Thiên Hạ Đệ Nhất Yêu Nghiệt

Chương 109-2: Trong ngoài bất nhất (2)



Tô Mặc cười nói: “Vậy nơi này còn có gì cần phải chú ý nữa không?”

Thiếu niên lạnh lùng đáp: “Qua Yêu giới một chút chính là khe nứt không gian của Ma giới, nơi đó có bão không gian, chỉ có người vào, không có ai trở về, nên không thể tới đó được.”

Tô Mặc rất ít khi nghe nói đến Ma giới, lập tức hỏi: “Ma giới đáng sợ hơn sao?”

Sư Anh híp híp mắt, hắn nhớ tới chuyện Thiên Không thành hợp tác cùng Ma giới.

Thiếu niên nghiêng mặt không nhìn nàng, “Đáng sợ cũng không phải, nhưng Ma giới không có tiền thì không thể vào được, cũng không về được. Đó là thế giới nơi nơi cần tiền, không thích hợp cho loài người sinh sống. Những người vào đó không về được phải đi làm đầy tớ, làm cho đến chết. Cho nên ngươi cần phải có rất rất nhiều bạc mới giúp được bản công tử.”

Tô Mặc chống má, chớp chớp mắt, “Nói vậy, ngươi có liên quan đến Ma giới sao?”

Thiếu niên cắn chặt răng, gật gật đầu: “Ta đúng là có liên quan đến Ma giới.”

Sư Anh hỏi tiếp: “Đúng rồi, các hạ có biết Hoa Tích Dung không?”

“Hắn có biết, Ma Sử đại nhân đúng không?” Tô Mặc mỉm cười, ánh mắt có chút chế nhạo.

Thiếu niên thở dài, áp chế cơn chán ghét Hoa Tích Dung, lạnh lùng nói: “Hoa Tích Dung cũng là người Ma giới. Ma giới tấc đất tấc vàng, Ma tộc có rất nhiều ma tu, các đại gia tộc cũng rất nịnh bợ, nếu không có tiền thì không thể vào được. Dù chỉ là dân chúng bình thường ở Ma giới thì vẫn giắt lưng bạc vạn. Do không thường xuyên qua lại với tam giới nên dân chúng Nhân giới mới không bị Ma giới ức hiếp nhiều, vì Ma tộc hiếu chiến trời sinh.”

“Xem ra đúng là không nên để tam giới tương thông.” Sư Anh nói.

“Nhưng mà nơi đó lại rất thú vị.” Tô Mặc hứng thú.

“Hừ, người có tiền nhất Ma tộc chính là Hoa Tích Dung, nhưng Hoa Tích Dung cũng là đại gian thương. Hắn dùng giá tiền lớn để trở thành Ma Sử đại nhân, thường xuyên ra vào Nhân giới, dùng giá thấp thu mua, lại bán giá cao cho Ma giới. Ai cũng không thể tưởng được hắn giàu đến cỡ nào. Nhưng bản công tử rất căm ghét hắn, cũng không bội phục. Ma giới không phải nơi tốt gì, tiền tài có thể khiến con người biến chất. Nữ nhân, nếu ngươi đi nhất định phải cẩn thận.” Thiếu niên dường như rất khinh thường tiền tài, hắn cười nhạt.

“Nói vậy, có một ngày ta cũng phải đi Ma giới?”

“Không sai, bản công tử là người Ma giới, đương nhiên phải quay về.”

“Mặc Nhi, nàng lập khế ước bản mạng với hắn, xem ra phải đưa Phật tới Tây Thiên rồi.” Sư Anh cũng nói.

“Tóm lại, không có bạc thì đừng hòng đi Ma giới, ngươi để ta kiếm bạc nhiều ta mới có thể đưa ngươi trở về đúng không?” Tô Mặc cười nhìn hắn.

“Không sai, vậy nên bản công tử mới muốn ngươi nhanh tăng thực lực, có thực lực mới có bạc.” Thiếu niên dứt khoát nói thẳng.

“Ta hiểu, nhưng ta giúp ngươi ta cũng phải có lợi chứ!”

“Công tử, đời này không ai thích phí phạm bạc cho người khác đúng không?” Sư Anh cười tủm tỉm nhìn thiếu niên.

“Yên tâm, nữ nhân, ngày sau sẽ không thiếu ích lợi cho ngươi.”

“Nhưng ta lại thích lợi ích trước mặt hơn.” Tô Mặc cười yếu ớt.

“Đúng vậy, Mặc Nhi của ta dù sao cũng không phải nữ nhân nhà phú quý, các hạ cũng không nên khi dễ nàng tuổi nhỏ.” Sư Anh vẫn cười.

Thiếu niên nhíu mi, bỗng nhiên thấy hai người kia hình như đang tính kế mình. Còn có tên kia há miệng Mặc Nhi ngậm miệng Mặc Nhi, thật khó chịu.

“Được, từ giờ bản công tử sẽ giúp ngươi nhiều hơn, ngươi phải mang ta đi Ma giới.” Thiếu niên hừ lạnh.

Lúc này đột nhiên hắn biến thành con mèo đen, lạnh lùng nói: “Ta sẽ giúp ngươi vơ vét của cải ở đây, thứ của Yêu giới thế gian rất hiếm có, hơn nữa người có thể vào Yêu giới rất ít, Ma tộc cũng không vào được. Cơ hội khe hở không gian trăm năm mới xuất hiện, đương nhiên phải nhân cơ hội thu vào. Về sau ta sẽ thường xuyên dùng hình dáng này ra ngoài, có thứ gì đáng giá các ngươi cứ việc lấy.”

Tô Mặc có chút bất đắc dĩ thả hai tay: “Nhưng không gian Thiên Thư rất hữu hạn.”

Hiện giờ cơ quan nhân, pháp khí, còn có rất nhiều nguyên liệu của nàng đã nhét đầu không gian rồi.

Sư Anh cười cười: “Túi càn khôn của tại hạ cũng đã đầy.”

Thiếu niên mặt không đổi sắc nói: “Không sao, chỗ ta vẫn đủ, cho dù ngươi chuyển hết Yêu giới vào ta cũng đủ.”

Sư Anh mỉm cười: “Thiên Thư Toàn Cơ quả nhiên là vật Thiên giới, trong có càn khôn.”

Tô Mặc ngầm cười bi thương: “Vậy ư? Thiên Thư lớn như vậy? Vậy mà ngươi chỉ phân cho ta có một chút.”

Thiếu niên ho khan: “Vì trước kia ta không thích ngươi, cho nên…”

“Được rồi được rồi.” Tô Mặc cười lạnh.

“…” Thiếu niên trầm mặc.

Sư Anh đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, tên các hạ là gì?”

“Ta tên Dung Túc.” Lần này thiếu niên không im lặng nữa.

“Hóa ra là Dung công tử.” Sư Anh cười tao nhã, “Ta nhớ rồi, cũng là cái tên rất hay.”

“Dung Túc!” Tô Mặc niệm thầm mấy lần, lòng có chút buồn bực, hắn ta lại nói cho Sư Anh mà không nói cho nàng.

Mèo đen lãnh ngạo liếc mắt nhìn Tô Mặc, nàng không vui, hắn lại thấy mình trả thù rất tốt, “Hừ, nữ nhân, tên bản công tử không thể kêu tùy tiện được. Về sau nếu ngươi muốn ta làm nhiều thì phải đối xử tốt với ta một chút.”

Sư Anh cười yếu ớt: “Mặc Nhi, nàng cứ đối xử tốt đi, dù sao hắn cũng đã sắp rời khỏi nàng để trở lại Ma giới rồi.”

Thiếu niên lập tức làm bộ thổi râu trừng mắt.

Băng hồ tuần tra xung quanh một vòng, bước từng bước phong tao. Nhìn thấy mèo con màu đen trong phòng, hai mắt nó sáng ngời, có thêm một sủng vật thì nó không còn cô đơn nữa rồi.

Nó suy tính một hồi rồi vây quanh đi vòng vòng con mèo đen, thiếu niên cũng mặc kệ nó không thèm quan tâm.

Tô Mặc đứng dậy, phủi phủi bụi bặm trên người: “Dung Túc, băng hồ, hai ngươi ở lại đây đi, ta muốn ra ngoài xem hoàn cảnh xung quanh, có chuyện gì nhớ gọi ta.”

Thiếu niên lập tức hừ lạnh, “Bản công tử cũng không phải là sủng vật.”

Băng hồ nghe thấy con mèo đen đột nhiên nói tiếng người, nó cả kinh, lông run lẩy bẩy.

*

Rừng tùng yên lặng, hồ nước róc rách, ánh trăng bóng cây, dòng nước trong xanh.

Khi Tô Mặc trở lại hậu viện thì nhìn thấy bóng lưng của Sư Anh, hắn nhìn ra xa, thân hình hơi cứng lại.

Tô Mặc cười một tiếng, đáy lòng lại thở dài, có phải hắn muốn thành hôn nên khẩn trương không?

“A Anh.” Tô Mặc nhẹ giọng gọi.

Nhưng hắn lại không có phản ứng gì, thậm chí không nói một lời. Tô Mặc cho rằng hắn không nghe nên đi đến trước mặt hắn, kéo tay hắn, đầu khẽ tựa vào người hắn.

Nàng vừa chạm vào hắn, thân hình hắn hơi chấn động, như vừa phục hồi tinh thần lại.

“Mặc Nhi, nàng về rồi.” Sư Anh nhìn Tô Mặc, nắm tay nàng, dịu dàng ôm nàng vào lòng, trán tựa trán, khẽ vuốt ve lưng nàng, tựa như đang ôm bảo vật trân quý nhất thế gian. Hai người đồng thời cảm giác được hai trái tim kề sát nhau đang cùng đập chung một nhịp.

Tô Mặc tựa hồ phát hiện hắn có chút không đúng, nàng nhướng mày nhẹ hỏi: “A Anh, chàng làm sao vậy?”

Sư Anh nhàn nhạt mỉm cười, giọng điệu bất đắc dĩ: “Không có gì, vừa rồi ta đã bị người phát hiện.”

Tô Mặc biết kiếp trước hắn luôn chạy trốn, tuy rằng nàng không rõ sao lại thế nhưng nhất định là rất phiền toái, lập tức hỏi: “Đúng rồi, đối phương là ai? Rất lợi hại sao?”

Sư Anh ôn nhu cười, ôm chặt nàng hơn, chậm rãi nói: “Ừ! Đối phương rất phiền toái, hắn là sư huynh của ta.”

Sư huynh? Tô Mặc nhớ hắn từng nhắc tới vị sư huynh này, thực lực rất lợi hại.

Người có thể khiến Sư Anh đau đầu có lẽ cũng chỉ có sư huynh đó thôi.

“Chàng phạm phải chuyện gì mà đắc tội sư huynh vậy?” Tô Mặc lập tức nhướng mày giáo huấn hắn.

“Oan uổng quá! Nương tử, ta không có đắc tội hắn.” Sư Anh vẫn giữ yên nụ cười, nhẹ giọng gọi nàng nương tử.

“A Anh, vậy thì vì sao?” Tô Mặc liếc hắn.

“Mặc Nhi, thất phu vô tội, hoài bích có tội, vi phu chỉ vì thực lực cao hơn người thường, mà vị sư huynh kia thích nhất là truy đuổi quyền thế, cho nên kỳ nhân thiên hạ hắn đều nhét vào dưới trướng mình. Hiện tại hắn cứ thích nhắm vào ta không tha, khiến vi phu cảm thấy rất bất đắc dĩ!”

“A Anh lợi hại như vậy, hẳn là sư huynh cũng không kém.” Tô Mặc dựa vào hắn. nghiêng mắt nhìn hắn.

“Không sai, hắn là một nhân vật lợi hại, nhưng mà đạo bất đồng bất tương vi mưu*.” Sư Anh cúi đầu trả lời.

(*) Đạo bất đồng bất tương vi mưu: Câu này của Khổng Tử, nghĩa là không cùng chí hướng/quan điểm/nghề nghiệp thì không thể bàn luận, trao đổi được.

“Ta biết chàng không thích truy đuổi quyền lợi, chỉ thích làm theo ý mình.”

“Không sai, ta thích tùy tâm sở dục du sơn ngoạn thủy, nhưng sư huynh lại có hứng thú với cơ quan thuật của ta, không chịu buông tha ta, cứ muốn ta phụ tá hắn!” Sư Anh cười nhìn nàng, đưa tay nhẹ nhàng ngắt mũi nàng, “Nhưng mà ta lại muốn lấy vợ sinh con, hận không thể ẩn cư điền viên cùng nàng, sinh thật nhiều em bé, tốt nhất là mỗi năm một đứa.”

“A Anh, ta cũng không phải heo mẹ.” Tô Mặc trừng mắt nhìn hắn.

“Không có cách nào, ta đã rất nôn nóng rồi.” Sư Anh cười khẽ.

Tô Mặc như cười như không, “A Anh, trước kia chàng là một quân tử mà.”

“Quân tử cũng là người, là người thì sẽ phải bệnh.”

“Bệnh gì?”

“Ta có thể có tật của quả nhân, quả nhiên háo sắc.” Hai mắt Sư Anh sáng chói, thật sự rất khác ngày xưa.

Tô Mặc cười khẽ, nhịn không được cắn cắn cổ hắn, “Vậy sư huynh của chàng làm sao bây giờ?”

Bị nàng cắn, Sư Anh than nhẹ một tiếng, cúi đầu hôn sâu lên đôi môi đỏ son của nàng. Nụ hôn nhu tình như nước, hừng hực khí thế, sau một lúc lâu, hắn mới lưu luyến rời khỏi, chậm rãi nói: “Nếu đối phương phát hiện ra ta đã rời đi, hắn nhất định sẽ trăm phương nghìn kế tới tìm ta. Nhưng chuyện quan trọng giữa ta và nàng là ở cùng nhau, hơn nữa Yêu giới không phải nơi tầm thường, ta sợ đêm dài lắm mộng, cho nên rất khẩn cấp muốn lập khế ước cùng nàng.”

“Ta hiểu rồi.” Tô Mặc cười khẽ.

“Đúng rồi, lập khế ước như thế nào?” Sư Anh hỏi.

“Ta nhớ là phải bái đường thành thân, cụ thể thì ta không rõ lắm.”

“Phải bái đường?”

“Làm sao vậy?”

“Phiền toái.”

“Phiền?” Tô Mặc trừng hắn, không tiếp thu được bái đường lại là chuyện phiền.

“Không sai, bái đường rất phiền! Còn phải bố trí một lúc lâu!” Sư Anh cười, ra vẻ đạo mạo, “Ở Tiên giới chưa từng nghe nói đến bái đường, chỉ có đại điển song tu, hơn nữa các tu sĩ khi thành thân đều đơn giản hóa quá trình, uống rượu hợp cẩn là được. Trước mắt hai chúng ta đang ở nơi đặc biệt. Mặc dù nơi đây không có nhiều quy củ như vậy, nhưng lập khế ước, mục đích cuối cùng cũng là đôn luân, cho nên bái đường và khế ước có thể lùi lại.”

Tô Mặc nhìn hắn, giật mình, trước mắt vẫn là Sư Anh tao nhã của kiếp trước thật ư?

“Ta và nàng đôn luân trước rồi bái đường bổ sung sau, thế nào?”

Tô Mặc nghẹn họng, không ngờ hắn lại nói vậy.

Sư Anh vẫn giữ nụ cười tao nhã, vươn tay ôm bổng nàng lên, Tô Mặc phải vòng tay qua cổ hắn, “Khuya lắm rồi, không bằng chúng ta bắt đầu ngay bây giờ đi, nàng thấy thế nào?”

*

Thiên Không thành, nam tử áo tím nhìn Sư Anh, mắt đối mắt.

Một người cao lớn vững chãi, phong thần tuấn lãng, ánh mắt bễ nghễ. Một người mỉm cười nhợt nhạt, ôn nhu thanh nhã, như ngọc như mài. Cả hai đều là mỹ nam tử tuyệt thế.

“Sư Anh, ta đã lâu không chơi cờ cùng ngươi rồi.” Tạ Thiên Dạ lạnh lùng nói.

“Ừm, ta biết, tài đánh cờ của ngươi cũng không bằng ta, chúng ta không đánh thì hơn.” Sư Anh cười nhẹ, hắn duỗi thắt lưng, dường như rất buồn ngủ.

Tạ Thiên Dạ cố ý không nhìn, lạnh lùng nói: “Trước kia có lẽ ta không bằng ngươi, nhưng hiện tại binh pháp như ván cờ, thiên hạ như ván cờ. Bổn vương đã có thể khống chế thiên hạ này, sao lại không thắng được ngươi?” Tạ Thiên Dạ lấy bộ cờ vây ra, ngồi đối diện hắn, xếp cờ.

Sư Anh than nhẹ: “Hiện giờ ta chỉ sợ… không thích chơi cờ.”

Nam tử áo tím cười lạnh, “Ở đây ngươi phải nghe ta, nếu ta không phát hiện, không biết ngươi còn gạt ta bao lâu, dám một mình trộm rời khỏi Thiên Không thành, ngươi cũng rất bản lãnh.”

Sư Anh ôn nhu cười, “Sư huynh, không phải ta vẫn còn ngồi đây sao?”

“Ngồi đây đúng là ngươi, nhưng không ngờ trước khi phụ thân lâm chung lại truyền thụ tuyệt kỹ cho ngươi mà không phải con trai ruột là ta.”

“Sư phụ cũng không bất công với ta. Tuyệt kỹ này chỉ người không để tâm vào triều chính mới dễ học được, còn tiêu phí rất nhiều thời gian. Các hạ thích quyền mưu, hoàn toàn không thích hợp để học.”

Nam tử áo tím trầm ngâm một khắc, “Bảo ta bế quan một năm đúng là không thể, bí thuật này rất thích hợp với ngươi.”

Sư Anh cười nói: “Đa tạ sư huynh đã khen.”

Nam tử áo tím hạ trước một quân cờ đen, lạnh lùng đáp: “Ta biết, ngươi bế quan một năm đã có thể phân ra một cái bóng giống bản thể hoàn toàn, có được máu thịt, còn được một nửa thực lực của ngươi. Bản thể ngươi đồng thời khống chế cả hai, một người ngồi đây giấu tài, một người ra ngoài tùy ý du sơn ngoạn thủy. Thuật này tuy tốt, nhưng ngươi lại không có bóng bên người.”

Sư Anh thả một quân cờ trắng, “Cho nên sư huynh mới phát hiện ra.”

Nam tử áo tím cầm quân cờ đen, trầm ngâm, rồi hạ xuống, “Thuật này rất hao phí thần thức, hai thân thể cũng không được tách ra quá lâu. Ngươi đã rời đi hơn hai tháng, hiện tại đã suy yếu đi rồi đúng không. Ta rất khó hiểu, một ‘ngươi’ khác rốt cục đang làm gì?”

“Ừm, tại hạ hiện tại có chút vui quên đường về!”

“Hử? Ngươi mà cũng vui đến vậy sao?”

“Không sai, chơi cờ cái gì, thật không có hứng thú mà.”

Sư Anh khẽ thở dài, lúc này hắn muốn động phòng, đó cũng là một chuyện rất hao phí tâm thần.

Huynh đệ tỷ muội Tạ gia ai ai cũng thật đáng ghét, cứ thích quấy rầy đại sự của hắn là sao?

Sư Anh cầm quân cờ trắng trong tay, mỉm cười, tùy tiện đặt xuống, khiến nam tử áo tím ngẩn ra, liếc hắn một cái: “Này không giống nước cờ của ngươi.”

Sư Anh cười: “Ta đổi phương pháp.”

Thôi, động phòng trước lại nói sau, chơi cờ thua cũng được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.