Thiên Giáng Đại Vận

Chương 130-1: Khiếp sợ (1)



Chu chưởng quỹ hơi hơi ngẩng đầu:

- Lý viên ngoại không nên tức giận, trước hết ngài nghe ta giải thích đã.

Nói xong, Chu đại chưởng quỹ thở dài một tiếng, trên mặt xuất hiện một vẻ mặt khổ đại cừu thâm.

- Lý viên ngoại có điều không biết, Chu Ký Ngân Lâu này của chúng ta, vốn không thiếu hụt bạc. Nhưng mấy ngày trước nhị đông gia Chu Thiên Giáng phát cấp tin tới, phải kiếm ba trăm vạn lượng bạc đi giúp nạn thiên tai. Cậu ấy vừa đưa ra con số này, thì Chu Ký các nơi liền không thể tiếp tục mở. Hết cách, chúng ta đã đóng cửa rất nhiều chi nhánh, mới gom góp được khoản bạc này. Cho nên, hiện tại Chu Ký không dám nhận làm ăn lớn, cũng chỉ có tổng hội chúng ta vẫn còn dám tiếp nhận khoản cho vay trên trăm vạn.

Thành Võ Hoàng nhíu mày:

- Chu chưởng quỹ, Ngân lâu nếu dự trữ không đủ, vì sao Chu Thiên Giáng còn muốn sử dụng ngân lượng? Hơn nữa, ngân lượng giúp nạn thiên tai là có đi không có về, căn bản là trôi theo dòng nước.

- Ôi! Ai không nói thế chứ. Lúc ấy lão phu cùng phần lớn các chưởng quầy của tiệm khác, đều khuyên can Chu Thiên Giáng. Nhưng cậu ta không nghe, còn lên lớp chúng ta một buổi. Nói cái gì mà cuộc sống dân chúng đang trong nước sôi lửa bỏng, hắn thân là Khâm sai triều đình không thể không quản. Cho dù là Chu Ký Ngân Lâu đều đóng cửa phá sản, hắn cũng phải trấn được dân chúng Hà Đô. Còn nói cái gì triều Đại Phong vừa mới trải qua sự phản loạn của nghịch tặc Chu Diên Thiên, đã không vẫy vùng nổi, tiếp tục chèn ép dân chúng, sẽ dẫn tới những rối loạn lớn hơn.

Chu đại chưởng quỹ hai mắt đỏ lên, kể ra những hành động vĩ đại của Chu đại quan nhân với dân chúng, quả thực đã hình dung Chu đại quan nhân thành Bồ Tát chuyển thế vạn gia sinh Phật.

Thành Võ Hoàng không nghĩ tới Chu Thiên Giáng còn “Tình cảm” cao thượng như vậy, những ý nghĩ ban đầu trong lòng, cũng xuất hiện dao động. Nếu chỉ có thể cho mượn một trăm vạn, thì cuộc làm ăn này khẳng định không làm được. Thành Võ Hoàng đứng dậy cáo từ, Chu đại chưởng quỹ khách khí tự mình kéo tay Thành Võ Hoàng muốn tiễn ra đại môn Ngân lâu..

Nhìn Thành Võ Hoàng và Chu đại chưởng quỹ vừa nói vừa cười tiêu sái ra khỏi cửa phòng, Vệ Triển thu hồi hộp gấm vừa muốn cất bước, bỗng vành tai khẽ động, nghe thấy hơi thở dốc rất nhỏ phát ra từ phía sau tấm bình phong.

Vệ Triển chậm rãi buông hộp gấm xuống, thân hình chợt lóe, 'Vù' một một cái đến ngay cạnh bình phong. Phía sau tấm bình phong, hai người Chu đại quan nhân cùng Huyền Châu, đang hếch mông lên nghe lén.

Chu Thiên Giáng và Tứ Hoàng tử Huyền Châu ai cũng không ngờ Vệ Triển sẽ dùng đến chiêu này, ban nãy hai người còn sợ bị Vệ Triển nghe thấy tiếng thở nên trên mũi cũng băng bó khăn tay nhanh. Bây giờ Thành Võ Hoàng đi ra ngoài, Chu Thiên Giáng và Huyền Châu vốn tưởng rằng không sao, vừa mới đặt khăn tay xuống thì đã bị Vệ Triển phát hiện.

- À…Chào sư thúc…Hai người chúng con…Ở đây…Vậy…Quay về mời Người ăn cơm.

Chu Thiên Giáng lúng túng nhìn Vệ Triển. Huyền Châu lại hận nỗi không thể tìm được một cái lỗ để chui vào.

Vệ Triển nhìn thoáng qua ngoài cửa, lặng lẽ dời tay đang đặt trên chuôi kiếm rộng ra:

- Hừ! Diễn kịch không tồi đâu! Từ lúc vừa vào cổng thành, lão phu đã phát hiện có điều bất thường rồi. Quả nhiên tên tiểu tử ngươi biết Hoàng thượng sẽ tới.

- Cái đó…Sư thúc…Xin hãy giúp đỡ. Người tốt cả đời được bình an, quay về con nhất định sẽ viết tặng Người một bài thánh ca. Chúng ta đều là người một nhà, Người cũng không thể lúc nào cũng nhìn sư chất gặp nạn có đúng không.

Chu Thiên Giáng khẩn cầu nói với một bộ dạng đáng thương.

Vệ Triển liếc mắt nhìn hai người một cái, cả giận hừ một tiếng:

- Hồ đồ!

Nói xong, Vệ Triển lôi bình phong ra, xoay người cầm lấy chiếc hộp gấm ở trên bàn rồi đi ra ngoài.

Chu Thiên Giáng và Huyền Châu không còn sức lực, ngồi tê liệt trên đất. Hai người không biết Vệ Triển có vạch trần cái “Xấu xa” của bọn họ không, mắt thấy việc lớn đã thành, ai ngờ lại làm ra chuyện như này chứ.

- Đều trách Hoàng tử cả, thở như xả hơi vậy, hơn một dặm cũng đều có thể nghe thấy.

Chu Thiên Giáng buồn bực nói.

- Thiên Giáng! Chúng ta làm như vậy, có phải là hơi quá đáng rồi không?

Nếu như thật sự không được thì chúng ta hãy đi đến chỗ phụ hoàng nói thẳng ra, tin rằng phụ hoàng sẽ không trừng phạt nặng nhà ngươi đâu.

Huyền Châu lau mồ hôi trên đầu, nhìn Chu Thiên Giáng.

- Nhìn bộ dạng không có tiền đồ của Người kìa, cái gì mà đi nói thẳng chứ. Người ta đều nói “rồng sinh rồng, phượng sinh phượng; bố anh hùng con hảo hán”, nhìn lại Hoàng tử xem, tướng mạo và khí chất căn bản đều không giống cha mình. Chết tiệt thật! Như thái giám vậy!

- Tên khốn này muốn đánh nhau phải không? Có tin bây giờ ta sẽ đến chỗ phụ hoàng vạch trần việc làm xấu xa của ngươi không.

Tứ Hoàng tử Huyền Châu trừng mắt nhìn Chu Thiên Giáng.

- Được, được, coi như Người giỏi! Thần nói này Huyền Châu điện hạ, chúng ta trước tiên đừng vội đi nói thẳng ra, xem tình thế rồi nói tiếp. Thần cảm thấy hành động ban nãy của Vệ Triển không giống như người hay truyền tin đâu. Người yên tâm, qua được cửa ải này thì năm tới Người có lẽ được lập làm Thái tử đấy.

Chu Thiên Giáng vừa thấy Huyền Châu nôn nóng thì vội vàng dùng lời hay để khuyên giải an ủi.

Hai người này lo lắng không yên ở trong phòng, nhưng Thành Võ Hoàng lại không biết lại có chuyện như này. Được chủ quán họ Chu nhiệt tình tiễn ra cửa lớn, Thành Võ Hoàng vui mừng lên xe. Xe không lập tức xuất phát mà chỉ đến khi Vệ Triển ngồi vào trong xe, Thanh Long Vệ mới cẩn thận thong thả mà đi.

Nhìn vẻ mặt vui mừng của Thành Võ Hoàng, Vệ Triển buồn khổ không biết có nên nói cho Thành Võ Hoàng thủ đoạn của Chu Thiên Giáng không. Theo như chức trách của Niêm Can Xử thì hắn ta biết gì phải nói đấy mới đúng, nhưng thật sự phải làm như vậy thì chỉ e Thành Võ Hoàng dưới tâm trạng không vui sẽ có thể giết chết tên tiểu tử Chu Thiên Giáng kia. Bất luận nói thế nào thì Chu Thiên Giáng cũng là đồ đệ duy nhất của Lâm Phong, Vệ Triển cảm thấy thật sự không dễ làm.

- Hoàng thượng! Không biết Người định xử trí tên Chu Thiên Giáng thế nào?

Vệ Triển mở miệng hỏi một câu.

Tâm trạng Thành Võ Hoàng rất tốt, cười ha hả hai tiếng:

- Nên phạt thì vẫn phải phạt, nếu như tên tiểu tử này không phải chỉ nghĩ cho bản thân thì trẫm có thể tha cho hắn một lần. Vệ Triển! Ban nãy trẫm có một chuyện không rõ, ngươi nói đại đông gia của Chu Ký có thể là ai được? Chu Thiên Giáng ở trong kinh thành, ngoại trừ Quách gia và Tĩnh Vương thì không có bạn bè thật sự. Lẽ nào Quách Thiên Tín là đại đông gia đứng phía sau Chu Ký.

Thành Võ Hoàng nghi hoặc nhìn Vệ Triển.

Trong lòng Vệ Triển cười khổ một cái, trong lòng tự nhủ “- Cái này còn phải hỏi sao, chắc chắn là vị đệ đệ thân cận nhất của Người rồi, Tĩnh Vương thiên tuế của triều Đại Phong ta đó. Người vừa ra khỏi cửa thì Chu Thiên Giáng đã nhận được tin tức, không phải Tĩnh Vương thì còn ai vào đây.

- Thần không biết, nhưng thần tin rằng Quách tướng quân sẽ không làm như vậy. Quách gia chỉ có một cô con gái, cần nhiều bạc như vậy cũng vô dụng, cuối cùng là còn không phải tặng thêm hay sao ạ. Vệ Triển bình tĩnh nói.

Nhìn tâm trạng Thành Võ Hoàng tốt nên Vệ Triển đành phải tạm thời chôn vùi bí mật của Chu Thiên Giáng ở trong lòng. Đợi khi nào tên tiểu tử đó lên mặt thì Vệ Triển sẽ lấy chuyện này ra để chèn ép hắn.

Chu đại quan nhân và Huyền Châu trằn trọc cả đêm, lo lắng sau khi bị Vệ Triển tố giác thì Thành Võ Hoàng sẽ phái người đến bắt bọn họ trong đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Chu đại quan nhân và Huyền Châu vội vàng đến phủ nha. Nơi nên đến thì Thành Võ Hoàng đều đến rồi, đoán chừng hôm nay sẽ công khai thân phận, là tốt là xấu dù sao cũng phải có một cách nói.

Bạch Kế Quang- Phủ doãn Thục Thiên nhìn thấy hai vị quan gia này đến thì vội vàng mời đến cao đường. Nhìn thấy cái ghế gập sau quan án thì hai người Chu Thiên Giáng và Huyền Châu lắc đầu giống như trống lắc vậy, ai cũng đều không ngồi xuống. Đợi lát nữa còn không biết thế nào, vẫn là thấp giọng khiêm tốn thì tốt hơn.

Bạch Kế Quang phát hiện Chu đại ôn thần hôm nay không giống như ngày thường. Không có khí thế cao ngạo thì không nói nhưng còn đi một đôi giày quan rách, triều phục trên người đều giặt đến bạc màu, lại còn là một khối vải vá nữa.

Trong lòng Bạch Kế Quang sửng sốt, dường như hiểu ra điều gì đó. Lẽ nào nói Chu đại nhân này đang ra hiệu ngầm với y là làm quan phải thanh liêm sao?

- Chu đại nhân, Tứ điện hạ! Không biết hai vị có điều gì dặn dò không, hạ quan nhất định sẽ làm theo.

Bạch Kế Quang cẩn thận hỏi.

Chu Thiên Giáng khoát tay áo:

- Không có chuyện gì đâu, ngồi ở đây đợi là được rồi.

Tinh thần Chu Thiên Giáng không yên, làm gì có sức đáp lại Bạch Kế Quang.

- Đợi?

Bạch Kế Quang sửng sốt, hai tay vỗ một cái tỉnh ngộ. Chẳng trách bọn họ luôn không rời khỏi Thục Thiên, cảm thấy hai vị quan gia này là đang đợi bạc đây. Nơi mà Chu Thiên Giáng đến nhất định phải vơ vét bạc quan phủ không còn gì mới coi như xong. Phủ Thục Thiên một lượng cũng không bỏ ra, “người ta” nhất định sẽ không đi.

- Chu đại nhân! Hạ quan mới nhậm chức không lâu. Ngài cũng biết đấy, quan viên ở đây phần lớn đều là mới điều nhiệm, chúng thần thật sự là…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.