Thiên Hạ Đệ Nhất Gả

Quyển 2 - Chương 18



Tuyết trắng tan rồi, Nguyệt nhi tròn lại khuyết.

Trong Liên Hoa các, truyền ra trận trận tiếng khóc.

“Vô Song, ngươi cũng đừng lại khóc.” Hoàng Phủ Trọng khuyên nhủ.

“Ai khóc, ta mới không khóc!”

Ai, tiểu nữ nhân này, rõ ràng giọt nước mắt rơi xuống không ngừng, vẫn cứ khăng khăng cậy mạnh!

Hắn âm thầm thở dài, mở miệng lại nói: “Kỳ thực, mấy ngày muội hôn mê, Công Tôn thủy chung không ngủ nghỉ, canh giữ ở bên cạnh muội, ca biết muội oán hắn trách oan muội. Thế nhưng, hắn cũng là đối với muội tình quá sâu -”

Mắt khóc giống như con thỏ hồng, trừng mắt nhìn huynh trưởng liếc mắt một cái.

” Hắn đối với ta tình thâm mới có quỷ!”

” Ai, hắn nếu như không quan tâm muội, sao dễ dàng tin lời nói không có căn cứ chính xác như vậy? Chính là quan tâm thôi, cho nên mới tức giận.” Hoàng Phủ Trọng lời nói xác thực, cố gắng khuyên. “Muội cũng hiểu, hắn cái loại người đâu ra đấy này, chưa báo cáo điều không phải cần có nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ, mới có thể định tội người?”

Long Vô Song cắn môi, nhìn hoa mai ngoài cửa sổ, không chịu trả lời.

Hoàng Phủ Trọng còn nói: “Ta biết Công Tôn hơn hai mươi năm, nhưng lại không thấy qua hắn vì người nào, lại tức giận như vậy; cũng chưa thấy qua hắn, giống như mấy ngày nay như vậy, một tấc cũng không rời người nào – ân, khụ, đương nhiên rồi, ngoại trừ công văn.” Hắn ho nhẹ một tiếng, vội vàng bổ sung. “Nói lại, hắn vì muội, cũng bỏ đống công văn mấy ngày rồi. Đây không phải chứng tỏ, phân lượng của muội ở trong lòng hắn so với công văn quan trọng hơn sao?”

“Vậy thì thế nào?” Long Vô Song nắm chặt quyền, tức giận nện cái nhuyễn nệm. “Chính ngươi cũng nghe được, hắn nói hảo a!”

Hoàng Phủ Trọng vẻ mặt bất đắc dĩ, nhìn nhuyễn nệm vô tội, nhỏ giọng nhắc nhở. “Nha, Vô Song, là muội kêu hắn hưu muội, hắn không nói hảo được sao?”

“Ta mặc kệ! Ta không muốn nghe nữa, ngươi đi về, đi về….”

Nàng nắm nhuyễn nệm lên, đã nghĩ hướng Hoàng Phủ Trọng ném, nhưng chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, suýt tý nữa phải từ trên giường rơi xuống, làm nàng thất vọng đến nước mắt lại là thành chuỗi rơi xuống.

Hoàng Phủ Trọng vội vàng tiếp được nàng, không ngớt lời dỗ dành.

“Hảo hảo hảo, đi về, ta không nói nữa, muội đừng tức giận, đừng nhúc nhích.” Hắn ôm nàng, để nàng ngồi trên giường. “Lập tức trở về, muội hảo nghỉ ngơi, đừng chọc tức thân thể, ta lập tức trở về.”

Sợ muội tử này lại cáu kỉnh, hắn nhẹ nhàng trấn an, lúc này mới đi ra Liên Hoa các, kêu nha hoàn đến chăm sóc nàng.

Bọn nha hoàn cúi đầu, ngoan ngoãn đi vào chăm sóc. Hoàng Phủ Trọng nhìn hai phiến cửa gỗ khắc hoa của Liên Hoa các kia, bị nha hoàn đóng lại, không khỏi thở dài một hơi.

Chẳng lẽ, lúc trước hắn hạ chỉ tứ hôn, thực sự là làm sai sao?

Tuyết mới ngừng nửa ngày, bây giờ lại tiếp tục nhẹ nhàng rơi. Thị vệ bên cạnh, lập tức mở ô, thay Hoàng thượng che tuyết.

Hoàng Phủ Trọng thở sâu, quay đầu nhìn về phía Thiết Tác canh giữ ở bên ngoài Liên Hoa các, cầm một khối ngọc bài đưa cho hắn.

“Nếu có yêu cầu cái gì, đều có thể cầm ngọc bài của trẫm tiến cung.”

“Vâng.”

Thiết Tác tiếp nhận ngọc bài.

Hoàng Phủ Trọng gật đầu, lúc này mới xoay người rời đi.

***********

Ngoài cửa sổ tuyết rơi xuống.

Trong thư phòng, Công Tôn Minh Đức đốt sáng đèn lên.

Ở trên bàn, đặt một tờ giấy, một cây bút, một cái nghiên mực, một mực tàu. Hắn ở dưới đèn, không tiếng động mài mực.

Tuyết bay như hoa, một trận lại một trận, rơi xuống đất không tiếng động.

Cho đến khi sắc mực đậm đặc, Công Tôn Minh Đức mới buông thỏi mực, cầm lấy bút lông, trên nghiên mực chấm một cái.

Bút là bút lông sói, giấy là giấy Tuyên Thành, Công Tôn Minh Đức nâng cao cổ tay trên giấy.

Chỉ là, hắn ngưng thần hồi lâu, lại chỉ có thể nhìn chằm chằm giấy trắng mở kia, thủy chung không có đặt bút viết.

Ngọn đèn dầu cháy, chiếu sáng một phòng.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Công Tôn Minh Đức vẫn như cũ nâng cổ tay, nắm bút, nhìn giấy.

Trong đầu hắn hiện lên, tất cả đều là bóng dáng thướt tha của Long Vô Song. Gương mặt đáng yêu của nàng, nụ cười ngọt ngào của nàng, tự đắc của nàng, và ôn nhu và e lệ chỉ biết ở trước mặt hắn thỉnh thoảng bày ra.

Còn có xiêm y bị kéo cắt, cái ghế gỗ lạnh lẽo cứng ngắc, cùng khuôn mặt của nàng đông lạnh đến đỏ bừng – cùng với, ủy khuất phẫn nộ của nàng và lệ thành chuỗi.

Nàng luôn luôn gọi hắn tướng gia, chỉ có khi châm chọc mới có thể cố tình gọi hắn phu quân, đối với hắn xưng hô vô cùng thân thiết nhất, ngược lại là một tiếng “Này”.

Tiếng “Này” kia giống như còn vang vọng bên tai, giống như nàng bất cứ lúc nào sẽ đẩy cửa mà vào, lải nhải hắn vùi đầu vào công văn, đến tận nửa đêm còn không ngủ.

Nàng là kiều man* tùy hứng, nhưng cũng thận trọng như cảm giác.

(*) kiều man: cô gái ngang ngược.

Hắn lại trùng trùng điệp điệp làm nàng bị thương, khiến nàng mất đi ánh sáng rực rỡ chói mắt vốn có, khiến nàng trong mắt quang mang, hóa thành lệ thành chuỗi.

Ngươi kêu hắn hưu ta -

Thanh âm nàng suy yếu, dung nhan thất vọng, mắt như cũ rõ ràng. Công Tôn Minh Đức thở sâu, vài lần đều hạ quyết tâm, chuẩn bị hạ bút, hết lần này tới lần khác hắn dùng hết khí lực, phong hưu thư này chính là viết không được.

Hắn không thể không nghĩ đến nàng.

Nàng đúng là nói năng chua ngoa, bất luận chuyện gì, cuối cùng thích cùng hắn tranh luận lại tranh luận; thế nhưng, nàng cũng có tâm đậu hũ, già trẻ lớn bé trong phủ nàng đều chiếu cố hơn nữa.

Đối với hắn, nàng càng khắp nơi chu đáo.

Người từ trên xuống dưới trong phủ, đều hiểu được dụng tâm của nàng, mà hắn không có phát hiện. Đến lúc hắn phát hiện, tất cả đã quá trễ.

Tâm tư không ngừng phập phồng, ngực mơ hồ như bệnh, mấy canh giờ trôi qua, một phong hưu thư, hắn nửa chữ còn không có viết.

Mực trên bút sớm khô cạn, giấy Tuyên Thành như trước thuần trắng như tuyết.

Sắc trời ngoài cửa sổ sáng lên, gà trống xa xa gáy vang. Ngọn đèn trên bàn cũng đang cháy, không biết khi nào, đã tắt.

Nhìn giấy trắng mở trên bàn, Công Tôn Minh Đức chỉ cảm thấy cổ họng không hiểu khô khốc.

Thẳng đến giờ phút nầy, hắn mới hiểu được, hoá ra, hắn Công Tôn Minh Đức cũng có chuyện làm không được; thẳng đến giờ phút nầy, hắn mới cam chịu số phận đối với bản thân thừa nhận, hoá ra, hắn sớm đã đem nàng để vào đáy lòng.

Chầm chậm, Công Tôn Minh Đức cuối cùng hạ bút, ngẩng đầu nhìn phía ngoài cửa sổ.

Bên ngoài tuyết vẫn rơi xuống, tuyết vân dày che kín phía chân trời, sắc trời tuy rằng hơi mù, thế nhưng có thể xác định chính là, sớm đã qua giờ lâm triều.

Mười tám năm, hắn lần đầu tiên đã quên giờ thượng triều.

Mười tám năm, hắn lần đầu tiên đã quên gia huấn Công Tôn gia đời đời truyền dạy.

Mười tám năm, lần đầu tiên biết bản thân thật thật đang muốn phải là cái gì.

Công Tôn Minh Đức nhìn nơi xa, thần khí bình tĩnh thảnh thơi, sau đó đứng dậy, hướng ra ngoài. Gió tuyết đang dày, hắn lại vẫn cầm cương giục ngựa, thẳng tắp hướng hoàng cung.

*****************

Trong hoàng cung, giờ lâm triều đã qua.

Công Tôn Minh Đức đi tới phía sau điện, Hoàng Phủ Trọng đang dùng bữa.

Nhìn thấy tể tướng trước mắt, mặt trắng như tờ giấy này, Hoàng Phủ Trọng lập tức đã nghĩ, lệ của tiểu muội chảy không ngừng, một lòng lại trầm xuống.

Ai ai, người này sẽ không là viết hưu thư, cùng hắn báo cáo chứ?

Hắn vốn còn tưởng rằng, Công Tôn Minh Đức bỏ lỡ giờ lâm triều, thay đổi tâm ý. Ai biết, giờ lâm triều qua đi, Công Tôn Minh Đức vẫn còn xuất hiện.

Không xong a, nếu như Công Tôn Minh Đức bây giờ giao hưu thư, kia – kia – kia – kia hắn là nên nhận hay là không nên bắt a?

Hoàng Phủ Trọng cúi đầu, nhìn bát cháo trong tay, âm thầm thở dài một hơi. Bị hai người kia một trận quấy rầy, hắn ngay cả nửa điểm muốn ăn cũng không có.

“Hoàng thượng.”

Nghe được tiếng kêu to kia, Hoàng Phủ Trọng miễn cưỡng ngẩng đầu lên, khóe miệng nở một nụ cười, lớn tiếng doạ người ân cần thăm hỏi: “Công Tôn, trẫm biết khanh mấy ngày qua gia vụ bận rộn, thân thể không khỏe, thôi sớm ban chỉ, cho khanh thời gian nghỉ ngơi. Khanh liền – ân – khanh cứ yên tâm về nhà nghỉ ngơi đi!”

“Hoàng thượng -”

“Được rồi, liền cứ như vậy đi.” Thấy hắn muốn nói, Hoàng Phủ Trọng vội vàng vung tay, khẩn cấp cắt đứt. “Trẫm biết, khanh là một lòng vì nước. Nhưng mà, tể tướng khanh nếu như không đem thân thể chăm sóc tốt, đó chính là quốc gia bất hạnh -” Hắn đã sắp đến hồ ngôn loạn ngữ rồi.

Công Tôn Minh Đức lại rất cố chấp.

“Hoàng thượng, xin nghe vi thần một lời!”

Ta chính là không muốn nghe a!

Hoàng Phủ Trọng vạn phần bất đắc dĩ, chỉ có thể dưới đáy lòng khóc thét, tiếc hận không thể gọi người cưỡng chế thi hành đem tể tướng đi; bản thân càng không thể xoay người đào tẩu.

Ai ai ai, hắn rõ ràng chính là trên vạn người, vì sao cứ gặp mặt chuyện phiền toái này?

Mắt thấy Công Tôn Minh Đức dưới bậc, một bộ kiên quyết không chịu thoái nhượng, dáng dấp cần phải đem nói cho hết lời, Hoàng Phủ Trọng chỉ có thể ngoan ngoãn đầu hàng, đặt bát trong tay xuống.

“Được rồi được rồi, khanh muốn nói gì? Nói đi!”

“Thần có một chuyện muốn nhờ.”

“Chuyện gì?” Hắn tâm vô cùng bi thương hỏi.

“Thần biết, trước kia từng đồng ý hưu thê. Nhưng không biết làm thế nào gia có gia huấn, không được hưu thê, vẫn thỉnh Hoàng thượng ân chuẩn, để thần nghênh đón công chúa quay về.”

Da?

Hoàng Phủ Trọng ngây người ngẩn ngơ.

“Công Tôn nhà lúc nào có gia huấn này?”

Lời này mới bật thốt lên, Hoàng Phủ Trọng liền hận không thể cắn rơi đầu lưỡi của mình. Ai a, hắn không có việc gì hỏi cái này làm gì, nếu Công Tôn cũng nói như vậy, hắn nên đánh xà tùy côn mới là phải a!

Hoàng Phủ Trọng cau mày, vội vã muốn cứu vãn, rồi lại không biết nên nói cái gì, chỉ có thể muốn nói lại thôi, tát vào mồm, rồi đầu lại suy nghĩ trống trơn cứng tại chỗ.

Công Tôn Minh Đức lại thận trọng chuyện lạ, mắt cũng không chớp trả lời: “Đêm qua.”

Một câu này, càng khiến Hoàng Phủ Trọng càng ngây ngốc hơn. Nhưng mà, may là hắn lần này còn nhớ rõ, nên nhắm lại miệng mình.

Mắt thấy dáng dấp nghiêm túc kia của Công Tôn Minh Đức, Hoàng Phủ Trọng vẻ mặt vốn ưu sầu, đầu óc cuối cùng quay trở về.

“Nha -” Hắn kéo dài âm, một bộ dáng dấp bừng tỉnh đại ngộ. “Là như thế này a?”

“Vâng.”

“Ý của khanh là, muốn nghênh đón công chúa quay về?”

“Vâng.”

Oa! Thật tốt quá thật tốt quá!

Hoàng Phủ Trọng nhịn xuống kích động muốn lao xuống ôm Công Tôn Minh Đức lớn tiếng nói lời cảm tạ, miễn cưỡng ngồi ở trên ghế, duy trì uy nghi thiên tử.

“Khanh muốn nghênh đón công chúa quay về, đương nhiên là có thể. Dù sao, hai người đã thành thân, nàng sớm đã thê tử của khanh. Nhưng mà, về phần nàng có thể trở về với khanh hay không, phải xem chính khanh, trẫm chính là bất lực.”

“Thần biết.” Công Tôn Minh Đức cúi đầu, lại lần nữa khom người. “Tạ ơn Hoàng thượng.”

Là ta phải tạ ơn ngươi mới phải.

Hoàng Phủ Trọng mừng thầm, ho nhẹ hai tiếng, vung tay nói: “Hãy bình thân!”

“Thần xin cáo lui.”

Hoàng Phủ Trọng khẽ gật đầu, khoát tay để hắn lui ra. Đợi Công Tôn Minh Đức tới cửa, Hoàng Phủ Trọng đột nhiên lại mở miệng vội vàng gọi hắn lại.

“Công Tôn.”

Hắn dừng bước xoay người lại.

“Vô Song liền giao cho khanh.” Hoàng Phủ Trọng ý vị thâm trường nói.

“Thần lĩnh chỉ.”

Công Tôn Minh Đức cúi đầu lĩnh mệnh, lúc này mới lại lần nữa xoay người rời đi.

Hoàng Phủ Trọng lại nhìn bóng lưng dần dần đi xa kia, có chút nghi ngờ nhíu mày, không ngừng hồi tưởng một màn kia.

Ai a, mới vừa rồi tên kia trước khi xoay người, khóe miệng phù dung sớm nở tối tàn kia đến tột cùng là cái gì?

Hoàng Phủ Trọng ngờ vực vô căn cứ.

Chẳng lẽ, hắn vừa mới trông thấy, là Công Tôn Minh Đức cười?

*************

Trên đường cái Huyền Vũ, chiêu bài Lông Môn khách sạn to như vậy, cùng với đại hồng đăng trước cửa đặc biệt dễ làm người khác chú ý, khiến người ta xa xa là có thể một cái nhìn thấy.

Công Tôn Minh Đức vừa mới xuống ngựa trước cửa khách điếm, Thiết Tác một thân hắc y, lưng đeo đại đao đen thui, cũng đã nhận được thông báo của tiểu nhị, đi tới cổng.

“Tướng gia, xin dừng bước.”

Công Tôn Minh Đức nhìn Thiết Tác, ngừng cước bộ.

“Cô ấy không muốn thấy tướng gia.”

“Ta biết.”

“Ta không thể để tướng gia đi qua.”

“Ta biết.”

Thiết Tác không nói thêm một câu nào nữa, chỉ có thể làm hết phận sự, như môn thần đứng trước mười tám phiến cửa gỗ khắc kim điểu kia của khách điếm.

Công Tôn Minh Đức cũng không xông vào, chỉ là buông tay áo xám xuống, im lặng đứng ở trên đường cái Huyền Vũ.

Tuyết trắng ở kinh thành bay trong không trung lời đồn đãi cũng như tuyết ở trong thành truyền đi. Không được một canh giờ, toàn bộ người ở kinh thành, đều biết đương triều tướng gia không biết vì nguyên do gì, lại giống như tượng đá, thẳng tắp đứng ở trước cửa Lông Môn khách điếm.

Có người nói, tướng gia là tới gặp công chúa, nhưng Long Vô Song không nguyện ý gặp hắn. Cũng có người nói, tướng gia là muốn tới hưu thê, thế nhưng lại bị hắc quỷ vô thường ngăn cản ở ngoài cửa.

Mọi người thích quản chuyện người khác, không để ý bên ngoài đang rơi tuyết, cũng không quản khí hậu giá lạnh, lại tụ tập trên đường cái Huyền Vũ. Bởi vì sự kiện công chúa bị tập kích, Lông Môn khách điếm mấy ngày qua tạm ngừng kinh doanh, bên ngoài còn có ngự lâm quân bảo vệ, mọi người tự nhiên là không thể sát lại gần quá.

Chỉ là, cho dù không có ngự lâm quân, chỉ cần xa xa nhìn thấy hai nam nhân giằng co trước cửa, lá gan của mọi người đã sớm nhỏ lại, ngay cả chân cũng bị khóa không đi được.

Trong mùa đông lạnh lẽo, tuyết cang rơi càng lớn.

Sắc trời cũng dần dần biến thành đen, hai nam nhân trước khách điếm kia, vẫn như cũ không nhúc nhích.

Mọi người co cổ lại, rỉ tai thì thầm, không ngừng thì thầm nói nhỏ, hiếu kỳ muốn biết, lúc này đến tột cùng là làm sao vậy.

Đêm tối phủ xuống, cửa hàng trên đường cái Huyền Vũ, đèn lồng đều sáng lên. Ngay cả tiểu nhị của khách điếm, cũng châm chít lửa cho đại hồng đăng trước cổng, mà Công Tôn Minh Đức lại vẫn đứng ở trong tuyết.

Có người chịu không được lạnh, cuối cùng bỏ xem, vuốt cái mũi về nhà; lại cũng có người, dùng lòng hiếu kỳ chiến thắng lạnh giá, cầm trong tay ô, chống đỡ mà đứng trong tuyết.

Một canh giờ trôi qua.

Hai canh giờ trôi qua.

Đêm dần dần đen, đại tuyết bay trong không trung. Cuối cùng, ngay cả một người cuối cùng vây xem, cũng chờ đợi, giẫm lên tuyết đọng về nhà.

Công Tôn Minh Đức vẫn như cũ đứng.

Sáng sớm hôm sau, người hiếu kỳ dậy thật sớm, gọi bằng hữu dẫn bạn lại tới xem, còn truyền khắp nơi, suy đoán tướng gia có hay không vẫn như cũ canh giữ ở trước cửa, hay là đến lúc đêm khuya cũng về nhà nghỉ ngơi; hoặc là Long Vô Song bên trong khách điếm, cuối cùng có nguyện ý hay không gặp hắn.

Nhưng rất xa, mọi người liền trông thấy, trước Lông Môn khách điếm trên đường cái Huyền Vũ, đứng một người nam nhân tuyết đầy người.

Oa, thật! Tướng gia còn đứng ở đàng kia, xem ra là một đêm không nhúc nhích!

Mọi người một hồi kinh hô, trong lòng càng thêm hiếu kỳ.

Sau giờ ngọ, ánh sáng mặt trời thoáng lộ trên khuôn mặt, tuyết đọng tan một chút, nhưng tuyết tan nước dính ẩm ướt y phục, lại khiến người ta càng không dễ chịu.

Nhìn tướng gia đứng thẳng tắp kia, rồi lại quần áo ướt đẫm thân hình, bốn phía khe khẽ tiếng nói thầm, dần dần thấp xuống.

Lông Môn khách điếm, chính là không hề động tĩnh, Thiết Tác trước cửa, vẫn là một bước không cho, đại đao đen thui trong tay, phản chiếu ánh sáng mặt trời ấm áp.

Sau đó hoàng hôn.

Ánh sáng mặt trời lại lần nữa bị tầng mây che phủ, khi bầu trời tối đen, tuyết lại lần nữa rơi.

Công Tôn Minh Đức vẫn như cũ không nhúc nhích.

************

Hắn rốt cuộc muốn đứng ở nơi đó bao lâu?

Long Vô Song đang ở trong Liên Hoa các, tâm lại ở ngoài cửa.

Từ ngày Công Tôn Minh Đức đi tới khách điếm, nàng liền hiểu được, còn đặc biệt phái Thiết Tác đi, cố ý chống hắn, chính là không chịu gặp mặt hắn!

Tuyệt đối không ngờ, hắn lại bình tĩnh đứng trước cửa, không đi!

Nhìn thấy chủ tử đứng bên ngoài, Ngân Hoa mỗi lần trở lại Liên Hoa các, dù sao vẫn nhịn không được nói đến.

“Phu nhân, tướng gia còn ở ngoài cửa.”

“Phu nhân, tuyết rơi.”

“Phu nhân, bầu trời tối đen.”

“Phu nhân, trời đã sáng.”

“Phu nhân, tuyết rơi.”

“Phu nhân, lại tuyết rơi.”

“Phu nhân,” Ngân Hoa khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ, nhỏ giọng nói: “Tướng gia vẫn đứng bên ngoài mà!”

Đã từng, nàng dưới sự dìu đỡ của Ngân Hoa đi tới bàn số một ở lầu hai khách điếm, cách song cửa sổ nhìn xuống.

Dưới song cửa sổ, trước khách điếm, nàng có thể nhìn thấy, hắn so với ngày trước khuôn mặt gầy nhom, cùng với chồng chất toàn thân trên dưới của hắn, tầng tầng tuyết trắng trên lông mi mắt.

Cho dù đứng ở phòng trong, chỉ cần gió lạnh thoáng vào, nàng liền muốn lạnh đến phát run. Ngay cả trong phòng cũng lạnh như thế, hắn đứng ở trong tuyết như vậy, khẳng định là lạnh đến thấu xương sao?

Tâm còn đang đâu, có chút mềm. Chỉ là, nhớ tới hắn đối với nàng oan uổng, hắn đối với nàng không tín nhiệm, khi hắn đáp ứng hưu thê, tiếng “Hảo” không chút do dự kia, vành mắt của nàng lại đỏ.

Chết tiệt, nàng không nỡ cái gì chứ? Hắn đứng ở nơi đó thật lâu không đi, nói không chừng chỉ là muốn đem hưu thư tự tay giao cho nàng mà thôi!

“Trở về!” Nghĩ vậy, nàng tức giận đến quay đầu, không hề để ý tới hắn, quay về Liên Hoa các.

Sau đó, lại là một đêm tối, lại là một ban ngày.

“Hắn đã đi chưa?” Khi ăn canh dược, nàng làm bộ lơ đãng nhắc tới.

Bọn nha hoàn hai mặt nhìn nhau, toàn bộ cũng không dám trả lời, chỉ có Ngân Hoa đứng ra, dùng giọng nói gần như nhanh khóc nói: “Phu nhân, tướng gia ngài — ngài — ngài còn đứng trước cửa, khẽ động cũng không nhúc nhích, giống như một người tuyết.”

Ô ô, nếu như lại đứng như vậy thêm nữa, tướng gia khẳng định phải đông chết.

Long Vô Song cắn môi, đem chén thuốc đẩy ngã.

“Hắn tại sao không đi?”

Ngân Hoa lau lệ, bất đắc dĩ lắc đầu. “Tướng gia nói, không gặp ngài, người sẽ không đi.”

Nàng oán hận cắn răng một cái, cũng nhẫn không nổi nữa.

“Hảo! Ta đi!” Long Vô Song cố sức đẩy đệm chăn ra, dưới sự dìu đỡ của a hoàn, đi ra Liên Hoa các, thẳng tắp hướng trước cửa đi đến.

Bên trong cánh cửa khách điếm, Long Vô Song tái nhợt yếu sức, cuối cùng đi ra. Mọi người càng thêm khẩn trương, mỗi người duỗi cái cổ dài, kéo cái lỗ tai dài, vội vã muốn nghe cuộc đối thoại của đôi phu thê này.

Ai biết, nghe lọt vào tai, chính là những câu quở trách.

“Công Tôn Minh Đức, ngươi liền nghĩ như vậy hưu ta sao?” Nàng chỉ vào “Người tuyết” kia, run giọng mắng. “Vì muốn hưu ta, ngươi tình nguyện đứng trong tuyết ba ngày? Ngay cả quốc sự cũng không đi quản sao?”

Công Tôn Minh Đức tuyết đầy người, chỉ là nhìn nàng, cũng không mở miệng.

Điều này làm cho nàng càng tức giận, vành mắt cũng không chịu được đỏ lên. “Giáo huấn của nhà người đâu? Cha ngươi nói gì đó? Quốc sự làm trọng, không được vì tư quên công! Ngươi toàn bộ đã quên sao?”

Con ngươi đen chặt nhìn chằm chằm nàng, nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng. Đứng ở chỗ này ba ngày tới nay, Công Tôn Minh Đức lần đầu tiên động.

Hắn chậm rãi hướng nàng, đối với nàng giơ tay lên.

Long Vô Song lại đưa tay, chụp tay hắn, tức giận đến khóc lên, đối hắn hô lên ý chân chính: “Nói cho ngươi, hưu thư ta sẽ không ký!”

“Ta không có viết hưu thư.”

“Ngươi phá hủy Thao Thiết yến của ta, hại ta chỉ ăn được một chén nhỏ tế mặt. Cả đời cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

“Ta không có viết hưu thư.”

“Công Tôn Minh Đức, ngươi đừng hòng như vậy dễ dàng thì hưu ta —”

“Ta không có viết hưu thư.”

“Ngươi đừng tưởng hưu ta, ta —” Nàng dừng một chút, theo như lời hắn lúc nãy, lúc này mới chậm rãi tiến vào trong đầu rối loạn của nàng. “Ngươi vừa mới nói cái gì?” Nàng hỏi.

“Ta không có viết hưu thư.” Công Tôn Minh Đức lại lần nữa lặp lại.

Long Vô Song ngây ngẩn cả người, làm sao cũng nghĩ không ra, lại theo trong miệng của hắn nghe thấy đáp án này.

Hắn vươn đại chưởng gần như đông cứng, khẽ vuốt khuôn mặt tái nhợt của nàng, nàng lại không vung tay hắn ra, ngược lại bởi vì vô cùng kinh ngạc mà không cách nào nhúc nhích, mặc cho hắn tự tay lau đi lệ trên mặt nàng.

“Ta viết không được.” Công Tôn Minh Đức khàn giọng nói, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, phủng trong lòng bàn tay.

Nàng trừng mắt nhìn khuôn mặt mở gần trong gang tấc kia, từ trên mặt hắn nhìn ra thương yêu, quyết tâm cùng với hối hận. Vẻ mặt của hắn không hề lạnh nhạt, cứng rắn, cái trán đỡ nàng, giữa con ngươi đen vô cùng thâm tình.

“Không sai, cha ta là nói quam quốc sự làm trọng, không được vì tư quên công, đó là gia huấn của Công Tôn gia ta.” Hắn cúi đầu, hôn lệ trên lông mi của nàng, thấp giọng nói: “Nhưng nàng không phải việc tư, nàng là thê tử kết tóc với ta. Nếu như, ta ngay cả nàng cũng giữ không được, kia đâu còn có tư cách, bàn chuyện quốc sự, thiên hạ?”

Lời nói này, hắn nói xong, tâm thành ý kiên định, làm cho lệ của nàng lại chảy xuống.

“Ngươi đây — Vương bát đản —”

Nàng mắng đến phân nửa, hắn đã đem nàng ôm vào trong lòng.

“Hư, đừng nóng giận, trên người nàng còn có thương.”

“Đời này ghét nhất chính là ngươi!” Nàng khóc mắng.

Hắn tùy ý để nàng mắng, tựa ở bên tai nàng, nhẹ nhàng nói một câu: “Ta yêu nàng.”

Long Vô Song khẩu khí ngừng lại, trong khoảng thời gian ngắn, cuối cùng đã quên phải mắng cái gì, chỉ có nước mắt lại lần nữa rơi nơi khóe mắt. Những lời này, so với hắn không viết ra được hưu thư, càng làm cho nàng kinh ngạc.

Kiếp này đời này, nàng vốn tưởng rằng, sẽ không từ trong miệng hắn nghe thấy những lời này. Kiếp này đời này, nàng cũng từng cho rằng, bản thân không nghe được hắn nói những lời này.

Cho đến khi thực sự nghe thấy, hắn theo trong miệng nói ra những lời này, nàng mới biết được, bản thân hoá ra có bao nhiêu khát vọng nghe thấy, hắn nói yêu nàng.

Nhiều năm qua như vậy, nàng chỉ biết là, bản thân để ý hắn. Nhưng thẳng đến khi thật lâu thật lâu sau đó mới hiểu được, những để ý kia, thực ra có hàm nghĩa khác.

Tiếng nói trầm thấp, bên tai nàng ôn nhu vang lên.

“Xin lỗi, oan uổng nàng.”

“Ngươi không tín nhiệm ta —” Nàng khóc oán giận.

“Tha thứ cho ta.” Công Tôn Minh Đức khàn giọng nói, đem nàng vòng ủng trong ngực. “Ta chưa từng có quan tâm một người như vậy, quan tâm đến còn hơn mọi thứ, chỉ có nàng, mới là ta thành tâm sở cầu muốn.”

Nàng đem khuôn mặt chôn ở trong lòng hắn, khóc không thành tiếng.

Hắn ôm lấy tiểu nữ nhân trong lòng, đem khuôn mặt tựa ở trên đầu vai nàng, thở dài nói: “Huống hồ, nếu như đặt nàng tai họa này, bên ngoài làm xằng làm bậy, không biết còn có thể nhiễu loạn bao nhiêu. Không bằng đem nàng cột vào bên người ta, chí ít còn có thể thiên hạ thái bình tám mươi năm.”

Nghe vậy, nàng ngược lại ngừng lệ, buồn bực đánh vào ngực hắn một cái, lại nghe hắn khụ lên, vội vàng khẩn trương ngừng tay.

“Ngu ngốc, ai kêu ngươi không mở dù đứng ở trong tuyết, nếu như bị phong hàn, Hoàng Phủ Trọng lại trách ta hại ngươi sinh bệnh, toàn bộ người ở kinh thành, đều có thể nói ta là ác thê!”

“Như vậy, ác thê, nàng nguyện ý theo ta trở về không?”

Nàng buồn bực lại đánh hắn một cái.

“Hừ, ta phải suy nghĩ cân nhắc.”

“Có thể, ta có thể thu phục nàng.” Trước mặt mọi người kinh đô làm trò, tướng gia từ trước đến nay mặt không chút thay đổi, đột nhiên khóe miệng một câu, lộ ra nụ cười khó gặp.

Tiếp theo, hắn cúi xuống, lấy bạc môi lạnh giam lấy môi nhuyễn nộn của nàng.

Đại tuyết bay trong không trung, xoay quanh hai người, bóng dáng dựa sát vào nhau, khiến toàn bộ mọi người nhìn thấy, trong mùa đông giá lạnh, ngực lại ấm áp.

Quốc gia hưng vong, thất phu có trách nhiệm.

Cuối cùng, hắn nghênh đón thê tử của hắn trở về.

Thật đáng mừng, thật đáng mừng.

Từ nay về sau, thiên hạ thái bình —?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.