Thiên Giáng Đại Vận

Chương 106-2: Kế độc của Huyền Nhạc (2)




-Đại nhân, lần này chúng ta hành động như vậy sở dĩ bị người ta phát hiện, chủ yếu là huy động quá thường xuyên. Một điểm nữa, chính là đóng quân quá mức tập trung. Nếu chung ta mở mấy nhà xe ngựa, mỗi cái có thể ẩn náu được một hai trăm người. Nói như vậy, mười mấy nhà thì có thể phân tán được người. Trường đua ngựa ngoài thành và trang viên đã bố trí hơn một nghìn người, sau đó lại tập trung người qua đó, chỉ sợ dẫn đến sự chú ý của thám tử. Cái kinh thành to như vậy, phân tán mấy nghìn người cơ bản không thể thấy được. Chỉ là phân tán người như vậy, không có lợi cho việc điều động và huấn luyện.

Chu Nhị phân tích nói.

-Điều này không thành vấn đề, bạc của chúng ta có là. Nếu muốn giấu binh với dân tốt biện pháp tốt nhất chính là phân tán, điểm này ta cũng biết, nhưng trong con mắt nhìn chằm chằm không buông tha của người Niêm Can Xử, tốt nhất vẫn là đợi một thời gian rồi đi.

Chu Thiên Giáng nói

-Đại nhân, trên dưới Quách phủ nô bộc tôi tớ liền mấy trăm người, chúng ta có thể phân tán rút lui ra ngoài. Người của Niêm Can Xử không thể có nhiều nhân lực lớn đến như vậy để có thể nhìn chằm chằm mỗi người. Trước hết để cho đội ngũ trong phủ Tứ hoàng tử đánh tốt trọng điểm, qua vài ngày sau khi số người này phân tán ra ngoài, trực tiếp chạy thẳng về phía xe ngựa tự ẩn thân là được rồi. Tuy nhiên, tất cả ngựa có dấu ấn, chỉ có thể tạm thời lưu lại trong Quách phủ. Thuộc hạ cảm thấy nếu Niêm Can Xử biết ở đây giấu người, vậy thì càng sớm rút lui càng an toàn.

Chu Nhị nói xong, nhìn mọi người tranh thủ ý kiến.

Quách lão phu nhân gật gật đầu:

-Biện pháp này không tệ, trước mắt trong kinh thành không ai dám trêu chọc Thiên Giáng rồi, trước tiên tạm thời phân tán hàng ngũ đóng quân.Tuy nhiên phải nhanh chóng tìm địa điểm tập kết ở ngoài thành. Kinh thành không phải là nơi có thể ở lại lâu, sớm muộn gì cũng phải …………… Một chi huấn luyện có tố chất đại quân, phải luôn duy trì được lực chiến đấu của hắn. Trường kỳ không tập trung diễn luyện, thì một lão hổ cũng sẽ bị mài bằng hung tính đấy.

Chu Thiên Giáng ngẫm nghĩ một chút, cũng hiểu được biện pháp này khả thi. Mọi người thương lượng một chút chi tiết, Chu Tứ lập tức bắt đầu hành động.

Lâm Phong lại nghĩ tới một vấn đề khác:

-Thiên Giáng, ngươi giữ lại bạc ở Thục Thiên, Niêm Can Xử nên biết. Tiểu tử ngươi phải có chuẩn bị tâm lý, có lẽ Thành Võ Hoàng ngày nào đó sẽ có thể truy hỏi tới.

-Sư phụ, con sớm nghĩ tới điều này rồi. Khi áp giải Huyền Châu và Ngọc Nhi hồi kinh, số bạc còn lại đã bị người của chúng ta phân tán chuyển đi rồi. Cho dù có biết con có giữ lại, người của Niêm Can Xử cũng không biết cụ thể là bao nhiêu.

Chu Thiên Giáng là người của hai thế giới, kinh nghiệm về phương diện này rất phong phú. Bài báo kiếp trước thường đề cập bọn tham quan bí mật giấu tiền tham ô như thế nào, Chu đại quan nhân đúng là học được không ít.

Ra phủ tướng quân, Chu Thiên Giáng cảm thấy nhẹ lòng, chỉ cần vượt qua cửa ải này, tối thiểu có thể bình an mà vượt qua thời gian mấy tháng. Sau nửa năm, Chu Thiên Giáng tin rằng Chu Tam ở Thục Thiên xa xôi, âm thầm chiêu mộ nhân mã cũng đã có thành tựu. Một khi thời cơ chin muồi, Chu đại quan nhân có thể thiên cư ngẫu nhiên thiết kế chủ nghĩa xã hội của hắn.

Trong phủ của Tam hoàng tử, Huyền Nhạc mỉm cười nhìn mẫu thân Đổng Quý Phi. Trên bàn bày biện sơn hào hải vị, hai mẹ con tâm tư thoải mái nói chuyện trong cung.

Sáng sớm hôm nay, hậu cung liền truyền ra tin tức chấn động. Hoàng hậu và Ngạc Quý Phi, không ngờ bị Tông nhân phủ cấm túc hai tháng. Nói cách khác, trong hai tháng này Hoàng hậu và Ngạc Quý Phi không được phép tự do đi ra ngoài. Hậu cung quyền to, tạm thời chuyển dời đến trong tay Dung Quý Phi.

-Nhạc nhi, phụ hoàng ngươi làm như vậy, có phải giống như đem lão nhị Huyền Xán đày vào lãnh cung không? Nói như vậy thì về sau, cũng chỉ có lão tứ Huyền Châu và người tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế rồi hả?

Đổng Quý Phi hưng phấn hỏi.

-Ha ha, mẫu thân ơi, người cũng chớ có xem thường Huyền Châu, hắn đã không còn là con sên của trước kia nữa rồi. Một Chu Thiên Giáng ủng hộ hắn, còn hơn một nửa triều thần ủng hộ ta. Về phần Huyền Xán, cũng không mất đi toàn bộ hy vọng.

Vừa nhắc tới Chu Thiên Giáng, Đổng Quý Phi hưng phấn tươi cười lập tức lạnh xuống:

-Ngươi nói xem phụ hoàng ngươi tại sao lại tín nhiệm cái tên Chu Thiên Giáng chết tiệt đó, quan viên trên triều đình không có ai là không mắng hắn. Tiếp tục như vậy, ta thấy lão tứ sớm muộn cũng leo lên đầu ngươi.

Huyền Nhạc khẽ mỉm cười:

-Mẫu thân, cuộc sống của Chu Thiên Giáng cũng không dễ chịu. Huyền Minh và Huyền Xán chịu thiệt thòi lớn như vậy, tuyệt đối sẽ không buông tha hắn.

Huyền Nhạc biết rõ tính cách của hai vị ca ca, đều không phải là người dễ dàng chịu nhận thua.

-Nhạc nhi, ta thấy ngươi sớm muộn cũng giao thủ với tên ác nhâ Chu Thiên Giáng, nếu như là ngươi và hắn trực tiếp giao chiến, ngươi sẽ làm thế nào?

Đổng Quý. Phi rất muốn biết con trai có nắm chắc là đối phó được với Chu Thiên Giáng hay không

Huyền Nhạc bưng chén rượu có chút sững sờ, hắn cùng với Chu Thiên Giáng xem như đã giao thủ, chẳng khác gì là đánh bại một ván. Nhưng sau bàn cờ đó, hai người đi đến thỏa thuận liên minh tạm thời. Tuy nhiên Huyền Nhạc biết rằng vì tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế, sớm muộn gì cũng phải đối diện, vì thế liên tục nghiên cứu nhược điểm của Chu Thiên Giáng.

-Mẫu thân, Chu Thiên Giáng sở dĩ được phụ hoàng hậu ái như vậy, nguyên nhân chủ yếu nhất chính là được Tĩnh Vương thúc và Quách phủ ủng hộ. Theo quan sát của con, Ngọc nhi và a hoàn Quách gia lui tới mật thiết, mà Chu Thiên Giáng lại có mối tình thắm thiết với hai người này. Nếu muốn đánh bại Chu Thiên Giáng, thì phải xuống tay với hai người này.

Huyền Nhạc tỉnh táo nói

-Chống đối bọn họ? Ngươi ~ ngươi đừng quên thân phận của Ngọc nhi.Triều Đại Phong ai mà không biết người mà Tĩnh Vương thương nhất chính là Ngọc nhi, ngươi đừng có trêu chọc Ngọc nhi.

Đổng Quý Phi căng thẳng nhìn Huyền Nhạc.

Huyền Nhạc cười ha hả:

-Mẫu thuân, đối phó ai đó không nhất định phải động thủ. Huyền Minh cũng đến tuổi kết hôn rồi, tuy nói thời gian đại tang của lão Thái Hậu không được chỉ hôn. Nhưng, căn cứ tổ chế có thể quyết định. Nếu xúi giục người của Ngạc gia xin Hoàng thượng chỉ định a hoàn Quách gia cho Huyền Minh, dựa vào mối giao tình giữa Ngạc gia và Quách gia, Quách lão phu nhân cũng không thể phản đối. Mặt khác, hậu cung chẳng phải đang đồn Dung Quý Phi muốn đem Tiểu Thất gả cho Chu Thiên Giáng sao, vậy hãy biến tin đồn này thành sự thật. Người của hoàng tộc không cùng nhập một môn. Tiểu Thất một khi gả đi thì Ngọc nhi sẽ mất đi cơ hội. Hai điểm này bất luận là thành công ở điểm nào, Chu Thiên Giáng tất sẽ trở nên điên cuồng. Theo cá tính của hắn, nhất định sẽ tìm phụ hoàng tranh cãi. Đến lúc này, không cần người khác đối phó, phụ hoàng cũng sẽ đem Chu Thiên Giáng nhốt vào lãnh cũng, vĩnh viễn không còn trọng dụng nữa. Đối phó với Chu Thiên Giáng, loại người này, thủ đoạn giết người càng mềm dẻo càng tốt. Đương nhiên, bây giờ không cần chúng ta phải rat ay, đợi qua thời gian đại tang lão Thái Hậu, đó chính là những ngày con chính thức đối diện khai chiến với hắn.

Một chiêu này của Huyền Nhạc cũng thật nắm được điểm yếu của Chu Thiên Giáng, hắn vốn muốn đợi qua thời gian đại tang, sắp đến thời điểm lập Thái tử thì trieernn khai chiêu độc kế này. Tiếc rằng người nói vô tâm người nghe hữu ý, Đổng Quý Phi vì vận mạng con trai sớm đã coi Chu Thiên Giáng là cái đinh trong mắt, nghe kế sách hay như vậy, không chịu nổi lập tức hành động.

An Sát Viện độc thúc đủ loại quan lại, số ngân lượng đoạt được lập tức giải quyết mối lo của Thành Võ Hoàng. Lẽ ra, Chu Thiên Giáng lập được nhiều công lớn như vậy, phải được Thành Võ Hoàng trọng thưởng mới phải, hay ít nhất cũng phải thăng một cấp quan mới là hợp lý. Nhưng Thành Võ Hoàng không những không thưởng, thậm chí đến nhắc cũng chưa hề nhắc. Không chỉ như vậy, còn sai Thượng thư bộ Hộ Phùng Kính trấn thủ An Sát Viện, đốc thúc giao nộp bốn trăm vạn lượng bạc bị dân chúng cướp đi.

Chu đại quan nhận làm bộ làm tịch dán thông báo ở toàn thành, khuyên bảo số dân chúng “thiện lương” đó chủ động nộp ngân lượng. Khoan hãy nói, mỗi ngày thực sự có tốp năm tốp ba ‘lương dân’ đến nộp bạc. Chu Thiên Giáng dặn dò Chu Nhất, hai ngày sau mỗi ngày cấp cho Phùng Kính năm mươi vạn, nhiều hơn một xu cũng không cho.

Cơn bão chống tham nhũng của An Sát Viện cũng không có thì kết thúc như vậy, ba ngày sau Thành Võ Hoàng ban bố thánh lệnh, bỏ cũ thay mới ba mươi hai vị quan viên Đại Phong dưới Tam phẩm. Những người rút lui, bao gồm những người như Vương Ngọc Lương, Cố Chí Tông, toàn bộ chuyển giao cho ti nha bộ Hình hậu thẩm.

Tuần ti Bộ Hình Thân Bách Công mấy ngày hôm trước bị chửi không dám ra cửa, đây có thể xem như khổ tận cam lai, lập tức trở thành bánh trái thơm ngon. Bởi vì hắn là ngời đầu tiên chủ động đầu thú, Chu Thiên Giáng cảm kích hắn trong lúc nguy nan hiện thân, trên danh sách trình Thành Võ Hoàng, đưa Thân Bách Công vào giữa quan viên thanh liêm hối lỗi sửa sai.

Trong đám quan viên mới thăng, không ít người nhìn ra con đường trong đó. Sự đổi mới ba mươi hai vị quan này, trong đó mười chín người là người đi theo tứ hoàng tử Huyền Châu. Đối với văn võ bá quan mà nói, có lẽ đây là phần thưởng trá hình mà Thành Võ Hoàng cho Chu Thiên Giáng. Nhưng, còn mười ba vị quan được đề bạt còn lại, đều lại là người của tam hoàng tử Huyền Nhạc. Bọn quan viên triều Đại Phong cảm giác nhạy cảm, ý tứ lập Thái tử của Thành Võ Hoàng, xem ra là muốn lựa chọn hai vị hoàng tử này. Nhị hoàng tử Huyền Xán tuy được sự ủng hộ của hậu cung, nhưng trong cuộc đấu tranh này không còn gì để mất, còn gián tiếp đề cao uy danh Chu đại ác nhân.