Thích

Chương 1



Em từng nghĩ rằng, trong bất cứ việc gì, chỉ cần bản thân cam tâm tình nguyện, đều sẽ trở nên đơn giản. Nhưng nhiều năm sau, em mới phát hiện, riêng về chuyện tình yêu, em vẫn bất lực.

Khi tất cả mọi việc đã là kí ức. Mọi thứ của em, hạnh phúc, bi thương, cùng với những yêu hận dây dưa kể từ phút đầu tiên gặp anh, đều sẽ theo thời gian tan như mây khói.

Như anh mong muốn, em đã thật sự trưởng thành.

Vậy nên, em không cần anh.

——————————————————–

Vào đêm , rạp hát lớn đèn đuốc huy hoàng, chỗ ngồi chật cứng, tất cả mọi người đều kiễng chân chờ mong bản nhạc cuối cùng.

Trên khán đài tráng lệ hoa vũ, ánh đèn màu bạc bao phủ một cô gái mang âu phục màu trắng thuần khiết. Đôi tay lướt qua làn phím dương cầm, khuôn mặt tinh xảo khiến người khác nín thở nhìn về phía khán giả, cô nhẹ giọng mở miệng: "Ca khúc này, mang tên Thích", cô dừng một chút, nụ cười thản nhiên mang theo đau thương, "Tặng cho người tôi từng yêu nhất" .

Tiếng đàn tựa như dòng nước chảy, từng kí ức hiện lên trong đầu.

Khi còn bé bị lạc đường, quật cường ôm món đồ chơi ngồi ở ven đường chờ, chính hắn tìm thấy cô, mang cô về nhà.

Ham chơi quên cả học hành, cầu xin hắn thức đêm giúp cô làm bài tập, lại lười sao chép liền trực tiếp lấy bài hắn làm đem nộp , kết quả bị thầy giáo phát hiện, hai người cùng bị mẹ cô trách mắng.

Nam sinh lớp kế bên gửi cho cô thư tình bị hắn phát hiện, hắn liền chạy đến trường học giúp cô theo dõi, sau đó cau mày nói với cô rằng : "Tên này không được"

Ngày mẹ mất, cô đứng ở trong góc, nhìn hắn ở dưới ánh trăng không tiếng động rơi lệ.

Ngày sinh nhật hắn, hai người rúc vào cùng nhau chờ đợi cực quang, cho đến khi vầng sáng động lòng người xuất hiện phía trên miền băng tuyết, lại cùng nhau vui sướng chiêm ngưỡng.

Hắn kéo một người con gái cao gầy thanh cao cùng cô ở đầu phố gặp lại, hắn cười nói, Thích, đây là vị hôn thê của tôi.

———–Diệp Thích, tôi chịu đủ cô rồi.

————-Nếu không phải vì mẹ cô, tôi cũng không thèm liếc mắt nhìn cô một cái.

Thanh âm ngọt ngào ban đầu, càng về sau càng chua xót, tiết tấu dương cầm đã hòa vào những tâm sự trong lòng cô, chất lỏng trên mặt lan tràn bừa bãi, nhưng lại nóng hổi như nụ hôn ngày ấy.

Hắn đẩy cô ra và nói, đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cô như vậy nữa.

Nốt nhạc cuối cùng biết mất trong không gian, cô đứng lên, chào cảm ơn một cách hoàn mỹ.

Tất cả đều đã xong.

Thích.

Thích đến như vậy.

Đúng là vẫn có thể buông tay.

Thay bộ dạ phục thật dày, trong ví tiền chỉ có đơn độc một chiếc vé máy bay đến Thụy Điển, ống loa điện thoại lại một lần nữa vang lên bài hát quen thuộc.

Khóc bởi vì không muốn che giấu những bi thương kia

Khi anh quay người đi về nơi kia vòng cực Bắc

Ai có thể vì em nhặt lên những đau xót

Em không thích anh lấy cớ rằng anh chỉ muốn một mình ra đi.

Đem tình yêu để lại trong ngõ tối anh vĩnh viễn sẽ không để tâm đến

Trí nhớ hóa thành dải cực quang xuất hiện trong một giây

Em bắt đầu mỉm cười về sau sẽ cố gắng quên đi.

———————————————————

Ngày 19 tháng 1, Kiruna.

Một đám người bất đồng màu da cùng màu tóc đang tụ tập tên nền tuyết trắng cùng nhau chờ cực quang, có mấy đứa trẻ hưng phấn mà chạy tới chạy lui.

"Gray, đừng chạy loạn!" Trong đám người phát ra tiếng la.

Đứa trẻ bị gọi tên ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn chơi đùa không biết mệt mỏi, không hề phát hiện phía sau là một hố tuyết.

Tiếng thét chói tai vang lên, một hình ảnh xinh đẹp đẩy đứa bé đó ra, bản thân người đó lại bị rơi xuống.

Tay phải truyền đến một trận toàn tâm đau đớn, cơn lạnh thấu xương bao trùm thân thể, ở thời khắc ý thức tan rã, Thích thấy phía chân trời là một vầng sáng màu tím xanh, đẹp mắt như năm ấy.

Trong lúc hoảng hốt, cô lại nhìn thấy gương mặt hắn.

———————————————————

Ngày 20 tháng 1, Thượng Hải.

Một đêm thức trắng.

Sáng sớm sắc trời âm u, nhưng lại thổi đến từng đợt gió tuyết, làm cho hắn nhớ đến thánh đường Andrew.

Nếu tính theo múi giờ châu Âu, sinh nhật hắn còn chưa tới.

Dập tắt điếu thuốc trong tay, hắn đứng dậy đi đến phòng bếp pha tách cà phê.

Theo thói quen đưa tay bắt lấy cái ly đầu tiên trên giá, hắn chăm chú nhìn hình ảnh quen thuộc được in trên đó, cười nhạt một cái chuẩn bị thả lại.

Ngực bỗng nhiên truyền đến một trận nhói đau, nhẹ buông tay, chiếc ly rơi xuống trên nền đá cẩm thạch.

Hắn bỗng dưng trừng mắt nhìn những mảnh nhỏ vương vãi, hình ảnh tươi cười trong trí nhớ lại vỡ nứt không đầy đủ, trái tim vô ý thức đập mạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.