Thiên Giáng Đại Vận

Chương 123-2: Hoa lê lửa ban đêm (2)



Đám người Chu Thiên Giáng đi không nhanh, mỗi lần đến một con đường thì Chu Nhất đều phải xuống, cẩn thận xem xét những ký hiệu mà Chu Nhị để lại. Trên đường gặp phải mấy đội thương buôn, đối phương vừa nhìn thấy nhiều thổ phỉ đuổi như vậy thì không nói hai lời liền vội vàng quỳ xuống đất xin tha mạng. Đội buôn nhỏ thông thường chỉ có hai đến ba mươi tên hộ vệ, đối với bọn chúng chỉ xin mạng sống, đồ đạc ngài cứ việc lấy.

Sau khi đại đội người ngựa của Chu Thiên Giáng chạy qua thì những đội buôn này đều choáng váng. Sống lâu vậy rồi vẫn chưa từng gặp thổ phỉ nào có “tố chất” như vậy, không những không cướp đồ đạc mà đám thổ phỉ kia còn cười thăm hỏi ân cần nữa. Đây đâu phải là thổ phỉ, rõ ràng là Bồ Tát sống trong truyền thuyết đây mà.

Đoàn người đuổi theo hơn hai trăm dặm rồi, mắt thấy mặt trời xuống núi, cuối cùng cũng tụ hợp với Chu Nhị ở cùng một chỗ. Bên cạnh Chu Nhị còn có ba tên mật thám của Tần Châu phủ.

- Đại nhân! Đối phương đã đóng quân tại chỗ để nghỉ ngơi, lộ trình cách chúng ta chưa tới mười dặm.

Chu Nhị tiến lên trước nói.

- Đối phương có bao nhiêu người, gần đây có người ngựa ẩn náu không?

Chu Thiên Giáng cẩn thận hỏi.

Một tên mật thám trong đó vội vàng nói:

- Đại nhân! Theo tiểu nhân thấy, quân đội của đối phương nhiều nhất cũng không quá năm trăm năm mươi người. Đoạn đường này ba huynh đệ chúng thần đều quan sát, không phát hiện thấy có người ngựa ẩn náu đi theo.

Chu Thiên Giáng gật đầu, đối phương có hơn năm trăm người, cũng xấp xỉ với người ngựa bên này. Xem ra tối nay sẽ có một trận đánh ác liệt đây.

- Đại nhân! Để Đại Ngưu mang theo ba mươi huynh đệ ở đây bảo vệ Ngài, huynh đệ chúng thần giết bọn chúng là được.

Chu Nhất lo lắng cho sự an toàn của Chu Thiên Giáng, hắn cũng không muốn để Chu Thiên Giáng đi mạo hiểm.

- Ngươi nói gì vậy, ta là loại người vứt bỏ huynh đệ của mình hay sao. Mọi người đều là do cha mẹ sinh ra, không có phân cao thấp sang hèn. Mấy huynh đệ nghe đây, tối nay chúng ta sẽ có một trận quyết đấu, để cho Trác Hành biết sự lợi hại của chúng ta. Tập hợp đội ngũ, xuất phát! Chu Thiên Giáng không giải thích nhiều, lập tức ra lệnh.

Mười dặm đường đối với khoái mã (*) mà nói, trong nháy mắt có thể đến rồi. Trác Hành giao đội buôn cho Triển Hồng Cử, y cũng suy nghĩ rất nhiều mới dám làm như vậy. Sau khi Trác Hành phân tích thì cảm thấy rời địa giới của Hà Đô rồi thì gần như là không có thổ phỉ lớn. Kể cả gặp người ngựa nhỏ thì chỉ bốn mươi cao thủ giang hồ đi theo đội buôn cũng có thể giết bọn chúng tơi bời rồi. Còn về gặp quan binh, Đại Phong triều không có quan binh nào không tham tiền, tặng cho ít bạc là có thể đi qua ngay. Lại nói, Trác Hành sớm đã giả tạo ra một văn thư giả, đội buôn lần này treo thẻ bài “ Phùng phủ- Nhà mẫu thân đương kim Hoàng hậu”, phủ nha thông thường đều không dám hỏi đến.

(*) ngựa chạy nhanh, khỏe

Mặt trời xuống núi, Triển Hồng Cử hạ lệnh hơn hai mươi cỗ xe ngựa vây vào một chỗ, đồng thời phái đội tuần tra canh gác cẩn thận ở xung quanh. Trên những xe ngựa này, nhìn bề ngoài là đựng những vật như lá trà, vải vóc nhưng toàn bộ phía dưới đều là giấu ngân lượng. Triển Hồng Cử cũng không dám sơ suất, trên đường cẩn thận từng chút một. Qua Tần Châu chính là thảo nguyên rộng lớn bằng phẳng, mấy thành trì nhỏ còn sót lại bọn chúng đều không coi ra gì. Kể cả những quan binh của những thành trì đó có kiểm tra cũng chỉ là những quan binh “tép riu”, kể cả phải ra tay thì Triển Hồng Cử cũng không thèm để ý.

Triển Hồng Cử cùng một nhóm người trong giang hồ ngồi vây quanh ở trên cỏ xé thịt nướng, uống rượu ngụm lớn. Đột nhiên, không ít kẻ dừng những động tác trên tay lại, dường như đang cẩn thận nghe ngóng điều gì đó.

Triển Hồng Cử cũng sững sờ, vội vàng áp tai xuống mặt đất:

- Không hay rồi! Tập hợp…Nhanh tập hợp!

Triển Hồng Cử vừa mới dứt lời thì nhìn thấy một hộ vệ tuần thú chạy lại:

- Triển Thống lĩnh! Có một nhóm người ngựa lớn đang chạy tới đây.

- Triển khai đội hình phòng ngự, chuẩn bị nghênh địch.

Triển Hồng Cử ra lệnh một tiếng, bay người lên ngựa chiến.

Hơn năm trăm người ngựa của Chu Thiên Giáng, đạp trên đất trong đêm tối đều có chút run rẩy. Lúc bọn họ đuổi kịp thì Triển Hồng Cử đã sắp hàng xong, đao rút ra khỏi vỏ, cung tên đã lên dây cung, từng người từng người cẩn thận đề phòng.

- Dừng lại!

Chu Thiên Giáng vung tay lên, đại quân phía sau đều dừng lại, xếp thành đội hình ba góc ở sau Chu Thiên Giáng. Chu Nhất Hạ Thanh và Chu Nhị Đại Ngưu thúc ngựa đến bên cạnh Chu Thiên Giáng, cẩn thận bảo vệ cho sự an toàn của hắn.

Hai bên cách nhau hơn tám mươi mét, Triển Hồng Cử vừa nhìn đội hình của đối phương thì không khỏi nhíu mày. Đây là đội hình xung kích điển hình trong quân đội mà, lẽ nào đối phương là binh mã phòng ngự của Tần Châu?

Trong lòng Triển Hồng Cử hoài nghi, thúc ngựa chạy lên trước mười mấy mét, phía sau lập tức có bốn mươi người. Những người này là chỗ dựa lớn nhất của Triển Hồng Cử. Để chuyến đi lần này được an toàn, Trác Hành đã để lại cho Triển Hồng Cử bốn mươi tên cao thủ xuất sắc nhất.

- Tại hạ là Triển Hồng Cử- Lĩnh Bắc Mai Châu, hộ vệ thương đội Phùng thị đến bắc buôn bán. Không biết đối diện là bằng hữu nào vậy, Triển mỗ đây xin có lời chào.

Triển Hồng Cử cao giọng nói. Lúc này đã vào đêm, Triển Hồng Cử căn bản nhìn không rõ mặt mũi của đối phương.

Hạ Thanh nhướn mày:

- Đại nhân! Tên Triển Hồng Cử này đã từng là đoàn luyện Mai Châu, tiếng tăm ở vùng Mai Châu khá vang dội.

Hạ Thanh nói xong, Chu Nhất cũng đi theo nhỏ giọng nói:

- Bốn mươi kẻ sau lưng hắn, xem ra thân thủ cũng không tệ.

Chu Thiên Giáng lấy ra hai quả đạn Phích Lịch nắm trong tay, cao giọng nói với Triển Hồng Cử:

- Bảo Trác Hành ra đây, ta đây có lời muốn hỏi hắn.

Chu Thiên Giáng hô xong, trong lòng Triển Hồng Cử kinh ngạc:

- Ngươi là ai?

- Ha ha…Chết tiệt. Lần trước các ngươi đã cùng ông đây đánh một trận, chạy như thỏ đấy. Có mấy ngày mà đã không nhận ra rồi, ta đây là Chu Thiên Giáng- An Sát sứ của Đại Phong triều.

Chu Thiên Giáng hô xong, Đại Ngưu cũng cất giọng theo:

- Bà nó, lần trước kẻ nào đã chém ta một đao, có bản lĩnh thì đứng ra, Đại Ngưu ta sẽ đấu một mình với hắn.

Chu Thiên Giáng vừa nói danh tính thì sắc mặt Triển Hồng Cử lập tức thay đổi. “Chu Thiên Giáng không phải là đã xuống phía nam rồi sao? Làm sao có thể xuất hiện ở nơi này được”? Người có tên cây có bóng, chớ thấy Chu đại quan nhân võ công không giỏi nhưng hắn lại là người có chiến công hiển hách đấy, tự tay giết chết danh tướng Phương Đại Đồng.

- Mọi người cẩn thận, nếu như hôm nay có thể giết chết kẻ này thì ta sẽ thay các ngươi xin Quốc Cữu Gia trọng thưởng.

Triển Hồng Cử quay đầu nói với mọi người ở phía sau.

Mặc dù kinh sợ nhưng Triển Hồng Cử phát hiện người ngựa của đối phương cũng không nhiều, bốn mươi người sau hắn ta đều lấy một chọi mười được. Nếu thật sự phải chém giết, đánh nhau thì vẫn không nhất định ai thắng ai thua.

- Chu Thiên Giáng! Ngươi đã dám đuổi đến đây, vậy ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của ngươi!

Triển Hồng Cử cười lạnh một tiếng, rút binh khí của mình ra.

Chu Thiên Giáng duỗi hai tay ra, đưa hai quả đạn Phích Lịch cho Chu Nhất và Hạ Thanh, nhỏ giọng nói:

- Hai ngươi và Chu Nhị đợi lời ta vừa nói ra thì vứt ba quả đạn đến đỉnh đầu nổ chết bọn chúng. Bà nó, chúng ta không ức hiếp người nhưng cũng không thể để người ức hiếp được. Trước tiên hãy giết chết bốn mươi tên kia, lòng quân của bọn chúng chắc chắn sẽ loạn.

Chu Thiên Giáng nói xong, Chu Nhất và Hạ Thanh trong lòng tự nhủ “- Như thế còn không gọi là ức hiếp người sao?”. Đạn Phích Lịch có bao nhiêu uy lực, bọn họ đã tận mắt nhìn thấy rồi. Ba quả cùng nổ đồng thời, đoán chừng đám người Triển Hồng Cử này sẽ không còn ai sống sót nữa. Hơn nữa, bọn họ đều đang tập trung ở cùng một chỗ, muốn tránh đều không có cách nào tránh được.

Chu đại quan nhân hắng giọng một cái, cao giọng hô:

- Các ngươi nghe đây! Có bản lĩnh thì chúng ta cùng đánh một trận công bằng, mỗi bên sẽ tự cử ra hai mươi người, xem ai có thể đánh thắng ai. Nếu các ngươi không dám thì sớm đầu hàng đi.

Chu Thiên Giáng nói xong thì ba người Chu Nhất, Hạ Thanh và Chu Nhị đồng thời lấy ra ba dây đốt. “ Xèo..Xèo..Xèo”, tận dụng ban đêm, ba “đốm lửa” được ném ra.

Đám người Triển Hồng Cử đang cười nhạo Chu Thiên Giáng không biết sống chết lại dám đấu một mình. Người ngựa của bọn chúng không giỏi trận chiến, nếu như đấu đơn thì thật sự hợp ý của bọn chúng rồi.

Triển Hồng Cử vừa muốn nói thì nhìn thấy ba “điểm đỏ” từ không trung vẽ thành đường cong bay lại. Những người phía sau sớm đã rút ra binh khí, trong lòng tự nhủ “- Nếu đây là ám khí thì ai có thể một đao đập bay đây?”

Chu Thiên Giáng kích động đến mức mặt đều đỏ lên, miệng còn lẩm bẩm: “Một…Hai…Ba.. Nổ”

Cùng lời nói thầm đó của Chu Thiên Giáng, trong bóng đêm phát ra ba tiếng nổ lớn. Trên đầu của đám người Triển Hồng Cử đều tách ra ba đóa “hoa lê lửa”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.