Thiên Hạ Đệ Nhất Yêu Nghiệt

Chương 113-1: Ngụy quân tử (1)



Edit: thiên_lazy

Beta: moc, Nhisiêunhân

Hai người lăn một vòng trên giường, nàng đã bị hắn đặt ở dưới thân.

Đôi nam nữ say sưa ôm nhau, "Chàng không ngủ? "Tô Mặc mở miệng hỏi.

"Ừ, ta đang chờ nàng." Sư Anh chậm rãi cúi xuống, ôn nhu hôn lên cái trán, chóp mũi, đôi môi của nàng. Mỗi một động tác đều lưu loát sinh động, thản nhiên ưu nhã, giống như xung quanh hắn đã tạo thành một khoảng đất trời, vô cùng tình cảm.

"Chàng chờ ta làm gì?" Tô Mặc thật tình hỏi.

"Đương nhiên là làm lần thứ hai." Sư Anh nhẹ nhàng cười, "Có lẽ lần này sẽ không có ai quấy rầy chúng ta đúng không?"

Tô Mặc khụ một tiếng, ngượng ngùng nhìn hắn, "Bên ngoài sân đều là người, như vậy không tốt."

"Chuyện do người làm, ta nghe nàng nói với bọn họ là không được tới gần nơi này." Sư Anh cười ôn hòa.

"Nói như vậy chàng cũng nghe được?" Bao gồm cả việc giao thư cho Văn Nhân Dịch và Ngu Nhiễm.

"Nghe được, thần thức của ta rất mạnh, Anh mỗ cũng không có cách nào." Sư Anh cầm lấy một lọn tóc nhỏ bên cạnh nhẹ nhàng trêu chọc hai gò má của nàng. Miệng vẫn mang nụ cười như có như không.

“Nhưng đã quá muộn.” Tô Mặc liếc xéo hắn một cái, chợt cảm thấy nam nhân ôn hòa này cũng có lúc tinh ranh.

“Cách trời sáng còn bốn năm canh giờ, thời gian ban đêm ở Yêu Giới rất dài.” Sư Anh vuốt nhẹ hai má của nàng.

“Ngày mai chàng có việc, nên nghỉ ngơi dưỡng sức.” Ánh mắt của Tô Mặc như sóng nước mênh mông.

“Nhưng ta đã dưỡng hơn một ngàn năm, chỉ đợi lúc bộc phát thôi. Một lần vừa nãy thật khó thỏa mãn ta.” Vẻ mặt của Sư Anh có chút tự tại tự đắc, ánh mắt ưu nhã như không chút để ý đảo qua nàng, vẫn đưa tay nhẹ vuốt sợi tóc của nàng.

Tô Mặc nghe ra được ý của hắn, không nghĩ tới nam nhân mới nếm thử trái cấm đều thành nghiện. Nàng ngẩng mặt nhìn về phía Sư Anh, quyến rũ cười, từ từ vươn tay chạm vào thân thể hắn, phản ứng chuyển nhanh như chong chóng, tươi cười hoàn mỹ nói: “Lời ấy thật không?”

Hắn cúi đầu thì thầm ở bên tai nàng, “Nương tử, tình cảnh này, thế gian trăm năm khó gặp được một lần. Chúng ta làm một lần nữa đi, thế nào?”

Tô Mặc nhịn không được, trong lòng nhảy lên, giọng nói mềm mại đáng yêu như nước, “Phu quân đại nhân nếu thích, thì ta đây tự nhiên phải bồi cùng.”

Nghe được lời nói của nàng, sắc mặt Sư Anh sáng lên, ánh mắt vui mừng, cúi đầu hôn lấy miệng nhỏ của nàng, rồi đến cằm dưới, giúp nàng cởi dây thắt lưng.

Bên trong căn phòng, ánh trăng dần dần sáng hơn, bóng đêm ảm đạm cũng kéo đi, cả căn phòng ấm áp, vô cùng lãng mạng. Trong nàng có ta, trong ta có nàng. Màn lụa đỏ tươi nhẹ lay động, lộ ra hai bóng dáng đang quấn lấy nhau, như mực như vẽ, như si như say, cầm sắt cùng minh. Ánh mắt nàng mê ly, môi mím chặt, đã sớm hóa thành nhu tình ngàn vạn. Mắt hắn khép hờ, người như cành liễu lay động trong gió, vừa lúc vu sơn mưa đêm, chuối tây cá nước, uyên ương cùng đùa giỡn, long phượng hòa minh.

Âm thanh trong phòng không cách nào che dấu, không chút cố kỵ, bên ngoài có một con hồ ly đang che tai lại, cảm thấy như có người đi qua cây cầu cũ nát lâu năm không sửa chữa, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt liên tục.

Một giọt mồ hôi từ cái trán trơn bóng đột nhiên rơi “Tách” xuống trước ngực, oanh một tiếng như lửa đốt, đầu óc cũng trống rỗng, hai người đang tình nồng ý mật không kìm được vui mừng.

Tuyệt sắc giai nhân xinh đẹp như hoa mẫu đơn, thiên kiều bá mị, muôn hồng nghìn tía, quyến rũ nở rộ.

Gió đêm lướt qua, màn trướng màu đỏ nhẹ bay lên một góc, hai người ôm chặt lấy nhau. Hai đời nhớ nhung, hai đời đau khổ, hai đời yêu nhau, giờ khắc này tất cả tương tư đều đã chậm rãi tan ra.

Nàng yêu hắn sâu đậm, từ linh hồn đến thân thể, cảm thấy như vừa được thăng hoa.

“A Anh, rốt cuộc chúng ta cũng ở cùng nhau, ta cho là cả đời này chúng ta sẽ phải bỏ lỡ, không ngờ trời xanh còn thương xót ta.” Tô Mặc giương mắt nhìn hắn, mồ hôi ướt sũng, tim đập nhanh, trong lòng mềm mại. Vừa rồi chỉ cảm thấy máu trong người đều vọt tới một chỗ nào đó, lúc này mới từ từ lắng xuống. Nàng có thể nói ra tất cả những lời luôn giấu trong lòng, nàng cảm thấy nhẹ nhõm và vui vẻ.

Yên lặng nằm bên cạnh hắn, vùi đầu vào ngực của hắn, Tô Mặc cảm thấy tim của đối phương đập nhanh hơn.

Nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của hắn, nếu không phải cảm giác được tim hắn đập nhanh, thật khó phát hiện ra tâm tư của Sư Anh.

Nam nhân này luôn cao thâm khó lường như vậy, cũng quá khó hiểu.

“A Anh, chàng không vui sao?” Tô Mặc nhíu mày.

“Vui, dĩ nhiên là vui rồi.” Hắn ưu nhã nói.

“Nhưng ta nhìn không ra.” Tô Mặc mím môi.

“Ta từ nhỏ đã mang mặt nạ, luôn luôn chỉ có một hai vẻ mặt, ngàn năm cũng không thay đổi, cũng không nhớ trên khuôn mặt của một người có bao nhiêu biểu cảm.” Sư Anh đưa tay xoa nhẹ gò má của nàng, cười nhìn Tô Mặc thật chăm chú, trong đôi mắt đen sâu thẳm của ngày thường giờ mang theo tình cảm nhàn nhạt, đưa tay vén sợi tóc cho Tô Mặc, tao nhã nói, “Thật đấy, ta vô cùng vui mừng!”

“Ta biết rõ, nhưng vì sao chàng lại như vậy?” Tô Mặc khẽ vuốt mặt hắn.

“Chuyện này nói ra rất dài dòng.” Sư Anh than nhẹ một tiếng.

“Nhưng ta muốn biết. Tô Mặc mỉm cười, tựa vào vai hắn.

“Việc này có liên quan đến thân thế của ta.” Sư Anh nheo mắt, mỉm cười nói.

“Thân thế của A Anh ta chưa bao giờ biết!” Tô Mặc nghiến răng nghiến lợi nói, “Nói mau, phụ mẫu của chàng là người phương nào? Chàng là ai? “

“Mặc nhi, thật ra ta là cô nhi.”

“…” Tô Mặc ngẩn ra.

“Nghe nói, ta được sư phụ nhặt rồi nuôi lớn. Sư phụ rất nghiêm khắc, luôn đánh mắng ta, bất luận là khổ sở hay may mắn cũng bắt ta phải cười, không cho ta làm biểu cảm khác. Bởi vì một người lúc nào cũng cười sẽ không để cho người khác thấy được nhược điểm. Cho dù là đau đớn, cao hứng, cô độc, tịch mịnh, ta cũng phải cười để đối mặt. Tình hình lúc nhỏ của ta nàng không thể tưởng tượng nổi đâu.” Sư Anh mỉm cười nhìn nàng, giống như đang kể lại chuyện của người khác.

“A Anh.” Tô Mặc lập tức đưa tay ôm chặt hắn, thì ra hắn khổ sở như vậy, “Sư phụ của chàng thật đáng giận.”

“Đã qua lâu rồi Mặc Nhi, thật ra sư phụ cũng vì tốt cho ta.” Sư Anh đưa tay vỗ nhẹ lên lưng nàng, nói, “Từng nếm trải đau khổ thì mới hơn người. Thiên hạ đệ nhất kỳ tài cũng không phải là thiên tài gì, mà là đã trả qua đau khổ mới có được. ”

“Đã như vậy, A Anh, ta sẽ đối tốt với chàng.” Tô Mặc hôn lên khóe miệng hắn.

“Ừ. ” Sư Anh nghiêng đầu hôn môi nàng, giờ khắc này, hai người đều không nói lời nào.

Hơi thở nhàn nhạt dễ chịu của Tô Mặc như xoay quanh người Sư Anh, như đàn hương dưỡng thần.

“Mặc Nhi ngủ đi, muộn rồi.” Hắn vỗ nhè nhẹ, giống như đang dỗ một đứa bé.

Bất tri bất giác, nàng ôm hắn dần dần nhắm hai mắt lại, nam nhân này luôn cho nàng một loại cảm giác vô cùng an tâm.

Khi Tô Mặc nhắm mắt nằm ở trên người hắn thì Sư Anh vẫn mở mắt như cũ, ngẩng đầu nhìn trăng sáng bên ngoài, môi hắn mỉm cười ưu nhã, hắn cảm thấy rất hạnh phúc, rất vui vẻ, chỉ tiếc…

Sư Anh rũ mắt xuống, nghiêng người nhìn nàng. Thiếu nữ xinh đẹp trước mắt, mũi cao, đôi môi màu hồng trong suốt. Hắn cúi đầu hôn một cái lên môi của nàng, khí độ ưu nhã thâm trầm, lông mi đen nhánh khẽ run lên, cúi đầu thì thầm: "Mặc Nhi, Mặc Nhi, nàng thật sự là một cô nương vô cùng đặc biệt."

Hắn cúi đầu lẩm bẩm: "Vì sao nàng lại có đến bảy khế ước? Tại sao lại có Văn Nhân Dịch và Ngu Nhiễm?

Rèm che phía trên rơi xuống, hắn thở dài một hơi, ánh mắt hơi nghiêng, nói tiếp: "Mới vừa rồi nàng lấy chim cơ quan đưa tin cho bọn hắn, cư nhiên nói muốn bọn hắn. "

Khóe môi hắn khẽ cong lên, ôn nhu nói: "Có lẽ trong một khắc thân mật vừa rồi của chúng ta, lòng nàng mới hoàn toàn thuộc về ta."

Lúc này hắn cúi đầu, nhìn gò má nhợt nhạt đỏ ửng của Tô Mặc, hắn khẽ vuốt hai má của nàng, nói: "Mặc Nhi Mặc Nhi, nàng vẫn còn nhớ đến bọn hắn có phải hay không?"

Khẽ thở dài một tiếng, Sư Anh lại nói: "Sớm biết như vậy, ta sẽ không truyền thụ cơ quan thuật cho nàng, ít nhất không nên dạy cho nàng phương thức luyện chế chim cơ quan, nàng làm cho ta vô cùng đau lòng!”

"Thật sự không muốn truyền thụ chim cơ quan cho ta sao?" Bỗng nhiên, Tô Mặc mở mắt.

Sư Anh ngẩn ra, khẽ cười một tiếng, "Nàng không ngủ?"

Tô Mặc nhìn ánh mắt cười như không cười của hắn, nói: "A Anh, lời nói vừa rồi là lời trong lòng của chàng?"

Sư Anh lắc đầu, "Ta không có nói gì cả, nàng mau ngủ đi."

Tô Mặc vén tóc mai, cúi đầu nói: "Không ngủ, cũng không ngủ được, ngủ sẽ không nghe được lời trong lòng của chàng! "

Vẻ mặt Sư Anh không đổi, dịu dàng cười nói: "Vì sao không ngủ được?"

Đôi mắt Tô Mặc đảo qua, đôi mắt đẹp nhu hòa như ánh sáng mùa thu, "Bởi vì vài ngày trước đó ta mới vừa đạt tới Tôi Thể kỳ, nhưng Yêu Giới lại rất rét lạnh, lạnh tận xương tủy. Không phải nơi những tu sĩ bình thường có thể tới, phải vận công chống đỡ với cái lạnh này. Nhưng không ngờ thực lực lại tăng lên nhanh như vậy. Mới vừa rồi ta cảm giác mình sắp đột phá Ngưng Mạch kỳ, cho nên không ngủ, vì vậy mới nghe được lời trong lòng của chàng."

Sư Anh ưu nhã cười, "Chúc mừng, thân thể thuần âm quả nhiên được lợi ở đây, thực lực có thể tiến bộ rất nhanh đúng không?"

Tô Mặc ngồi thẳng lên, "A Anh, chàng đừng đánh trống lảng, ta biết chàng để ý chuyện đó."

Sư Anh sâu kín thở dài, "Kiếp trước chỉ có hai người chúng ta, hiện tại đột nhiên có thêm nhiều người, ta đương nhiên để ý."

Tô Mặc hít một hơi thật sâu, đảo mắt nói, "Các chàng, ai cũng quan trọng đối với ta, ta… không thể nặng bên này nhẹ bên kia được."

Bỗng nhiên Tô Mặc cảm giác trên đầu khẽ đau, lại thấy Sư Anh bứt một sợi tóc trên đầu nàng.

Tô Mặc giật mình: "Chàng làm cái gì?"

Sư anh cũng giơ tay lên nhổ một sợi tóc trên đầu mình xuống, đưa về phía ánh trăng, ngón tay thon dài chậm rãi quấn hai sợi tóc vào nhau thành hình hai trái tim nhỏ, tiếp theo để vào trong một con chim cơ quan. Tô Mặc liền hiểu ý của Sư Anh.

Hai mắt Sư Anh trong veo nhưng trong con mắt như có đốm lửa đang cháy, khóe mắt nụ cười, "Ta và nàng, hai người chúng ta vĩnh kết đồng tâm."

Trong lòng Tô Mặc run lên, vô cùng vui mừng, nàng không khỏi nghĩ tới “Kỳ Áo” trong Kinh Thi.

Chiêm bỉ kỳ áo, lục trúc y y. Hữu phỉ quân tử, như thiết như tha, như trác như ma. Sắt hề giản hề, hách hề tuyên hề, hữu phỉ quân tử, chung bất khả huyên hề!

Chiêm bỉ kỳ áo, lục trúc thanh thanh. Hữu phỉ quân tử, sung nhĩ tú oánh, hội biện như tinh. Sắt hề giản hề, hách hề tuyên hề, hữu phỉ quân tử, chung bất khả huyên hề!

Chiêm bỉ kỳ áo, lục trúc như trách. Hữu phỉ quân tử, như kim như tích, như khuê như bích. Khoan hề xước hề, y trọng giác hề, thiện hí hước hề, bất vi ngược hề!

(Dịch nghĩa: Trông kìa trên khúc quanh của sông Kỳ,

Tre xanh mới mọc mềm mại rườm rà.

Nước Vệ hôm nay có người quân tử văn nhã (chỉ Vũ Công).

Như đã cắt và dũa học tập đạo lý (kẻ làm đồ bằng xương bằng sừng, sau khi tiện cắt ra, món đồ phải trau dũa thêm cho trơn láng).

Như đã dồi mài lo việc tu thân (kẻ làm đồ ngọc đá, sau khi đã đục thành hình phải dồi mài cho bóng sáng).

Người ấy rất trang trọng uy nghiêm.

Người ấy rất vinh diệu, rất rạng rỡ.

(Nước Vệ hôm nay) có người quân tử văn nhã,

Thì dân chúng rốt cùng không thể quên người được.

Trông kìa trên khúc quanh của sông Kỳ,

Hàng tre rắn chắc và rườm rà.

Nước Vệ hôm nay có người quân tử văn nhã (chỉ Vũ Công).

Người che tai bằng thứ đá tú doanh.

Người đội chiếc mão da có gắn ngọc lấp lánh chiếu sáng như ngôi sao.

người ấy rất trang trọng uy nghiêm.

Người ấy rất vinh diệu, rất rạng rỡ.

(Nước Vệ hôm nay) có người quân tử văn nhã,

Thì dân chúng rốt cùng không thể quên người được.

Trông kìa trên khúc quanh của sông Kỳ,

Tre xanh lớp lớp mọc chồng chất rườm rà.

Nước Vệ hôm nay có người quân tử văn nhã (chỉ Vũ Công).

(Đã rèn luyện tinh anh về học vấn) như vàng như thiếc.

(Đã trở nên ôn thuần về tính chất) như ngọc khuê ngọc bích.

Người lại rộng rãi hoà hoãn.

Ôi! Người ngồi trên xe của bậc quan to,

Người lại hay đùa cợt cho vui.

Chớ người không có ý châm biếm ai.

Nguồn: thivien.net)

Trong lúc nàng si ngốc nhìn hắn, lại nghe Sư Anh ưu nhã nói: "Mặc Nhi, nàng còn muốn ngủ hay không? "

"Không mệt." Tô Mặc nằm nghiêng trên giường, đảo đôi mắt đẹp, tư thái lười biếng.

"Vậy chúng ta lại lần thứ ba." Sư Anh thong thả ung dung nói.

"A Anh, A Anh —— " Tô Mặc không khỏi lắc đầu.

"Thế nào? Không chịu sao?" Sư Anh hỏi tiếp.

"Chịu, chỉ là chàng thật đúng là một ngụy quân tử." Tô Mặc than nhẹ một tiếng.

*

Lầu các, mặt trời chói chang, không có gió.

Hoa Tích Dung mặc một bộ gấm hoa ngũ sắc, lười biếng dựa trên ghế, nốt ruồi lệ dưới khóe mắt càng thêm xinh đẹp.

Tiện tay lật xem sổ sách trong Đa Bảo Các, mấy ngày nay hắn thu mua tài liệu mặc dù tốn không ít bạc, nhưng hắn biết một khi về Ma giới thì có thể lấy lại gấp mấy lần số bạc, trong lòng hắn vẫn coi đây là một khoản tốt.

Lúc này Hạ Phong đứng ở phía sau Hoa Tích Dung, sắc mặt có chút khó coi, hắn không nghĩ tới mình trở về Kim Ngu đường rồi mà vẫn cùng vị gia này ra ra vào vào, hơn nữa Hoa Tích Dung cũng không để cho hắn được sống dễ chịu.

Hạ Phong vô cùng nhớ đến nữ chủ tử và Ngu Nhiễm, nhưng không biết rốt cuộc hai người họ ra sao rồi?

Lúc này, bên tai hắn truyền đến một tiếng quạt mở “roạt” quen thuộc, Hạ Phong lập tức mừng rỡ quay đầu nhìn lại.

Tuy nhiên cây quạt lại nằm trên tay Hoa Tích Dung, cũng không phải là hắn học đòi văn vẻ, mà là thời tiết tháng Sáu càng ngày càng nóng, càng ngày càng buồn bực.

Hoa Tích Dung cúi đầu ra lệnh: "Hạ Phong, nhớ buổi chiều lấy tất cả mọi thứ trong cửa hàng thu xếp lại cho tốt."

Hạ Phong cúi mắt xuống nói: "Vâng."

Khóe miệng Hoa Tích Dung nhếch lên, nói tiếp: "Chuyện sửa sang lại thành tường bên ngoài, nhớ để ý, không nên trì hoãn nữa."

Hạ Phong khẽ thở dài: "Vâng."

"Y phục của gia ngươi có rảnh rỗi mua cho ta mấy bộ để đó, còn nữa, kêu bốn thị tỳ Xuân Hạ Thu Đông cách xa một chút."

"Vâng." Hạ Phong cảm thấy đầu mình đã có chút choáng váng, hoa mắt, hắn nhìn ra bên ngoài thì thấy một nam tử mặc áo trắng từ từ đi tới, thân hình vô cùng quen thuộc, liền ngây ngốc, nói tiếp: "Hoa công tử, bên ngoài là Anh tiên sinh, hắn như đã đổi một cây dù khác."

"Làm sao có thể?" Hoa Tích Dung cau mày.

"Là thật." Hạ Phong như thấy được cứu tinh.

Khi Hoa Tích Dung đi tới trước cửa sổ thì thấy tay phải Sư Anh đặt sau lưng, tay trái cầm một cây dù, từ từ nâng mắt nhìn, ánh mắt trong trẻo.

Bốn mắt nhìn nhau, Sư Anh nhẹ nhàng cười với hắn một tiếng, cười ôn nhu, "Hoa công tử, đã lâu không gặp."

Sắc mặt của nam tử mặc hoa phục không chút thay đổi nhìn nam tử mặc áo trắng như tuyết, hắn quyến rũ khoanh tay, thản nhiên nói: "Sư Anh, ngươi một mình trở về từ Yêu giới? "

"Ừ, ta không an tâm về ngươi." Sư Anh ung dung nói, "Hơn nữa Yêu giới không phải yên tĩnh như ta nghĩ, Anh mỗ nhất định phải mau trở lại, nếu không sợ là không còn kịp rồi."

"Hả, không kịp?" Hoa Tích Dung vốn là không chút để ý, đột nhiên khẽ phản ứng, hình như có chút nhức đầu.

Hạ Phong cũng ngẩn ra, "Anh tiên sinh, chẳng lẽ Yêu giới thật sự rất phiền toái, rất nguy hiểm?"

Sư Anh ôn nhu cười: "Không sai, đại khái là không bao lâu nữa yêu triều sẽ phải bộc phát lần đầu tiên! Chúng ta nên phòng ngừa rắc rối có thể xảy ra."

Hoa Tích Dung lại nhìn lên nhìn xuống đánh giá Sư Anh nói: "Nhưng Sư Anh, ngươi thật đúng là nam nhân vô sỉ, cư nhiên để nữ nhân của mình ở lại Yêu giới, ngươi không sợ nàng xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.