Thiên Hạ Đệ Nhất Yêu Nghiệt

Chương 115-2: Chờ đợi đã lâu (2)



Edit: Nhisiêunhân

Xe ngựa lộc cộc chạy, băng hồ đưa mắt nhìn những người khác, thấy họ đều không nhìn mình thì lặng lẽ đi về phía gốc thảo dược kia một chút, rồi lại thêm một chút. Tâm tình nó khẩn trương, vì vật này có lực hấp dẫn trí mạng với nó.

Nó dùng móng vuốt nhẹ nhàng lay vài cái, nghĩ thầm không biết ăn được hay không, có thể ăn bao nhiêu? Nó cẩn cẩn thận thận nếm thử một miếng, mùi hương thơm ngát lan tràn trong miệng.

Sau đó lại càng không thể cứu vãn, băng hồ từng chút từng chút nuốt linh thực vào bụng. Nó không ăn ngấu nghiến mà là chậm rãi thưởng thức.

Linh thực này vốn có ba lá, hiện giờ chỉ còn lại mỗi cuống. Sau khi ăn hết lá, băng hồ vẫn còn thèm thuồng liếm liếm môi.

Một lát sau, tứ chi băng hồ đột nhiên run rẩy, toàn thân toát khí trắng quấn quanh. Băng hồ chổng bốn vó lên trời, nằm trên sàn xe không nhúc nhích, bụng phình lên như sắp sinh con. Hai chân nó vỗ vỗ bụng, kêu thảm thiết, vô cùng thống khổ.

Tô Mặc nghe tiếng, vội vàng xốc mành xe lên, nhướn mày nhìn băng hồ đang run rẩy kêu thảm, tình hình càng ngày càng nghiêm trọng.

“Dung Túc, ngươi xem xem nó bị làm sao vậy?” Tô Mặc vội vàng hỏi.

Sắc mặt Dung Túc biến đổi: “Nó đã ăn linh thực rồi, thật bỉ ổi.”

Đôi mắt Tô Mặc lạnh đi, hơi mím môi, vì sao không có một ai, không có một thứ gì làm nàng bớt lo vậy!

Nàng muốn tới gần nhưng lại bị Dung Túc ngăn cản: “Đừng qua, qua cũng vô dụng.”

Tô Mặc đỡ trán, nếu băng hồ gặp chuyện không may, nàng làm sao ăn nói với Văn Nhân Dịch và Cơ Bạch đây?

“Dung Túc, băng hồ có bị nguy hiểm đến tính mạng không?” Tuy nàng có chút tức giận nhưng vẫn lo lắng, dù sao nó cũng là sủng vật của Văn Nhân Dịch.

“Xem ra nó được lợi không ít, đang thay da đổi thịt thôi! Đúng là cầm thú vô sỉ!” Dung Túc hừ lạnh, đã quên mất nó quả thực là một cầm thú.

Cơn thay đổi này dường như ngày càng mãnh liệt, khí trắng lan tràn khắp thân thể nó. Chỉ trong thời gian ngắn, sắc trời dần mờ đi, tầng mây quay cuồng như sắp nổi mưa nổi gió.

Toàn thân băng hồ như được vây trong sương mù, khí trắng càng không ngừng toát ra, thể tích càng lúc càng khổng lồ, yêu khí tràn ngập. Cho đến khi màn khí dần tan đi, Tô Mặc không khỏi khẽ giật mình, băng hồ nho nhỏ đã biến thành cửu vĩ băng hồ (chín đuôi) to gấp bốn lần, trắng tinh không nhiễm bụi trần. Mắt đỏ, đuôi cong, lông sáng bóng, thân thể cao lớn, cực kỳ xinh đẹp, có thể ngồi đủ hai người.

Băng hồ lúc này cũng đã quên đau nhức, đang sung sướng õng ẹo làm dáng, chín cái đuôi đung đưa khắp nơi. Nó lả lơi vung chân bước, vặn vẹo vòng eo mảnh khảnh.

Nếu có nguồn nước, nó nhất định sẽ soi mình cho đã mới thôi.

Nhưng khi xoay người, nó lại thấy vẻ lạnh lùng trong mắt Tô Mặc. Dung Túc hỏi: “Phải làm sao bây giờ?”

Tô Mặc đáp: “Còn làm sao được? Ăn linh thực, chỉ có thể để nó lấy chết tạ tội.”

Băng hồ sợ run cả người, tâm tình lập tức xuống thấp.

“Cũng đúng! Linh thực là do Cơ Bạch và Sư Anh mạo hiểm tính mạng lấy về.” Đôi mắt Dung Túc lập lòe sáng: “Bộ da này của nó không tệ, nó lớn như vậy, tấm da hẳn là giá trị xa xỉ.”

Hai mắt băng hồ ửng hồng, lập tức khôi phục thành dáng vẻ thường ngày, đuôi cũng thu lại chỉ còn một cái. Nó dùng hai móng nâng cọng cây lên, ra vẻ điềm đạm đáng yêu.

Tô Mặc thu linh thực vào Thiên Thư, đá mạnh vào mông băng hồ. Băng hồ chi chi kêu hai tiếng, chật vật chui vào xe ngựa.

Dung Túc khinh thường liếc nó, “Bị nó lăn qua lăn lại như vậy, đã qua hai canh giờ rồi.”

Tô Mặc hít vào một hơi: “Không sai, ta phải nhanh trở về thôi.”

“Nữ nhân, Sư Anh và Cơ Bạch tạm thời không nguy hiểm tính mạng, bản công tử có thể cố mà thay ngươi chăm sóc họ. Còn con hồ ly này thực lực đã tăng lên, năng lực cảm ứng cũng tăng vài lần, không bằng ngươi đi với nó. Nhìn dáng vẻ khổng lồ của nó cũng không tệ lắm, cưỡi về chắc còn kịp thời gian.”

Tô Mặc gật nhẹ, nhớ tới tốc độ của băng hồ, đúng là thật không tồi. Nàng quay đầu nhìn lại: “Băng hồ.”

Băng hồ lập tức run rẩy nhô đầu ra, quơ quơ móng muốn cầu xin tha thứ, tỏ vẻ mình nguyện ý lập công chuộc tội.

“Nữ nhân, ngươi còn muốn làm gì nữa?” Dung Túc kiêu ngạo nhìn nàng, làm như vô ý hỏi.

Tô Mặc cười, gật đầu với Dung Túc: “A Anh đã không sao, vậy ta có thể yên tâm đi đối phó Hạ gia rồi, lần này sẽ khiến bọn chúng vĩnh viễn không thể lật người.”

Dung Túc cũng gật nhẹ: “Đi theo ngươi lâu như vậy, ta thấy ngươi làm việc đâu vào đấy, sát phạt quả quyết. Cứ an tâm đi làm chuyện của ngươi, hai người bọn họ cứ giao cho ta.”

Tô Mặc vén sợi tóc bên tai, mỉm cười nói: “Đa tạ.”

“Ta với ngươi đã lập khế ước, đương nhiên phải chịu trách nhiệm. Đôi khi Ma tộc cũng có uy tín.” Dung Túc hừ lạnh, xoay người đi vào trong xe.

Tô Mặc khẽ cười: “Các hạ bố trí trận pháp cho tốt, ẩn nấp là được, đến lúc đó ta sẽ thông báo cho ngươi.”

“Biết rồi!” Dung Túc nói vọng từ trong xe, đá băng hồ ra ngoài.

Băng hồ té lăn vài vòng, thân hình biến đổi lần nữa, chín cái đuôi vẫy vẫy theo gió. Tô Mặc nhảy lên lưng nó.

*

Xa xa, lá cờ lớn màu máu của Hạ gia tung bay. Tất cả tụ tập lại với nhau, trên dị thú ngồi tổng cộng tám vị trưởng lão.

Có ba trưởng lão Kim Đan kỳ, sáu trưởng lão Ngưng Mạch đỉnh, gần tiếp cận Kim Đan kỳ. (tổng cộng là 9 người, nhưng mình không edit sai, chắc tác giả ghi sai >

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.