Thí Chủ Mau Tỉnh Lại

Chương 21: Tôi vong tình với ai, sinh tình với ai



Mới vừa bước chân trước vào cửa Tang phủ, liền thấy Tang phu nhân đi qua đi lại trong viện, vẻ mặt bất an, hình như đang đợi ai đó.

Bà ta ngẩng đầu nhìn tôi và Hi Âm, vội vàng không ngừng chào đón, lo lắng nói: "Thánh tăng, lúc này tình trạng của Mộc Vân không tốt lắm, từ sau khi dùng cơm tối liền hôn mê bất tỉnh, lay gọi thế nào cũng không tỉnh, xin người cứu nó!"

"À?". Hi Âm cười như không cười liếc nhìn bà ta: "Ngươi đến cầu xin ta, chứng tỏ rõ ràng ngươi lo lắng rồi sao?"

Tang phu nhân gật đầu liên tục, định mở miệng nói chuyện, lại lộ vẻ lúng túng liếc sang tôi một cái, khó khăn nói: "Chỉ cần thánh tăng bằng lòng cứu mạng Mộc Vân, ta...ta biết gì sẽ nói đó, không sai nửa lời".

"Ừm, ngươi có thể nghĩ thông suốt là tốt, cả ngươi và ta đều có lợi". Dáng vẻ hắn vẫn thản nhiên, xoay người dịu dàng nói với tôi: "Nàng về phòng nghỉ ngơi trước đi, ta sẽ tìm nàng sau". Nói xong liền cùng Tang phu nhân rời đi.

Nhìn bóng dáng hắn mờ dần trong bóng đêm, tôi không khỏi nảy sinh lòng nghi ngờ - rốt cuộc Hi Âm định giở trò gì? Có khi nào chiều nay hắn không cố hết sức cứu Tang Mộc Vân, còn để lại một thủ đoạn?

Nghĩ đi nghĩ lại cẩn thận, trước đó không lâu, tôi thấy rõ ràng Tang phu nhân khóc nức nở quỳ xuống trước Hi Âm, mà Hi Âm lạnh lùng cao quý khiến bà ta 'cẩn thận cân nhắc rõ ràng'...Nói như vậy, sự tình dường như không đơn giản như tôi thấy. Khó có thể nào, trong đó còn ẩn tình khác không muốn người ta biết sao?

Tôi nghĩ mãi không ra, nghĩ một hồi đầu óc như phiêu diêu vào cõi tiên. Đúng vào lúc này, một giọng nói lạnh lẽo thấu xương đột nhiên bùng nổ bên tai, tôi giật bắn mình, đột nhiên phục hồi lại tinh thần.

Không biết khi nào Thiên Dạ tiến tới bên cạnh tôi, mắt xanh sâu thẳm nặng nề chứa ba phần ý cười, nói: "Cô nương, tại hạ chờ cô đã lâu".

Nhất thời cảm thấy một cơn gió lạnh nhỏ thôi qua, dường như tôi lùi từng bước về phía sau theo bản năng, nuốt nước bọt một cái, nói: "Tại sao...sao người biết ta là cô nương?"

Thực lòng mà nói, vẻ ngoài của hắn cũng rất được, thuộc mẫu công tử dịu dàng. Cũng không biết tại sao, mỗi lần nhìn thấy hắn, rốt cuộc tôi lại có cảm giác lạnh lẽo không biết sinh ra từ đâu, giống như bị người ta ném vào hố sâu lạnh lẽo trong núi, lạnh lẽo lan từ ngón tay đến sợi tóc, cái lạnh khiến người ta hít thở không thông.

Hắn hơi chớp mắt, im lặng quan sát tôi. Tóc dài trắng xóa được ánh trăng bao phủ, mơ hồ tóa ra vầng sáng mờ mờ quỷ dị. Sau một lúc lâu, không nhanh không chậm nói: "Bởi vì, ta phát hiện trên người cô nương có vết tích của mẫu cổ, mà mẫu cổ chỉ có thể hạ trên người phụ nữ".

Tôi liền hỏi: "Mẫu cổ là cái gì?"

Thiên Dạ cười cười, nói một cách mập mờ sâu xa: "Mời cô nương đi theo ta".

Tôi cứng người đứng ngay tại chỗ, nhất thời không biết rốt cuộc có nên đi theo hắn hay không, người này âm trầm thần bí khó lường, nếu tùy tiện đi theo hắn có thể xảy ra bất trắc gì không? Thánh tăng dặn không được nói chuyện với người lạ...

Thiên Dạ bước vài bước bỗng nhiên đứng lại, quay đầu liếc mắt liền nhìn thấu tôi đang do dự, nói: "Thế nào, cô nương không muốn biết tại sao mình mất trí nhớ à?"

Lúc ấy tôi liền kinh hoàng.

Tôi run rẩy nói: "Người...người...người...người...người...sao người lại biết ta mất trí nhớ?"

"Muốn biết? Cứ đi theo ta". Hắn cười quỷ quyệt, lộ ra vài phần ý tứ sâu xa mê hoặc, giống như dụ tôi mắc câu. Tôi không dám...chần chờ nữa, bèn run run nhanh chóng đuổi kịp bước chân của hắn.

"Mời cô nương vào". Thiên Dạ dẫn tôi vào phòng nghỉ của hắn, phòng này không khác phòng tôi bao nhiêu, chẳng qua vì hắn ở đây, toi cảm thấy có phần âm trầm quỷ dị.

Chúng tôi ngồi đối diện bên mép bàn, hắn còn khách khí rót cho tôi chén trà. Tôi không sao uống được, toàn thân nhấp nhổm không yên, thực sự như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than, cộng thêm trong lòng hoảng sợ, bất tri bất giác mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống.

Trên bàn có một chiếc hộp gỗ lim tinh xảo, thân hộp chạm khắc hoa văn rối rắm. Thiên Dạ mở hộp ra, lấy ra một cái lọ sứ men xanh nhỏ bằng bàn tay và một con dao găm bằng bạc.

Tôi hít ba hơi sâu, cố gắng làm cho giọng nói của mình thật bình tĩnh: "Đây là cái gì?"

Hắn im lặng, tiếp tục mở cái lọ sứ men xanh kia ra, cái lọ chứa một con bạch trùng nho nhỏ, ước chừng lớn khoảng nửa móng tay cái. Tôi cúi người nhìn con sâu nhỏ, thầm nghĩ đây là 'cổ trùng' trong truyền thuyết sao?

Không đợi tôi suy nghĩ, hắn lại rút dao găm ra, khoan thai vươn tay về phía tôi: "Mời cô nương đưa tay ra cho ta".

Ngón tay hắn dài, gầy, đường chỉ tay rõ nét lạ thường, lại tái nhợt giống như tờ giấy, không có nửa phần huyết sắc và sinh khí.

Tôi kinh hãi thở ra một hơi khí lạnh, chợt tỉnh bơ giấu hai tay dưới bàn, ho nhẹ nói: "Ngươi muốn làm gì?"

"Cô sợ gì chứ? Nếu cô đã dám đi theo ta, thì nên chuẩn bị tâm lý phải nhìn, phải nghe được tất cả. Chẳng lẽ, cô không tò mò rốt cuộc bản thân đã xảy ra chuyện gì sao? Thêm nữa, nếu ta làm chuyện gì bất lợi với cô, thì đã làm từ lúc sớm, cần gì đợi tới bây giờ?". Thiên Dạ nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ châm chọc thản nhiên nhưng không tức giận, hừ nhẹ một tiếng, không mặn không nhạt nói: "Nếu không phải trong người cô là tình cổ hiếm thấy trên đời, ta chẳng muốn lãng phí thời gian với cô".

Tôi nhắm mắt cắn răng, hiên ngang bất khuất đưa tay phải cho hắn, tự dưng sinh ra một cảm giác hy sinh bi tráng hùng hồn.

Trong giây lát, từ đầu ngón tay truyền đến một cơn đau đớn kịch liệt. Tôi mở to mắt, đã thấy đầu ngón tay bị Thiên Dạ nhẹ nhàng cắt đứt, máu tươi chảy ra chậm rãi. Hắn thu lại dao găm, dùng sức siết, một giọt máu đỏ sẫm rơi vào trong lọ sứ men xanh.

Đợi hắn buông lỏng tay, tôi lập tức thu tay về, nhe răng trợn mắt lắc lắc đầu, nhằm giảm bớt đau đớn. Hắn không hề phản ứng, ngược lại cúi đầu chăm chú nhìn vào trong lọ sứ. Chân mày nhíu lại, mặt lộ vẻ hết sức cẩn thận như sợ bỏ qua chi tiết nào đó.

Tôi nhìn theo tầm mắt hắn, thấy con bạch trùng nhỏ chậm rãi nhúc nhích, quay xung quanh vệt máu vài vòng, sau đó đột ngột tiến vào, uống sạch sẽ máu, thân bình trắng tinh lúc ban đầu dần dần chuyển sang màu đỏ tươi như máu.

Tôi xem mà trợn mắt há hốc mồm, hỏi Thiên Dạ: "Đây là ý gì? Con trùng này rốt cuộc là loại gì, vì sao nó uống máu của ta?"

Biểu hiện của Thiên Dạ bình thản, giống như tất cả mọi chuyện đã nằm trong dự kiến của hắn.

Hắn cầm chiếc bình sứ men xanh bỏ lại vào trong chiếc hộp gỗ lim, lại lấy ra một chiếc khăn lụa cẩn thận lau dao găm sạch sẽ, nhẹ nhàng nói: "Thế gian lòng người khó dò, để hiểu hết tâm tư một người đã là chuyện không dễ dàng, lại muốn làm thay đổi tấm lòng là chuyện khó hơn nữa. Cho nên, cổ trên thế gian hàng ngàn hàng vạn loại, khó khống chế nhất là vu tình cổ, bởi vì tình cổ điều khiển lòng người".

Tôi nghe mơ hồ, bèn hỏi: "Mới vừa rồi ngươi nói ta trúng tình cổ, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"

Hắn không đáp lại, tiếp tục nói: "Tình cổ thuật đứng đầu trong tất cả cổ thuật, phân ra là di tình cổ và sinh tình cổ. Di tình, tên như ý nghĩa, đó là lấy tình cảm của một người chuyển sang một người khác".

"Lấy tình cảm của một người chuyển đến một người khác...". Tôi tự nhủ thầm, nhất thời hiểu ra, tỉnh ngộ nói: "Ta hiểu rồi, di tình, di tình, chính là có ý di tình biệt luyến*. Tang Mộc Vân trúng di tình cổ, ngay từ đầu người nàng ta yêu trong lòng chính là Lâm Tranh, nhưng tối hôm ấy lại xem trọng Trần Minh Hiên, thậm chí cam tâm tình nguyện làm vợ hắn, quên sạch sẽ mọi thứ về Lâm Tranh. Đúng là do di tình cổ phát tác khiến tình cảm dành cho Lâm Tranh chuyển sang cho Trần Minh Hiên".

*di tình biệt luyến: cắt đứt tình cảm với người này mà yêu người khác

"Ta không có hứng thú, không muốn nghĩ, cũng không muốn quản khúc mắt tình cảm của bọn họ, chẳng qua là lời cô nói đúng, cổ trong người Tang tiểu thư là di tình cổ. Di tình cổ cũng không khó giải, trước đây ta ở Miêu Cương đã gặp qua tình huống này. Sau khi giải trừ cổ trùng, người trúng cổ cũng có thể hoàn toàn bình phục, hơn nữa nhớ lại người mình yêu lúc đầu". Thiên Dạ dừng một lát, đôi mắt lạnh như băng ngước lên nhìn tôi thật sâu, nói: "Cái khó giải chính là sinh tình cổ".

Tôi đón lấy ánh mắt hắn, trong lòng bỗng nhiên hơi hồi hộp: "Sinh tình cổ là cái gì?"

"Nếu muốn sinh tình, trước hết phải vong tình. Nhưng khác với di tình cổ, sinh tình cổ xuất hiện theo đôi. Nếu nảy sinh tình cảm với nhau, đều phải hạ cổ lên hai người. Người trúng mẫu cổ thì quên hết tất cả tình cảm trong quá khứ, giống như sống lại vậy, sau đó yêu người trúng tử cổ, đây là thứ nhất. Thứ hai là, chỉ cần một người trúng mẫu cổ, cho dù sau này có người giải cổ, người đó cũng không nhớ chính xác người mình thật sự yêu là ai".

Nghi ngờ trong lòng càng mãnh liệt, tôi hạ mắt nhìn vết thương trên đầu ngón tay mình, hỏi: "Vừa rồi ngươi nói trên người ta có dấu vết của mẫu cổ, lời này có ý gì? Có thật ta...trúng sinh tình cổ?"

Thiện Dạ gật đầu, nói: "Đúng vậy, vừa rồi ta lấy máu cô nhỏ vào bình chứa tử cổ, lập tức tử cổ hút hết máu cô. Chẳng qua rất kỳ lạ...". Lại nghe hắn chuyển chủ đề, trên mặt hiện lên vài phần hoang mang, khó hiểu nói: "Cô từng trúng mẫu cổ, hiện tại cổ trùng đã tan biến trong cơ thể cô. Sinh tình cổ này là từ nước Yến ở tây bắc truyền vào trung nguyên, theo lý thuyết, hiện nay không ai giải được, rốt cuộc cổ của cô giải trừ do đâu?"

Trong nháy mắt, tôi chỉ cảm thấy trong lòng lạnh thật lạnh, như là chìm trong vực sâu vô tận.

Tôi ngồi im một lúc lâu, khó khăn tiêu hóa những lời của hắn, nói: "Nói cách khác, hiện tại ta không có chuyện gì, nhưng cũng sẽ mãi mãi quên tình yêu thật sự trong lòng, đúng không?"

"Đã trừ bỏ mẫu cổ, cô đã vô sự. Chẳng qua, chỉ e người trúng tử cổ không sống được bao lâu nữa".

"Tại sao?"

"Sinh tình cổ là một loại cổ trùng trời sinh dứt khoát, mẫu - tử cổ xuất hiện thành đôi, phải cùng nhau vu cổ, cùng nhau giải cổ. Nếu trong đó có một bên bị giải trừ, như vậy, con cổ trùng còn lại sẽ hóa thành kịch độc trong cơ thể kí chủ*, cùng chết chung với kí chủ". Hắn che miệng cười nhẹ, giống như chuyện này rất buồn cười, mỉa mai nói: "Cũng giống như lời người bình thường nói, chính là tự tử".

*kí chủ: sinh vật mà vật kí sinh sống trên đó

Biến thành kịch độc, cùng nhau chết chung...

Tôi rung động như bị sấm sét giữa trời quang đánh trúng, sững sờ tại chỗ, rất lâu sau mới lấy lại được thần trí. Miệng Thiên Dạ khép mở không ngừng, một chữ tôi cũng không nghe lọt.

Trong lòng cân nhắc, lặp đi lặp lại vài chuyện - rốt cuộc ai hạ cổ lên người tôi? Ai giải cổ cho tôi? Tôi vong tình với ai, sinh tình với ai?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.