quặc. Anh chưa bao giờ nghe thấy một âm thanh thảm thiết, bí hiểm đến vậy. Anh sẽ cho đi bất kỳ thứ gì, kể cả mặt trời và mặt trăng, bất kỳ thứ gì để làm cô dừng lại. “Lily,” anh lặp lại tuyệt vọng. “Vì Chúa, đừng khóc như thế.”

Rất lâu trước khi cô im lặng, rúc khuôn mặt ướt đẫm của mình vào lồng ngực anh. Alex muốn nói chuyện, moi ra những lời giải thích từ cô. Nhưng cô thốt ra một tiếng thở dài kiệt sức và ngủ gục một cách đột ngột không bình thường, như thể những giọt nước mắt đã vắt kiệt từng mảnh sức mạnh cuối cùng. Điếng người, anh nhìn chằm chằm xuống cái bọc trong cánh tay anh. “Nicole là ai?” anh thì thầm, dù anh biết cô không thể nghe thấy. “Cô ta đã làm gì với em?”

Cái đầu nhỏ nhắn của cô ngả xuống nặng nề trong vòng tay anh. Vuốt ve mái tóc đen của cô, anh cảm thấy sự căng thẳng của chính mình bắt đầu lùi dần. Nhưng nó bị thay thế bởi một thứ còn phiền nhiễu hơn nhiều. Anh sửng sốt trước sự bao bọc mà anh cảm thấy. Anh muốn chăm sóc cô, người phụ nữ mạnh mẽ đã làm rõ rằng cô không muốn hay cần sự giúp đỡ của bất kỳ ai này. Anh biết rằng trái tim anh không thể tin vào cô được, nhưng ở đâu đó dọc đường anh đã trao nó cho cô rồi. Cô đã xới tung đời anh lên. Cô đã thay đổi mọi thứ.

Anh yêu cô. Sự thật đơn giản ấy thật đáng ngạc nhiên, nhưng không thể bác bỏ. Anh nồng nhiệt ấn môi mình vào tóc cô, cơ thể anh đầy rẫy niềm hân hoan xao xuyến, không thể kiềm chế. Anh muốn cô trói vào với anh bởi lời nói và lời hứa, với mọi thứ anh có mà có thể giữ được cô. Qua thời gian cô có thể sẽ quan tâm đến anh – đó là một mạo hiểm đáng nhận lấy. Tìm ra nhiều điều hơn về cô, đào sâu vào quá khứ của cô cho đến khi cô đã ít bí ẩn hơn sẽ là khôn ngoan. Nhưng anh không khôn ngoan, anh đang yêu, và anh muốn cô như chính cô. Anh đã cẩn trọng và trách nhiệm cả đời rồi. Một lần thôi anh sẽ ném lô gíc sang một bên, và làm như trái tim thúc đẩy.

**********************

Lily vươn vai và rùng mình dễ chịu. Nhấp nháy mắt mở ra, cô nhìn thấy một trần nhà màu xanh và trắng thanh nhã được chiếu sáng bởi ánh sáng ban mai. Cô chậm chạp quay đầu và thấy đôi mắt trong mờ của Alex chĩa vào cô. Đôi bờ vai hung vàng của anh giơ lên trên cô khi anh ngăn cô không kéo tấm ga trải giường lên trên bộ ngực đã bị phơi bày của mình. Anh nói chào buổi sáng với một nụ cười lười nhác, và hỏi xem cô ngủ thế nào.

“Khá tốt,” Lily nói cảnh giác. Đêm qua cô đã có những giấc mơ kỳ lạ, phiền nhiễu. Cô tự hỏi cô có làm phiền anh trong giấc ngủ của cô không – cô tự hỏi tại sao không có câu hỏi và những cái liếc ngờ vực nào.

“Anh đã sợ rằng em sẽ lỉnh đi mất trước khi anh thức dậy,” Alex nói.

Cảm thấy tội lỗi cô ngoảnh ánh mắt đi, nhớ lại cuộc khởi hành lén lút sáng ngày hôm qua. “Em không có gì để mặc,” cô lẩm bẩm.

“Tất nhiên rồi.” Anh cố ý đẩy tấm ga xuống một inch nữa. “Giữ em không có quần áo cũng có những lợi thế nhất định.”

Không chắc về tâm trạng chơi đùa của anh, Lily cố giữ tấm ga lại. “Em sẽ đánh giá cao nếu anh gửi ai đó đến nhà em lấy một bộ váy và vài thứ....cô hầu Annie của em sẽ biết phải thu gom những gì....và....” Điệu bộ tự trọng của cô xẹp xuống khi anh giật cái mảnh lanh trắng đi và ấn đùi cô mở rộng. “Alex,” cô nói với sự phản kháng yếu ớt.

Bàn tay anh chơi đùa nhẹ nhàng trên cơ thể cô. “Anh thích nghe em nói tên anh.”

“Anh không thể có ý đó,” cô nói hết hơi. “Không phải lần nữa.”

“Sao lại không?”

“Nó hẳn là không có lợi cho sức khỏe, hay những thứ khác như -”

“Rất,” anh nói, khum hai bàn tay trên bộ ngực xinh xắn của cô. “Làm ung não.”

“Nó có thực sự -” cô bắt đầu trong lo lắng, và rồi thấy rằng anh đang trêu cô. “Alex!”

Cái miệng ấm áp, đang mỉm cười của anh hạ thấp xuống ngực cô. Lily cảm thấy anh chêm cao thân mật ấn vào đùi cô. Các giác quan của cô thét lên đáp ứng, và cô không có chút kháng cự nào khi anh đẩy cánh tay và chân cô rộng ra rồi trèo lên cô. Anh hôn môi cô và đẩy tới trước, trượt sâu vào trong cô, di chuyển với sự thoải mái xa hoa. Cô do dự ép tay lên lưng anh, lòng bàn tay nghỉ ngơi trên những cơ bắp đang uốn cong bên dưới làn da căng lên của anh. Cô nhấc chân mình lên cao hơn, ôm chặt hai hông anh giữa đầu gối mình, và anh đâm ngập vào mạnh mẽ trong cơn cực khoái, hơi thở của anh đập vào bên cổ cô trong một hơi phả ra. Cơ thể anh căng ra và run bắn lên, và rồi anh giãn ra với một tiếng thở dài.

Lily là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng lờ đờ. Cô nâng mình lên tư thế ngồi, giật mạnh một góc ga trải giường và kéo nó lên tận cổ cô. “Có những thứ chúng ta phải nói chuyện ngay lập tức.” cô nói, nỗ lực để nghe thật kiên quyết. Cô hắng giọng. “Em buộc phải thẳng thừng.”

“Thay đổi đấy,” anh lẩm bẩm, mắt ánh sáng lên với một nụ cười trêu chọc. Anh không thể gợi lại một cuộc trò chuyện nào mà cô không thẳng thừng với anh.

“Nó liên quan đến tiền và các nghĩa vụ.”

“Ồ, phải.” Anh ngồi dậy đối mặt với cô, lờ đi nỗ lực của cô kéo cái tấm ga phủ lên lòng anh. “Tiền của anh, nghĩa vụ của em.”

Cô gật đầu không thoải mái. Anh đang hành xử thật lạ lùng, cử chỉ của anh vui vẻ một cách kỳ lạ, khóe miệng anh cong lên trong một nụ cười khiến cô chao đảo. “Đêm qua anh đã đề cập đến năm nghìn bảng.”

“Đúng thế.”

Lily cắn môi tức giận. “Anh vẫn còn ý định đưa nó cho em chứ?”

“Anh đã nói anh sẽ.”

“Để đổi lại cái gì?”

Trong một lúc Alex không biết làm thế nào để nói cho cô nghe những gì anh muốn. Sẽ dễ dàng hơn nếu giây phút này thật lãng mạn. Nhưng cô nhìn nóng nảy, miệng cô siết chặt căng thẳng. Rõ ràng là tất cả những đam mê và tôn thờ đang chạy rần rần qua mạch máu của anh không phải là thứ mà cô đáp lại. Anh làm cho hợp với giọng điệu công việc của cô. “Để bắt đầu, anh muốn em chia sẻ giường anh.”

Cô gật đầu. “Em đã chờ điều đó,” cô nói cộc cằn. “Em thật may mắn làm sao khi đáng giá một số tiền lớn như vậy.”

Sự chế nhạo mỉa mai đấy dường như làm anh thích thú. “Em thậm chí sẽ đáng giá nhiều hơn khi em đã nắm vững vài kỹ năng sơ cấp.”

Lily hạ ánh mắt xuống, nhưng trước đó anh đã nhìn thấy tia lóe lên ngạc nhiên và mất can đảm trong mắt cô. Cô không hề nảy ra ý nghĩ là có những thứ vượt qua cả những gì họ đã làm cùng nhau. Anh mỉm cười chậm rãi và với một tay tới vai cô, vuốt ve trên chỗ trần trụi lụa là đầy cám dỗ. “Em sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”

“Em thích được bố trí cho một ngôi nhà,” Lily nói không thoải mái. “Nó nên đủ rộng để giải trí, và ở một vị trí thích hợp -”

“Em có thích nơi này không?”

Anh đang chế nhạo cô, tất nhiên rồi, đề nghị quyền sử dụng điền trang của gia đình như kiểu cho một cô tình nhân ở đó là một điều hoàn toàn đáng kính phải làm. Lily trừng mắt với anh. “Chà, sao không phải là Raiford Park chứ?” cô cáu kỉnh.

“Nếu em thích hơn.”

Đỏ bừng, cô trao cho anh một cái liếc van xin, tức giận. “Anh không thể thấy rằng điều này thật khó khăn với em ư? Anh có thể thấy nó vui nhộn, nhưng em muốn được xong chuyện với nó cho rồi! Hãy nghiêm túc đi.”

“Anh đang nghiêm túc.” Anh kéo cô dựa vào ngực anh và hôn cô, miệng anh ấm áp và ngấu nghiến. Cô đáp lại vô vọng, môi cô tách ra trước sự thúc giục dịu dàng ấy. Nhấc đầu lên, anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt bối rối của cô, cánh tay khóa chặt quanh lưng cô. “Anh sẽ tạo một quỹ ở ngân hàng của anh bằng tên em – một khoản mà anh không nghĩ là em sẽ thấy đáng chê bai đâu. Anh sẽ cho làm một cỗ xe cho em theo bất kỳ kiểu dáng nào mà em thích. Anh sẽ mở tài khoản cho em ở bất kỳ và tất cả những cửa hàng mà em muốn. Dù cho anh biết là không nên, anh thậm chí cũng vẫn sẽ cho phép em chơi bài ở Craven’s, biết rõ niềm yêu thích của em với chỗ đó. Nhưng em sẽ không mặc bất kỳ bộ váy nào mà anh cho là không phù hợp, và nếu em cho phép sự chú ý của bất kỳ người đàn ông nào ngoài anh, anh sẽ vặn cái cổ đáng yêu của em đấy. Em sẽ ngủ trong giường anh mỗi đêm, và theo anh bất kỳ khi nào anh về vùng quê. Còn với hoạt động săn bắn của em, và những hoạt động khác mà em thích – anh sẽ cho phép nó tiếp tục, chừng nào anh còn có mặt. Không cưỡi ngựa một mình nữa. Anh sẽ đặt biển dừng với bất kỳ biểu hiện nào của em mà khiến anh thấy là khinh suất.” Anh cảm thấy Lily cứng người. Anh biết những điều kiện đó thật khó để nuốt trôi với một người phụ nữ chưa từng có đến một cản trở nhỏ nhoi trong tự do của mình. Nhưng cô không đưa ra phản đối nào. “Anh sẽ không quá đáng đâu,” anh tiếp tục điềm đạm hơn. “Anh không nghi ngờ gì em sẽ nói cho anh biết khi nào thì anh như thế.”

Cô nói, nghe chản nản. “Anh nên biết vài điều....em...em sẽ sử dụng các biện pháp để ngăn có con, em không muốn chúng. Em sẽ không có chúng.”

Anh do dự, nhận thấy sự mãnh liệt thờ ơ của giọng cô. “Được rồi.”

“Đừng nói thế nếu anh ngấm ngầm có ý định khác.”

“Anh sẽ không nói ‘được rồi’ nếu anh không có ý đó,” anh gầm gừ. Anh cảm thấy tầm quan trọng của sự trao đổi ấy, rằng có thứ gì đó đáng chú ý về thái độ mãnh liệt của cô. Với thời gian và lòng kiên nhẫn, anh sẽ đào sâu xuống từng gốc rễ nỗi sợ hãi của cô. Nhưng nếu cảm xúc của cô không bao giờ thay đổi, anh cũng sẽ chấp nhận chúng. Nếu anh không bao giờ sinh ra được một người thừa kế, Henry sẽ tiếp tục dòng dõi gia đình.

“Và khi anh chán em,” Lily tiếp tục bằng giọng trầm, nhục nhã, “anh sẽ cho em giữ tất cả những thứ mà anh đã cho em.” Từ những gì cô nghe được, đấy là một quy ước chung giữa một gái điếm hạng sang và người bảo trợ của cô ta. Nếu cô thực sự phải làm điều này, cô cũng sẽ phải trông coi lợi nhuận của chính mình. Cô bị thái độ im lặng đột ngột của Alex làm lúng túng.

“Có vài thứ anh vẫn chưa giải thích,” cuối cùng anh nói.

Lily cảm thấy một cơn giá lạnh lo sợ. “Em không thể tưởng tượng ra điều gì. Có phải là về tiền không? Nhà? Nếu liên quan đến tình bạn của em với Derek, không cần phải lo lắng, anh đã biết -”

“Lily, im nào. Nghe anh này.” Anh hít một hơi thật sâu. “Điều anh đang cố nói với em là anh không muốn em trở thành tình nhân của anh.”

“Anh không muốn....” Cô nhìn anh chằm chằm trống rỗng, và bắt đầu sôi lên vì tức giận. Anh đã trêu chọc cô suốt từng đấy thời gian ư? Đây là một kế hoạch xấu xa để làm nhục cô ư? “Vậy chúng ta đang nói về cái quỷ gì thế?” cô hỏi gặng.

Anh xếp nếp và làm mượt một góc ga trải giường, trao cho nhiệm vụ đó sự tập trung khác thường. Đột ngột anh nâng mắt lên và nhìn cô kiên định.

“Anh muốn em là vợ anh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.