Thiên Giáng Đại Vận

Chương 44-2: Lo lắng của Tĩnh Vương (2)



- Ha haTốt Tiểu tử giỏi! "Khụ...Khụ" Tĩnh Vương hưng phấn ho một trận, nhưng khí sắc tốt hơn ban nãy rất nhiều.

- Chu Thiên Giáng đã thống lĩnh binh mã đến cứu giá, chỉ cần chúng ta kiên trì giữ thành thì tuyệt đối có thể thắng trận chiến này. Chu Diên Thiên cố ý thả lỏng cổng phía tây chính là muốn ép huynh đệ chúng ta trốn ra cổng phía tây, chỉ cần huynh đệ chúng ta vừa ra khỏi kinh thành thì một nửa thiên hạ này sẽ rơi vào tay nhà Chu rồi. Hiện nay các đô phủ đều đang xem chừng, một khi huynh trốn ra thì thiên hạ chắc chắn sẽ đại loạn. Vì vậy kể cả phải chết huynh cũng phải tồn vong cùng kinh thành. Trên mặt Thành Võ Hoàng lạnh lùng, lộ ra niềm tin kiên cường.

- Hoàng huynh! Không cần thay chủ soái, chính là thân thể suy sụp của thần đệ đây. Thần đệ vẫn muốn kiên trì đến khi tên tiểu tử Chu Thiên Giáng kia đến. Tĩnh Vương nói xong, khoát tay: - Nào! Thay quần áo cho bản vương!

- Tĩnh đệ! Hoàng huynh không thể đồng ý với đệ được, trẫm đã quyết định, thay Sở Vân tiếp nhận vị trí của đệ. Đệ hãy yên tâm dưỡng thương đi! Thành Võ Hoàng lắc đầu nói.

- Không! Lúc này mà thay người thì cứ coi như có thể trấn an quần thần thì cũng không thể trấn an được bách tính trong thành. Một khi có kẻ thông đồng với địch, rải tin đồn nói chủ soái giữ thành bị thương nặng không dậy được thì trong thành chắc chắn sẽ đại loạn. Hoàng huynh! Hiện giờ những người có thể tin tưởng được trong thành không nhiều, muốn bảo vệ Đại Phong thì phải dựa vào con cháu của Lý gia chúng ta mà thôi. Cứ coi như gắng gượng thì đệ cũng gắng đến khi viện quân xuất hiện. Người đâu! Thay quần áo! Tĩnh Vương cố chấp nói.

Thái thái y cảm động nhìn Tĩnh Vương, bình thường đều nói Tĩnh Vương là một Vương gia lười nhác không hỏi đến triều chính. Nhưng lúc quan trọng thì ông ta lại là trụ cột vững chắc của Đại Phong.

Nhìn Tĩnh Vương một lần nữa mặc áo giáp chỉnh tề, Thành Võ Hoàng lui về sau hai bước, vái một cái thật sâu.

- Tĩnh đệ! Đợi qua lúc khó khăn này, đệ muốn ngai vàng huynh cũng sẽ đồng ý với đệ. Thành Võ Hoàng nghiêm túc nói.

Đám người Thái thái y đợi nghe thấy thế, bị hù dọa ngã quỵ xuống đất. Tĩnh Vương đảo mắt: - Huynh đừng nói thế! Đệ cũng không có sức cai trị thiên hạ. Đến lúc đó, Hoàng huynh làm chủ hôn cho Ngọc Nhi là được rồi. Tất nhiên, nếu như Ngọc Nhi không bằng lòng thì đệ cũng không thể chỉ bừa được.

Tĩnh Vương nói xong đi về phía trước hai bước, miệng đau đớn. Nhưng Tĩnh Vương vẫn cắn răng, kiên trì đi ra ngoài.

Trong Thái y viện, hai viên quan y một tả một hữu đỡ Tĩnh Vương dậy. Lúc sắp ra đến cổng, Tĩnh Vương đẩy viên quan y ra, nhìn Thành Võ Hoàng.

Thành Võ Hoàng không còn cách nào khác, gật đầu. Hai huynh đệ đổi sang vẻ mặt nhẹ nhàng hơn, đồng thời sánh vai bước ra ngoài.

Bên ngoài cửa Thái y viện, văn võ bá quan lo lắng chờ đợi. Không ít người đoán, đoán chừng Tĩnh Vương sắp không xong rồi, bảo một mình Thành Võ Hoàng vào để dặn dò chuyện hậu sự. Nhưng nhìn thấy Thành Võ Hoàng và Tĩnh Vương bước ra ngoài giống như không có chuyện gì, chúng thần được một phen kinh ngạc.

Tĩnh Vương ôm quyền: - Ha ha, lão phu không cẩn thận bị ngã một cái ở trên tường thành. Kết quả là đám tiểu tử kia không yên tâm, nhất định đưa ta đến đây. Không sao rồi! Mọi người yên tâm, Tĩnh Vương ta không dễ chết như vậy đâu.

Tĩnh Vương nói như vậy, hơn nữa vẻ mặt của ông ta thật sự không hề gì, chúng thần lúc này mới hiểu, sợ bóng sợ gió một hồi. Phải biết lúc này chủ soái rời khỏi thì đây là một sự đả kích với toàn đại quân giữ thành.

- Người đâu! Tĩnh Vương giữ thành có công, đặc biệt thưởng long niện của trẫm đưa Tĩnh Vương về doanh trại. Thành Võ Hoàng biết, hiện tại Tĩnh Vương không cưỡi được ngựa. Làm như vậy mặc dù có vi phạm quy tắc của tổ tông nhưng cũng là không còn cách nào khác.

Quần thần vừa nghe Hoàng thượng muốn dùng long niện của mình để đưa Tĩnh Vương về doanh trại, mặc dù cảm thấy có chút hơi quá nhưng người ta là huynh đệ nên quần thần không nói được gì nữa.

Cửa nam lại truyền tới chiến sự, Sở Vương tướng quân thống lĩnh quan binh lại một lần nữa đánh lui quân địch, quần thần vừa nghe liền phát ra những tiếng hoan hô vui mừng. Tĩnh Vương cười khổ một cái, trong lòng ông hiểu rõ ràng nhất tình hình thật sự. Trang bị và quân nhu giữ thành sắp dùng hết rồi, chỉ e kiên trì không được mấy ngày nữa. Nếu như Chu Diên Thiên liên tục phát động công kích thành thì chỉ có thể dựa vào sức người mà liều mạng thôi.

Lúc này Thành Võ Hoàng lệnh cho Lý Hồng đến cửa nam khao thưởng tướng sĩ giữ thành, đồng thời truyền tin Tĩnh Vương vẫn bình an đến Sở Vân tướng quân. Ngoài ra, tiến hành thông báo trong toàn thành tin Chu Thiên Giáng giết chết chủ soái Bắc Bộ Phương Đại Đồng.

Quan sai kinh thành dồn dập chạy đi bẩm báo. Trong lúc nhất thời, Chu Thiên Giáng lại một lần nữa phải làm ổn định lòng dân kinh thành.

Nhưng Chu đại quan nhân lúc này đang nhìn "Thiên Bồng đại quân" của hắn, mặt mày cau có. Lần tập luyện này mới làm cho Chu Thiên Giáng hiểu được, nếu như không luyện tập tốt, đến kinh thành bọn họ chẳng khác gì đi tìm cái chết. Trừ phi Chu Diên Thiên nhát chết, bị bọn chúng hù dọa, nếu không thì một kỵ binh hạng nặng tấn công mới có thể làm "vỡ tung" cả đại quân.

Lúc này Chu Thiên Giáng hạ lệnh, trong khi huấn luyện không nghiêm túc thì đánh tại chỗ năm mươi gậy, đuổi ra khỏi quân đội.

- Đại nhân! Nhạc Định Sơn tướng quân phái người đến báo, hôm nay tập quân lại chết hai người. Nhạc tướng quân xin chỉ thị, nới lỏng một chút có được không? Quan truyền lệnh đến trước xe chủ soái, lớn tiếng bẩm báo.

Chu Thiên Giáng cau mày, mới có bốn ngày, mỗi ngày trong khi tập luyện đều có binh lính bị đánh chết. Nhưng không làm như vậy thì căn bản không thể kích thích "ác tính" trong những con người này.

- "Chết tiệt!" Xưa nay có ai sinh ra mà không phải chết, chết một hai người thì sợ cái gì. Tất cả đều phải luyện tập kiên cường hết sức cho ta, luyện như vậy mới có thể có kết quả. Đại Ngưu! Ngươi tự mình qua đó, truyền đạt một lần những lời của ta cho sáu đội người ngựa nghe. Chu Thiên Giáng mặt lạnh lùng nói.

Đại Ngưu nhìn Hà Dương, lên trước cẩn thận hỏi: - Đại nhân! Truyền một lần những lời Ngài vừa nói sao ạ?

Chu Thiên Giáng tức giận khoát tay áo: - Chính là truyền theo ý ta nói đó.

Chu Thiên Giáng quả thật không có cách nào khác, không nhẫn tâm bắt tập luyện thì căn bản bọn họ chỉ là một đám ô hợp mà thôi. Ngày thứ nhất bày ra trận địa, không đợi thổi kèn đã xông vào, chính mình rối loạn trước.

Đại Ngưu kiên trì đánh ngựa chạy đến sáu phương trận lớn, vừa chạy, miệng vừa lẩm bẩm.

- Hình như là nóiCon người từ xưa đến nayThải ra cái gì? Nhịn (kìm nén) cũng phải luyện? Lúc ấy Đại Ngưu căn bản nghe không hiểu câu mà Chu Thiên Giáng nói có ý gì. Nhưng hắn ta sợ bị mắng nên cũng không dám bảo Chu đại quan nhân nói lại một lần nữa. Từ sau buổi tối hôm đó, Đại Ngưu chịu không ít lời mắng nên bây giờ hắn ta vừa nhìn thấy mặt của Chu Thiên Giáng thì trong lòng vô cùng sợ hãi.

Hay thật! Chu Thiên Giáng tính tìm người có học vấn, khi những câu nói hay đó đến được sáu phương trận lớn thì đã trở nên không ra gì nữa rồi.

- Các đại doanh trại nghe đây! Chủ soái đại nhân nói: Trong lúc tập luyện không được phép "thải ra", chỉ kìm nén mới có thể luyện được. Kìm ném mà chết một hai người có là gì, như vậy mới có thể có kết quả.

Chu Thiên Giáng vừa nghe thấy cổ họng "thô kệch" của Đại Ngưu hô lên những lời đó thì hận không thể nhảy từ trên xe xuống tát chết hắn. Bất đắc dĩ, Chu đại quan nhân chỉ có thể tự mình đến sáu phương trận lớn một lần. Vừa an ủi tướng sĩ vừa nghiêm lệnh các pháp trận, không được lơi lỏng, càng nghiêm càng tốt.

Cả đại quân vừa đi vừa luyện, Đại Ngưu và Hà Dương bị Chu Thiên Giáng giao cho Chu Nhất, để gã ta huấn luyện chết thì thôi. Còn bản thân Chu Thiên Giáng cũng không rảnh rỗi gì, tiếp tục khổ luyện dưới sự dạy dỗ của Lâm Phong. Đến tận ngày thứ tám, Chu Thiên Giáng và Văn Nhữ Hải mới coi như có chút hài lòng. Ít nhất đưa ra quân lệnh thì trận hình cũng hơi ra dáng rồi, không giống như lúc đầu: Lệnh cờ vừa vung lên thì đã loạn giống như ổ gà vậy, binh không tìm được tướng, tướng cũng không tìm được binh của mình đang ở đâu.

- Thiên Giáng! Tốc độ hành quân của chúng ta có phải là quá chậm không? Văn Nhữ Hải lo lắng hỏi.

- Văn thúc! Đại quân như này của chúng ta, đến sớm thì có tác dụng gì chứ. Nếu như để những người này giữ thành còn được, nhưng anh dũng ra trận thì chẳng khác gì tăng công lao cho người ta. "Mài dao không làm lỡ công đốn củi", chỉ cần luyện binh tốt thì muộn mấy ngày cũng không sao. Nếu không thì sau khi đi, vừa ra trận là có thể làm cho khí thế đại quân của Chu Diên Thiên tăng lên ngay. Mấy người của bọn chúng đi qua đi lại là có thể làm vỡ tung đại quân của chúng ta, đến lúc đó, kinh thành sẽ không còn một chút hi vọng gì nữa. Chu Thiên Giáng tâm trạng trĩu nặng nói.

Đừng thấy kiếp trước Chu Thiên Giáng không phải là lính, nhưng những kiến thức về huấn luyện quân sự hắn ta nắm được không ít. Mặc dù nói trong lịch sử không ít cuộc khởi nghĩa của nông dân thành công, thật ra những cuộc khởi nghĩa đó sau khi trải qua những trận đổ máu, đã có đầy đủ "ác tính". Nếu như vừa ra trận liền để bọn họ đối mặt với đại quân chủ lực thì bảo đảm rằng không một người nào có thể thành công, một trượng là có thể đánh cho bọn họ nhụt chí rồi. Chiến tranh rèn luyện dũng khí con người, thắng lợi càng có thể nâng cao sĩ khí của đại quân. Vì vậy nói, trận chiến đầu tiên của Chu Thiên Giáng với Chu Diên Thiên tuyệt đối không được thất bại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.