Thiên Hạ Đệ Nhất Sủng

Chương 21



Thái hậu nghe xong, lúc này mới giật mình hiểu được. Hạ lệnh vô luận như thế nào cũng phải tìm cho bằng được Đông Vân Tường Thụy, khiến hắn hồi cung, bắt buộc Vinh Nghĩa quận chúa nhận lỗi với hắn.

Ai ngờ Vinh Nghĩa quận chúa cứng đầu không chịu nhận sai, thái hậu nóng vội liền phê bình nàng vài câu. Nhưng bởi vì tâm tình phiền nảo, nói chuyện hơi nặng lời, Vinh Nghĩa quận chúa nghe xong không tiếp thụ được, sau khi trở lại Cảnh Khôn Cung, lại đập phá đồ đạt, hất tung trát tử (bàn ăn), các cung nữ cũng không dám tới gần. Cứ như vậy náo loạn nửa ngày, thanh âm trong phòng rốt cuộc cũng ngưng lại, các cung nữ lúc này mới dám tới gần, từ ngoài khe cửa nhìn vào, thế nhưng phát hiện —— Vinh Nghĩa quận chúa không còn trong phòng ! ?

Tin tức Vinh Nghĩa quận chúa mất tích, trong chớp mắt đã truyền khắp cả hoàng cung, bọn thị vệ khuynh sào xuất động, khắp nơi tìm kiếm Vinh Nghĩa quận chúa. Nhưng chớp mắt đã nửa canh giờ trôi qua, Lục cung này nọ cũng đã tìm hết, vẫn là không có dấu vết gì của Vinh Nghĩa quận chúa.

Thái hậu cùng Mạc Triêu Dao đều tọa lập nan an (ngồi cũng không yên), ở Thanh Tịnh Cung chờ tin tức.

Tuy rằng Mạc Triêu Dao tránh Vinh Nghĩa quận chúa còn không kịp, nhưng đột nhiên nghe tin nàng mất tích, trong lòng vẫn là vô cùng lo lắng. Hắn tuy rằng chưa từng thích Vinh Nghĩa quận chúa, nhưng dù sao cũng cùng nhau lớn lên, sớm đã coi nàng như thân muội muội. Hiện tại thân muội muội mất tích , sao có thể không lo lắng chứ?

Huống hồ lấy tính tình Vinh Nghĩa quận chúa mà nói, không biết nàng sẽ lại làm ra cái chuyện gì đâu.

Nghĩ đến đây, Mạc Triêu Dao không khỏi thở dài.

Lúc này, bên ngoài cửa lại truyền vào những tiếng bước chân dồn dập, thị vệ thống lĩnh đẩy cửa quỳ xuống đất, chuyện quá khẩn cấp, ngay cả hành lễ đều đã quên, há mồm lên tiếng: “Bẩm Hoàng Thượng, thái hậu, Vinh Nghĩa quận chúa nàng. . . . . . Tìm được nàng rồi. . . . . .”

“Ở địa phương nào?” Mạc Triêu Dao cùng thái hậu nhất tề đứng dậy.

“Liền. . . . . . Trên nóc nhà Điện Thái Hòa, hình như là muốn. . . . . . Muốn. . . . . . Muốn nhảy lầu tự sát!”

“Cái gì! ?”

Còn không chờ thống lĩnh trả lời, Mạc Triêu Dao cùng thái hậu đã lập tức phóng như bay xông ra ngoài.

Đệ nhị thập nhất chương

Gió đêm lạnh thấu xương. Vinh Nghĩa quận chúa vận một tập bạch y, đứng trên đỉnh điện Thái Hòa. Bên dưới điện một đống thị vệ đang tụ tập.

“Vinh Nghĩa! Ngươi không cần xúc động, không cần đứng ở nơi đó. . . . . . Ngươi mau xuống dưới nha. . . . . .”

Thái hậu không để ý Mạc Triêu Dao phản đối, cũng đi lên đỉnh điện, muốn khuyên Vinh Nghĩa quận chúa quay về.

Nghe được thanh âm của thái hậu, Vinh Nghĩa quận chúa lúc này mới chậm rãi quay đầu lại. Chỉ thấy sắc mặt nàng tái nhợt, ánh mắt đã sưng đỏ vì khóc, đôi môi mấp máy, muốn nói nói, nhưng thanh âm lại dị thường khàn khàn, “Thái hậu. . . . . . Hoàng biểu ca. . . . . .”

“Vinh Nghĩa. . . . . . Ngươi lại đây nhanh lên. . . . . .” Mạc Triêu Dao vươn tay về phía Vinh Nghĩa quận chúa, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Mà Vinh Nghĩa quận chúa lại lắc lắc đầu, tiếp tục bước về phía nóc nhà.

“Vinh Nghĩa!” Thái hậu gào thét, đang muốn tiến lên.

Vinh Nghĩa quân chúa lại đột nhiên quay đầu, thét to: “Các ngươi không cần lại đây!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.