Thiên Địa Càn Khôn

Chương 34: Càn Khôn Thiên Địa nhị tuyệt



Tiểu My lên tiếng :

- Liễu tỷ!

Thẩm Đỉnh Thiên vừa tiếp tục đưa nàng đi vừa bảo :

- Chúng cố tình tạo nghi kỵ giữa chúng ta và Liễu Liễu. Tên khi nãy đã vô tình nói hớ hai điều. Thứ nhất, Liễu Liễu không bao giờ chấp nhận cùng Hóa Thông thành thân. Nếu chuyện này xảy ra, chứng tỏ Liễu Liễu bị ép buộc. Thứ hai, quan trọng nhất, chúng tự nhận là người của Lãnh Khuyết môn, cho thấy lão ác đạo Linh Hóa rõ ràng có cấu kết với Tân Lương. Võ học của Tân Lương có xuất xứ từ quái môn này.

Tiểu My ngớ người :

- Chỉ một lời của gã, Thiên ca đoán được tất cả?

Chàng vụt trầm giọng :

- Hãy còn nhiều điều ta chưa đoán ra. Thứ nhất gia phụ còn sống hay đã bị sát hại? Chúng dường như đã biết ta có luyện công phu Càn Khôn. Hai lượt trận vừa rồi chính là hai lượt thăm dò hư thực.

- Còn điều gì nữa, Thiên ca?

- Thứ hai, Như Thủy muội. Nếu chúng biết được ta đã luyện công phu này, nhất định chúng ta không tha cho Như Thủy muội. Cho dù Như Thủy muội có hay không có điểm chỉ chỗ ẩn thân của gia phụ cho chúng biết.

Tiểu My bàng hoàng :

- Thiên ca nghĩ như thế nào? Lệnh muội có hay không có điểm chỉ?

Chàng thoáng trầm tư :

- Ta không dám nói chắc. Nhưng từ việc chúng ta bất ngờ bị A Xuân ám hại, có thể đoán A Xuân tự ý hành động, chưa hề hỏi qua ý Như Thủy muội.

Cả hai cũng vừa đi đến khu rừng nơi phụ thân của Thẩm Định Thiên và Đoan Mộc Quý ẩn thân.

Từ khu rừng liền vang ra tràng cười cuồng ngạo :

- Ngươi đoán không sai! Đừng nói là chỉ có A Xuân này, kể cả bọn A Hạ cũng tự biết thế nào là đúng sai để có quyết định, cần gì phải hỏi ý của ai. Ha... ha...

Thẩm Định Thiên quắc mắt, cố nhìn vào khu rừng âm u :

- A Xuân! Ngươi còn dám ở đây chờ ta sao?

Ả A Xuân cười vang ra :

- Sao lại không, nếu trong tay ta đang là một người mà ngươi rất quan tâm? Nghe đây!

Ha... ha...

Lẫn trong tiếng cười của ả A Xuân là một tiếng kêu thét phẫn uất của nữ nhân :

- Ta thật không ngờ đấy Xuân tỷ! Bọn ngươi... hự!

Nhận ra đó là thanh âm của Như Thủy, chàng động thân lao vút vào, không quan tâm đến tiếng kêu đề tỉnh của Tiểu My đang vang lên ở phía sau, do chàng cố tình để lại, không đưa nàng theo :

- Chúng lập kế cố tình dẫn dụ Thiên ca. Đừng vào!

Vút!

Nhưng Thẩm Định Thiên đã vào. Và ngay lập tức chàng nghe ở phía ngoài, tiếng thét giận dữ của Tiểu My vang lên lồng lộng :

- Lại là mụ! Mụ chưa chết ư, Hà Như Châu?

Nếu không có những gì chàng đang nhìn thấy trước mắt, có lẽ chàng sẽ quay ra, để lỡ người đang giao đấu với Tiểu My không phải chỉ có một mình mụ ác phụ Tam nãi nãi.

Nhưng, đáng tiếc, hiện tình trước mắt lại khẩn trương hơn bên ngoài thập bội.

Bọn A Xuân, A Hạ, A Thu, A Đông, cả bốn người đều đứng vây Như Thủy.

Họ không phải đứng để hầu cận như trước đây đã từng. Lần này họ là chủ, Như Thủy là con tin.

Không sai, vì có con tin trong tay nên ả A Xuân ung dung bảo chàng :

- Ngươi đến được tận đây chứng tỏ đã triệt hạ lũ Thập nhị Chi và Tam thập lục Địa Sát?

Chàng thở ra nhè nhẹ :

- Ngươi có yêu sách gì? Nói!

A Xuân cười khinh bạc :

- Biết lượng sức đó. Tốt! Và như vậy chứng tỏ ngươi đã luyện xong tuyệt học Càn Khôn?

Châng dần trấn tĩnh, giọng nói thật ôn hòa :

- Đó là yêu sách của bọn ngươi?

Ả Xuân thu nụ cười lại :

- Ngươi hiểu quá rõ. Đưa đây!

Chàng cười nhẹ :

- Đâu thể đơn giản như thế được.

Ả biến sắc :

- Ngươi không sợ bào muội của ngươi mất mạng?

Chàng lùi lại :

- Ta không sợ điều đó! Trái lại, ta chỉ sợ khi ta nhận lại người thì người đó chỉ là một người sắp chết.

Ả cau mày :

- Ý của ngươi là...

- Bọn ngươi đã quen dùng độc hại người, ta làm sao biết gia muội có bị ngươi hạ độc hay chưa?

Ả giãn nhanh nét mặt :

- Ta chưa làm gì ả tiện nhân hai lòng này cả. Ngươi tin không?

Chàng cười nụ :

- Đương nhiên là không?

Ả lại cau mặt :

- Phải như thế nào người mới tin?

Chàng hất mặt :

- Phải để tự gia muội nói ra điều đó!

Tuy có chút nghi ngờ nhưng A Xuân vẫn ra lệnh cho A Thu :

- Giải khai á huyệt cho ả.

Vừa được giải khai, Như Thủy bật khóc ngay :

- Thiên huynh! Phụ thân đã...

Chàng nóng nảy xua tay :

- Không phải vội. Tiểu huynh chỉ muốn biết về muội. Nói đi, họ có làm gì muội không?

Như Thủy vẫn tuôn lệ chan hòa, lắc đầu một cách ấm ức :

- Muội không bị hạ độc, nhưng muội không cam tâm...

Chàng lại xua tay :

- Còn võ công? Họ chỉ khống chế huyệt đạo thay đã phế bỏ võ công?

A Xuân lập tức lên tiếng :

- Ngươi yên tâm! Đối với ngươi, là kẻ rất thức thời, bọn ta đương nhiên muốn trao đổi với ngươi một cách công bằng. Nào, tuyệt học Càn Khôn đâu?

Cùng một lúc với câu nói của A Xuân, A Thu cũng lẹ tay điểm vào á huyệt của Như Thủy.

Bất chợt, bọn A Xuân cùng biến sắc khi nghe ở phía ngoài rừng vang vọng vào tiếng gào thảm thiết của mụ Hà Như Châu :

- Thất Cầm Tuyệt Hóa khúc! A... a...

Không bỏ lỡ cơ hội, cánh tay hữu của Thẩm Định Thiên lập tức đưa cao. Và từ ngón tay của chàng, bốn loạt chỉ kình liên tuôn ra nhanh như những tia chớp lóe.

Viu...

Viu...

Bọn A Xuân khi nhận thức được là bốn ngọn chỉ kình kia được nhắm vào chúng, khuôn mặt đang biến sắc của chúng trước cái chết thảm của mụ Hà Như Châu, lại thêm một dịp nữa biến sắc. Chúng há hốc mồm chưa kịp kêu thì :

- Soạt! Soạt! Soạt! Soạt!

Đúng bốn tiếng động ngọt lịm do bốn ngọn chỉ kình xuyên thủng cũng vừa đúng bốn thân hình.

Bọn A Xuân đồng loại ngã ra chết thảm mà không hiểu công phu gì đã làm cho chúng chết.

Thẩm Định Thiên lao đến giải khai toàn bộ huyệt đạo cho Như Thủy.

Chính lúc này, Tiểu My lao vút vào. Nàng tròn mắt nhìn cảnh tượng đang diễn ra.

Như Thủy vừa khóc vừa ôm chầm Thẩm Định Thiên, còn bốn thi thể của bọn A Xuân thì đến một giọt máu cũng không hề xuất hiện, cho dù trên người chúng rõ ràng hãy còn đó mỗi người một lỗ thủng to bằng đầu ngón tay.

Tiểu My kêu khẽ, nhưng nỗi bàng hoàng thì lại vô cùng to lớn :

- Lãnh Băng công phu? Thiên ca cũng luyện được Lãnh Băng chỉ từ Lãnh Băng chưởng độ nào?

Chàng đứng im cho Như Thủy có chỗ vơi sầu hận và tủi buồn, chàng gật đầu với Tiểu My :

- Nhận thức của My muội càng lúc càng lợi hại. Phải chăng đó là do muội đã luyện xong Thất Cầm Tuyệt Hóa khúc?

Tiểu My thở ra nhè nhẹ :

- Càng lúc muội càng không hiểu bản lãnh Thiên ca đã cao thâm đến mức độ nào.

Đúng vậy, muội kể như đã luyện xong Thất Cầm Tuyệt Hóa khúc. Chỉ tiếc, do tư chất kém nên hỏa hầu chưa đủ.

Như Thủy cũng tạm nguôi. Nàng rối rít thúc hối chàng :

- Thiên huynh! Phụ thân đã bị Hà Kỉnh Chi đưa đi rồi. Chúng ta càng chậm giải cứu, phụ thân càng bị chúng hành hạ nhiều.

Chàng nhè nhẹ đẩy Như Thủy ra :

- Là bọn A Thu đã mật báo tất cả cho lão Hà?

Như Thủy lại rơi lệ :

- Họ ngấm ngầm phản bội muội. Muội chỉ nhận ra khi thấy lão Hà và Vương Lịch cùng xuất hiện.

Chàng cau mày :

- Không có Tân Lương, cũng không có lão ác đạo Linh Hóa?

Như Thủy lắc đầu :

- Như muội lén nghe, dường như họ đã biết huynh đã luyện được tuyệt học Càn Khôn. Để đề phòng huynh tìm đến, lão đạo Linh Hóa và bọn Tân Lương phải lập thành liên minh. Họ phân ra, Hà Kỉnh Chi và Vương Lịch thì đến đây bắt giữ phụ thân và muội cùng với Đoạn Mộc thúc. Tân Lượng và lão ác đạo Linh Hóa thì ráo riết khổ luyện Lãnh Khí công phu. Chỉ vì muội không sớm tin huynh khiến phụ thân bị liên lụy.

Chàng cố trấn an nàng :

- Họ cố ý, muội vô tình. Đến tiểu huynh còn bị A Xuân lừa, tiểu huynh không thể trách muội. Điều quan trọng là muội có nghe nhắc đến Liễu Liễu?

Như Thủy gật đầu :

- Muội có nghe! Liễu Liễu đã bị lão ác đạo sanh cầm. Chính Liễu Liễu trong lúc bực tức đã cho lão ác đạo biết chuyện của Thiên huynh.

Chàng thoáng cười nhẹ :

- Vì thế, chúng cho bọn Thập nhị Chi, Tam thập lục Địa Sát đến trước để thăm dò hư thực?

Như Thủy lo ngại :

- Chưa hết đâu. Hãy còn bọn Tứ Giả vệ đạo và Tả Hữu hộ đạo đang chờ Thiên huynh phía trước.

Chàng có vẻ không quan tâm đến lời cáo giác của Như Thủy.

Chàng hất mặt về phía bọn A Xuân :

- Dường như đây là ý đồ đầy tham vọng của mụ Tam nãi nãi? Mụ muốn chiếm riêng cho mụ tuyệt học Càn Khôn.

Như Thủy lộ vẻ kinh ngạc :

- Thiên huynh đoán ra đúng. Như mụ không cam lòng chia sẻ tuyệt học đó với bọn Huyền Thông Linh Đạo. Mụ càng bất bình khi biết lão ác đạo chỉ xem trọng Tân Lương, chỉ trao cho đại sư huynh của mụ chức Hộ pháp của Lãnh Khuyết môn vừa được thành lập.

Chàng có vẻ hớn hở khi nghe tin này :

- Càng tốt! Hạng người như Hà Kỉnh Chi đâu dễ dàng bỏ qua thái độ gần như là nhục mạ này. Chắc chắn lão sẽ ngấm ngầm phá hoại sự liên minh của Tân Lương và lão ác đạo Linh Hóa.

Thẩm Định Thiên vừa dứt lời thì quanh khu rừng chợt vang lên nhiều loạt tiếng cười cùng lúc :

- Không ngờ tiểu tử ngươi lại am hiểu Hà Kỉnh Chi ta như vậy. Ha... ha...

- Thẩm Định Thiên! Ngươi xứng là đối thủ của huynh đệ Vương Lịch này! Ha... ha...

- Chỉ có điều, ngươi quá xem thường Đạo chủ bổn Linh Đạo rồi đó. Chứng tỏ ngươi hãy còn kém, kém lắm. Ha... ha...

- Lãnh Khuyết môn ư? Dường như ba chữ này không còn tồn tại nữa rồi. Ha... ha...

Vút! Vút! Vút! Vút!

Bốn bóng người xuất hiện ở bốn hướng, khiến Tiểu Mỹ và Như Thủy cùng kêu :

- Tả Hữu hộ đạo?

- Hà Kỉnh Chi, Vương Lịch, hai kẻ đại gia thù?

Riêng Thẩm Định Thiên, sau cái lướt nhìn lần lượt bốn nhân vật nọ, chàng bật cười thích thú :

- Ha... ha... Quả nhiên phen này Thẩm Định Thiên tại hạ được mở rộng tầm hiểu biết.

Hà Kỉnh Chi, một kẻ nhiều tâm cơ nhiều tham vọng, Hồ Khắc Vọng, một nhân vật không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Hai nhân vật này hợp lại, Tân Lương thật dại dột khi cứ muốn làm Môn chủ Lãnh Khuyết môn. Bội phục, bội phục! Ha... ha...

Hà Kỉnh Chi cau mày lo ngại :

- Nghe một hiểu mười, xem ra chắc chắn đã luyện xong Càn Khôn tuyệt học?

Chàng sa sầm nét mặt :

- Lão quá khen! Nhưng đâu bằng lão, vừa đắc thủ Thất Cầm công phu vừa có thêm Lãnh Khí công từ trên trời rơi xuống? Gia phụ đâu?

Vương Lịch cười hô hố :

- Hóa ra người cũng quan tâm đến phụ thân ngươi? Muốn biết phụ thân ngươi đang ở đâu ư? Dễ thôi. Hãy giao tuyệt học Càn Khôn ra thì biết. Hố... hố... hố...

Chàng chợt cười lạt :

- Giao cho ai? Lão ư? Liệu lão có tư cách không? Nếu có, sao Hồ Khắc Vọng vẫn bảo Tả Hữu hộ đạo cùng đến đây với huynh đệ lão?

Nhân vật Tả Hữu hộ đạo lập tức lên tiếng :

- Kế ly gián của ngươi kể như hỏng rồi. Bọn ta đến đây là đề phòng trường hợp ngươi bướng bỉnh, không chịu giao Càn Khôn tuyệt học.

Chàng chớp mắt :

- Thật như thế?

Mơ hồ biết chàng vừa phát hiện một điểm khả nghi qua câu đáp quá nhanh của lão Tả Hộ Đạo, Hà Kỉnh Chi nôn nóng xòe tay :

- Không là thật chẳng lẽ là gỉa? Nào, mau giao ra nào.

Chàng hít nhẹ một hơi :

- Giao ư? Tại hạ làm sao giao được khi chưa nhìn thấy gia phụ? Huống chi...

Thấy Vương Lịch định lên tiếng, Hà Kỉnh Chi xua tay ngăn lại :

- Rồi ngươi sẽ nhìn thấy phụ thân ngươi. Hai chữ “huống chi” của ngươi như còn muốn nói gì nữa?

Chàng nở một nụ cười, chầm chậm lên tiếng :

- Không sai! Hãy còn điều này nữa. Kinh văn Càn Khôn vốn được gia phụ chia làm mười phần, giao cho chánh phó ngũ đường chủ cất giữ. Tại hạ còn thiếu một phần, là do Đoan Mộc đường chủ đang giữ bên mình.

Hà Kỉnh Chi ngơ ngác :

- Làm gì có? Ta đã lục soát khắp người lão Đoan Mộc...

Chàng ngắt lời :

- Cũng như những vị kia, Đoan Mộc thúc nhất định đã xâm những kinh văn đó vào da, hoặc ở trước ngực, hoặc ở...

Vương Lịch bật kêu :

- Có chuyện này ư? Vậy cần phải khai quật...

Hà Kỉnh Chi vụt ngắt, cố che lấp đi câu nói của Vương Lịch :

- Chín phần thì chín phần! Ngươi chỉ việc giao ra đủ chín phần là xong.

Gương mặt chàng hoàn toàn nhợt nhạt, hai mắt lộ hung quang.

Biểu hiện này của chàng khiến Hà Kỉnh Chi phải khẩn trương :

- Thế nào? Giao hay không giao?

Vương Lịch cũng nhìn thấy sắc thái kỳ lạ của chàng, lão hối thúc :

- Mạng của phụ thân ngươi còn hay mất là tùy vào thái độ của ngươi lúc này. Này!

Ngoan ngoãn nào...

Bất ngờ, chàng ngửa cổ cười như gào như rống :

- Giao ra ư? Ha... ha...

Tiểu My và Như Thủy không thể nào hiểu nổi tâm trạng của chàng. Cả hai cứ ngơ ngác nhìn nhau và nhìn Thẩm Định Thiên.

Chàng vẫn cười :

- Ha... ha...

Bốn lão kia, lão nào lão nấy đều âm thầm vận dụng chân lực vào song thủ.

Họ có cảm nhận bất an qua tràng cười kỳ lạ của chàng.

Đến lúc đó chàng ngừng cười. Và thay chỗ cho tiếng cười đột ngột chấm dứt, chàng quát lên kinh khiếp :

- My muội, giết! Như Thủy muội! Giết! Phải giết toàn bộ lũ ác nhân không còn tính người này! Giết!

Tiểu My và Như Thủy chưa kịp động thân thì đến lượt bốn lão kia gào lên vang động :

- Ngươi muốn chết sao, tiểu tử?

- Ngươi không nghĩ đến phụ thân ngươi ư, Định Thiên?

- Được! Đó là do ngươi, chớ trách bọn ta. Đỡ!

- Ha... ha! Xem chiêu Thất Cầm. Ha... ha...

Tất cả cùng ùa vào với toàn bộ sở học hoặc đã vang danh hoặc chưa một ai biết đến.

Ào... Ào...

Vù... Vù...

Như Thủy với sự phẫn nộ cuồn cuộn, quên mất võ công bản thân là do ai trao truyền, nhắm thẳng Vương Lịch lao đến :

- Ác nhân, đã mười mấy năm nay lừa dối ta. Chớ trách ta trở mặt.

Vù...

Tiểu My cũng chọn một đối tượng, nàng hậm hực lao về phía Tả hộ pháp :

- Cái chết của gia phụ hẳn lão phải có phần! Hãy xem Thất Cầm Tuyệt Hóa khúc.

Vụt... Vụt...

Còn Thẩm Định Thiên, chàng là người đầu tiên khởi phát chiến trận nên ngay lập tức hữu kình của chàng đã cuộn ập vào Hà Kỉnh Chi.

Ào... Ào...

Phát hiện còn lão Hữu hộ pháp cũng đang cuồng nộ lao vào, chàng hất luôn tả chưởng, phân khai nội kình, giao chiến một lúc với hai địch nhân.

- Đỡ!

Ào... Ào...

Tiếng chạm kình vang lên ầm ĩ náo động cả một khu rừng.

Ầm! Ầm! Ầm!

Lẫn vào đó, tràng cười ngạo nghễ của Vương Lịch nổi lên rõ mồn một :

- Thủy nhi! Ngươi quyết liệt cả với sư phụ của ngươi? Vậy đừng trách ta quên nghĩa sư đồ, đành phải giết ngươi. Ha... ha...

Định đưa mắt nhìn qua, xem bào muội Như Thủy đang như thế nào, Thẩm Định Thiên phải mất cơ hội khi nghe tiếng quát đắc ý của Hà Kỉnh Chi vang lên :

- Hóa ra công phu Càn Khôn của ngươi thật sự chưa luyện đủ. Hãy xem Lãnh Khí công.

Ào... Ào...

Bình thủ với Thẩm Định Thiên dường như đó là điều gây phẫn nộ cho lão Hữu hộ pháp.

Lão gầm gừ xông đến :

- Thảo nào tiểu tử ngươi không ngạo mạn. Hãy đỡ!

Vù... Vù...

Phát giác lão Hà quả nhiên đã luyện Lãnh Khí công, chứng tỏ những gì chàng đoán về tâm cơ thủ đoạn của lão đều đúng.

Càng thêm cuồng nộ, chàng thu hai tay về và bất ngờ hất mạnh ra :

- Muốn biết Càn Khôn tuyệt học ư? Xem đây!

Ào... Ào...

Vù... Vù...

Bất chợt có tiếng hét phẫn hận của Tiểu My vang lên :

- Vương Lịch, lão thất phu bất cần nhân tình. Ta quyết phải giết lão. Như Thủy, mau tránh!

Ầm! Ầm!

Cảm nhận tình thế ở phía Như Thủy và Tiểu My bất ổn, Thẩm Định Thiên tăng thêm chân lực vào chưởng kình.

Ầm! Ầm!

Hà Kỉnh Chi và lão Hữu hộ pháp bị chấn lùi, họ nhìn nhau bằng ánh mắt kinh hãi.

Không chậm, chàng lao về phía Vương Lịch và lão Tả hộ pháp. Cả hai đang hùng hổ sắp dồn Như Thủy và Tiểu My vào tử địa.

Vương Lịch phất mạnh một kình Lãnh Khí, lão Tả hộ pháp thi triển công phu Thất Cầm. Cả hai cùng cười sằng sặc :

- Nạp mạng đi nào! Ha... ha...

- Nằm xuống! Ha... ha...

Thẩm Định Thiên kịp có mặt. Chàng buông ra tiếng gầm kinh thiên động địa :

- Đúng là lũ ác nhân, tội chết khó dung tha. Đỡ!

Viu... viu...

Với hai ngọn chỉ kình Lãnh Băng vừa phát xạ, tiếng gió rít vang lên làm cho cả Vương Lịch lẫn lão Tả hộ pháp phải kinh tâm động phách. Lập tức, cả hai lo nhảy lùi.

Vút! Vút!

Tiểu My cuồng nộ bám theo lão Tả hộ pháp :

- Hãy đền mạng cho phụ thân ta! Đỡ!

Vụt! Vụt!

Như Thủy cũng định đuổi theo Vương Lịch, bất ngờ bóng nhân ảnh của Định Thiên vượt nhanh hơn nàng :

- Nạp mạng nào, Vương Lịch!

Ào... Ào...

Hà Kỉnh Chi bật tung người lao ào đến :

- Chớ kinh hãi, nhị sư đệ! Tiểu tử! Đỡ!

Vù... Vù...

Có Hà Kỉnh Chí tiếp ứng kịp thời, Vương Lịch thật sự phấn chấn.

Nhưng, một đằng đã chủ động phát chiêu trước, một bên chỉ chống trả theo bản năng và chậm hơn. Tiếng chạm kình vang lên khiến Vương Lịch thật sự rúng động.

Ầm! Ầm!

Vương Lịch bị đẩy lùi khá xa, đủ để nghe lão Tả hộ pháp đang kêu lên ngỡ ngàng :

- Ngươi nói sao, Tiểu My? Phụ thân ngươi là...

Tiểu My vẫn quyết liệt bức dồn lão Tả hộ pháp :

- Không sai! Gia phụ mới chính thật là Đạo chủ Huyền Thông Linh Đạo. Ha... ha... Vô sỉ đã ám toán gia phụ, chiếm luôn quyền chấp chưởng Huyền Thông Linh Đạo. Lão đừng giả vờ nữa! Đỡ!

Vụt! Vụt!

Như Thủy bật lao theo bén gót Vương Lịch :

- Mau đền mạng gia mẫu! Đỡ!

Vù... Vù...

Lão Hữu hộ pháp tung người, chắn ngang chiêu chưởng của Như Thủy định quật vào Vương Lịch :

- Nha đầu chớ vội đắc ý! Xem chiêu!

Ào... Ào...

Ầm!

Hự!

Như Thủy bị chấn lùi, vô tình lùi đúng về phía lão Hà Kỉnh Chi. Lão cười ngặt ngoẽo :

- Thủy nhi! Đây là ngươi tự chuốc họa. Chớ trách đại sư bá này! Ha... ha...

Ào... Ào...

Thẩm Định Thiên đã kịp nhìn lướt qua tình thế. Chàng lạnh giọng lên tiếng như tiếng oan hồn đòi mạng :

- Ai tự chuốc họa, hử? Trúng!

Ầm!

Hự!

Hà Kỉnh Chi đang ngạo nghễ vì ngỡ sắp đắc thủ, đành hộc lên một tiếng. Lão bị trúng kình của Thẩm Định Thiên.

Vương Lịch phẫn uất hô hoán :

- Tiểu tử! Ngươi không kể gì đến sinh mạng phụ thân ngươi thật sao? Đỡ!

Lão Hữu hộ pháp cũng xông đến :

- Chớ phí lời với y! Giết!

Vù... Vù...

Ào... Ào...

Hai mắt chàng bỗng dâng lên những tia sát khí :

- Ngươi còn dám nhắc đến gia phụ ư? Chết!

Vù...

Ầm! Ầm!

Không hẹn nhau, lần lượt Hà Kỉnh Chi, lão Hữu hộ pháp và Vương Lịch cùng bị Định Thiên bức phải lùi và lùi về cùng một hướng.

Như Thủy và Thẩm Định Thiên cùng một lúc gầm lên :

- Nạp mạng!

- Giết!

Vù... Vù...

Ào... Ào...

Chợt có tiếng Tiểu My hô hoán :

- Chậm đã nào, Thiên ca!

Nhưng tiếng hô hoán của Tiểu My quá chậm so với hai chưởng toàn lực của Định Thiên và Như Thủy.

Ầm! Ầm! Ầm!

Ngoài Vương Lịch như đã hết sức chi trì nên cứ lùi mãi, không thể ổn định cước bộ. Hà Kỉnh Chi và lão Hữu hộ pháp sau hai lượt bị bức lùi, cùng động nộ kinh thiên. Họ bật lao đến với khí thế uy mãnh :

- Hãy xem Lãnh Khí công!

- Tiểu tử, hãy đỡ Thất Cầm công phu!

Vù... Vù...

Vụt! Vụt!

Sau tiếng hô hoán đột nhiên đã xen vào của Tiểu My, giờ đến lượt lão Tả hộ pháp cũng lên tiếng, phát ra những lời mập mờ khó hiểu :

- Hữu huynh mau lại đây, ngày chúng ta chờ đợi đã đến rồi!

Nghe thế, với sắc mặt hoàn toàn ngỡ ngàng, lão Hữu như người chợt lâm vào cảnh mộng mơ, quên hết thực tại trước mắt.

Chỉ khi có tiếng thét phẫn uất của Như Thủy vang lên, lão Hữu mới choàng tỉnh :

- Vương Lịch! Hãy nạp mạng cho Thẩm gia!

Ầm!

A... a...

Hà Kỉnh Chi hoàn toàn nao núng khi biết Như Thủy vừa hạ sát Vương Lịch.

Cùng với lão Hữu vừa dừng tay hoàn toàn bất ngờ, Hà Kinh Chi cũng hốt hoảng thu chiêu và quay đầu tìm lối bỏ chạy.

Thẩm Định Thiên khi nghe rõ lời mập mờ khó hiểu của lão Tả, kịp đưa mắt nhìn qua Tiểu My.

Và chàng dù mơ hồ nhưng cũng phần nào đoán ra sự thật khi nhìn thấy giữa lão Tả và Tiểu My đang để lộ một hòa khí không hiểu tại sao lại có. Vì thế thái độ của lão Hữu không còn gây kinh ngạc cho chàng nữa.

Chàng lập tức dồn mọi chú tâm vào từng động tĩnh của lão Hà. Ngay khi lão Hà chạy, chàng lập tức buông ra một tiếng gầm đầy uất hận :

- Chạy ư? Hãy để mạng lại đã! Đỡ!

Vút!

Vù... Vù...

Không ngờ lại bị Định Thiên dồn đuổi, Hà Kỉnh Chi quay lại, sắc mặt để lộ sự độc ác chưa từng có :

- Súc sinh! Ngươi tưởng ta không dám liều mạng với ngươi sao? Đỡ!

Ào... Ào...

Luồng Lãnh Khí được lão Hà quật ra chỉ càng làm cho Thẩm Định Thiên phẫn nộ :

- Lãnh Khí công ư? Lão hãy còn kém. Đỡ!

Chàng hất luôn tả kình, quật ra một chưởng Lãnh Băng.

Ào... Ào...

Ầm! Ầm!

Sau tiếng chấn kình thứ nhất lại đến lượt tiếng chấn kình thứ hai vang lên. Và do chưởng thứ hai là chưởng Lãnh Băng, chưởng này ập đến lúc lão Hà đã cạn kiệt chân nguyên sau loạt kình thứ nhất, toàn thân lão Hà lập tức bị lãnh khí xâm nhập.

Một diễn biến kỳ lạ xuất hiện, khắp người Hà Kỉnh Chi ngay tức tốc bị phủ một lớp băng trắng toát. Nhìn lão đứng yên bất động, Như Thủy chưa vơi phẫn nộ bật tung người lao đến :

- Gia mẫu đã vì lão mà chết! Hãy đền mạng!

Bùng!

Ầm! Ầm!

Đang bị đóng băng như hóa đá, thân thể lão Hà phải vỡ ra thành nhiều mảnh khi bị Như Thủy tận lực giáng kình vào.

Với sắc mặt hết sức khẩn trương, Thẩm Định Thiên trầm giọng gọi Như Thủy và Tiểu My :

- Mau đến Huyền Thông Linh Đạo. Chúng ta chớ để Hồ Khắc Vọng kịp gây thêm nhiều tội ác nữa.

Tiểu My thảng thốt gọi chàng :

- Chậm đã, Thiên ca! Lệnh tôn đã...

Hai mắt chàng vụt lóe lên hung quang :

- Ta biết rồi. Nếu gia phụ còn sống, lão Hà nhất định không tìm cách ngăn chặn chúng ta từ xa. Hồ Khắc Vọng chính là kẻ chủ mưu. Ta phải giết lão!

Tiểu My không thể giấu được sự kinh ngạc :

- Thiên ca đoán ra thật sao? Còn việc này nữa, Tả Hữu hộ đạo đây...

Chàng nôn nóng ngắt lời :

- Kể cả việc này, ta cũng đoán ra. Càng tốt! Nếu My muội tìm lại được hai nhân vật vẫn trung thành với gia phụ, hãy nhờ họ tìm cách lén giải thoát cho Liễu Liễu. Cả thất phái và những ai khác nữa đã bị giam giữ, hãy giải thoát tất cả. Ta và Như Thủy sẽ đường đường chính chính vào gặp lão ác đạo và cầm chân lão. Đi đi!

Bảo Tiểu My đi nhưng chính chàng lại đưa Như Thủy đi trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.