Thiên Giáng Đại Vận

Chương 17-2: Quần ẩu (2)



Tĩnh Vương gật đầu, tâm lý đã nắm chắc, hóa ra tiểu tử Chu Thiên Giáng kia chính là một cái đinh mà Hoàng huynh cài vào giữa đám thần tử.

Vệ Triển rời Vương phủ đi thẳng về Hoàng cung. Chuyện của Tĩnh Vương vẫn chưa coi như xong được, đêm nay còn có một màn diễn nữa chờ ông ta. Tuy nhiên, lúc này lão không thể nói cho ông ta biết được.

Buổi chiều Quốc Tử Giám không lên lớp, các học sinh không cần đến học đường, hơn nữa Vương Thái phó không đến chủ quản, các học chính cũng chẳng có tâm tư dạy dỗ.

Chu Thiên Giáng an bài xong thì lão thợ vườn Lâm Phong cũng về tới. Khi nhìn thấy chiếc nhẫn màu đen trên tay hắn, Lâm Phong khẽ âm thầm thở dài một tiếng.

- Thiên Giáng, ta hỏi ngươi một câu, ngươi có muốn vào Niêm Can Xử không? Lâm Phong ân cần hỏi.

- Sư phụ, theo như người nói, nơi tốt như thế có ai không muốn đến. Đúng rồi, con thấy hình như sư thúc rất quan tâm người, có rảnh người đi gặp ông ta đi. Chu Thiên Giáng nghịch nghịch chiếc nhẫn màu đen, còn không biết thứ này đại biểu cho thứ gì, hắn còn tưởng rằng mỗi người của Niêm Can Xử đều có.

Lâm Phong chậm rãi đứng lên: - Thiên Giáng, vào Niêm Can sẽ phải vô tình. Để cam đoan Niêm Can Xử tuyệt đối trung thành, Hoàng thượng tuyệt đối không cho phép những người này thành gia lập thất. Bởi vì ai cũng có tư tâm, có gia nghiệp sẽ thêm một phần vướng bận, có lẽ vì tư tình nhi nữ sẽ ném đi sự trung thành đối với Hoàng gia. Tiểu tử ngươi cần phải suy nghĩ cho kỹ, về sau đơn độc một mình hay vẫn muốn được con cháu đầy nhà hơn? Dứt lời, Lâm Phong lặng lẽ bước ra ngoài.

Chu Thiên Giáng sửng sốt, không ngờ Niêm Can Xử còn có quy định này, khó trách tại sao năm đó Lâm Phong phải bỏ ra ngoài. Nghĩ ngợi một lát, hắn quyết định hay là cứ làm vài năm đi đã, cùng lắm thì đến lúc đó cũng học tập Lâm Phong, phủi đít không làm nữa.

Đêm đó, đại chưởng quỹ Quảng Đức Lầu tối tăm mặt mũi. Hôm nay Chu đại quan nhân mở tiệc chiêu đãi các Hoàng tử Cách cách, lão cũng không dám đón thêm khách nào nữa. Nếu không hầu hạ cho tốt mấy vị chủ tử này, nhất định cửa hàng của lão sẽ bị phá tan.

Chu Thiên Giáng mặc một thân áo công tử mới tinh đầy phong lưu phóng khoáng. Quách Dĩnh cũng mặc áo mới, cả hai đứng ở đại sảnh nghênh đón các vị Hoàng tử.

- Ai, nha đầu, nàng nói xem, chúng ta có giống một đôi phu thê mới kết hôn không? Nhìn mình và nàng, Chu Thiên Giáng cười cười hỏi.

- Ngươi nằm mơ đi, cẩn thận đám tiểu nhị nghe thấy. Quách Dĩnh lo lắng nhìn quanh.

- Sợ cái gì, sớm muộn gì nàng cũng sẽ là của ta, nếu thực sự không được lão tử sẽ tiền trảm hậu tấu, xem cha nàng có chịu không!

- Huynh.!

Quách Dĩnh xấu hổ đỏ mặt, không nhịn được hung hăng dẫm dẫm chân hắn một cái.

Hai người đang đùa, chợt nghe có tiếng tranh cãi ầm ĩ bên ngoài, hình như mấy vị Hoàng tử đã tới. Hoàng tử ra ngoài đều mang theo một đội hộ vệ, tuy những người này đều là người trong Hoàng cung nhưng cũng đều vì chủ tử của mình, đều muốn tranh một cây cọc cho chủ tử của mình. Cuối cùng, vì một cái cọc buộc ngựa mà mọi người bắt đầu cãi vã.

Tam Hoàng tử không thèm để ý, trực tiếp để cho người mang ngựa đến buộc ở một cái cọc khác. Tứ Hoàng tử Huyền Châu lại không dám tranh giành, sớm đã cho người buộc ngựa chỗ khác. Ngọc Cách cách đi kiệu đến, vừa thấy Đại Hoàng tử và Nhị Hoàng từ tranh giành, bèn giả vờ không thấy vội bước vào trong.

- Thiên Giáng ca, có chút chuyện như vậy bọn họ cũng tranh cãi, khéo lát nữa lại đánh nhau. Quách Dĩnh lo lắng.

- Không sợ, Đại Hoàng tử và Nhị Hoàng tử ngày nào cũng tranh cãi, quen rồi. Ngọc Cách cách cười.

Đại Hoàng tử và Nhị Hoàng tử đều ngang ngược, cả hai đều buộc ngựa vào một cái cọc.

Chu Thiên Giáng không chào hỏi mọi người, khi sắp xếp chỗ ngồi lại xếp cho Tứ Hoàng tử ngồi vị trí chủ tọa. Lão Tứ Huyền Châu bị dọa, cũng không dám ngồi, lại bị hắn cứng rắn ấn xuống.

- Chư vị, bữa tiệc hôm nay chủ yếu là để đáp tạ Tứ Hoàng tử và Ngọc Cách cách đã rửa sạch án oan cho ta. Cho nên, để cho bọn họ ngồi ở hai vị trí đầu, mọi người không ý kiến gì chứ. Chu Thiên Giáng ấn mạnh vai của Huyền Châu, hỏi mọi người.

Nghe vậy, mấy vị Hoàng tử đều gật đầu, ngồi xuống hai bên bàn.

Đừng xem tranh giành náo nhiệt mà lầm, trên bàn rượu, mấy vị Hoàng tử vô cùng nho nhã lễ độ, đặc biệt là Nhị Hoàng tử, không ngừng ân cần chăm sóc cho Quách Dĩnh mặc kệ Chu đại quan nhân bực bội. Rượu quá ba lượt, bầu không khí đã có vẻ hơi nặng nề.

Chu Thiên Giáng nâng ly rượu: - Chư vị Hoàng tử, hôm nay các ngài có thể đến đây, Thiên Giáng vô cùng cảm kích. Nhân lúc này, ta cũng chính thức tuyên bố với mọi người, kể từ hôm nay, ta sẽ cùng lăn lộn với Tứ Hoàng tử.

Tứ Hoàng tử đang gặm chân gà vừa nghe vậy, bị dọa khẽ giật mình, cẩn thận nhìn mặt mấy vị ca ca.

Quách Dĩnh cũng nâng chén rượu, ở trong quân nàng cũng thường xuyên uống rượu với các quân sĩ. Đừng thấy tuổi nàng không lớn mà lầm, nàng làm người hào sảng không kém các đấng mày râu.

- Chư vị Hoàng tử, ta cũng đại diện gia phụ kính các vị một ly. Thiên Giáng ca là người của phủ chúng ta, mặc kệ hắn ủng hộ ai Quách phủ ta cũng đều tán thành. Quách Dĩnh phối hợp rất ăn ý, hai người giống như mới mở một cửa hàng nhỏ, đều nhất trí đối ngoại.

Ba vị Hoàng tử hơi sững sờ, không ngờ vào hôm nay Chu Thiên Giáng sẽ công khai ủng hộ Tứ Hoàng tử. Bọn họ tới tham gia tiệc rượu là vì muốn khiến cho Chu Thiên Giáng có một áp lực không dám quyết định chọn phía nào, thứ bọn họ coi trọng không phải Chu Thiên Giáng, mà là sức ảnh hưởng của Quách gia trong quân đội. Hiện giờ Chu Thiên Giáng đã công khai như vậy, một vài người lại thấy hơi xấu hổ.

- Ha ha, nếu Thiên Giáng huynh đã có lựa chọn, vậy Bổn Hoàng tử chúc mừng ngươi. Đại Hoàng tử thản nhiên lên tiếng trước.

Nhị Hoàng tử lại không cho là đúng: - Lão Tứ, bình thường Nhị ca đối với ngươi không tệ, hy vọng ngươi không đứng sai phe.

Trong mắt Nhị Hoàng tử, cho dù có Chu Thiên Giáng ủng hộ Tứ Hoàng tử, nhưng cũng chỉ như một thứ phế vật.

Tam Hoàng tử xoay xoay chén rượu không nói gì, vẫn nhàn nhạt cười thản nhiên.

Liếc xung quanh, Ngọc Cách cách vội vàng nâng ly rượu: - Tứ ca, ở học đường lâu như vậy, cuối cùng huynh cũng có một người theo mình. Tiểu muội cũng chúc mừng huynh, nào, mọi người cùng nhau cạn chén.

Mấy người ôm mấy suy nghĩ khác nhau cùng nâng chén rượu. Trong số những người đó, Tứ Hoàng tử là người buồn bực nhất, vốn y chẳng muốn tranh đoạt gì, chỉ muốn được giống như Tĩnh Vương gia, về sau làm một Vương gia an an ổn ổn. Ai ngờ, cái tên Chu Thiên Giáng trời đánh này lại buộc y không thể không đứng ra.

Mấy người vừa nâng chén chợt nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, đại chưởng quỹ Quảng Đức Lầu run rẩy chạy tới.

- Các vị chủ tử, không xong, hộ vệ của các vị đang đánh nhau. Sắc mặt đại chưởng quỹ trắng bệch.

Mấy người nghe vậy vội vàng chạy xuống lầu. Trên bãi đất trống ngoài cửa, một đám hộ vệ Hoàng cung đang đánh nhau loạn lên.

Thấy mấy vị Hoàng tử đi ra, một tên kêu lên: - Đại Hoàng tử, vừa rồi người của Tam Hoàng tử đã hạ độc thủ đánh người của chúng ta.

- Khốn nạn, rõ ràng là người của Nhị Hoàng tử động thủ trước.

Mọi người đánh loạn lên, mấy vị Hoàng tử tức giận mặt đỏ thẫm như gan lợn. Tứ Hoàng tử còn đang gặm chân gà, cũng có chút vui sướng khi người gặp họa, bình thường vẫn là mình chịu ức hiếp, nhưng xem ra hộ vệ của mình cũng không yếu, có vẻ còn chiếm thế thượng phong.

- Dừng tay! Dừng tay cho ta! Tam Hoàng tử hô lớn một tiếng, cầm roi ngựa bước lên một bước.

Chúng hộ vệ thấy Tam chủ tử lên tiếng, một đám ấm ức đẩy đối phương ra. Trong bóng đêm, mọi người vừa mới dừng tay, liền thấy một cục gạch không biết từ đâu bay tới nện lên đầu một gã hộ vệ.

- Con mẹ nó, các ngươi còn hạ độc thủ? Đại Hoàng tử, bọn họ đang ức hiếp người mà!

Hộ vệ kia ôm đầu tức giận kêu lên.

Đại Hoàng tử vừa nghe liền nổi điên: - Đánh cho ta! Phụ hoàng trách tội Bổn Hoàng tử gánh cho! Đại Hoàng tử tức giận nhìn lão Tam: - Tam đệ, ta đã sớm nhìn ra ngươi thích ngầm giở trò, vậy thì huynh đệ ta sẽ cùng động tay chân! Dứt lời, Đại Hoàng tử bước lên đấm một quyền.

- Đại ca, bình tĩnh! Thấy khuyên bảo không được, Tam Hoàng tử chỉ có thể trả đòn.

Nhị Hoàng tử còn đang vui sướng khi người gặp họa, vèo một cái, một cục xương gà đập vào mặt y.

Xoa xoa mặt bị đau, y quay sang lạnh lùng nhìn Tứ Hoàng tử: - Lão Tứ, tiểu tử ngươi ăn gan báo rồi phải không? Dám ném xương vào mặt ta?

Tứ Hoàng tử giật mình nhìn Nhị ca, xương gà rõ ràng đang ở trong tay mình, sao lại đập y được?

- Nhị ca, không phải đệ!

- Chỉ có một mình ngươi ăn gà, không phải ngươi thì là ai? Muốn đánh phải không? Dứt lời, Nhị Hoàng tử bèn lao tới. Tứ Hoàng tử nào dám động thủ với Nhị Hoàng tử, trượt chân một chút chui tọt vào giữa đám người đang hỗn chiến.

Ngọc Cách cách sợ đến choáng váng, còn Quách Dĩnh xoa xoa tay hưng phấn muốn xông lên đánh lộn một phen.

Chu Thiên Giáng cau mày, không ngờ bữa cơm mình mời lại xảy ra một trận hỗn chiến.

- Quách Dĩnh, khẩn trương hộ tống Ngọc Cách cách về phủ, nơi này để cho ta. Chu Thiên Giáng nhỏ giọng ra lệnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.