Thích Em Như Thế

Chương 2



Trương Sơ Tâm ngơ ngẩn nhìn Thẩm Chi Niên, không rõ anh vì cái gì nhắc tới vấn đề này, cô nhíu nhíu mày, hỏi: “Anh có ý gì?”

Thẩm Chi Niên nhẹ cong khóe miệng, ngón tay thon dài ở trên cánh cửa nhẹ nhàng gõ, “Vào nhà rồi nói?”

Trương Sơ Tâm sửng sốt, nhìn Thẩm Chi Niên, trong mắt hiện lên tia cảnh giác.

Thẩm Chi Niên cười nhẹ, “Như thế nào? Em còn sợ tôi làm gì em?”

Trương Sơ Tâm liếm môi, nhỏ giọng nói: “Không có chuyện gì là không có khả năng a!”

“Chậc. Trương Sơ Tâm, nói tới chuyện này thì tôi mới là người phải lo lắng, còn nhớ năm đó em động tay động chân với nước uống của tôi…”

“Câm miệng! Câm miệng! Không được nói!” Trương Sơ Tâm nghe anh nhắc tới năm đó cô vì theo đuổi anh mà hạ dược nhằm gạo nấu thành cơm, quẫn bách đến đỏ bừng mặt, đi đến gần Thẩm Chi Niên, khiển mũi chân bịt miệng anh lại.

Trương Sơ Tâm bổ nhào vào Thẩm Chi Niên quá nhanh, nhất thời không chú ý mà lúc này, thân thể dường như cùng anh dán vào nhau.

Thẩm Chi Niên hơi hơi nhướng mi, cười như không cười nhìn Trương Sơ Tâm.

Trương Sơ Tâm bị Thẩm Chi Niên nhìn, hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống.

Cô trừng mắt liếc anh một cái, buông tay ra, lui về phía sau một bước.

Thẩm Chi Niên mặt dày vừa gian còn mang theo ý cười, dừng ở ngực cô, “Rất mềm.”

Trương Sơ Tâm đờ người ra, “Cái gì?”

Thẩm Chi Niên cong khoé môi, trong mắt mang theo vẻ ái muội.

Trương Sơ Tâm đột nhiên hiểu ra, mở to hai mắt nhìn anh, “Thẩm Chi Niên! Anh lưu manh!”

Thẩm Chi Niên cười cười, “So với em, còn kém xa.”

Trương Sơ Tâm: “……”

Phòng khách.

Trương Sơ Tâm đưa cho Thẩm Chi Niên ly nước, “Nói đi, anh tìm tôi, rốt cuộc là muốn gì?”

Cô đem nước đưa cho anh, mở ghế nhỏ ra còn anh ngồi trên sô pha.

Thẩm Chi Niên nhìn cô ngồi trên ghế nhỏ, mắt giật giật, chỉ vào ghế, “Em đi nhà trẻ trộm à?”

“Cái quỷ gì?” Trương Sơ Tâm trưng ra cái mặt ngốc nhìn anh.

Thẩm Chi Niên: “Ghế.”

“…” Trương Sơ Tâm trừng mắt, “Cái này là mua trên mạng!”

“Vậy là người kia bán ghế cho trẻ con?”

“…”

Trương Sơ Tâm hít sâu một hơi, gắt gao nghiến răng, kiên nhẫn nói: “Tôi nhận là mua sai rồi thì được chứ gì?!! Thẩm Chi Niên, anh nhìn xem hiện tại đã giờ này rồi, anh có chuyện gì có thể nói nhanh lên được không? Tôi muốn đi ngủ!”

Mấy năm không gặp, người này sao có thể trở nên khác như vậy! Nói nhiều lời vô nghĩa nhưvậy để làm gì?

“Em gấp cái gì?” Thẩm Chi Niên đột nhiên đứng lên từ sô pha, “Tôi đi toilet cái đã.”

“…”

Lúc chờ Thẩm Chi Niên từ toilet ra, Trương Sơ Tâm để tay chống cằm trên bàn trà, sắp ngủ được mấy giấc rồi, thấy anh ra tới, xoa xoa đôi mắt, “Anh mau nói đi, tôi hôm nay cả ngày đứng ngoài trời, rất mệt a.”

Thẩm Chi Niên nghe thấy lời này, mày nhíu lại chặt hơn, “Làm gì mà phải đứng lâu nhưvậy?”

“Đóng phim.” Trương Sơ Tâm thuận miệng trả lời, lại nói: “Anh đừng đánh trống lãng nữa, anh tìm tôi có chuyện gì?”

Thẩm Chi Niên ngồi lại vào sô pha, một hồi lâu mới nghiêm túc mà nhìn thẳng vào mắt Trương Sơ Tâm, “Trương Sơ Tâm, chúng ta kết hôn đi.”

Những lời này, giống như sấm sét đánh một cái làm cho Trương Sơ Tâm ngốc ra. Cô mở to hai mắt nhìn, cảm giác buồn ngủ gì đấy đều không còn, giật giật miệng, qua nửa ngày mới khó khăn nói, “Thẩm Chi Niên, anh ở đây nói đùa gì thế? Hơn nửa đêm còn muốn doạ người khác sao?”

Thẩm Chi Niên nhăn nhăn mày, rất không cao hứng mà trừng Trương Sơ Tâm, “Em cho rằng tôi rất rảnh sao, hơn nửa đêm chạy đến đây đùa em?”

Trương Sơ Tâm nghẹn họng, nhìn trân trối. Sau đó, mới lấy lại vẻ bình tĩnh, cô nhìn Thẩm Chi Niên, trong giọng nói hiện lên vẻ mỏi mệt, “Thẩm Chi Niên, đừng nháo nữa, một chút cũng không vui đâu.”

Năm đó, anh nói mãi mãi cũng không thích cô, vậy mà hôm nay lại chạy đến đây nói cái gì kết hôn… Thật buồn cười.

Thẩm Chi Niên nhìn cô, nói: “Tôi không nháo. Trương Sơ Tâm, không phải em còn nợ rất nhiều tiền sao? Cha em không phải còn ở bệnh viện chờ em kiếm tiền chữa bệnh cho ông ấy sao? Em cùng tôi kết hôn, tiền em nợ, tiền thuốc men của cha em toàn bộ tôi sẽ gánh vác. Thế nào? Em suy nghĩ một chút?”

Trương Sơ Tâm cau mày, càng thêm không hiểu, “Vì cái gì anh muốn làm như vậy?”

Thẩm Chi Niên trầm mặc trong chốc lát, thật lâu sau, mới đáp lại, “Mẹ tôi ép tôi kết hôn, tọi nhất thời tìm không thấy người thích hợp.”

“Cho nên anh liền tìm tôi?” Trương Sơ Tâm nghe thấy anh nói, đột nhiên có chút buồn cười, “Anh tìm lầm người rồi, Thẩm Chi Niên, dù tôi rất thiếu tiền, cũng sẽ không lấy hôn nhân của mình ra đùa, anh về đi!” Trương Sơ Tâm đứng lên, làm động tác muốn tiễn khách.

Thẩm Chi Niên ngồi trên sô pha không nhúc nhích, nâng mắt nhìn Trương Sơ Tâm, “Không phải em thích tôi sao?”

Trương Sơ Tâm nghe thấy lời này, đầu tiên là sửng sốt, sau đó có chút đuối lý mà cười một tiếng, tự giễu nói: “Không sai, trước kia tôi thích anh, thích suốt sáu năm, theo đuổi anh suốt sáu năm, từ cao trung đến đại học, năm tháng thanh xuân tốt đẹp nhất của tôi đều là hình bóng của anh. Đáng tiếc, anh chưa từng để tôi vào mắt, là anh nói cho tôi biết, cho dù tôi theo đuổi anh mười năm hai mươi năm, anh cũng sẽ không thích tôi dù một chút, tôi liền quyết sẽ từ bỏ anh.”

Cô nói, tự bấm tay tới đau, ngừng vài giây, lại tiếp tục, “Thẩm Chi Niên, tôi đã sớm không còn thích anh.”

“Phải không?” Không phải hỏi lại cũng không phải nghi vấn, chính là như kiểu thuận miệng nói ra, Thẩm Chi Niên đứng lên từ sô pha, nhìn Trương Sơ Tâm, “Em cứ từ từ mà suy xét, không cần gấp gáp như vậy trả lời tôi.”

“Không cần suy xét! Tôi đã không còn thích ngươi! Càng sẽ không cùng anh kết hôn! Thẩm tiên sinh, mời đi.”

Trương Sơ Tâm cự tuyệt, gợi cho Thẩm Chi Niên nhớ tới năm đó anh làm thế nào mà từ chối cô. Trong lòng chua xót mà cười, thật là cảnh vẫn như vậy, chỉ là anh và cô đổi vai cho nhau mà thôi.

Dưới lầu chung cư của Trương Sơ Tâm, Thẩm Chi Niên đứng ở ven đường, dựa vào cửa xe hút thuốc.

5 năm trước, anh chỉ là một tên tiểu tử nghèo, có tư cách gì thích cô, có được cô? Bắt cô phải đi theo anh lang thang khắp nơi sao? Anh thật luyến tiếc. Huống chi…Cha cô lúc ấy…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.