Thiên Hạ Đệ Nhất Yêu Nghiệt

Chương 114-1: Bắc Cơ Nam Anh (1)



Edit: huyền béo

Beta: Moc, Nhisiêunhân

Ba bóng dáng nhanh chóng lướt qua, băng hồ mang theo hai người liên tục chạy vòng quanh trong sơn cốc.

Trong sơn cốc hàn tuyết lạnh như băng tung bay, rơi đầy cây hoa lê, rất rét lạnh.

Tô Mặc và Sư Anh đương nhiên không sợ dị thú, nhưng không muốn lãng phí nhiều thời gian nên đều lướt qua rất nhanh.

Mãi đến lúc hai người đi đến cổng vào của một sơn cốc, hai người mới dừng bước.

“Là nơi này sao?” Sư Anh mới đứng bên ngoài đã lập tức cảm nhận được một hơi lạnh dày đặc ập tới trước mặt, Nguyên Anh kỳ như hắn cũng cảm thấy rét lạnh khác thường.

“Mặc Nhi, nàng có lạnh không? Cảm thấy thân mình có nặng lắm không?” Sư Anh lập tức đưa mắt nhìn Tô Mặc, ôn nhu hỏi.

“Lạnh thì lạnh thật, nhưng tâm pháp của ta vẫn có thể đối phó được.” Tô Mặc nhẹ nhàng xoa hai tay, cười trả lời.

“Tâm pháp gì?” Sư Anh cầm tay Tô Mặc để vào trong lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng hà hơi nóng, ôn nhu xoa giúp nàng, đôi mắt trong suốt mỉm cười nhìn nàng.

“Việc này phải cảm tạ Dung Túc công tử.” Ánh mắt Tô Mặc chợt liếc qua, dừng trên người con mèo màu đen trong lòng Sư Anh.

“Sao?”

“Không sai, đúng là do bản công tử truyền thụ cho nàng, đây là phương pháp đặc biệt phù hợp với nàng. Bản công tử từ trước đến nay luôn thích chiêu thức cùng tâm pháp kì quái của Nhân giới và Ma giới, thích nghiên cứu kỳ trân dị bảo tam giới. Nhưng thước cũng có chỗ ngắn, tấc cũng có chỗ dài, ở phương diện kiến thức này, các hạ dù có am hiểu cơ quan thuật thì cũng không tại hạ.” Dung Túc kiêu ngạo nói.

“Ba người cùng đi, tất có hai người là thầy của ta*, Dung công tử e rằng hơi kiêu ngạo một chút rồi.” Sư Anh cười dịu dàng.

(*) Câu gốc đầy đủ là “Tam nhân hành tất hữu ngô sư. Trạch kỳ thiện giả nhi tùng chi, kỳ bất thiện giả nhi cải chi”: Ba người cùng đi, hai người kia là thầy của ta. Chọn những điều thiện mà học hỏi, còn những khuyết điểm thì lấy đó làm gương để cải sửa chính mình. (bachkhoatrithuc)

“Bản công tử tất nhiên có tư cách để kiên ngạo.” Thiếu niên hừ lạnh một tiếng.

Lúc này, bởi vì bất mãn với cách cư xử của Sư Anh, Dung Túc tình nguyện trở lại trong Thiên Thư, nhưng Sư Anh không đồng ý, thậm chí tuyên bố muốn bỏ Thiên Thư trên người băng hồ. Hắn đành phải thành thật ở ngoài này, dọc đường đi mang muôn vàn cảm xúc, bỗng nhiên than thở trước kia sống trong phúc mà không biết hưởng. Nữ nhân kia mặc dù là thân thuần âm, tuy trong nội tâm có chút đen tối, tuy hoa đào hơi nhiều nhưng so với Sư Anh vô sỉ mà nói, thật sự chính là khác biệt giữa thiên đường với địa ngục.

Cảm khái thì cứ cảm khái, nhưng hắn biết người đang dưới mái hiên không thể không cúi đầu.

Như vậy thì, ký lai chi tắc an chi*.

(*) Ký lai chi tắc an chi: tương tự câu “Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng”, chuyện gì rồi cũng sẽ có cách giải quyết. Nó còn mang nghĩa khác nữa là “đã tới một nơi nào đó rồi thì cứ an tâm”.

Đến đây, Sư Anh đưa Tô Mặc tiến vào trong động, ở bên trong sơn động có hai hang động thông đạo bề ngang hai ba trượng, bên trong không ngừng truyền đến tiếng gió thổi vù vù, có vẻ sâu không lường được.

Tô Mặc nhịn không được nâng mắt nói: “A Anh, chúng ta có nên đi chung một đường?”

Sư Anh tự nhiên trả lời: “Nơi này vô cùng lạnh, bên trong nếu là sơn động thì có thể để băng hồ quyết định cũng được.”

Băng hồ lúc này không giống như bộ dáng tùy theo ý mình như trước đây, lần này hai sơn động trước mặt quá sâu, quá dài, không biết phía trước rốt cuộc xuất hiện cái gì. Băng hồ do dự một lát, lập tức đưa hai chân chậm rãi tiến vào trong miệng hang, cẩn thận cảm ứng sự biến hóa nhỏ của yêu khí giá lạnh bên trong. Trong chốc lát, nó lại tới trước sơn động khác, rồi đưa chân lặp lại động tác vừa nãy.

Sau một lúc lâu, băng hồ vung tay múa chân, tỏ ý hai sơn động có thể đi đến chỗ sâu nhất, hơn nữa tới chỗ sâu nhất mới có thể tới nơi lạnh lẽo kia.

“Xa quá, thật phiền toái!” Tô Mặc thở dài.

“Đúng vậy! Không biết phải mất bao nhiêu thời gian?” Sư Anh cũng mỉm cười nói.

Hai người sải bước đi vào hang động bên trái trước, bên trong không có ánh sáng, chỉ có sự lạnh lẽo đến tận xương. Hai người dùng thần thức chậm rãi dò đường.

Nhưng một lát sau, phía trước rốt cuộc xuất hiện ánh sáng, không phải là ánh mặt trời tự nhiên, mà là ánh sáng phát ra từ tảng đá kỳ lạ trong sơn động, làm cho người ta mang cảm giác có một không gian đất trời khác. Nơi này chắc hẳn là sơn động từ xưa của Yêu giới, chung quanh đều là bích họa, tản ánh huỳnh quang màu trắng trong bóng đêm, ma quái lạ lùng. Tô Mặc quét mắt qua, trên bức bích họa có khắc những thứ giống như người, nhưng lại có sừng và đuôi.

Tô Mặc ngạc nhiên nói: “Đây là Yêu tộc?”

Sư Anh nhìn tường tận một lát rồi nói: “Hẳn là Yêu tộc cổ, giờ đã không còn tồn tại.”

Tô Mặc nói: “Vì sao không còn tồn tại?”

Sư Anh nói: “Nghe nói nguyên nhân có rất nhiều, nhưng nguyên nhân chính lại không rõ ràng lắm.”

Dung Túc lập tức hừ lạnh, giải thích: “Các ngươi không hiểu rồi! Trong kinh Phật đã từng nói qua, ba ngàn đại thế giới, bất luận thế giới nào cũng đều có nơi bị bị hủy hoại, là do vòng tuần hoàn của kiếp số. Yêu giới cũng giống thế, dị thú hiện tại chúng ta nhìn thấy đều được sinh ra ở tân thế giới sau khi kiếp số cũ bị hủy diệt. Trước tiên sẽ là một số yêu vật bình thường, ngàn vạn năm sau mới xuất hiện một số yêu vật cấp cao, đã trải qua kiếp số và tu hành, bộ dạng sẽ không khác gì con người, gọi là yêu tu, đến khi chúng nó phi thăng thành tiên thì cũng biến mất.”

“Yêu cũng có thể tu tiên?” Tô Mặc hỏi.

“Đương nhiên, sinh linh gì cũng có thể, nhưng chỉ có loài người tu tiên là nhanh nhất.”

“Yêu tu? Không giống như hồ ly chứ?” Tô Mặc nheo mắt hỏi.

“Cũng có thể nói như vậy, hồ ly ngàn năm thành tinh, băng hồ nếu qua ngàn năm cũng sẽ thành tinh.” Dung Túc nhìn lướt qua băng hồ.

Băng hồ lập tức đắc ý lắc đuôi, nhe răng nanh màu vàng.

Tô Mặc nhìn băng hồ cảm khái nói: “Hóa ra vạn vật đều có linh tính.”

Dung Túc kiêu ngạo đáp: “Không sai, sinh linh Ma giới, Yêu giới, Nhân giới đều giống nhau, cho dù một động vật nhỏ bé cũng có sinh mệnh quý giá của mình. Đáng tiếc rằng tam giới lại thích trăm họ lầm than, ngọn lửa chiến tranh lan tràn, hơn nữa sinh mệnh ngắn ngủi, chớp mắt đã qua. Cho nên tất cả mọi người đều khát vọng đi Tiên giới, ít nhất Tiên giới cũng là một nơi đặc biệt tốt.”

“Tiên giới…” Trong trí nhớ Tô Mặc mơ hồ xuất hiện một ít hình ảnh của Tiên giới, cung điện, động tiên, giàu có và đông đúc, đẹp đẽ phú quý, xa hoa.

Dung Túc nói tiếp: “Tuy Tiên giới cũng có chiến tranh, nhưng tương đối mà nói thì đã tốt rất nhiều rồi, tài nguyên phong phú, hoàng kim ở khắp nơi, hơn nữa người nơi đó rất khoái nhạc, biết cách hưởng thụ.”

Tô Mặc lập tức cười mỉm nhìn hắn, tán thưởng nói: “Dung Túc, ngươi hiểu biết rất nhiều nhỉ?”

Dung Túc cười kiêu ngạo, “Đó là đương nhiên, bản công tử chính là…” Hắn chợt thấy ánh mắt Sư Anh, không nhịn được dừng một chút.

Sư Anh ôn hòa cười nói: “Là gì?”

Dung Túc lập tức nói: “Là bí mật.”

Sau đó, mấy người xuyên qua hành lang dài của huyệt động, đi tới đi lui lại phát hiện ra vài cái cửa động. Sư Anh và Tô Mặc nghỉ chân, băng hồ lập tức dừng lại bên thân, rồi vươn móng vuốt bắt đầu chỉ vào cái cửa động tối đen phía bên phải. Vung tay múa chân tỏ ý bên kia cực kì lạnh, nhưng bên trong có rất nhiều dị thú, những cửa động khác đều là đường chết.

Tô Mặc cười khẽ, “Đây chính là mê cung hàng thật giá thật.”

Sư Anh hơi trầm ngâm, một lúc sau, lại thấy hắn đốt ống điếu trong tay, mùi hương kì quái tràn ngập xung quanh.

Sư Anh cười nhạt, “Mặc Nhi, lại đây một chút, để mùi hương này bám vào trên người, đám yêu thú đó sẽ cho rằng chúng ta là sinh linh đã chết mà không để ý đến chúng ta, thậm chí còn chán ghét tránh đi, chỉ cần chúng ta không chủ động trêu chọc chúng nó là được.”

Tô Mặc lập tức đi tới, Sư Anh nắm chặt tay nàng, sau đó chậm rãi tiến vào trong huyệt động.

Sơn động rất lạnh, xung quanh có vô số xương trắng, cõi âm bi thương uốn lượn sâu vào trong.

Bốn phía xung quanh có rất nhiều dị thú Yêu tộc đứng lặng im, giống như đang nghỉ ngơi, bề ngoài trăm loại kì lạ. Tô Mặc không nhịn được lén nhìn, phát hiện bọn chúng rất khác nhau, có con như xuyên sơn giáp*, có con như hươu như ngựa, thậm chí còn có con đứng thẳng hệt như người bình thường. Càng đi vào trong càng rét lạnh, xung quanh hàn khí lạnh như băng tràn ra từ vách động, Sư Anh dẫn nàng chậm rãi đi về phía trước, dị thú xung quanh ngửi được mùi hương kia thì lập tức tránh đi, phát ra tiếng nức nở, quả thật vô cùng không vui.

(*) Xuyên sơn giáp: ở VN gọi là con tê tê, hay con trút, thân có vảy lớn và cứng, sống vào ban đêm, ngày cuộn tròn để ngủ, ăn côn trùng. Khu vực phân bố là miền nhiệt đới châu Á và châu Phi. (wiki) Bên Trung gọi là xuyên sơn giáp vì nó có bộ vảy rất cứng, có thể đào xuyên qua cả núi. (mình không chắc, có lẽ chỉ là lời đồn)

Phía trước lại xuất hiện lối rẽ, Tô Mặc nói: “Băng hồ, chúng ta nên đi bên trái hay bên phải?”

Băng hồ tùy ý lắc đuôi, Sư Anh nói: “Đi bên trái trước.”

Bên trong càng ngày càng rét lạnh, khí lạnh làm cho người ta cảm thấy quỷ dị, dường như còn có chút khí nóng.

Càng đi về phía trước, hơi nóng càng đánh úp lại, thậm chí đổ mồ hôi cả người, hít thở không thông.

Sư Anh nhíu mi, không nhịn được nói: “Lúc lạnh lúc nóng? Sao lại như thế?”

Dung Túc khẽ cười: “Vật cực tất phản, Sư Anh các hạ, đạo lí này ngươi hẳn là hiểu rõ?”

(*) Vật cực tất phản: Sự việc phát triển đến cực điểm thì sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại.

“A? Xin rửa tai lắng nghe.” Sư Anh nhẹ nhàng nói.

“Nơi vô cùng lạnh chắc chắn sẽ có biến hóa lớn, giống như băng linh hỏa của Tô Mặc, bởi vì là dị hỏa, cho nên nóng đến mức tận cùng chính là vô cùng lạnh. Nơi đây lạnh đến mức tận cùng chính là cực kì nóng.” Thiếu niên từ từ nói.

“Thì ra là thế, quả nhiên kì diệu.” Sư Anh gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Lúc này trước mặt xuất hiện một rãnh sâu, con đường thông qua rãnh là cột đá nung đỏ quỷ dị.

Gió sương xung quanh, mặt đất màu trắng, nhưng phía dưới lại là tầng nham thạch nóng chảy màu trắng. Lúc này bất luận là lạnh hay nóng thì cảm giác vẫn giao hòa với nhau, thậm chí không thể phân biệt được. Tô Mặc thấy y phục mình bắt đầu bị thiêu cháy, nàng hít vào một hơi, lau mồ hôi, cảm thấy không khỏe lắm.

Chỉ mỗi băng hồ có vẻ thoải mái, nhưng tuy nó thích nơi rét lạnh này thì vẫn e ngại nham thạch màu trắng nóng chảy ở dưới.

Sư Anh nghỉ chân nhìn về phía xa, thấy ở đối diện khe rãnh có một gốc cây thực vật xanh, thậm chí còn có một khối bảo thạch ngũ sắc.

Tô Mặc đương nhiên cũng nhìn thấy bảo thạch, lập tức nói: “Đó là cái gì? ”

Dung Túc lạnh nhạt nói: “Thảo dược có thể sinh trưởng ở nơi này, đương nhiên không phải vật bình thường, đó là kỳ thảo thế gian hiếm thấy, là bảo vật tiên giới cũng hiếm có. Nghe nói có tác dụng kéo dài tuổi thọ và tăng cường thực lực, thậm chí có thể cải tử hoàn sinh, nhưng chỉ là truyền thuyết mà thôi, đừng cho là thật.. Trên đời làm gì có chuyện cải tử hoàn sinh. Cái còn lại hẳn là đá Tam Sinh, chạm vào có thể khôi phục lại kí ức kiếp trước.”

Sư Anh không nhịn được hơi rung động, “Đá Tam Sinh quả nhiên ở chỗ này.”

Lúc này, Sư Anh nhíu mi, mồ hôi trên trán rơi xuống, Tô Mặc cũng đổ mồ hôi cả người.

Sư Anh thử bước từng bước về phía trước, lại cảm thấy như có ngàn quân cách trở, thậm chí tiến lên trước một bước cũng cảm giác được sóng nhiệt phía dưới nặng nề, như thiêu thân lao đầu vào lửa.

Dung Túc nâng mắt nhìn Sư Anh, nhíu mày, hừ lạnh, “Sư Anh, ngươi đừng nghĩ đơn giản, tảng đá kia chính là thứ ngươi thấy được nhưng không chạm vào được, cho dù ngươi có là Nguyên Anh hậu kỳ cũng không thể. Nếu có qua được thì ngươi cũng sẽ vô lực trở về, sức nóng của nơi đó sẽ hoàn toàn thiêu cháy ngươi. Hai thứ này hẳn là của Tiên giới, căn bản không phải thứ người thường có thể mơ ước.”

Bên môi Sư Anh vẫn hiện ra ý cười mê người, thần sắc ung dung bình tĩnh, nhẹ nhàng “à” một tiếng. Hắn trầm ngâm, đứng tại chỗ suy tư.

Trong lòng hắn tính toán ra hơn trăm loại phương pháp, biết mình thật sự không lấy được đá Tam Sinh!

Nếu hắn đã tu tới Nguyên Anh hậu kỳ hoặc bản thể của hắn và cái bóng hợp nhất, rồi lấy một bộ pháp khí cực phẩm phòng thân, như vậy có lẽ hắn có thể lấy được đá Tam Sinh! Đồng thời cũng có thể hái một gốc cây linh thảo hiếm có, đó chính là gốc cây linh thảo cực phẩm mà toàn bộ tu sĩ tam giới đều vô cùng khát vọng!

Dung Túc không khỏi cười lạnh, kích thích hắn: “Sư Anh, nơi đây trăm năm mới mở ra một lần, ta biết ngươi sống rất lâu, lần sau ngươi đến nhớ chuẩn bị đầy đủ một chút.”

Sư Anh nghiêng người liếc hắn một cái, như cười như không, vẫn thản nhiên nói: “Dung Túc công tử, nếu ta đi qua, dùng cây thảo dược kia rồi sau đó an toàn trở về, không biết sẽ như thế nào?”

Thiếu niên cười khẽ: “Có lẽ có thể, nhưng ai biết được thảo dược kia rốt cuộc có hiệu quả gì? Ai dám tùy ý mạo hiểm?”

Sư Anh nhíu mày, cười khẽ, “Như vậy, lần sau đến đây ta sẽ còn nhờ các hạ dẫn đường, chúng ta cùng tiến cùng lùi.” Hắn không ngại đối phương dò đường trước thay hắn, xem nơi đây rốt cuộc kinh khủng bao nhiêu.

Dung Túc lập tức quay mặt đi, đối với người này, hắn không có một chút hảo cảm nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.