Thiên Đường Kinh Khủng (Kinh Hãi Thiên Đường)

Chương 142: Địa cầu phế thổ thiên (15)





Edt: Hoconkut3

"A... Tiểu thư Molly... Chào... Chào ngươi." Sau khi Hank quay đầu nhìn nữ tử kia liền rất nhanh nhận ra đối phương, hắn trả lời ấp a ấp úng.

"Đã nói rất nhiều lần rồi, Hank, trực tiếp gọi ta Molly là được." Nữ tử kia nhìn qua tuổi cỡ Hank, chiều cao so với hắn thấp hơn một chút, nàng mặc trang phục màu trắng, điều này nói rõ nàng là cư dân của khu vực thứ ba.

"Hai vị này là bạn của ngươi sao? Ôi chao? Sao bọn hắn lại mặc trang phục phòng hộ vậy?" Molly nghi ngờ hỏi.

"Tiểu thư Molly." Hank thần sắc căng thẳng, mồ hôi chảy xuống từ thái dương của hắn, hắn lấy hết dũng khí, trước khi Phong Bất Giác liền cướp lời nói: "Ta cùng bạn của ta có chút việc muốn làm, hiện tại không rảnh, xin thứ lỗi, chờ chúng ta làm xong sự tình ta liền trở về giải thích với người..." Hắn nói xong liền định tiếp tục đi về phía trước.

"Làm việc?" Molly nghi ngờ nhìn Hank, "Đến khu vực thứ ba?" Ánh mắt của nàng rất nhanh lại rơi xuống trên người Phong Bất Giác cùng Cuồng Tung Kiếm Ảnh: "Vì sao các ngươi không thay trang phục phòng hộ ra?" Tầm mắt của nàng từ phía trên dời đi, chiều cao khác thường của hai gã người chơi càng khơi dậy thêm hoài nghi của nàng: "Các ngươi cũng là Scavenger sao? Muốn làm gì?"

Hank trừng tròng mắt, "Đây là mệnh lệnh của thượng cấp." Hắn nhấn mạnh: "Xin ngươi đừng ý để ý tới nó được không, tiểu thư Molly."

"Hank, ngươi sao vậy?" Molly trả lời; "Ngươi chưa bao giờ nói như vậy."

"Ai..." Lúc này Phong Bất Giác mở miệng: "Kỳ thật hắn muốn giúp ngươi." Hắn dừng lại một chút, "Đáng tiếc, ta hiện tại đã quyết định, không thể thả cho ngươi rời khỏi đây."

"Bây giờ còn đang ở ngoài đường, nếu như ngươi động thủ giết người thì lập tức sẽ bị bao vây!" Hank giảm thấp thanh âm nói với Phong Bất Giác.

"Phu nhân Molly." Phong Bất Giác không để ý đến Hank mà nói với Molly: "Thật xin lỗi, mời ngươi cùng đi với chúng ta một chuyến."

Molly theo bản năng lui về phía sau hai bước: "Các ngươi đến tột cùng là ai?" Nàng nhìn về phía Hank: "Hank, đây rốt cuộc là chuyện gì?"

"Hank bị chúng ta ép buộc, nếu như bây giờ ngươi la to, chạy trốn, hoặc là làm ra hành động gì đó có khả năng đưa tới thành viên tuần tra, Hank cũng sẽ bị giết chết." Phong Bất Giác trước tiên đe dọa nàng phòng đối phương hành động thiếu suy nghĩ: "Ta biết rõ. Lúc này ngươi chưa hẳn tin tưởng lời ta nói... thế nhưng hãy căn cứ những gì ngươi hiểu về Hank, tỉnh táo suy nghĩ lại tình huống trước mắt mà phán đoán nội dung kế tiếp ta muốn nói có thật hay không."

Phong Bất Giác nói: "Trên tay chúng ta có một loại vũ khí có thể giết người nhanh chóng và hữu hiệu,  mà bản thân hai người chúng ta cũng có năng lực vượt qua những gì ngươi tưởng tượng, vô luận là tốc độ chạy trốn, sức bật, năng lực sinh tồn... Qđều đã vượt qua nhận thức của ngươi đối với nhân loại.

Nếu chúng ta bại lộ, Hank lập tức sẽ chết. Sau đó chúng ta sẽ giết sạch những thôn dân có ý đồ tới gần hoặc ngăn cản chúng ta, thôn của các ngươi ít nhất sẽ tổn thất hơn một ngàn nhân khẩu, về phương diện hao tổn vật chất liền đừng nói đến.

Nhưng nếu như ngươi chịu phối hợp, mang bọn ta đi quan sát khu vực phía trước, sau khi chúng ta đạt được mục đích sẽ lén lút ly khai.

Hiện tại, ngươi có thể lựa chọn, hợp tác với chúng ta hoặc bắt đầu la to."

...

Năm phút sau, trong khu vực thứ ba.

"Không thể thể tin được, ngươi dám mang người từ ngoài đến vào thôn." Molly dùng giọng điệu oán trách nhỏ giọng nói với Hank.

Hank đi bên cạnh nàng, cũng nhẹ giọng trả lời: "Ta bị cưỡng ép đấy...  Cũng giống như tình huống hiện tại của hai ta."

"Cái gì mà hai ta... Từ giờ trở đi ta cùng với ngươi phân rõ giới tuyến." Molly khó chịu trả lời: "Đáng lẽ ta sớm nên nghe lời của người trong... không nên qua lại với người ở khu vực thứ nhất."

"Ai..." Hank há miệng muốn nói nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói. Nhiều khi dù có thiên ngôn vạn ngữ thì cũng chỉ có thể hóa thành thở dài một tiếng.

Lúc này, Phong Bất Giác cùng Cuồng Tung Kiếm Ảnh đi ở sau lưng hai người này. Từ khi Molly đi ở phía trước, không còn thành viên tuần tra nào tra hỏi trên đường nữa. Xem ra tìm cư dân ở khu vực thứ ba dẫn đường thực sự hiệu quả.

"Không cần lo lắng, phu nhân Molly. Ngươi chỉ cần đi theo chúng ta đến chỗ tiếp giáp giữa khu vực thứ ba và khu vực thứ tư là được rồi." Lúc này Phong Bất Giác nói: "Sau đó, ngươi có thể ly khai."

Molly nghe vậy lập tức sửng sốt một chút: "Các ngươi muốn đi vào khu vực thứ tư?" Nàng nhanh chóng hỏi tiếp: "Vậy Hank thì sao? Các ngươi cũng sẽ thả hắn sao?"

"Hừ... Chỉ sợ là không được, cũng không thể." Phong Bất Giác trả lời.

"A... Vậy cám ơn rồi." Hank cười khổ trả lời.

Câu trả lời này khiến cho Molly chấn động, nhưng kế tiếp Hank dùng một loại ngữ khí cam chịu nói tiếp một câu giải thích hết thảy: "Ta nghĩ... Từ thời khắc ta mang bọn ngươi nhập thôn, ta liền không có khả năng tiếp tục ở lại trong thôn này."

"Hả? Cuối cùng cũng ý thức được điều này rồi sao." Phong Bất Giác nói.

"Lúc trước khi các ngươi không cho ta đi phục mệnh đáng lẽ ta phải nghĩ đến chứ, kết quả vẫn bị ngươi lừa." Hank nói: "Ta xác thực quá trì độn, nãy vừa mới suy nghĩ cẩn thận."

Phong Bất Giác nói: "Như vậy, ta cũng có thể nói thẳng, vô luận trước mắt kết quả của chuyện này như thế nào, chỉ cần ngươi rơi vào trong nanh vuốt của đám Cobain liền hẳn phải chết không thể nghi ngờ, chỉ khi chúng ta thành công ngươi mới có sinh lộ."

"Ngay cả các ngươi đến cùng muốn làm cái gì ta cũng không biết." Hank trả lời.

Cuồng Tung Kiếm Ảnh bày ra một gương mặt cá chết, nhìn Phong Bất Giác nói: "Đúng vậy a... Ta cũng không rõ lắm, ngươi có thể nói rõ một chút hay không."

"Đầu tiên, chuyện chúng ta muốn làm chắc chắn không phải đồ sát thôn dân. Nếu muốn làm, sau khi chúng ta tiến vào khu cư trú có thể trực tiếp đại khai sát giới." Phong Bất Giác nói: "Tiếp theo, chúng ta cũng không có khả năng chỉ đi xem xét phong thổ một chút, loại lý do này ta nghĩ các ngươi cũng sẽ không thật sự tin tưởng." Hắn cười nói: "Mục đích chủ yếu của ta là thu hoạch tri thức khoa học kỹ thuật trong Thần Miếu. Mục đích thứ yếu là cải biến hệ thống xã hội của thôn này."

"Ngươi nói khoa học kỹ thuật gì? Trong Thần Miếu căn bản không có tri thức khoa học kỹ thuật gì cả, chỗ đó ghi lại kiệt tác thần linh truyền thừa xuống, chỉ có một số rất ít tế tự mới có tư cách học tập." Lúc này Molly chen miệng nói.

"Những lời nói nhảm này các ngươi đều bị nhét vào đầu ở độ tuổi chưa thể phân biệt rõ đúng sai." Phong Bất Giác nói: "Gia tộc Cobain, chẳng qua là lũng đoạn một ít tri thức khoa học tự nhiên mà các ngươi không biết mà thôi. Bọn hắn không cho các ngươi tiếp xúc những kiến thức kia là để dùng tôn giáo nô dịch các ngươi." Hắn trách trời thương dân mà thở dài: "Ngu muội cùng sợ hãi là hai con dã thú luôn luôn đói khát trong nội tâm của nhân loại, chỉ có văn minh mới có thể đánh bại chúng, mà bọn hắn sẽ canh giữ trên cầu thang tiến bộ của nhân loại, không ngừng cắn nuốt người mở đường.

Liền nói đến thời đại các ngươi sinh hoạt, 1000 năm trước, nhiều người coi phụ nữ vô tội như nữ vu mà hỏa thiêu chỉ để bản thân có cảm giác yên ổn ngủ ngon giấc, hoặc là sang năm có một mùa thu hoạch tốt. 500 năm trước, ọi người đem lý luận của Đác-uyn cắt câu lấy nghĩa, hô lớn "chúng ta không phải là khỉ", cấm giảng dạy thuyết tiến hóa trong trường học, ha ha... Ta ngược lại cảm thấy đám người kia cũng không khác gì khỉ a.

Cho đến hơn 200 năm trước... người của gia tộc Cobain đem mồi lửa tri thức một mực nắm giữ trong tay, khiến cho những người luôn phải sống trong hắc ám cùng rét lạnh như các ngươi bảo trì sợ hãi cùng vô tri, để bọn hắn tiến hành thống trị cùng nô dịch trong thời gian dài."

"Ta không tin chuyện ma quỷ của các ngươi, tế tự đã sớm cảnh cáo chúng ta, người từ ngoài đến đều là ma quỷ miệng đầy lừa bịp. Các ngươi đừng mơ tưởng dùng những thoại ngữ báng bổ kia để bẻ cong tín ngưỡng của ta." Molly trả lời.

"A... ~ Bọn hắn chỉ muốn bảo đảm... một khi các ngươi gặp được người biết được chân tướng sẽ không bị ảnh hưởng bởi những lời kia." Phong Bất Giác cười lạnh: "Không phải bọn hắn còn bắt các ngươi giết chết người từ ngoài vô điều kiện sao?"

"Các ngươi từ bỏ đi, gặp phải vệ binh các ngươi nhất định phải chết, trang bị của bọn họ không giống với thành viên tuần tra, bọn hắn sẽ giết chết bất luận người nào có ý đồ xông vào khu vực thứ tư, vô luận trên tay các ngươi có con tin hay không..." Molly vẫn như cũ không chịu thua Phong Bất Giác: "Chỉ cần các ngươi đáp ứng thả ta cùng Hank, ta có thể nghĩ cách mang bọn ngươi ly khai thôn."

"Ân... Ngươi so với Hank am hiểu đàm phán hơn." Phong Bất Giác nói: "Nhưng rất đáng tiếc, mục đích của chúng ta sẽ không cải biến đấy." Hắn cười một tiếng: "Hơn nữa... Hank cũng không có khả năng lại đứng về phía Cobain rồi, đúng không, tiểu nhị?"

Molly kinh ngạc mà quay đầu nhìn qua Hank, hắn biểu hiện ra trấn định trước đó chưa từng có: "Thật có lỗi, tiểu thư Molly, trước mắt của ta chỉ có một con đường, chính là hành động cùng một chỗ với bọn họ, ta đã không thể quay đầu lại được nữa."

"Hank..." Molly thì thầm: "Chẳng lẽ ngươi đã bị hai gã người từ ngoài đến này dùng vu thuật tà ác mê hoặc sao?"

"Không, ta rất thanh tỉnh, chưa bao giờ thanh tỉnh như vậy." Hank trả lời: "Tuy hai gã người từ ngoài đến này nhiều lần uy hiếp muốn giết ta, nhưng ít ra bọn hắn chưa từng dùng các loại lý do thoái thác như thần linh gì đó để thao túng tư tưởng của ta." Hắn kiên định nói: "Nếu như những gì con của thần nói cho chúng ta biết đều là thật sự, như vậy ta chính là một gã tội nhân trợ giúp người từ ngoài đến, ý đồ lật đổ thần linh. Kết quả sẽ như thế nào ta không biết, dù sao tối đa là chết. Lúc này cho dù ta tự tay giết chết hai gã người từ ngoài đến này thì đã sao? Các tế tự sẽ bỏ qua cho ta sao? Ta vẫn sẽ bị trị tội, xử tử hình. Nếu phải chết như vậy, không bằng liều mạng."

Cuồng Tung Kiếm Ảnh chẳng biết tại sao lộ ra mỉm cười: "Nói hay lắm. Hank, tiếp đi."

Hank nói tiếp: "Mà nếu như, hai gã người từ ngoài đến này nói đúng thì sao? Cái gọi là con của thần cùng các tế tự, đều là nói dối thì sao?"

"Ngươi biết mình đang nói gì không? Hank, sao có thể..." Molly muốn cắt đứt lời hắn.

Hank lại hỏi ngược lại: "Vì sao lại không thể nào?" Hắn quay đầu nhìn về phía Molly: "Từ khi ta sinh ra đến giờ liền được cho biết mình là con dân của thần, mọi sự đều phải nghe theo an bài của gia tộc Cobain và các tế tự, chỉ cần trái với lời bọn hắn nói chính là vi phạm ý chỉ của thần, cũng sẽ bị trị tội. Phụ thân của ta, ca ca của ta đều mạo hiểm tánh mạng mà làm việc, lao động cũng chỉ có thể miễn cưỡng sống qua ngày, mà các tế tự trải qua cuộc sống xa xỉ, lại cái gì cũng không cần làm.

Ta chỉ có thể học thứ bọn hắn chỉ ta học, nói thứ bọn hắn cho phép ta nói, làm sự tình bọn hắn phái ta làm, còn phải ca tụng công đức, quỳ bái bọn hắn.

Nếu như cái này là ý chỉ của thần, vậy thần linh như thế cũng không đáng để ta đi kính dâng, bởi vì hắn hiển nhiên cũng không muốn hồi báo những tín đồ như chúng ta, hắn chẳng qua là đem chúng ta trở thành con lừa con ngựa để sai khiến, chỉ có gia tộc Cobain và các tế tự mới là người."

Molly dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Hank, "Ngươi điên rồi..."

"Có lẽ vậy." Hank nói: "Nhưng ta cảm giác thật dễ chịu, chưa bao giờ lại dễ chịu giống như hiện tại, ta cảm thấy vận mệnh đang nắm ở trong tay của mình, dù cho cái giá lớn để đổi lấy loại cảm giác này là chết, ta cũng sẽ không tiếc nuối."

"Loại cảm giác này gọi là "tự do"." Phong Bất Giác nói: "Khi lồng giam bọn hắn bỏ ngươi vào đó bị phá vỡ, vô luận ngươi thân hãm nhà tù hay là gần đất xa trời, ít nhất từ giờ khắc này, ngươi đã tự do, chỉ cần ngươi còn hơi thở cuối cùng, không ai có thể cướp đi tự do của ngươi một lần nữa." Phong Bất Giác dùng ngữ khí tràn đầy lực kích động nói: "Chỉ cần ngươi giúp bọn ta đả đảo gia tộc Cobain và các tế tự lũng đoạn tri thức, vạch phá lời nói dối của bọn họ... Hank, ngươi chẳng những có thể sống sót, còn có thế trở thành anh hùng. Tất cả những đồng bào của ngươi, kể cả vị tiểu thư Molly này, cũng có thể thưởng thức được mùi vị của tự do."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.