Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 322: Gần vua như gần hổ



Hắn hơi sửng sốt chút, lại nghe kỹ hơn, một đám con nít đã chạy xa rồi, vừa lúc hai tên tiểu nhị bưng rượu đến, Dương Nguyên Khánh vẫy vẫy tay, gọi một tên tiểu nhị đến, hỏi gã:

- Vừa rồi ta nghe thấy một đám con nít hát, cái gì ‘Kinh Châu Dương…’ ta không nghe rõ, chúng nó hát gì?

Tiểu nhị gãi đầu cười nói:

- Ồ, chúng nó hát bài ca mà hai ngày gần đây lưu truyền trong thành, là ‘Kinh Tương Dương, nguyên nhật sinh, đi Tây Vực, phải xưng Vương!’, dù sao rất nhiều đứa trẻ đều hát, miệng oang oang, nên tôi nhớ rất kĩ.

Điều này, Dương Nguyên Khánh nghe rõ rồi, hắn âm thầm kinh ngạc, điều này không phải là đang nói Dương Nguyên Khánh hắn sao? Hắn xuất thân ở Kinh Tương Tĩnh Châu, nguyên nhật chính là chỉ tên của hắn Nguyên Khánh, đi Tây Vực, phải xưng Vương, đây mới chính là mấu chốt, ám chỉ hắn phải tự lập mưu đoạt Tây Vực, vậy thì ai ở sau lưng ám hai hắn?

Hẳn cũng chính là sự việc của hai ngày nay, Dương Nguyên Khánh ý thức được, đã có người âm thâm động thủ với hắn…

Ăn xong cơm trưa, Dương Nguyên Khánh không hồi phủ, mà trực tiếp đi hoàng cung, hắn phải yết kiến Dương Quảng, sau đó mới có thể về nhà. Đây là một số chi tiết mà ông nội hắn đã dạy năm đó. Chi tiết này có vẻ như không khiến người ta coi trọng, kỳ thực là một vấn đề thái độ, thường thường sẽ ở lúc quan trọng nhất, trở thành một cây rơm rạ đè gục con lạc đà, hắn không thể phạm sai lầm chi tiết này.

Bọn binh sĩ đều ở ngoài thành Đoan Môn chờ, hắn tiến vào Hoàng thành, trực tiếp hướng về phía Cung thành mà đi.

Trong ngự phòng, Dương Quảng vừa mới dùng xong bữa cơm trưa, hôm nay vừa lúc là tuần nghỉ ngơi, nhưng đối với vua một nước mà nói, cả năm không có ngày nghỉ ngơi nào. Dương Kiên tuy rằng sáng lập ra tam tỉnh lục bộ chế, nhưng khi ở triều Tùy cũng không hoàn thiện, ranh giới giữa tướng quyền và hoàng quyền vẫn chưa được rõ ràng, lại thêm bản thân Dương Quảng là một người cực coi trọng quyền lực, y đem toàn bộ đại quyền tập trung trong tay mình. Đến bổ nhiệm huyện lệnh, y cũng đều phải hỏi đến, gần như toàn diện đều tự lực làm.

Nhưng cứ như vậy, quốc sự nặng nề ép y dường như thở hổn hển, cho dù hao phí tiền của xây dựng Hiển Nhân cung, lại thêm việc dựa theo lễ chế thu rất nhiều phi tần, nhưng thực ra y cũng không có cơ hội hưởng thụ.

Cái gọi là vua lười ắt phải ra quyền tướng, nhưng triều đại này của Dương Quảng, trước sau không xuất hiện tướng quyền như Lý Lâm Phủ hoặc là Dương Quốc Trung (1), do đó có thể thấy sự chuyên cần của Dương Quảng, hoặc là nói y nắm rất chắc quyền lực trong tay mình.

1.Lý Lâm Phủ và Dương Quốc Trung: 2 tên gian thần thời Đường.

Dùng xong bữa cơm trưa, là khoảng thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi của y, không đến nửa canh giờ, thông thường y thích nhắm mắt đánh một giấc, nhưng hai ngày này y lại có chút tâm sự.

Hai tấu chương ở trên bàn của y, một quyển là Hình bộ Thượng thư Trương Cẩn buộc tội Dương Nguyên Khánh giết một bộ phận người ở Xử Nguyệt, gần như diệt một số tộc người, không hề nhân nghĩa, tàn bạo, yêu cầu trị tội Dương Nguyên Khánh.

Một quyển khác là Sử Lệnh Nguyên Thọ tập hợp trăm tên đại thần thỉnh nguyện, bọn họ cho rằng thê tử của Dương Nguyên Khánh cáo mệnh quá trọng, không hợp quán đạo, yêu cầu cắt giảm cáo mệnh, phía sau có trăm tên đại thần hợp ký tên. Đám đại thần hợp ký tên này tuyệt đa số đều là quan viên hệ Quan Lũng, ngoài ra còn có bộ phận thành viên Hoàng thất, như huynh đệ Dương Hùng và Dương Đạt, cùng với Dân bộ Thượng Vi Tế Chú: dân Bộ chính là Hộ bộ và Lễ Bộ thượng Dương Huyền Cảm.

Nhưng hệ sĩ tộc Sơn Đông lại không có một ai ký tên, hai đại phái hệ phân biệt rõ ràng, đây là một hiện tượng rất thú vị, thê tử của Dương Nguyên Khánh là đích nữ của Bùi thị, mà Bùi thị là thủ lĩnh sĩ tộc Sơn Đông, nàng ấy được nhất phẩm cáo mệnh, sĩ tộc Sơn Đông đương nhiên sẽ không có bất cứ dị nghĩ gì rồi.

Từ hai bản tấu chương, Dương Quảng liền nhạy bén nắm được một đầu mối, Nguyên gia muốn động thủ với Dương Nguyên Khánh rồi, hoặc là nói, là thế lực Quan Lũng muốn động thủ với Dương Nguyên Khánh, mà sau lưng Dương Nguyên Khánh là sĩ tộc Sơn Đông. Quý tộc Quan Lũng giao tranh với sĩ tộc Sơn Đông, đây trái lại là một trận quyết đấu ngoạn mục.

Dương Quảng tuy rằng luôn áp chế quý tộc Quan Lũng, nhưng y lại không muốn chèn ép quá đáng, khiến cho thế lực trong triều mất đi cân bằng, hơn nữa con cháu quý tộc Quan Lũng khống chế đại đa số binh phủ, điều này làm cho Dương Quảng ít nhiều có chút ném chuột sợ vỡ bình, một mặt áp chế bọn họ, mặt khác lại không thể không dùng bọn họ, luôn duy trì một mức độ.

Về phương diện khác, Dương Quảng kỳ thực cũng không có thiện cảm đối với sĩ tộc Sơn Đông, sĩ tộc Sơn Đông bảo vệ cửu phẩm công chính, là người phản đối thi cử lớn nhất. Thế lực của bọn họ chủ yếu ở quan phủ địa phương, đại bộ phận quan lớn quận huyện phương Bắc đều là sĩ tộc Sơn Đông.

Dương Quảng trọng dụng huynh đệ Bùi thị, cũng là bất đắc dĩ mà làm vậy, y cần một nhóm lực lượng chống lại thế lực Quan Lũng, mà thế lực phương Nam trước sau cũng không được, Dương Quảng không thể không nể trọng sĩ tộc Sơn Đông.

Lần này Nguyên gia chuẩn bị động thủ với Dương Nguyên Khánh, tất nhiên sẽ liên lụy đến Bùi gia, tiếp theo đó sẽ lan đến sĩ tộc Sơn Đông. Dương Quảng bèn ý thức được, điều này tất nhiên là một trận đấu quan trường kịch liệt nhất kể từ khi y lên ngôi tới nay.

Dương Quảng không kìm nổi hơi mỉm cười, nếu như có thể lưỡng bại câu thương, vậy mới là kết quả mà y muốn trông thấy nhất.

- Leng ceng!

Một tiếng chuông vang lên, chính là đã kết thúc buổi ăn trưa của y, Dương Quảng chậm rãi ngồi dậy hỏi:

- Có thể có người đang chờ ở ngoài yết kiến không?

Y vừa mới thấy một tên hoạn quan muốn nói lại thôi, liền biết bên ngoài có người đang chờ yết kiến, khi tên hoạn quan vội vàng tiến vào bẩm báo:

- Bệ hạ, Tả Kiêu Vệ Tướng Quân Dương Nguyên Khánh ở bên ngoài chờ triệu kiến!

- Hắn cuối cùng đến đây à?

Dương Quảng mỉm cười, y vốn tưởng rằng, Dương Nguyên Khán mai kia mới đến, mỗi lần nghĩ đến hắn đến nhanh như vậy rồi, cũng tốt, đang có chuyện muốn nói với hắn.

- Truyền hắn yết kiến!

Lát sau, Dương Nguyên Khánh bước nhanh vào ngự phòng, quỳ một gối theo quân lễ

-Kiêu Vệ tướng quân Dương Nguyên Khánh tham kiến bệ hạ!

- Dương ái khanh, dọc đường vất vả rồi, miễn lễ!

- Tạ ơn bệ hạ!

Dương Nguyên Khánh đứng lên, Dương Quảng vừa cười hỏi hắn,

- Dương ái khanh, về nhà thăm thê tử sao? Tân hôn mới được mười ngày liền chia tay, từ biệt nửa năm, trẫm cũng có chút áy náy!

- Hồi bẩm bệ hạ, thần mới vào thành môn, trước công sau tư, trước quốc sau nhà.

- Nhưng lời nói này rất hay, trẫm cũng là hướng về chủ trương Quốc gia, mà không chủ trương gia quốc. Vì khen ngợi ngươi trước quốc sau gia, trẫm đặt biệt cho khanh ba ngày phép, về vui vẻ với thê tử!

- Thần tạ ơn bệ hạ!

Dương Nguyên Khánh lại khom người nói:

- Bệ hạ, tấu chương của thần, bệ hạ đã xem qua chưa?

- Ừ, trẫm xem qua rồi.

Dương Quảng gật gật đầu, từ chồng bên trái lấy ra tấu chương quan trọng, lấy một quyển, điều này có nghĩa là, bản tấu chương của Dương Nguyên Khánh được chồng vào quan trọng nhất.

Y lật lại, hỏi:

- Dương ái khanh tổng cộng có hai bản tấu chương, thứ nhất là lấy nước Y Ngô, quyển thứ hai là tấn công Xử Nguyệt, tay trẫm cầm là hai quyển, khanh nói là một quyển này sao?

- Đúng vậy!

Dương Nguyên Khánh khom người nói.

Dương Quảng mở tấu chương ra nhìn lại một lần, khẽ cười nói:

- Tấu chương của khanh nói Tây Đột Quyết nội chiến, không có sức tấn công Y Ngô, liền phái bộ Xử Nguyệt tiến công Y Ngô, bị khanh giành hạ thủ trước, diệt bộ Xử Nguyệt. Khanh có thể xác nhận rằng bộ Xử Nguyệt thật sự muốn tiến công Y Ngô?

Dương Quảng tuy rằng khóe miệng nhoẻn cười, nhưng trong ánh mắt lại vô cùng lạnh lùng, điều này đề cập đến việc buộc tội của Trương Cẩn, giết hại yếu tộc, giành quân công.

- Hồi bẩm bệ hạ, thần có chứng cứ.

Dương Nguyên Khánh quay đầu lại nhìn thoáng qua, một tên hoạn quan vội vàng bưng lên một khay vàng, trong khay vàng chứa vài món đồ tùy thân của Dương Nguyên Khánh, hắn lấy trong khay một kim tiễn và một phong thư bằng ống trúc trình cho Dương Quảng:

- Đây là kim tiễn lệnh của Khả Hãn Tây Đột Quyết cho Xử Nguyệt bộ, lệnh cho bọn họ tấn công Y Ngô, thần lấy được trong lều của Khả Hãn. Thần sở dĩ quyết định tấn công Xử Nguyệt, là vì bọn họ đã xuất ba nghìn binh phục kích quân Tùy tuần tra, làm cho hơn ba mươi binh sĩ quân Tùy bỏ mạng.

Dương Quảng nhặt lên kim tiễn nhìn nhìn, liền thuận tay để sang một bên, y kỳ thực đối với điều này cũng không mấy hứng thú, cũng như không thể tiếp thu sự vạch tội của Trương Cẩn, đế quốc Đại Tùy mở mang bờ cõi, giết hại Hồ tộc thì sao chứ?

Y càng quan tâm tình hình khống chế ruộng đất của Xử Nguyệt. Dương Quảng đứng dậy đến trước bản đồ Tây Vực trên tường, dùng cây gỗ chỉ vào mảnh đất phía Tây của Y Ngô, nói:

- Trong tấu chương của khanh nói về việc chạy trốn về phía Tây của người Xử Nguyệt, Y Ngô đã làm cho mảnh đất phía tây trở thành vô chủ, kiến nghị triều đình mau chóng chiếm lĩnh, trẫm rất hứng thú, khanh kể lại tỉ mỉ cho trẫm nghe.

Dương Nguyên Khánh cũng nhặt cây gỗ lên, chỉ vào bản đồ phía tây của Y Ngô, nói:

- Vùng này nằm ở chân núi La Mạn, phía tây biển Bồ Loại, sau khi Tây Hán lần lượt tiêu diệt Đài quốc thành lập thành Kim Mãn, Giáo Úy Hữu Mậu đã dẫn quân đóng ở dồn điền vùng này, là phía bắc con đường tơ lụa bắt buộc phải đi qua, vốn dĩ là nơi ở của bộ lạc Xử Nguyệt. Hiện giờ bộ Xử Nguyệt đang chạy trốn về phía bắc, mảnh đất này liền trống trải, thần đã phái tám trăm quân đội đến trấn thủ. Hiện tại nội chiến Đột Quyết, không rảnh bận tâm, chính là cơ hội tốt cho chúng ta phải xây dựng lại quận huyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.