Thiên Giáng Đại Vận

Chương 85-2: Ồ ạt kéo đến (2)



Chu Thiên Giáng đang lo lắng An Sát Viện nên thiết lập ở vị trí nào, bỗng nhiên cảm thấy "Ferrari" ngừng lại.

- Đại Ngưu, chuyện gì vậy? Chu Thiên Giáng hét ra ngoài xe.

- Đại nhân, ngài mau ra đây xem một chút đi. Cái này... hình như là đang đợi ngài đấy. Đại Ngưu nói xong liền vươn tay mở cửa xe ra.

Chu Thiên Giáng nghi hoặc nhìn Đại Ngưu mở cửa xe, hắn bước xuống xe rồi quan sát, xe ngựa vừa mới đi vào đường chính về phủ đệ của hắn. Thú vị thật, xe quan kiệu nhỏ chen kín mít từ cửa phủ cho đến ngả rẽ.

- Đây là... Có phải chuẩn bị ăn hôi người giàu không? Chu Thiên Giáng nhìn dòng người đen nghịt, da đầu có chút tê tê.

Người đầu phố vừa bắt gặp Chu Thiên Giáng liền ồ ạt xông tới.

- Chúc mừng Chu đại nhân!

- Chúc mừng Chu đại nhân!

- Thiên Giáng huynh, hôm nay nhà ta đã chuẩn bị tiệc rượu, huynh nhất định phải đến đó!

Một đám quan viên vây quanh Chu Thiên Giáng, mặt tươi rói như thể người ta vừa mới cưới vợ, người hầu của những quan viên còn mang cả lễ vật tới.

- Chư vị đại nhân, việc này... thật ngại quá. Hôm nay hạ quan quả thật hơi mệt, không đến tiệc rượu được. Tuy nhiên, nếu chư vị đại nhân đều chuẩn bị lễ mọn, tại hạ từ chối thì bất kính rồi. Đại Ngưu, khẩn trương bảo Chu Nhất bày bàn lớn ở cửa phủ, mỗi vị đại nhân đưa lễ vật đều ghi lại, đừng làm sai đấy. Chu Thiên Giáng phân phó một tiếng, vừa đi vừa chắp tay chào hỏi.

Đại Ngưu cao hứng chạy bon bon vào phủ, lần này phát tài rồi, chắc có thể chất đầy cả hậu viện.

Chu Thiên Giáng nóng đến đầu đẫm mồ hôi, cuối cùng cũng chen vào cửa nhà mình. Bên trong, Chu Thiên Giáng đau cả đầu, trong sân vẫn còn một đống người nữa.

Chu Thiên Giáng thầm thở dài một tiếng, khó trách Thành Võ Hoàng phải hạ độc đao. Tại triều Đại Phong, quan viên đút lót hối lộ trên căn bản là công khai hóa, nếu thật sự bắt hết, chỉ sợ khi thượng triều còn mỗi mình Hoàng thượng.

Sau khi Chu Thiên Giáng đuổi chư vị quan viên đi hết, hắn mệt rã cả chân. Chức "Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật" hắn làm cũng thoải mái, căn bản không cần dò trong dò ngoài, cứ chiếu theo danh sách tặng quà mà bắt người là chuẩn.

- Đại nhân, nhà kho chất đầy hết rồi, mấy thứ này làm sao bây giờ? Chu Nhất thân là Đại tổng quản, y nhìn đống lễ vật mà phát hoảng.

- Có thể bán thì bán đi, không thể bán thì giữ lại trước. Bà nội nó, lần sau phải dán thông cáo, hôm nay chúng ta không nhận lễ vật, chỉ nhận vàng và bạc. Dứt lời, Chu đại quan nhân sải bước đến hậu viện, hai chân hắn mệt muốn rã gân rồi, phải mau mau đi nghỉ ngơi.

Bọn Chu Nhất, Hạ Thanh nhìn Chu Thiên Giáng đi khỏi, thầm nhủ quan viên đáng xấu hổ nhất của triều Đại Phong chỉ sợ không có ai khác ngoài vị quan nhân này của chúng ta.

Công văn Hoàng cung thông cáo nhanh chóng được phát đến từng phủ nha. Không ít quan viên vừa nhìn thấy Thành Võ Hoàng coi trọng Chu Thiên Giáng như vậy, bọn họ hối hận đã đưa thiếu lễ vật.

Trước kia khi lão Thái Hậu còn tại vị, vì phải kiềm chế hoàng quyền cho nên quan viên tặng lễ cho nhau đã thành phong trào, làm vậy là để kéo bè kết phái. Sau này hai mẹ con Thành Võ Hoàng công khai mâu thuẫn, làn sóng đút lót hối lộ từ chỗ tối bước ra chỗ sáng. Do Thành Võ Hoàng cần đại thần trong triều ủng hộ nên chỉ có thể ẩn nhẫn. Hơn nữa trong cuộc chiến ở kinh thành, biểu hiện của các quan coi như chính nghĩa, mỗi người đều cảm thấy mình là một thần tử có công, điều này càng làm cho Thành Võ Hoàng khó mà xuống tay.

Nhưng từ khi Tứ Hoàng tử đem bạc thuế về kinh, Thành Võ Hoàng chỉ biết không chỉnh đốn thì không ổn. Toàn bộ triều Đại Phong đoạt lại mấy ngàn vạn lượng thuế phú, không ngờ bị những thần tử đó tham nhũng đến một nửa. Tiếp tục như vậy, triều Đại Phong sớm muộn gì cũng bị sâu mọt gặm sạch.

Thành Võ Hoàng hạ quyết tâm chỉnh đốn triều cương, nhưng việc làm đắc tội với người khác này lại không tìm thấy ứng cử viên thích hợp. Bởi vì sau lưng không ít quan thự đều có quan hệ hoàng thất thân thích, chỉ cần là người thân của hậu cung, người bình thường không làm được gì. Nếu để cho Tĩnh Vương ra mặt, Thành Võ Hoàng sợ mang tiếng mượn gió bẻ măng. Dù sao Tĩnh Vương là hoàng thân, các quan viên sẽ thấy Hoàng thượng đã dùng hết người, bắt đầu bỏ đi thế đối địch.

Hôm nay Chu Thiên Giáng vào triều trả roi đã trúng tâm ý của Thành Võ Hoàng. Trong toàn bộ triều Đại Phong, tiểu tử này là người thích hợp nhất. Cứ như vậy, Thành Võ Hoàng thuận nước đẩy thuyền, cho Chu Thiên Giáng quyền lợi cực lớn.

Chu Thiên Giáng mệt mỏi cả ngày, đang nằm trên giường hưởng thụ màn xoa bóp của Đại Ngưu, chợt thấy Chu Nhị từ bên ngoài đi vào.

- Đại nhân, Cửu Môn Đề Đốc Sở Vân đại nhân phái người gửi thiệp mời, mời ngài đi một chuyến.

- Sở Vân? Người này sợ cái gì, cho dù y tham không ít, lão tử cũng sẽ không động đến y. Nói cho người tới, đã nói ta hôm nay thân thể không tốt, không thể đi được. Chu Thiên Giáng không buồn ngẩng đầu, phân phó một tiếng.

Chỉ lát sau, Chu Nhị lại đi vào, Chu Thiên Giáng mất kiên nhẫn nói: - Sao vậy, còn chưa đi à? Má nó, không để người ta ngủ gì hết.

Chu Nhị cười bất đắc dĩ: - Đại nhân, lại có một người, lần này chỉ sợ ngài không thể nghĩ ra là ai.

- Bà nó, dù là ai lão tử cũng không đi! Cả buổi chiều Chu Thiên Giáng đã đi khắp nơi tìm địa điểm làm việc, hắn mệt đứt hơi rồi.

- Đại nhân, là Quách lão phu nhân... mời ngài đến quý phủ một chuyến. Chu Nhị cười nói.

- Ai? Bà nội của Dĩnh tử? Ta khinh! Tại sao nàng ta cũng tham gia luôn vậy?

Chu Thiên Giáng nói xong bèn phất tay bảo Đại Ngưu dừng lại.

Chu Thiên Giáng suy nghĩ một lúc, người khác có thể không đi, Quách lão phu nhân cho mời, vậy cũng không thể không đi. Bằng không lão thái thái mà mất hứng, đem Quách Dĩnh gả cho người khác thì phiền toái.

- Ôi... Khổ quá! Đại Ngưu, kêu Hạ Thanh chuẩn bị chút lễ vật, phủ tướng quân cho mời thì không thể không đi. Dứt lời, Chu Thiên Giáng xuống giường mặc quan phục trong cung mới ban cho.

Lúc này sắc trời đã tối, Chu Nhất sợ có nguy hiểm, y cùng Hạ Thanh hộ tống Chu Thiên Giáng đi vào Quách phủ.

Vào cửa phủ liền thấy Quách Dĩnh mặc váy dài hồng nhạt mỉm cười đứng trong sân. Thấy Quách Dĩnh, tâm tình oán thán của Chu Thiên Giáng lập tức thăng lên chín tầng mây.

- Dĩnh tử, hôm nay tại sao không đến công xã, bà chủ muội làm không đủ tư cách. Chu Thiên Giáng nói xong liền đến ôm eo nhỏ của Quách Dĩnh.

- Muốn chết à, mau buông tay, bà nội còn ở đại sảnh nhìn huynh đấy. Quách Dĩnh giật mình khẩn trương né tránh.

- Sợ cái gì, bà nội đồng ý rồi. Nếu không phải lão yêu bà Thái hậu kia chết rồi, có lẽ muội đã xuất giá rồi.

Quách Dĩnh đỏ mặt:

- Thiên Giáng, ngày mai muội gọi Ngọc nhi cùng đến phủ chúc mừng huynh.

- Ha ha, vậy lúc đó chúng ta lén động phòng một chút, tốt nhất là song phi.

Quách Dĩnh nghe thấy liền trừng mắt nhìn Chu Thiên Giáng: - Đáng ghét, mặc kệ huynh luôn! Rồi nàng thẹn thùng chạy tới hậu viện, chưa được vài bước, nàng vẫn không quên quay lại dặn dò: - Ngày mai ở quý phủ chờ bọn muội.

Chu Thiên Giáng vui vẻ cười hai tiếng, vừa quay đầu thì thấy Đại Ngưu cũng cười trộm hì hì: - Cười con khỉ, hèn gì Dĩnh tử không cho ta ôm, hoá ra tiểu tử ngươi làm kỳ đà cản mũi. Ta cảnh cáo ngươi, lần sau gặp phải tình huống này thì trốn xa chừng nào tốt chừng ấy. Chu Thiên Giáng giận dữ chửi một tiếng, sải bước đi về hướng đại sảnh.

Trong đại sảnh, lão phu nhân ngồi ngay ngắn dưới đèn, Chu Thiên Giáng vào cửa liền thi lễ trước.

- Vãn bối Chu Thiên Giáng, bái kiến lão phu nhân.

- Thiên Giáng, không cần khách khí, ngồi đi.

Chu Thiên Giáng liền an vị. Nhìn sắc mặt lão phu nhân không mấy dễ chịu, hắn không biết lão thái thái tìm hắn có chuyện gì, đoán chừng là việc quan viên trong triều. Chu Thiên Giáng suy nghĩ đối sách trong đầu.

- Thiên Giáng, chiều hôm nay... Ngạc Quý Phi có đến đây. Quách lão phu nhân nói.

- Hả? Ngạc Quý Phi? Mẹ ruột của Đại Hoàng tử?

Quách lão phu nhân gật đầu: - Ngạc Quý Phi nhờ ta thay người chuyển cho ngươi một phong thư. Vốn lão thân không muốn đáp ứng, tiếc rằng nhà mẹ đẻ Ngạc Quý Phi và ông của Dĩnh nha đầu có chút quan hệ, cho nên lão thân xem như hoàn trả một phần ân tình cho họ vậy.

Đoạn Quách lão phu nhân lấy ra một phong thư không có dấu phong từ trên bàn. Chu Thiên Giáng khẩn trương nhận lấy, không biết bên trong viết gì.

Chu Thiên Giáng rút lá thư ra, phát hiện đây là một dãy danh sách cực dài.

- Lão phu nhân, đây là? ? Chu Thiên Giáng nghi hoặc nhìn Quách lão phu nhân.

- Ôi! Lão phu nhân thở dài một tiếng: - Còn không phải chức An Sát Sứ này của ngươi làm loạn sao, đây là danh sách mà Đại Hoàng tử liệt kê, ý là không cho ngươi động đến bọn họ. Thiên Giáng, ngươi không nên nhận chức vị này. Đừng nhìn quyền lợi lớn của nó mà để bản thân ngươi lâm vào cảnh tranh chấp của quần thần. Lão phu nhân thở dài lắc đầu.

- Cái gì, không ngờ còn dùng cách này để uy hiếp cháu? Sắc mặt Chu Thiên Giáng trầm xuống.

- Không phải uy hiếp, là giao dịch. Ngạc Quý Phi cam đoan nếu ngươi không động đến các quan viên trong đó, người có thể cam đoan ngươi và Huyền Minh bình an vô sự.

Chu Thiên Giáng nhíu mày: - Bà nội, bà cảm thấy cháu nên làm sao đây?

Chu Thiên Giáng chỉ sợ lão phu nhân cũng tham gia vào vụ này, nói như vậy, hắn quả thật tiến thoái lưỡng nan.

- Cháu ngoan à, ta biết ngươi đang suy nghĩ gì. Yên tâm đi, bà nội không có già đến hồ đồ đâu. Làm như thế nào là chuyện của ngươi, trên dưới Quách phủ tuyệt đối sẽ không nhúng tay. Lão thân từng tuổi này rồi, không sợ người khác nói gì cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.