Thiên Giáng Đại Vận

Chương 102-2: Rốt cuộc tin ai (2)



Thành Võ Hoàng hừ lạnh.

- Vương Ngọc Lương dám nuốt riêng cống phẩm, ta thấy Chu Thiên Giáng bắt rất hay. Loại nội tặc đó phải nghiêm trị không tha.

Thành Võ Hoàng nói xong nhìn về phía Hoàng hậu nói tiếp.

- Hoàng hậu, ngươi đi tới nơi An Sát Viện phá án, người ta chống đối ngươi hai câu cũng không tính là xung đột hậu cung. Tĩnh Vương, hoàng huynh hỏi ngươi, hậu cung can thiệp triều chính, ấn theo cung chế phải bị tội gì.

Tĩnh Vương vừa nghe, cừ thật, hai vợ chồng nhà này như giao cả pháp điển Đại Phong cho ta, cái gì cũng hỏi ta.

- Bẩm hoàng huynh, dựa theo tổ chế, phải đóng cửa nghiền ngẫm lỗi lầm.

Thành Võ Hoàng gật đầu.

- Chuyện thứ nhất coi như xong. Hoàng hậu, trẫm hỏi ngươi, thị vệ Đông cung vì sao bị đánh? Thái giám đi theo vì sao bị đập!

Thành Võ Hoàng bình tĩnh nhìn Hoàng hậu, nhưng trong nội tâm đang phẫn nộ tới cực điểm.

- Hoàn toàn không có nguyên nhân, ác tặc Chu Thiên Giáng kia cố tình nhục nhã bản cung.

Những lời này Hoàng hậu nói là thật, Chu Thiên Giáng chính là cố ý đánh đám người kia.

- BA…!

Thành Võ Hoàng ném cái chặn giấy.

- Vẫn là trẫm thay ngươi trả lời đi! Thân là Hoàng hậu Đại Phong, ngươi đúng ra phải yêu dân như con, không ngờ lại đòi đoạt lại ngân lượng thưởng cho dân chúng. Điểm này, trong lòng trẫm thật hổ thẹn. Nhưng, Chu Thiên Giáng thân là An Sát Sứ, có người đoạt bạc của hắn, có bị giết cũng không đủ chứ đừng nói chỉ mới ẩu đả!

Thành Võ Hoàng lạnh lùng nhìn Hoàng hậu, trong lòng tự nhủ con đàn bà phá sản này câu đầu tiên đã đòi ném đi bốn triệu lượng, thật là có dùng loạn côn đánh chết cũng đáng.

Hoàng hậu cả kinh.

- Hoàng …Hoàng thượng, nô tì …không…!

Hoàng hậu nhất thời tâm hoảng ý loạn, không rõ sao Hoàng thượng biết được việc này. Tĩnh Vương cũng nghi hoặc, đến trưa hắn vào cung cãi nhau chơi, căn bản không rõ An Sát Viện phát sinh chuyện gì.

- Thế nào, ngươi dám nói không hề hạ chỉ thưởng ngân lượng?

Thành Võ Hoàng trừng mắt với Hoàng hậu.

- Chuyện này ~ lúc ấy nô tì tức giận nên đã nói quá lời, nhưng chuyện điêu quan cướp bóc ngân lượng hoàn toàn không liên quan gì tới nô tì.

Hoàng hậu giải thích.

- Đúng là tức chết ta, không có quan hệ gì với ngươi? Chẳng lẽ phải để ngươi tự tay kéo người tới mới là có liên quan sao! Thân là hoàng hậu trong lúc tức giận còn dám thuận miệng nói lung tung, khác nào ngươi lôi cả trẫm và cái hoàng cung này ra ngoài!

Thành Võ Hoàng tức sùi bọt mép, lúc này hô.

- Người đâu, bắt bọn họ lại cho ta, phạt trượng trước điện!

Hoàng hậu và Ngạc Quý Phi vừa nghe, hai chân mềm nhũn ngã xuống đất. Thành Võ Hoàng hạ lệnh như vậy chẳng khác nào bị tước bỏ danh hiệu. Bởi vì có sắc phong trong người nên không thể phạt trượng, trừ phi tước đoạt danh hiệu trước.

- Chậm đã!

Tĩnh Vương vừa thấy Thành Võ Hoàng muốn xử trí Hoàng hậu và hoàng phi thật thì lập tức đứng lên ngăn cản.

- Hoàng huynh, không thể như vậy. Hoàng hậu và hoàng phi đều đã trải qua đại lễ sắc phong quý chủ, nếu hành sự lỗ mãng, người trong thiên hạ đều sẽ nhạo báng. Cổ ngữ nói việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, huống chi là hoàng thất Đại Phong ta.

Tĩnh Vương chủ quản Tông nhân phủ, loại chuyện này ông không thể không hỏi. Tuy nói Tĩnh Vương bất mãn với Hoàng hậu, nhưng vì mặt mũi hoàng thất Lý gia, Tĩnh Vương nhất định phải ngăn cản Thành Võ Hoàng.

- Tĩnh Vương, chẳng lẽ bảo trẫm tha cho họ như vậy sao?

Thành Võ Hoàng hầm hầm chỉ vào hai người Hoàng hậu.

- Hoàng huynh, chuyện cũng đã phát sinh, thần đệ cho rằng không nên rêu rao quá đáng. Hai vị hoàng tẩu có sai, nhưng không đến mức bị tước đoạt danh hiệu. Thần đệ thấy, vẫn nên cấm túc một tháng hoặc vài tháng cho thỏa đáng. Thứ nhất có thể giữ được thể diện hoàng thất, thứ hai cũng có thể cảnh cáo hậu cung.

Tĩnh Vương bưng Đả Vương Tiên lên nghiêm túc nói.

Thành Võ Hoàng vừa thấy Tĩnh Vương bưng Đả Vương Tiên lên, y cũng là người đứng đầu Tông nhân phủ, Thành Võ Hoàng tuy là vua một nước cũng phải suy xét lời Tĩnh Vương nói.

Đang lúc Thành Võ Hoàng vừa muốn hạ lệnh đưa người về hậu cung là lúc một tên thái giám vội vã chạy vào.

- Khởi bẩm Hoàng thượng, Nhị Hoàng tử Huyền Xán có chuyện quan trọng cầu kiến.

Thành Võ Hoàng vừa nghe, cừ thật, chuyện với lão bà vừa giải quyết xong, nhi tử lại tới nữa. Không cần hỏi, khẳng định là có liên quan tới Chu Thiên Giáng. Khó trách Chu Thiên Giáng kia nhậm chức đã bắt đầu văng lời tục tĩu, nói chức quan này không dễ làm, nhất định sẽ bị mọi người chửi bới.

Thành Võ Hoàng nhìn Hoàng hậu và Ngạc Quý Phi mặt cắt không còn giọt máu, vừa nghĩ hai người dù sao cũng là mẫu thân của Huyền Minh và Huyền Xán, cũng hiểu vừa rồi mình đã bị lửa giận xung váng đầu.

- Tĩnh Vương, chuyện của Hoàng hậu và Ngạc Quý Phi giao cho Tông nhân phủ xử lý, cho họ lui ra!

Thành Võ Hoàng mặt lạnh như hàn thiết, Tĩnh Vương khẩn trương khoát tay áo, vài tên công công chạy tới nâng Hoàng hậu và quý phi dậy, vội vàng từ cửa sau rời khỏi.

- Cho Huyền Xán vào đi.

Thành Võ Hoàng lên tiếng phân phó, chỉ một lát sau, Huyền Xán chấn hưng đi tới đại điện Càn Cung.

- Nhi thần Huyền Xán khấu kiến phụ hoàng! Tham kiến Vương thúc.

- Miễn đi …! Ngươi có chuyện gì mà vào cung lúc đêm khuya thế này.

Thành Võ Hoàng ôn hoà nhìn Huyền Xán.

- Phụ hoàng, nhi thần nhận được mật báo, Chu Thiên Giáng âm thầm tư mộ binh mã, đây chính là đại tội mưu nghịch. Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng, tróc nã nghịch tặc Chu Thiên Giáng.

Thành Võ Hoàng vừa nghe, cừ thật, sao ta lại nuôi được đứa con quý hóa như vậy. Mẹ nó vừa tới cáo trạng nói là chống đối hậu cung, Con trai còn độc hơn, thậm chí ngay cả tội chiêu mộ binh mã cũng nói ra được. Xem ra, mẫu tử họ không giết chết được Chu Thiên Giáng thì không cam lòng.

Tĩnh Vương khiếp sợ, ngây người tại chỗ. Đây cũng không phải trò đùa, nếu là thật, đừng ai trong phủ Chu Thiên Giáng được sống.

- Huyền Xán, ngươi có chứng cớ gì không? Thành Võ Hoàng chịu đựng nói.

- Nhi thần có chứng cớ.

Huyền Xán nói xong, đem phong mật thư trình lên.

Nói tới người này đúng là xui vãi lều, chỉ khẽ hà hơi cũng trúng được cứt chim. Nếu là lúc thường, Thành Võ Hoàng sẽ bình tĩnh phân tích một chút, nhưng lúc này, suy nghĩ của ông đã dựa vào cảm giác, cảm giác hai phía đang gieo họa cho kẻ đáng thương là Chu đại quan nhân. Thân là Hoàng thượng, trong lòng luôn thông cảm với kẻ yếu.

Thành Võ Hoàng xem hết mật thư, không cười nó.

- Huyền Xán, đây là do ngươi viết hay tìm người viết? Chẳng lẽ quan viên Đại Phong triều ta không hợp khẩu vị ngươi nên phải chém tận giết tuyệt sao!

Huyền Xán vốn tưởng phụ hoàng xem hết sẽ chấn động chứ không ngờ sẽ hỏi như vậy. Đừng nói là y, ngay cả Tĩnh Vương cũng thấy không thể tin nổi. Hôm nay hoàng huynh ăn nhầm thuốc gì, sao cứ mở miệng là bênh vực Chu Thiên Giáng, chẳng lẽ nói phần mộ tổ tiên nhà Chu Thiên Giáng chôn đúng chỗ tốt, lúc này mới bắt đầu tỏa ánh sáng hiển linh?

- Phụ…phụ hoàng, nhi thần nói thật, tuyệt không có nửa câu gian dối.

Huyền Xán si ngốc, chuyện lớn như vậy, không ngờ phụ hoàng một chút cũng không vội.

Thành Võ Hoàng lạnh lùng cười.

- Người đâu, truyền Vệ Triển tới đây.

Thành Võ Hoàng tự nhủ, nếu bên trong thành có cất giấu mấy ngàn binh mã, tuyệt không thể gạt được ánh mắt của Niêm Can Xử.

Vệ Triển đi theo Thành Võ Hoàng tế tổ ba ngày, đang ở Niêm Can Xử xử lý mật báo các nơi, vừa nghe Hoàng thượng truyền hắn, khẩn trương đi vào Càn cung.

- Vệ Triển, có người mật báo Chu Thiên Giáng tư tàng binh mã trong thành, Niêm Can Xử có nhận được tin tức?

Thành Võ Hoàng nhìn chằm chằm Vệ Triển hỏi.

Vệ Triển cả kinh, cau mày sửng sốt hồi lâu. Nhiều năm như vậy, đây là chuyện duy nhất y giấu diếm Thành Võ Hoàng. Tuy giờ Vệ Triển thừa nhận cũng không liên quan gì tới y, Thành Võ Hoàng tuyệt sẽ không trách cứ y. Nhưng chỉ cần thừa nhận, đêm nay Chu phủ không muốn máu chảy thành sông cũng khó.

Nhìn Vệ Triển chột dạ, Thành Võ Hoàng tức giận mỉm cười.

- Tĩnh Vương, ngươi thấy không, ngay cả Vệ Triển cũng giật mình không biết trả lời thế nào, Huyền Xán lại còn nói đây là sự thật. Trẫm quyết tâm muốn chỉnh đốn triều cương, không ngờ tới con trai và thê thiếp lại là người đầu tiên cản trở. Trước kia trẫm có mẫu hậu đè nặng, chẳng lẽ bọn họ cũng muốn làm mẫu hậu, vĩnh viễn kèm chặt hai bên trẫm sao!

Thành Võ Hoàng nói xong, phẫn nộ đứng lên.

Vệ Triển cười khổ trong lòng, y tự hỏi mình đúng là không hai lòng với Thành Võ Hoàng, vừa rồi y đang nghĩ phải thừa nhận Chu Thiên Giáng mộ binh, sau đó uyển chuyển tiêu trừ sát ý của Thành Võ Hoàng với Chu Thiên Giáng thế nào. Nhưng Thành Võ Hoàng vừa nói như vậy, Vệ Triển ngược lại càng không thể thừa nhận.

Tĩnh Vương lắc đầu thở dài, ông thấy hai mẫu tử Huyền Xán thật quá phận, ngay cả loại chuyện này cũng dám vu cáo hãm hại.

Huyền Xán giật mình há hốc miệng, hơn nửa ngày mới phản ứng.

- Phụ hoàng, nhi thần đã phái người tìm hiểu qua mấy địa phương trong thư, quả thật có không ít nam tử tinh tráng. Hơn nữa, còn có ngựa in dấu quan ấn.

Huyền Xán vừa nói vậy, Thành Võ Hoàng hơi giật mình kinh hãi, sắc mặt cũng trầm xuống.

- Ngươi xác định? Thành Võ Hoàng lạnh lùng hỏi.

- Nhi thần tuyệt đối nắm chắc.

Huyền Xán ngẩng cao nói.

Tĩnh Vương vừa nghe, sắc mặt trắng bệch, khẩn trương tiến lên một bước,

- Hoàng huynh, không bằng thần đệ suất lĩnh Cấm Vệ quân đi xem trước. Nếu thật như Huyền Xán nói, thần đệ sẽ tróc nã tại chỗ.

Thành Võ Hoàng vừa muốn nói chuyện, Vệ Triển lại đoạt lời nói.

- Từ đã! Tĩnh Vương, trong kinh có không ít người biết quan hệ giữa ngài với Chu Thiên Giáng, ta thấy ngài vẫn nên đứng một bên cho thỏa đáng.

Thành Võ Hoàng gật đầu.

- Vệ Triển nói không sai, chưa điều tra rõ ràng, Tĩnh Vương cứ ở trong cung đi. Vệ Triển, trẫm lệnh ngươi tự thân xuất mã, nếu thật Chu Thiên Giáng có một chi binh mã giấu trong kinh thành, giết không tha!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.