Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 1083: Đại chiến Tùy Đường (25)



Mặc dù Lý Kiến Thành biết việc này có gian trá, nhưng tin tức tới đột ngột, vẫn khiến cho lòng y đau đớn vạn phần, nước mất đổ ra như suối, lập tức ngồi bệt trên bậc thang. Y bỗng nhiên che mặt, thất thanh khóc rống lên. Lúc này, mấy chục quan viên trong hậu điện nghe thấy, vội vàng chạy ra hỏi han. Vừa nghe nói là Thánh thượng đã băng hà, lập tức cùng nhau khóc lớn lên. Một mảnh đau buồn bao phủ tiền điện của điện Hiển Đức.

Hoạn quan vừa khóc vừa nói:

-Thánh thượng băng hà, hậu cung không có người làm chủ. Long thể Thánh thượng đã lạnh, khẩn cầu Điện hạ đi xử lý hậu sự cho Thánh thượng.

Sài Thiệu gật gật đầu:

-Ngươi trở về đi, Điện hạ lập tức tới ngay.

Hoạn quan lau hai hàng nước mắt, hồi cung bẩm báo. Sài Thiệu và Vương Khuê vội vàng nâng Lý Kiến Thành dậy, đưa y đến thư phòng. Lúc này, Sài Thiệu thấp giọng nói:

-Điện hạ không cần phải thương tâm, tin này chắc chắn là giả, muốn lừa Điện hạ tiến cung. Rất có thể Thánh thượng vẫn còn sống.

Lý Kiến Thành thở dài:

-Mặc dù biết là kế của Tề Vương, nhưng nghe được tin tức này vẫn khiến cho ta cảm thấy đau buồn.

-Điện hạ, đây là lẽ thường tình của con người. Nhưng hiện tại không thề bi thương, nhất định phải thảo luận đối sách. Vi thần đề nghị, tương kế tựu kế.

Lý Kiến Thành bước nhanh đến bên địa đồ, nghiên cứu con đường tiến cung. Tề Vương sẽ mai phục ở chỗ nào để đối phó chính mình.

Lúc này, Vương Khuê dùng ngóng tay chi vào cửa Huyền Vũ:

-Điện hạ, tất nhiên là ở cửa Huyền Vũ!

-Vì sao?

-Nguyên nhân rất đơn giản. Một, cửa Huyền Vũ là con đường gần nhất đề đi từ Đông cung đến nội cung. Lòng Điện hạ nóng như lửa đốt, khả năng đi qua cửa Huyền Vũ là rất lớn. Hai là, vườn thượng uyển ngoài cửa Huyền Vũ là noi đóng quân của Vũ lâm quân, nếu như Điện hạ có được sự ủng hộ của một bộ phận Vũ lâm quân, khả năng Điện hạ đi bằng cửa Huyền Vũ càng lớn. Cho nên, vi thần gần như dám chắc rằng, phục binh sẽ giấu trong trong cửa Huyền Vũ, chờ Điện hạ vào cung. Chi cần Điện hạ đi vào cửa Huyền Vũ, bọn họ sẽ lập tức đóng cửa cung, ngăn cản Vũ lâm quân ờ bên ngoài.

-Nhưng cửa Huyền Vũ cũng là nơi Vũ lâm quân trấn thủ, việc này giải thích thế nào?

Vương Khuê thở dài:

-Điện hạ đã quên sao? Huynh trưởng Dương Ngạn Khanh của Tề Vương phi chính là Vũ lâm quân Lang tướng. Trong Vũ lâm quân, y là người mà Tề Vương có thể mua chuộc.

Lý Kiến Thành khoanh tay trầm tư thật lâu, sau đó cắn răng nói:

-Đây là do y phát rồ, không để cho phụ hoàng chết già. Vậy cũng đừng trách ta lòng lang dạ sói.

Nói đến đây, Lý Kiến Thành xoay người nói với Sài Thiệu:

-Ngươi lập tức đến quân doanh Vũ lâm quân ở Vườn thượng uyển, tìm Trường Tôn Thuận Đức, nói cho y biết, phụ hoàng đã băng hà, ta cũng cần nhận được sự ủng hộ của y.

Trước mất Trường An tổng cộng có bốn chục ngàn quân phòng thủ, trong đó quân Vũ Lâm và Kim Ngô Vệ hai chục ngàn người! Kim Ngô Vệ là phụ trách thành Ngoại Khuếch và các nơi cửa thành, bình thường duy trì trật tự, thòi chiến phòng ngự thành trên. Còn quân Vũ Lâm lại phòng ngự hoàng thành và hoàng cung. Mùa đông năm ngoái sau khi xảy ra sự kiện Dương Nguyên Khánh suất quân đánh lén Trường An, phòng ngự cung thành và hoàng thành đều trờ nên nghiêm ngặt dị thường.

Nhưng quân Vũ Lâm chi phụ trách xung quanh bên ngoài cung thành, bao gồm cung thành, một đoạn cửa thành tường thành. Nội cung lại không phải phạm vi quàn hạt của quân Vũ Lâm, là do Thiên ngưu bị thân phụ trách an toàn. Nơi đóng quân của quân Vũ Lâm chính là vườn thượng uyển phía bắc cung thành, từng bị Dương Nguyên Khánh cho một mồi lửa thiêu rụi quân doanh và công sở, sau này được xây dựng lại.

Lúc này đại tướng quân quân Vũ Lâm Trưởng Tôn Thuận Đức chính là tự mình ở trong công sở. Trường Tôn Thuận Đức là tộc đệ của Trường Tôn Thịnh, là một trong những nhân vật đại biểu cửa gia tộc Trường Tôn. trung thành và tận tâm với Lý Uyên, cũng được tín nhiệm cũa Lý Uyên, phong y làm đại tướng quân quân Vũ Lâm.

Mặc dù năm ngoái Dương Nguyên Khánh suýt chút nữa công phá cung thành, Trường Tôn Thuận Đức có chút thất chức, nhưng Lý Uyên cũng không có trị tội y, còn tín nhiệm y có tăng. Làm Trường Tôn Thuận Đức vừa xấu hổ vừa cám kích, càng thêm tận chức tận trách, cấn trọng, không dám chút nữa chút khinh nhờn.

Gần đây mâu thuẫn giữa Thái tử và Tề vương dần dần tăng cao, đã tới mức độ quyết chiến sinh tử. Trường Tôn Thuận Đức nấm giữ hai chục ngàn quân Vũ Lâm tỏ ra càng thêm quan trọng. Thái tử và Tề vương đều lần lược tìm tới y, nhưng Trường Tôn Thuận Đức lại kiên trì trung lập, chỉ trung thành với Lý Uyên.

Mặc dù thánh chỉ cùa Lý Uyên là bảo y nghe theo mệnh lệnh của Tề vương, nhưng Lý Kiến Thành nhân đức khoan dung, Lý Nguyên Cát lại hung ác tàn bạo. Trên tình cảm y là thiên về Thái tử Lý Kiến Thành, chỉ là thánh ý khó cãi, y đành nghe theo mệnh lệnh cùa Tề vương.

Mặc dù là vậy, nhưng Trường Tôn Thuận Đức chỉ chấp hành công vụ, điều lệnh riêng cùa Tề vương, y luôn hững hờ. Trước đó không lâu, Lý Kiến Thành hy vọng y có thể phái binh bảo vệ Đông cung, Trưởng Tôn Thuận Đức cho rằng đây là chức trách cùa y, liền không đê ý phản đối của Lý Nguyên Cát, phái ra ba ngàn quân Vũ Lâm hộ vệ Đông cung.

Hai ngày nay, Trường Tôn Thuận Đức nhận được thủ hạ mật báo, Lang tướng quân hữu quân Vũ Lâm Dương Ngạn Khanh Trung và Tề vương có mấy lần tiếp xúc thân mật, thường xuyên lui tới, Trường Tôn Thuận Đức liền sinh nshi ngờ. Dương Ngạc Khanh chính là huynh cùa Tề vương phi, sẽ không phải vì Tề vương không thể lôi kéo sự trung thành cùa mình mà chuyển sang lôi kéo thuộc hạ mình chứ!

Thủ hạ Dương Ngạc Khanh có hai ngàn người, phụ trách phòng ngự Huyền Vũ môn, quyền lực cực kỳ quan trọng. Do Tần vương binh bại, Tề vương làm khó dễ càng ngày càng gần, trong lòng Trưởng Tôn Thuận Đức càng có chút lo lắng.

Trưởng Tôn Thuận Đức đang ngồi trong thư phòng đọc sách, lúc này ở cửa có thân binh thông báo:

-Đại tướng quân, Sài phò mã có chuyện cấp cầu kiến.

Trường Tôn Thuận Đức trong lòng ngẩn ra, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Y lập tức lệnh:

-Mời Sài phò mã vào!

Một lát, Sài Thiệu vội vàng đi vào phòng, giọng đau buồn nói:

-Trưởng Tôn đại tướng quân, Thánh Thượng.... băng hà rồi!

Trưởng Tôn Thuận Đức kinh hãi ngây ra, lòi nói từ trong miệng Sài Thiệu nói ra sẽ không có giả, y nhất thời quỳ xuống.... buông tiếng khóc lớn:

-Bệ hạ!

Sài Thiệu liền vội vàng đỡ y, không kìm được bi thương nói:

-Đại tướng quân, bây giờ không phải lúc khóc, bây giờ tình thế nguy cấp, Thái tử sắp bị hại, Thái tử Điện hạ cầu cứu Đại tướng quân!

Trưởng Tôn Thuận Đức lau nước mắt, gật đầu:

-Ta biết, ta sẽ toàn lực bào vệ Thái tử an toàn. Thánh Thượng đã mất, Thái tử chính là tân quân, ta nên trung thành với ngài ấy.

Đây là lời hứa của y với Lý Kiến Thành, một khi Lý Uyên băng hà, Lý Kiến Thành tự nhiên kế vị, y sẽ trung thánh Lý Kiến Thành. Mệnh lệnh cùa Lý Uyên truyền hạ cho y cũng liền mất đi hiệu lực, nếu y đã hứa, tất nhiên sẽ tuân thủ lời

hứa của minh.

Sài Thiệu vội vàng từ trong ngực lấy ra một ngọc phù lệnh của Lý Kiến Thành giao cho Trường Tôn Thuận Đức:

-Nếu Trưởng Tôn tướng quân nguyện trung thành tân quân, xin nhận lệnh này!

Trưởng Tôn Thuận Đức nhận lấy ngọc phù lệnh, đặt nó trên bàn. hai chân quỳ xuống, cung kính dập đầu ba cái:

-Thần Trưởng Tôn Thuận Đức nguyện trung thành tân quân, vạn chết không từ!

Sài Thiệu mừng rờ trong lòng, Trường Tôn chịu trung thành, vậy bọn họ đại sự có thể thành, y vội vàng thấp giọng nói:

-Bây giờ Thái tử Điện hạ muốn vào cung xử lý hậu sự cho Thành Thượng. Nhưng bọn ta nhận được tình báo, Tề vương đã bố trí mai phục ở trong Huyền Vũ môn, ý đồ muốn hãm hại Thái tử. Thái tử hy vọng đại tướng quân có thể giúp đỡ bọn ta diệt trừ âm mưu của Tề vương.

Trường Tôn Thuận Đức hiểu ý của Lý Kiến Thành, y trầm ngâm một chút, gật đầu:

-Nếu ta đã trung thành tân quân, tự nhiên phân ưu giải nạn cho ngài ấy.

Trong cung thành do ba ngàn thị vệ bị thân phụ trách bảo vệ an toàn, thủ lĩnh của thị vệ cung đình là tôn thất Lý Đạo Tông. Y được phong làm Lược dương quận công, sau khi Lý Uyên đãng cơ đảm nhiệm Tả thiên ngưu bị thân, bây giờ làm Thiên ngưu vệ tướng quân, nắm giừ ba ngàn thị vệ bị thân.

Lý Đạo Tông tuổi tác xấp xỉ với Lý Nguyên Cát, vừa khoảng hai mươi tuổi, hai người từ nhỏ cùng lớn lên, quan hệ cực kỳ thân mật. Lần này Lý Nguyên Cát nắm quân gập khó, nhận được ủng hộ của Lý Đạo Tông, làm Lý Nguyên Cát khống chế nội cung.

Lang tướng trấn thủ Huyền Vũ môn gọi là Dương Ngạc Khanh, là huynh trường của Tề vương phi, y cũng là tạo thuận lợi cho Lý Nguyên Cát. Y không chỉ cho phép Lý Nguyên Cát mang kiêu dũng tiến vào Huyền Vũ môn. đồng thời sau khi Thái tử vào Huyền Vũ môn. y nhanh chóng đóng chặt cửa Huyền Vũ, ngăn chận chi viện của quân Vũ Lâm.

Nhưng bất kể là Lý Đạo Tông và Thiên ngưu bị thân thị vệ hay là quân Vũ Lâm của Dương Ngạc Khanh, bọn họ đều tỏ ý rõ ràng, sẽ không tham gia phục kích Thái tử. Dù sao là Thái tử Đại Đường, họ không gánh vác nổi áp lực này.

Lúc này trong Huyền Vũ môn, hơn bốn trăm tên tinh nhuệ kiêu dũng đã mai phục xong. Bốn trăm người này là từ trong ba ngàn kiêu dũng tuyển chọn ra, mỗi người tướng mạo khôi ngô, võ công cao cường, do Lý Nguyên Cát đích thân suất quân, Chu Kiệt và Lý Đức Nhân làm tả hữu phó tướng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.