Thiên Giáng Đại Vận

Chương 34-2: Thành lập đội quân mới (2)



Ngụy Chính Hải vung tay lên: - Người đâu, từ giờ trở đi, ngoại trừ đồ ăn của ngự thiện phòng, bất cứ kẻ nào cũng không cho ra vào Khôn Hậu cung. Ngụy Chính Hải ra lệnh một tiếng, một đám thị vệ liền vây quanh Khôn Hậu cung.

Trong đại doanh Kinh Giao, Tĩnh Vương dẫn theo Đả Vương Tiên, lắng nghe bố trí phòng ngự của tướng quân Sở Vân. Căn cứ tin tức thám báo truyền đến, lần này Bắc đại doanh đã bỏ phòng ngự biên cảnh, lão Quốc Cữu tự mình dẫn mười hai vạn đại quân chạy tới. Tính số binh trạm hợp lại dọc đường đã đạt đến mười sáu vạn nhân mã.

Tĩnh Vương cau mày, phòng ngự trong kinh thành mới hơn hai vạn người, mà đại doanh Kinh Giao có đến bốn vạn. Ai mà ngờ lão Quốc Cữu lại dám từ bỏ biên cảnh, dẫn toàn bộ nhân mã tới.

Nếu nói đến sức chiến đấu, đại doanh Kinh Giao hàng năm đóng ở ngoài kinh thành, không thể so sánh với đại quân phương bắc. Tình huống trước mắt nguy cấp, bọn họ chỉ đành tiến hành phòng ngự, chờ đợi viện binh của Quách Thiên Tín.

Trong dãy núi cách Trung Đô không xa, Văn Nhữ Hải sai người cắm quân kỳ, các tướng sĩ sẵn sàng đợi mệnh lệnh. Chu Thiên Giáng và Quách Dĩnh hiểu rất rõ dãy núi này, hai người từng trèo đèo lội suối trốn người của thanh lâu đuổi giết.

- Thiên Giáng, ngươi và Tứ Hoàng tử đợi ở đây, ta suất lĩnh đại quân đến vây thành. Văn Nhữ Hải nhìn sắc trời đã muộn, đi tới nói với Chu Thiên Giáng một tiếng. Qua cuộc nói chuyện đêm trước, Văn Nhữ Hải đến xưng hô cũng thay đổi, gọi thẳng tên hắn chứ không dùng "đại nhân" nữa.

- Văn thúc, Thiên Giáng thân là chủ soái đại quân, sao có thể trốn ở phía sau. Mặc kệ như thế nào, Thiên Giáng phải cùng tiến cùng lui với các huynh đệ. Chu Thiên Giáng cao giọng nói.

Dạng chiến đấu lấy nhiều đánh ít này, huống chi mình còn ở trong thành mai phục, Chu Thiên Giáng chắc chắn phải mượn cơ hội này lập uy. Mặc kệ ở thời nào, những người cùng nhau trải qua sống chết đều nảy sinh một dạng cảm tình đặc biệt. Cơ hội tốt như vậy, Chu Thiên Giáng không muốn bỏ qua.

- Thiên Giáng, đao tiễn không có mắt, dù cuộc chiến nhỏ đến đâu cũng có chết chóc. Nghe lời thúc, ở lại đây cùng Tứ Hoàng tử chờ đợi tin tức. Chỉ cần thành trì vừa phá, ta lập tức phái người đến báo với các ngươi. Văn Nhữ Hải lo lắng nói.

- Văn Tướng quân không cần khuyên bảo, Thiên Giáng nếu quyết định, nhất định sẽ theo quân. Chu Thiên Giáng ưỡn ngực ngưỡng cổ, khí thế không hề yếu.

Văn Nhữ Hải tán dương gật đầu: - Nếu đại nhân nói như vậy, mạt tướng nghe lệnh.

Chu Thiên Giáng quay đầu lại: - Quách Dĩnh, muội dẫn theo thân binh của ta phụ trách bảo hộ Tứ Hoàng tử và Ngọc Cách Cách ở đây.

- Không được, muội muốn đi theo huynh. Quách Dĩnh dẩu môi, kiên quyết nói.

- Nha đầu muội đó, làm loạn cái gì, không thể đi, nghe lời. Chu Thiên Giáng tức giận nói.

Ngọc Cách Cách nhìn Chu Thiên Giáng, đi tới bên cạnh Quách Dĩnh: - Dĩnh Nhi tỷ tỷ, thôi đi, hay là nghe lời Thiên Giáng ca, chúng ta ở đây chờ.

Quách Dĩnh bất mãn trừng mắt nhìn Chu Thiên Giáng: - Đồ heo thối, chỉ biết tức giận. Quách Dĩnh làu bàu một câu, yên lặng gật đầu. Mặc dù ở nơi này rất an toàn, nhưng trong lòng của Quách Dĩnh lại lo lắng nhiều hơn.

Tứ Hoàng tử chắp tay với Văn Nhữ Hải: - Văn Tướng quân, vất vả cho ngài rồi. Đoạn y nhìn sang Chu Thiên Giáng: - Ngươi cũng cẩn thận một chút.

Đừng nhìn Chu Thiên Giáng cả ngày miệng toàn nói bậy, nhưng Tứ Hoàng tử cảm thấy người này đối đãi với bằng hữu vẫn không tệ. Dù ở Thục Thiên Phủ nguy hiểm tới mức nào, Chu Thiên Giáng cũng không bỏ rơi bọn họ một mình chạy trốn, chỉ với điểm này Tứ Hoàng tử cảm thấy người này chơi được.

Tứ Hoàng tử không để cho đội thân binh của Chu Thiên Giáng lưu lại, đừng nhìn người tới từ kinh thành còn lại chưa đến hai mươi người, nhưng trải qua lễ rửa máu, trong ánh mắt họ càng thêm dũng mãnh.

Trên cửa thành Trung Đô, một đội quan binh lười nhác dựa vào cửa thành, đối với bọn họ mà nói làm quân lính chỉ là cho qua ngày. Phía nam có đại doanh Trấn Nam canh giữ, nước Đương Vân cũng không tấn công không đến nơi đây.

Một tên đang cắn cỏ bỗng nhìn phía trước, đột nhiên người này dụi dụi con mắt.

- Sao, sao lại có đại đội nhân mã lại đây? Lính hộ thành này nghi hoặc hỏi người bên cạnh.

Chu Thiên Giáng thân làm chủ soái, vốn nên đi đầu đội ngũ. Nhưng Văn Nhữ Hải vừa thấy cửa thành mở rộng ra, liền giơ mâu ra: - Xông lên!

Cả toán tướng sĩ Trấn Nam vọt vào như sói, Chu Thiên Giáng thì chổng mông tụt lại phía sau. Chu Nhất suất lĩnh đội thân binh bất đắc dĩ đi theo, nghĩ bụng ngươi cùng tới làm gì, đây không phải là mất mặt sao.

Trung Đô phủ căn bản không hề chống cự, bọn họ thấy là đại quân "của mình", quan cửa thành còn ngây ngô xếp hàng đón tiếp. Văn Nhữ Hải cũng hồ đồ, xem tình hình như vậy không giống tạo phản.

Văn Nhữ Hải cũng không quản nhiều như vậy, bèn suất lĩnh nhân mã chạy thẳng đến phủ nha. Chu Thiên Giáng vào cửa thành, Chu Nhị khẩn trương chạy ra đón.

- Đại nhân, vừa mới nhận được mật báo kinh thành, Quốc Cữu Gia động thủ.

Chu Thiên Giáng mừng rơn, thật tốt quá, hắn chỉ sợ không động thủ. Niêm Can Xử truyền tin nhanh nhất, nếu bọn họ vừa mới nhận được, Trung Đô chắc chắn vẫn chưa biết tình hình, khó trách thuận lợi như vậy.

- Mẹ nó, lão tử còn muốn oai phong một chút, không ngờ mọi người chạy hết. Chu Tam Chu Tứ, lập tức dẫn người đến các phủ nha tịch thu bạc cho ta. Chu Nhị, bảo ám thủ trong thành liệt kê danh sách quan viên, xem có thể sử dụng được không.

Chu đại quan nhân căn dặn xong lại phái người đến dãy núi đón đám người Tứ Hoàng tử, lo xong những việc này rồi mới chạy tới phủ nha.

Trong phủ nha, Phủ Doãn Triệu Minh Xuân đang tức giận bất bình chỉ trích Văn Nhữ Hải, các quan thành đi theo cũng kêu oan. Chu Thiên Giáng không hơi đâu hỏi, trực tiếp nhốt toàn bộ vào đại lao. Trung Đô phủ là nơi thương tâm của Chu đại quan nhân, chẳng những từng ngồi tù ở đây, còn làm cả quy nô, cho nên hắn không có một chút ấn tượng tốt đối với những quan viên này.

Quách Dĩnh vào thành, dẫn người chạy đến thanh lâu kia. Kết quả thanh lâu sớm đã đổi mới bà chủ, khiến Quách Dĩnh sai người đánh cho một trận tơi tả.

Toàn thành Trung Đô phủ đều loạn cả lên, Văn Nhữ Hải vội vàng tụ họp lính hộ thành. Còn Chu Thiên Giáng lại dẫn theo Chu Nhất, bắt đầu thẩm vấn Phủ Doãn Triệu Minh Xuân. Bị Chu Nhất dùng khổ hình, Triệu Minh Xuân lập tức khai ra ngân khố bí mật ở Trung Đô.

Chu Thiên Giáng lúc này mới biết, không ngờ tên này thiết lập ngân khố bí mật trong tử lao, khó trách người của Niêm Can Xử không tra được.

Nhìn từng rương bạc, Chu Thiên Giáng vui đến phát điên. Hắn lệnh Chu Tứ sai ám thủ Niêm Can Xử tìm chỗ tạm thời giấu bạc đi. Hiện tại kinh thành hỗn loạn, không cần phải đem bạc đưa đến đó.

Trung Đô đại lao kín hết chỗ, Chu Thiên Giáng hạ lệnh thả hết người già yếu, còn người trẻ tuổi đều sung vào quân doanh. Mặc kệ phạm tội gì, toàn bộ miễn hết.

Chu Thiên Giáng chiếm gọn Trung Đô, chẳng những có bạc, đại quân Trấn Nam cũng tăng nhân số, từ hai vạn biến thành ba vạn. Văn Nhữ Hải lâm vào đường cùng, chỉ có thể phá vỡ biên chế vốn có, gộp lại cả mới và cũ. Chỉ như vậy mới có thể để người già dẫn ra những lính hộ thành Trung Đô và phạm nhân.

Nếu Chu Thiên Giáng là chủ soái, hắn phải có cờ hiệu chủ soái. Trước khi vào thành, Văn Nhữ Hải là phiên hiệu đại doanh Trấn Nam, dùng đại kỳ chữ "Văn". Hiện tại thì khác, bởi vì Chu Thiên Giáng truyền "khẩu dụ Hoàng thượng" tiếp quản binh quyền. Điểm này cực kỳ quan trọng, chẳng khác gì thành lập lính mới, bởi vì đều phải ghi vào sử sách nên tuyệt không thể sơ sài. Ai là chủ soái, nhất định phải có cờ hiệu của người đó. Chu Thiên Giáng cũng không rảnh hỏi những việc này, toàn bộ giao cho Quách Dĩnh xử lý. Dù sao Quách Dĩnh đi theo cha nàng học được không ít, nàng biết rõ những chuyện này.

Trong danh sách Chu Nhị cung cấp, Chu Thiên Giáng tạm thời tuyển ra mười mấy người tạm tiếp nhận mọi sự vụ ở Trung Đô phủ. Trong số đó có mấy người là của Niêm Can Xử, Chu Thiên Giáng khá yên tâm.

Toàn bộ đều tương đối đâu vào đấy, đám người Chu Thiên Giáng và Văn Nhữ Hải ngồi trong đại sảnh bắt đầu thương nghị.

- Đại nhân, căn cứ tuyến báo kinh thành, Quốc Cữu Gia lần này suất lĩnh mười sáu vạn đại quân xuôi nam, chỉ sợ ở phía kinh thành nguy hiểm. Chu Nhị nói trước tiên.

- Mười sáu vạn? Chu Thiên Giáng và Văn Nhữ Hải đều giật mình kinh hãi.

- Văn thúc, phía đại doanh Trấn Nam có thể điều động bao nhiêu binh lực hồi kinh? Chu Thiên Giáng bị con số mười sáu vạn này dọa cho hoảng sợ.

- Nhiều nhất có thể điều khiển năm vạn tinh binh, bằng không nước Đương Vân một khi xâm phạm, căn bản không ngăn nổi. Văn Nhữ Hải cau mày nói. Tuy tối qua Chu Thiên Giáng đã kể chuyện của Chu gia, nhưng Văn Nhữ Hải không đoán được quốc cữu Chu Diên Thiên sẽ từ bỏ thủ biên cương mà dẫn đại binh tiến đến.

- Con bà nó! Xem ra người của chúng ta cũng phải khẩn trương hồi kinh cứu viện rồi. Văn thúc, thừa dịp Thục Thiên Phủ không phản ứng gì, sáng sớm mai lập tức dẫn binh vây công Thục Thiên Phủ.

- Còn quan viên ở đây làm thế nào?

- Trước tiên giam giữ, đợi kinh thành giải vây rồi nói sau. Chu Thiên Giáng nghĩ bụng nào có ở không mà quản bọn họ làm cái khỉ gió gì.

- Tốt lắm, ta lập tức đi an bài, chuẩn bị thêm dụng cụ công thành. Chu Diên Thiên vừa gây chuyện, đứa con trai này của y chắc chắn nhận được tin tức. Phía Trung Đô không ngờ chúng ta lại kéo đại quân đến đây, cho nên chiếm rất dễ dàng. Có điều tin chắc Chu Đại Trung lập tức sẽ nhận được tin tức, giấu diếm cũng không được, xem ra ngày mai sẽ có một trận đánh ác liệt. Văn Nhữ Hải nói xong, bắt đầu đi an bài thống lĩnh các đội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.