Thiên Hạ Đệ Nhất Sủng

Chương 54



Con chim cất cánh thiếu chút nữa bổ nhào vào mặt thái hậu, khiến thái hậu hoảng hốt thét lên, nhưng mà đúng lúc này, lại truyền đến Mạc Triêu Diêu đích thanh âm: “Mẫu hậu ngày hôm qua cho nhi thần xem rối gỗ, rối gỗ kia vốn là vật chết, không có dây thừng đương nhiên không thể động; nhưng hôm nay là một con chim, nó sống, không có dây thừng, nó mới bay cao được.”

Thái hậu rốt cục hiểu được ý tứ trong lời nói của Mạc Triêu Diêu, ánh mắt như ưng thẳng tắp nhìn chằm chằm Mạc Triêu Diêu.

Nhưng mà sắc mặt Mạc Triêu Diêu vẫn không đổi sắc, khom người nói từ biệt: “Mẫu hậu, nhi thần cáo lui.”

Nói xong, Mạc Triêu Diêu liền xoay người rời đi, mà thái hậu tất bị tức giận đến cả người phát run, mười ngón chặt lại, cắn răng nghĩ thầm : “Hoàng Thượng, ta thật muốn nhìn cánh của ngươi có bao nhiêu cứng rắn, có thể bay ra khỏi lòng bàn tay của ta!”

Sau khi Mạc Triêu Diêu rời khỏi Trường Thọ Cung, hắn cũng không trở về tẩm cung của mình, mà là đi Văn Tuyên Các tìm Kỷ Thừa Uyên, đem chuyện này hôm nay kể lại cho Kỷ Thừa Uyên nghe.

Kỷ Thừa Uyên nghe xong bị dọa sợ đổ một trận mồ hôi lạnh, thanh âm run rẩy nói: “Hoàng Thượng, ngươi lần này rất xúc động …”

“Trẫm đã muốn nhịn đã lâu rồi, lần này nói ra, thật sự là đại khoái nhân tâm. Đến, Thừa Uyên, bồi trẫm uống rượu chúc mừng!”

“Hoàng Thượng!” Kỷ Thừa Uyên một phen đoạt ly rượu của Mạc Triêu Diêu qua, “Hiện tại không phải thời điểm chúc mừng !” Cảnh giác hướng ngoài cửa sổ nhìn nhìn, lúc này mới hạ nhỏ giọng nói, “Thái hậu nhất định sẽ nghĩ cách đối phó ngươi, ngươi phải cẩn thận.”

“Ha hả.” Mạc Triêu Diêu chỉ cười không nói.

“Hoàng Thượng…” Kỷ Thừa Uyên lo lắng vô cùng, trái tim lo lắng đến muốn bể, “Hoàng Thượng, ngươi đã nhịn nhiều năm như vậy, còn sao còn để tâm chút việc nhỏ này? Hiện tại thời cơ chưa tới, ngươi liền cùng thái hậu lật mặt, này…”

“Thừa Uyên.” Mạc Triêu Diêu đánh gãy lời Kỷ Thừa Uyên, buông xuống ly rượu, “Thời cơ đã đến.”

“Cái gì?”

“Thời cơ… Đã đến.” Mạc Triêu Diêu ngẩng đầu, cùng ánh mắt Kỷ Thừa Uyên đối diện, tin tưởng mười phần nói, “Ngươi còn nhớ rõ chuyện lần trước trẫm ra cung, A Ly vì trẫm cản một mũi tên chứ ?”

“Đương nhiên nhớ rõ.” Bất quá cái đó và thời cơ có quan hệ gì? .

“Sau khi A Ly vì trẫm cản một mũi tên, là một gã ảnh vệ thuộc hạ của Đông Vân Tường Thụy đưa A Ly hồi cung cứu trị. Thời điểm đó, vì có thể thuận lợi tiến vào cửa cung, tìm ngự y, ảnh vệ kia kêu trẫm phải đưa một tín vật.” .

“Tín vật? Như thế nào cho tới bây giờ chưa nghe ngươi nói?” Kỷ Thừa Uyên chấn động, bởi vì tín vật để thuận lợi tiến vào hoàng cung, nhất định phi thường quý trọng. Mà Mạc Triêu Diêu cư nhiên dễ dàng liền giao cho một ảnh vệ như vậy, hơn nữa sau khi hồi cung, cũng không kể cho người khác.

“Ta sợ bị người truy vấn mà…” Mạc Triêu Diêu cười hì hì nói, “Bởi vì tín vật kia thật sự phi thường quý trọng.”

“Là cái gì?” Tim Kỷ Thừa Uyên treo tới cổ họng mắt.

”Là hổ phù…” Mạc Triêu Diêu trộm nhìn nhìn sắc mặt Kỷ Thừa Uyên .

“Cái gì!” Kỷ Thừa Uyên nghe xong quả thực nghĩ muốn muốn té xỉu, “Đây chính là tín vật điều binh đó ! Ngươi sao có thể tùy tiện giao cho người khác!”

“Bởi vì tình huống lúc ấy khẩn cấp, trẫm tùy tay vừa sờ, liền đụng đến thôi…” .

“Ngươi không có việc gì đem hổ phù mang theo trên người làm gì nha!” Kỷ Thừa Uyên có xúc động muón hành vua đích, hổ phù kia chính là tín vật quan trọng để điều động quân đội nha!

“Đây là thói quen tốt mà trẫm dưỡng thành từ nhỏ.” Mạc Triêu Diêu nói có chút đắc ý dào dạt, “Bởi vì trẫm tùy thời làm tốt chuẩn bị nghênh đón chính biến cung đình, nếu thái hậu cùng Thừa tướng đem trẫm đuổi khỏi cung, mang theo hổ phù, nếu vận khí tốt, có lẽ còn có thể điều một ít binh mã tự vệ. Nhưng là ai ngờ đến, ảnh vệ của Đông Vân Tường Thụy kia, lại mang theo hổ phù liền biến mất…” .

“Hoàng Thượng nha…” Kỷ Thừa Uyên thật muốn khóc, “Đã đánh mất thứ quan trọng như vậy, ngươi nên nói sớm một chút chứ.”

“Tái ông mất ngựa, yên biết phi phúc(1).” Mạc Triêu Diêu an ủi Kỷ Thừa Uyên nói, “Cho bọn họ cầm hổ phù, có lẽ là một chuyện tốt.”

_Tái ông mất ngựa, yên biết tri phúc : họa phúc khôn lường.

“Làm sao có thể! Khó trách mấy ngày trước Đông Vân Tường Thụy vội vàng cáo từ, trở về Đại Lý, nguyên lai là như vậy… Đại Lý mặt ngoài tuy rằng cùng Hi Tương cùng hòa bìn, nhưng sau khi bọn hắn bình định Nam Cương rồi, mục tiêu kế tiếp sẽ là Hi Tương chúng ta nha. Lần này Hoàng Thượng ngươi càng làm đem hổ phù giao cho bọn hắn, chẳng khác nào cho bọn họ một cơ hội lớn gây sóng gió!”

“Nhưng là, cơ hội để bọn họ gây sóng gió, cũng là cơ hội trẫm nha.”

“Hoàng Thượng không phải là muốn…” Sắc mặt Kỷ Thừa Uyên càng ngày càng khó coi, hắn đã ẩn ẩn đoán được tính toán của Mạc Triêu Diêu.

“Đúng vậy.” Mạc Triêu Diêu tin tưởng gấp trăm lần nói cho hắn biết, “Trẫm muốn thân chinh Đại Lý!”

“Thân chinh Đại Lý…”

Kỷ Thừa Uyên theo bản năng lặp lại một lần, không phải không thừa nhận, đây thật là một cơ hội tốt để triển lãm tài hoa, tạo lập hoàng uy. Nhưng quá mức mạo hiểm, thắng đương nhiên là tốt, nhưng lo sợ, nếu như thua hậu quả thật không tưởng tượng nổi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.