Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 476: Viện quân đã đến



Song năm ngàn thủ quân Đột Quyết không cách nào tưởng tượng, khi ánh bình minh vừa ló dạng, một nhánh gồm mấy chục ngàn quân Tùy xuất hiện bên ngoài thành Du Lâm. Mà việc giữ thành đã không còn thực tế, cửa thành Du Lâm bị quân đội Đột Quyết phá hoại nghiêm trọng. Mới đầu khi bọn chúng phá hoại cửa thành và cầu treo, đã thể hiện thái độ cuồng vọng cười vang của kẻ dành thắng lợi. Nhưng mãi đến lúc này bọn chúng mới phát hiện, phá hủy cửa thành là sai lầm ngu xuẩn nhất mà bọn chúng phạm phải, khiến bọn chúng phải trả giá thê thảm.

Năm ngàn thủ quân Đột Quyết bỏ thành mà chạy, nhưng lại bị một trăm ngàn quân Tùy Phong Châu chặn lại. Hai quân ở mấy dặm bên ngoài phía đông huyện Du Lâm đang ác chiến kịch liệt, lúc này mấy chục ngàn kỵ binh quân Tùy đã đánh đến che trời phủ đất. Dương Nguyên Khánh vung chiến đao lên, lớn tiếng ra lệnh:

- Tiêu diệt toàn bộ!

Dưới sự áp đánh trước sau của quân Tùy, năm ngàn kỵ binh Đột Quyết nhanh chóng tan rã. Kỵ binh chạy loạn tứ tán, tự tìm đường thoát thân, bị quân Tùy giết đến thây phơi khắp chốn, máu chảy thành sông, đuổi giết đến hơn mười dặm, chém chết hơn bốn ngàn người.

- Bẩm báo tổng quản, tàn quân đã chạy xa, có nên tiếp tục truy đuổi?

Dương Nguyên Khánh không hề có hứng thú với chiến dịch nhỏ này. Hắn chẳng qua chỉ là giết chết vài tên gia đinh trông nhà của Thủy Tất Khả Hãn mà thôi, không có gì đáng để kích động, cách yến tiệc mừng công hãy còn xa.

Hắn phất tay:

- Thu binh về thành Du Lâm!

Quân lệnh nhanh chóng truyền đi, từng đội sĩ binh rút về từ chiến trường. Đại quân chỉnh trang đội hình, đi về phía thành Du Lâm.

Dương Nguyên Khánh lại đến trước thành Lục Hợp cực lớn ở phía tây ngoại thành. Hắn khép hờ mắt lại, dùng ánh mắt phức tạp đánh giá tòa thành gỗ này. Hắn đã lên tòa thành này vô số lần, với thái độ là thần tử ở dưới để yết kiến người thống trị tối cao của Đại Tùy.

Nhưng hôm nay, nó giống như một cô gái nhu nhược bị vứt bỏ, cô độc phơi mình trên vùng đất hoang vu. Đối mặt với những kẻ cường thế đánh tới, nó chẳng có bất kỳ năng lực kháng cự nào.

Cửa thành Lục Hợp khóa chặt, một sợi xích sắt thô to bằng cánh tay quấn quanh cửa lớn. Rất hiển nhiên, Thủy Tất Khả Hãn cũng xem trọng tòa thành Lục Hợp này, không cho phép sĩ binh Đột Quyết tiến vào phá hoại.

- Mở cửa lớn ra!

Hai trăm thân vệ canh giữ tại cửa thành Lục Hợp, Dương Nguyên Khánh một mình bước vào tòa thành Lục Hợp giống như mê cung này. Hắn từng nghe nói, bố cục trong thành Lục Hợp thực ra là một trận đồ bát quái cực lớn, ở trung tâm là điện Lục Hợp để cử hành hội nghị quân quốc.

Hắn bước trên một lối đi nhỏ và dài, hành lang này gọi là “Hồi long đạo”, uốn thành một vòng bao quanh thành Lục Hợp. Ngự thư phòng của Dương Quảng ở ngay phía bắc, bốn bề yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng ken két của ván gỗ vang lên theo từng bước chân. Từng luồng sáng chiếu qua khung cửa sổ khiến hành lang sáng sủa hẳn lên, có thể thấy được những hạt bụi li ti lơ lửng trong ánh sáng.

Hắn đã bước trên lối đi này nhiều lần. Đi đến phía bắc, hắn cứ tự nhiên mà xoay người bước vào một lối đi khác. Trong chốc lát trước mắt tối sầm lại, trên bức tường hai bên hẳn là có đèn, nhưng lúc này đèn dầu đã cháy rụi. Gian phòng ở hai bên đều là thư phòng của Dương Quảng, bên trong có hơn ba mươi bảy ngàn cuốn ngự thư do Dương Quảng tự mình chủ trì biên soạn. Dương Nguyên Khánh đi thẳng vào trong cùng, cửa lớn vẫn đóng chặt. Hắn nhìn lướt qua hai bên, ở góc tường cạnh cửa có một bàn đạp nhỏ bằng đồng, hắn nhấc chân lên đạp xuống.

Cửa chậm rãi mở ra. Trong cửa là hai tấm màn gấm, hai tiên nữ được điêu khắc bằng ngọc thạch đang từ từ hạ xuống, tấm màn tự động mở ra về hai bên, đây chính là ngự thư phòng của Dương Quảng. Bốn cánh cửa sổ đều từ từ mở ra, ánh sáng mặt trời rọi một mảng lớn vào bên trong, gió mát xông vào mặt, trong phòng trở nên sáng sủa và mát mẻ.

Dương Nguyên Khánh bước vào ngự thư phòng của Dương Quảng. Tấu sớ trên bàn vẫn trải ra, nhưng bút son đã mất dạng, chỉ còn lại một giá bút thủy mặc bằng phỉ thúy. Bên ngự án (bàn của vua), binh phù cùng hộp đựng kim bài không còn nữa. Tuy Dương Quảng vội vàng chạy trốn, song vẫn không hề vứt bỏ những vật quan trọng này .

Dương Nguyên Khánh chăm chú nhìn ngự án hồi lâu rồi chậm rãi ngồi xuống ngự thạp (giường nhỏ của vua) của Dương Quảng. Hắn cầm lên tấu sớ mà y vẫn chưa xem hết, là của Thông Thủ Vương Thế Sung ở Giang Đô, Lưu Nguyên Tiến ở Giang Nam đại bại, là tấu sớ mừng công chém chết hơn năm mươi ngàn loạn phỉ.

Đúng lúc này, một tiếng “leng keng” mơ hồ truyền đến từ xa, là âm thanh của chén bát rơi xuống đất, nghe cực kỳ rõ ràng trong thành Lục Hợp yên tĩnh. Dương Nguyên Khánh bất chợt đứng dậy, nhanh chân bước ra ngoài ngự thư phòng, không ngờ trong thành Lục Hợp này vẫn có người.

Hắn nhanh chân ra khỏi ngự thư phòng, giẫm lên bàn đạp ở một bên cửa, cửa sổ và màn lại từ từ khép kín, tất cả trở lại như cũ. Hắn nghe thấy rất rõ ràng, hẳn là khoảng hơn mười bước về bên trái. Dương Nguyên Khánh rút đao ra, đi nhanh trên hành lang uốn vòng trong bóng tối, giày da giẫm lên sàn gỗ phát ra tiếng kêu “Ken két!”.

Lúc này, Dương Nguyên Khánh mạnh mẽ quay đầu lại. Sau lưng là một cánh cửa nhỏ, hắn nghe rõ toàn bộ âm thanh vọng lại từ sau cửa, hắn đẩy cửa bước vào. Đây là phòng chuẩn bị đồ ăn, món ăn, rượu thịt cùng điểm tâm mà ngự trù đã làm xong tạm thời để ở đây, sau đó đợi đến khi dùng bữa mới bưng đi.

Dương Nguyên Khánh lạnh lùng quét mắt qua gian phòng. Một cái đĩa rơi trên mặt đất, mười mấy miếng bánh ngọt đều lăn ra trên đất. Dương Nguyên Khánh chợt bước nhanh hai bước, lôi ra một thân hình nhỏ gầy từ trong một góc tối.

Trong phòng nhất thời vang lên tiếng thét thê thảm mà sợ hãi của một cô bé:

- Tha cho tôi đi! Đừng ăn tôi mà!

Dương Nguyên Khánh đã thấy rõ ràng, là một tiểu cung nữ, nhiều nhất khoảng mười một, mười hai tuổi, nhỏ gầy giống như mèo. Hắn thả cô bé ra, tiểu cung nữ quỳ trước mặt hắn liên tục dập đầu cầu xin:

- Đại gia Đột Quyết, tha cho tôi đi! Đừng ăn thịt tôi!

Dương Nguyên Khánh thấy toàn thân cô bé run rẩy, có thể hiểu được nỗi sợ trong nội tâm của cô. Hắn có chút không đành lòng, liền dịu giọng nói:

- Cô không cần sợ, ta là tướng Tùy, không phải người Đột Quyết.

Cung nữ chầm chậm ngẩng đầu. Cô cũng thấy rõ trước mắt quả thực là một viên tướng Tùy, không phải là những tên giống như ác quỷ kia, những tên sĩ binh Đột Quyết ăn thịt người. Lòng cô trở nên nhẹ nhõm, song lại lập tức ngất đi.

Dương Nguyên Khánh lắc đầu. Những cung nữ này sống trong thâm cung, chưa từng gặp qua người Đột Quyết, liền tưởng tượng bọn chúng giống như ác quỷ ăn thịt người, tiểu cung nữ thế này lại càng tin tưởng hơn.

Hắn ngồi xổm xuống, nhéo vài cái vào tai của cô bé. Tiểu cung nữ dần dần tỉnh lại, Dương Nguyên Khánh dịu giọng hỏi cô:

- Cô tên gì, sao lại trốn trong thành Lục Hợp mà không chạy đi?

Giọng nói dịu dàng của Dương Nguyên Khánh khiến tiểu cung nữ dần lấy lại bình tĩnh từ cơn sợ hãi, cô rụt rè nói:

- Tên tôi là Ngọc Nhilà tiểu tỳ hầu hạ Công chúa. Ngày đó tôi bưng điểm tâm đến cho Công chúa, đột nhiên nghe nói người Đột Quyết đã giết đến đây rồi. Mọi người đều chạy trốn, tôi cũng muốn chạy nhưng lại không thể mở được cửa. Tôi sợ lắm, cứ thế mà trốn trong phòng.

- Cô hầu hạ Công chúa nào?

- Đan Dương Công chúa.

Dương Nguyên Khánh đã nhớ ra. Nhiều năm trước hắn đã từng thấy qua một lần, là một tiểu Công chúa rất đáng yêu.

Dương Nguyên Khánh đứng dậy, lại nhìn một vòng quanh phòng. Những đồ vật hầu như chưa từng được động tới, lại hỏi cô bé:

- Cô luôn trốn ở đây sao?

- Vâng!

Cung nữ khiếp đảm nói:

- Tôi đã ăn hai mâm điểm tâm, uống một chén trà, lại ăn thêm hai trái lê, những thứ khác chưa từng đụng đến. Vừa nãy nghe thấy tiếng bước chân, nghĩ rằng dù chết cũng phải ăn cho no, kết quả lại làm rơi chén dĩa.

Dương Nguyên Khánh nhặt một trái lê đưa cho cô bé:

- Ăn nó rồi đi theo ta.

Dương Nguyên Khánh đứng dậy bước ra ngoài. Tiểu cung nữ ngậm lấy trái lê chạy chậm theo Dương Nguyên Khánh. Cô bé quả thực rất sợ người Đột Quyết, viên tướng Tùy trước mắt này trở thành hy vọng cứu sống của cô bé.

Dương Nguyên Khánh ra khỏi thành Lục Hợp, lập tức ra lệnh:

- Khóa lại cửa lớn, không cho bất kỳ ai tiến vào.

Hắn lại chỉ vào tiểu cung nữ, nói với hai thân binh:

- Tìm một xe ngựa đưa cô bé về huyện Hà Dương, giao cho Vi Huyện lệnh. Đúng rồi, nấu cho cô bé một tô cháo.

Cung nữ cảm kích trong lòng, thi lễ với Dương Nguyên Khánh:

- Đa tạ ơn cứu mạng của tướng quân!

Dương Nguyên Khánh cười cười:

- Yên tâm đi! Đợi ta cứu được công chúa, sẽ để cho hai người đoàn tụ.

Một chiếc xe ngựa nhanh chóng tiến đến, hai thân binh hộ tống tiểu cung nữ đến huyện Hà Dương. Dương Nguyên Khánh cưỡi ngựa tiến vào thành Du Lâm, hắn để lại ba ngàn người giữ thành. Hai canh giờ sau, đại quân chuyển ngược về hướng nam, chạy nhanh về phía quận Nhạn Môn.

Cuộc tấn công phòng ngự ở thành Nhạn Môn cực kỳ thảm thiết, hai bên đều đầu nhập vào trọng quân, liên tiếp tấn công phòng thủ nhiều ngày đêm.

Cuộc chiến đã bước sang ngày thứ sáu, quân Đột Quyết trước sau đã đầu nhập hai trăm ngàn đại quân tấn công thành Nhạn Môn, tử thương vượt quá sáu mươi ngàn người. Mà quân Tùy trước sau cũng đầu nhập tám mươi ngàn đại quân giữ thành, tử thương gần hơn ba mươi ngàn người, song thành Nhạn Môn thủy chung vẫn chưa bị đánh bại.

“Tùng! Tùng! Tùng!”

Tiếng trống tấn công vang dội ngoài thành Nhạn Môn, quân Đột Quyết mang theo hơn trăm chiếc thang công thành xông đến thành Nhạn Môn từ bốn phía như triều cường. Từng mũi tên dệt thành tấm lưới giăng trên không trung, không thể phân rõ trên và dưới thành, tiếng hét chém giết liên tục vang lên. Quân Đột Quyết đội tấm chắn trên đầu, dựng từng chiếc thang công thành dựa vào tường thành, điên cuồng tập kích lên phía trên.

Trên đầu thành tử thi phơi khắp nơi. Hai mươi ngàn sĩ binh quân Tùy vẫn liều chết chống cự, lời hứa cùng phong thưởng của Hoàng đế Dương Quảng đã tạo dũng khí cực lớn cho các sĩ binh. Sĩ khí của bọn họ tăng cao, trải qua mấy ngày chiến đấu liên tiếp trong mùi máu tanh, bọn họ đã dần dần hiểu ra cách đối phó với người Đột Quyết.

Người Đột Quyết luân phiên tiến công, duy trì thể lực. Quân Tùy cũng luân phiên phòng ngự, duy trì thể lực. Người Đột Quyết đầu nhập bốn mươi ngàn quân tiến công, bọn họ liền đầu nhập hai mươi ngàn quân phòng ngự. Mưa tên của Đột Quyết khiến bọn họ không cách nào tiếp cận tường thành phản kích. Bọn họ đứng cách bên thành một trượng, giương cung bắn xuống. Hơn nữa ngoài thang công thành ra, người Đột Quyết không hề có vũ khí công thành nào khác, quân Tùy đã tìm ra biện pháp phá giải nó.

Một tiếng vang “Ầm!” thật lớn. Một chiếc thang công thành cực to rộng khoảng ba thước dựng vào đầu thành, những móc câu bằng sắt thô to móc vào tường thành, mấy trăm sĩ binh Đột Quyết điên cuồng leo lên trên.

Sĩ binh quân Tùy ném gỗ và đá xuống dưới, sĩ binh Đột Quyết kêu la thảm thiết rơi xuống đất cùng với gỗ và đá.

Hai gã quân Tùy có dáng người khôi ngô giơ đại chùy lên mạnh mẽ đập vỡ hai bên thang công thành. Thuận theo tiếng ken két chói tai khi móc sắt lia qua tường thành, chiếc thang dần dần mở rộng, đinh gỗ bung ra từ trong giá thang ở hai nấc thang trên cùng, khiến cho thang công thành mất đi hai nấc, không cách nào leo lên đầu thành. Dưới sự phản kích mãnh liệt của quân Tùy, quân Đột Quyết lũ lượt ngã nhào ra khỏi thang.

Nhưng quân Đột Quyết có đối sách rất nhanh. Bọn chúng dùng gang để cố định thanh ngang của chiếc thang, làm mất đi hiệu quả chùy đập của quân Tùy. Nhưng quân Tùy lại phát minh ra cây xiên lớn bằng sắt, đập cong móc sắt. Mười mấy sĩ binh dùng xiên lớn đẩy mạnh về phía chiếc thang, chiếc thang bật khỏi đầu thành ngã xuống đất.

Hai bên không ngừng tiến hành cuộc chiến đẫm máu với việc sử dụng hàng loạt thủ đoạn công thành và phản kích. Đúng lúc này, tiếng trống của quân Đột Quyết trầm lại và từ tốn. “Tùng – Tùng – Tùng!”, mỗi một lần hạ chùy đều khiến lòng người phát run.

- Tướng quân mau nhìn xem!

Một sĩ binh sợ hãi hô to chỉ về phía xa.

Tất cả sĩ binh quân Tùy đều ngây ra, chầm chậm đứng dậy, kinh sợ trông về phía xa. Vũ Văn Thành Đô cũng đã thấy, hơn mười vật khổng lồ xuất hiện ở phía xa.

Đó chính là sào xa (binh khí Trung Quốc cổ đại, là một loại xe có lầu cao để quan sát tình hình địch từ xa). Mỗi tòa sào xa được kéo đi bởi mấy trăm con ngựa, chậm rãi tiến về phía tường thành, giống hệt như quái thú khổng lồ. Vũ Văn Thành Đô ngoảnh đầu hô to:

- Giương sàng nỏ!

Vũ khí thủ thành cỡ lớn của quân Tùy chỉ có sàng nỏ, tên lớn dài ba trượng, tầm bắn có thể đạt đến hơn một ngàn năm trăm thước, liệu có thể đối phó với những tòa sào xa khổng lồ này hay không? Trong lòng của Vũ Văn Thành Đô vô cùng lo lắng.

Trước đại doanh của Đột Quyết, Thủy Tất Khả Hãn Đốt Cát quan sát cuộc chiến từ xa trong sự vây quanh của mấy trăm viên tướng lĩnh. Trong mắt của Thủy Tất Khả Hãn lóe lên sự bực tức khó mà áp chế, vốn định có thể phá hoại thành Nhạn Môn trong một ngày, thế mà lại đánh đến bảy ngày, song thủy chung vẫn chưa thể công phá thành Nhạn Môn. Y đã phải trả giá cho tử thương của hơn sáu mươi ngàn người, nếu không thể bắt được Dương Quảng trong cuộc chiến ở thành Nhạn Môn, với y mà nói đó là thảm bại.

Lúc này, Tả Sát Đại tướng quân A Sử Na Côn Cát nói với y:

- Khả Hãn, tuy quân Tùy phản kháng kịch liệt, nhưng bọn chúng cũng tử thương nặng nề. Quan trọng hơn là, binh lực của chúng không nhiều như của ta. Chúng ta vẫn còn hơn ba mươi ngàn đại quân mà bọn chúng chỉ còn một nửa. Cứ như thế mà tiêu hao dần, bọn chúng nhất định sẽ bị phá thành vì binh lực đã tận, xin Khả Hãn chớ vội!

Đốt Cát gật đầu. Quả thực là như thế, chỉ cần y không ngừng tấn công, binh lực của quân Tùy tất nhiên sẽ bị diệt sạch.

- Truyền lệnh của ta, tăng thêm hai mươi ngàn quân, phối hợp với sào xa công thành!

Y vừa phát lệnh, một tên kỵ binh tuần tra từ xa phóng nhanh đến, hô to:

- Khả Hãn, đại sự không ổn rồi!

- Có chuyện gì?

Đốt Cát giận dữ nói.

- Khả Hãn, Dương Nguyên Khánh dẫn theo năm mươi ngàn đại quân đã công phá thành Du Lâm, năm ngàn thủ quân đã bị giết sạch. Đại quân của Dương Nguyên Khánh đang tiến về quận Nhạn Môn, chỉ còn cách một trăm dặm.

-Cái gì?

Đốt Cát kinh ngạc trợn tròn mắt.

- Còn nữa, một nhánh quân Tùy hơn ngàn người đang tiến về phía chúng ta. Quân tuần tra không thể chống lại bọn chúng, xin Khả Hãn xuất binh chặn lại.

Vừa dứt lời, tiếng kèn lệnh trầm thấp vang lên từ xa, quanh quẩn trên khoảng không của thành Nhạn Môn. Một lá cờ lớn thêu hình chim ưng màu đỏ, một đội kỵ binh quân Tùy đột nhiên xuất hiện cách đại doanh của Đột Quyết khoảng ba dặm.

Đây là một nhánh kỵ binh thám báo không đến một ngàn người, do lang tướng thám báo Võ Trí Viễn dẫn đầu. Bọn họ tiến đến từ phía đông bắc núi Nhạn Môn, vừa may lại lọt vào một khoảng trống của đại doanh Đột Quyết. Tiếng kèn lệnh, cờ hiệu nổi lên khiến đại doanh Đột Quyết đại loạn.

Thủy Tất Khả Hãn giận tím mặt nói:

- Tiêu diệt hết bọn chúng cho ta!

Từng đội kỵ binh Đột Quyết đi bao vây kỵ binh thám báo của quân Tùy. Võ Trí Viễn nhận thấy tình hình nguy cấp liền hét to:

- Thổi kèn, rút lui!

“Tu…”, tiếng kèn vang lên thật dài, hơn một ngàn kỵ binh mau chóng lui về phía đường đi. Đó là một con đường nhỏ hiểm hóc, đại đội người ngựa không cách nào vượt qua, kỵ binh quân Tùy liền nhanh chóng mất dạng trong rừng núi.

Kỵ binh Phong Châu xông đến khiến tiếng hoan hô của thủ quân trên thành vang dội tựa sấm. Mặc cho đối phương chỉ có hơn ngàn người, nhưng đây giống như một tia sáng lóe lên trong màn đêm u tối, khiến cho các thủ quân nhìn thấy được hy vọng viện quân. Lá cờ lớn hình chim ưng màu đỏ làm bọn họ nhận ra, đây chính là quân Tùy ở Phong Châu của Dương Nguyên Khánh đến tiếp viện.

Sĩ khí của thủ quân trên thành trong phút chốc dâng trào mãnh liệt, anh dũng giết địch, chém giết đến mức quân Đột Quyết tử thương trầm trọng, thi thể chất chồng. Lúc này, tiếng kèn thu binh của quân Đột Quyết đã vang lên, sự xuất hiện đột nhiên của hơn một ngàn quân Tùy đã nhiễu loạn lòng quân của Đột Quyết. Không thể tiếp tục chiến đấu, mấy chục ngàn quân Đột Quyết nhanh chóng thối lui như thủy triều rút đi, hơn mười tòa sào xa sau cùng cũng không đẩy vào tường thành.

Vũ Văn Thành Đô luôn chăm chú quan sát sự điều động của đại quân Đột Quyết. Sự xuất hiện của quân thám báo Phong Châu ám chỉ chủ lực Phong Châu nhất định ở cách đây không xa, quân Đột Quyết tất có ứng phó. Quả nhiên, y trông thấy một nhánh đại quân Đột Quyết chừng một trăm ngàn người đang ào ạt hướng về phía bắc, khiến cho nơi đóng doanh của đại quân Đột Quyết nhất thời trống trải hơn rất nhiều.

Biến cố của đại quân Đột Quyết khiến cho tiếng hoan hô của thủ quân trên thành không ngừng dâng cao. Vũ Văn Thành Đô càng mừng như điên, y thúc ngựa chạy xuống dưới thành, y muốn bẩm báo với Thánh thượng tin tốt lành trời ban này.

Vũ Văn Thành Đô vừa chạy xuống lầu thành, lại trông thấy mấy trăm quan viên vây quanh Tùy đế Dương Quảng vội vàng hướng về phía cửa thành. Vũ Văn Thành Đô xoay người xuống ngựa, nhanh chân bước đến trước mặt Dương Quảng rồi quỳ một gối:

- Khởi bẩm bệ hạ, quân địch công thành tạm thời thối lui!

- Vũ Văn tướng quân, nghe nói có viện quân đến phải không?

Dương Quảng kích động hỏi.

- Bẩm báo bệ hạ, là một nhánh kỵ binh thám báo quân Tùy ở Phong Châu đến đây, khiến cho kỵ binh Đột Quyết trở nên hỗn loạn. Kỵ binh thám báo đã lui đi, nhưng Đột Quyết phân ra một trăm ngàn đại quân hướng về phía bắc, điều này thể hiện rõ chủ lực Phong Châu đã đến.

Vẻ mặt của Dương Quảng có chút xấu hổ. Y nghe thấy tiếng hoan hô trên đầu thành, liền lệnh cho hoạn quan đi hỏi thăm tin tức. Kết quả hoạn quan trở về nói viện quân đã đến khiến Dương Quảng mừng như điên, song ngờ đâu là viện quân của Dương Nguyên Khánh đã đến, làm y nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Dương Cung Đạo ở bên cạnh khuyên nhủ:

- Bệ hạ, bất luận thế nào, hắn chung quy cũng là thần tử Đại Tùy. Đối mặt với sự xâm lấn của dị tộc, hắn xông đến tiếp cứu chính là bổn phận của hắn, chỉ có cùng chung kẻ thù mới có thể giải vây được thành Nhạn Môn.

Vũ Văn Thành Đô cũng nói;

- Bệ hạ, tuy các tướng sĩ anh dũng giết địch, nhưng suy cho cùng sức người có hạn, không thể không tiêu hao. Nhiều nhất là năm, sáu ngày sau, quân thủ thành sẽ không còn. Sự tiếp cứu của Dương Nguyên Khánh đã phân tán một phần chủ lực rất lớn của quân địch, tất nhiên sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến sự tiến công của quân Đột Quyết, để chúng ta có thời gian giành thắng lợi. Quan trọng hơn là, sĩ khí của các tướng sĩ phấn chấn, làm cho mọi người nhìn thấy được hy vọng sống sót, đây chính là công lao của hắn.

- Trẫm biết rồi, giải vây được thành Nhạn Môn rồi hẵng nói!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.