Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 505: An cư không quên nguy hiểm



- Ta cũng nghĩ thế, có điều cứ đợi quân của Dương Quảng huyết đấu với Dương Huyền Cảm trước đã. Đợi bọn họ đánh đến lưỡng bại câu thương, ta lại xuất binh đến Quan Trung thu dọn tàn cục.

Lúc này, ánh mắt của Lý Uyên lại lộ ra một tia lo âu:

- Thực ra ta lo nhất vẫn là Dương Nguyên Khánh. Ta cho rằng với tài năng của Dương Huyền Cảm lại có thể tập kích Quan Trung thành công, có phần không tin được, sau lưng nhất định có Dương Nguyên Khánh tính toán. Nếu chúng ta tấn công Quan Trung, Dương Nguyên Khánh có xuất binh giúp Dương Huyền Cảm hay không? Hoặc là chờ chúng ta đánh bại Dương Huyền Cảm, hắn mượn cớ bình định đến đối phó với chúng ta, liệu sẽ có khả năng này hay không?

Lưu Văn Tĩnh trầm tư một lúc rồi nói:

- Nghe nói Dương Nguy xuất hiện trong đội ngũ Dương Huyền Cảm, vậy đã xác minh dự đoán của minh công. Dương Huyền Cảm khởi binh, sau lưng là bóng dáng của Dương Nguyên Khánh, nhưng mục đích của Dương Nguyên Khánh là gì? Chỉ là để cho Dương Huyền Cảm thỏa mãn mộng làm vua Quan Trung thôi ư? Ta cảm thấy không phải, hắn muốn tự mình đoạt lấy Quan Trung, ta cảm thấy hắn đã đoán ra chúng ta. Hoặc là quý tộc Quan Lũng khác muốn chiếm Quan Trung, cho nên hắn muốn mượn tay Dương Huyền Cảm làm suy yếu quý tộc Quan Lũng, khiến Quan Trung đại loạn. Đồng thời bản thân Dương Huyền Cảm cũng là một mồi nhử, khiến chúng ta khởi sự trước tiên. Một khi chúng ta khởi binh tấn công Quan Trung, hắn cũng sẽ mượn cớ bình loạn để xuất binh. Minh công, ta cho rằng hắn đang chờ đợi thời khắc này.

Lúc này, Lý Kiến Thành ngắt lời:

- Dương Nguyên Khánh sẽ tuyệt tình đến vậy sao? Mặc kệ sự sống chết của Dương Huyền Cảm, suy cho cùng y là phụ thân của hắn.

Lý Uyên cười lạnh một tiếng:

- Thân tình cha con giữa bọn họ đã cắt đứt nhiều năm trước rồi. Khi Dương Huyền Cảm lần đầu tiên tạo phản, có suy xét đến sống chết của Dương Nguyên Khánh hay không?

Lý Kiến Thành không lên tiếng nữa. Lúc này Lý Uyên chậm rãi nói:

- Kẻ địch chiếm đoạt Quan Trung thật sự của chúng ta không phải là Dương Huyền Cảm mà là Dương Nguyên Khánh, chúng ta nhất định phải ngăn chặn Dương Nguyên Khánh trước, mới có thể xuất binh đến Quan Trung, Thực ra Dương Nguyên Khánh không đáng sợ, Phong Châu của hắn có một mối họa ngầm lớn nhất.

Ánh mắt của Lý Uyên trở nên lạnh lùng, y nói:

- Ta suy nghĩ ba ngày rồi. Ta đã quyết định, chúng ta khởi binh, cần phải liên lạc với Đột Quyết ở phía bắc.

Sau khi đoạt được quận Linh Võ, mọi việc chuyển dời lớn nhỏ đều bày ra trên bàn của các quan viên ở quân phủ tại quận Ngũ Nguyên và quận Linh Võ, vận chuyển các loại vật tư chiến lược về phía nam là nhận thức chung của quan viên Phong Châu. Sau khi mở cuộc họp, các quan viên nhất trí quyết định chuyển trước kho sắt thô và sở luyện kim đến quận Linh Võ ở phía nam. Một mặt tất nhiên là vì sắt thô là một trong những vật tư chiến lược quan trọng nhất của Phong Châu, mặt khác, quận Linh Võ nằm gần mỏ khoáng sản, hơn nữa lại có trữ lượng than đá phong phú.

Trung tuần tháng mười một, hơn hai ngàn xe trượt tuyết cỡ lớn chở hai triệu cân sắt thô liền lũ lượt xuất phát. Còn có hơn một ngàn hộ thợ rèn và thợ luyện kim, bọn họ dẫn theo gia đình, chở theo nhiều đồ gia dụng, cũng lên đường tiến về phía nam.

Tại tòa nhà sau Dương phủ, Dương Nguyên Khánh bước nhanh đến trước một gian tiểu viện. Hắn dừng lại, một nha hoàn vừa ra khỏi tiểu viện, hành lễ với hắn:

- Tham kiến lão gia.

- Thân thể của Giang cô nương thế nào rồi?

Dương Nguyên Khánh hỏi ân cần.

Gian tiểu viện này chính là viện tử của Giang Bội Hoa. Hai ngày trước Giang Bội Hoa nhiễm lạnh ngã bệnh, đến nay bệnh vẫn chưa khỏi, Dương Nguyên Khánh đặc biệt đến thăm cô trước.

- Đỡ hơn một chút rồi, lão gia muốn thăm cô nương ấy sao?

- Thay ta thông báo đi.

Nha hoàn đi vào, lát sau bước ra hành lễ nói:

- Cô nương mời lão gia vào.

Dương Nguyên Khánh bước vào viện tử. Viện tử rất nhỏ, trồng vài gốc cây mai, trông có vẻ tao nhã thanh tịnh. Dương Nguyên Khánh bước vào phòng ngoài, lại vén màn da tiến vào phòng trong. Trong phòng cực kỳ ấm áp, hương dược lan tỏa nồng đậm. Giang Bội Hoa nghiêng người tựa vào trên giường đọc sách, vẻ mặt có chút tái nhợt. Tuy rằng đang bị bệnh nhưng cô vẫn cao nhã ung dung như thế, khiến người ta phải động lòng.

Thấy Dương Nguyên Khánh bước vào phòng, Giang Bội Hoa thản nhiên cười:

- Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến gặp ta?

Bọn họ sống chung đã hai năm. Mỗi ngày cả nhà đều cùng nhau ngồi ăn cơm, nói chuyện, hai bên đã rất quen thuộc. Sự phòng bị đối với nam nhân trong cô đã không còn khi ở trước mặt Dương Nguyên Khánh, cô rất tín nhiệm Dương Nguyên Khánh. Ở trong tiềm thức, Dương Nguyên Khánh đã trở thành chỗ dựa của cô.

Dương Nguyên Khánh ngồi xuống trước mặt cô. Hai tiểu nha hoàn biết điều cũng lặng lẽ lui đi.

- Vẫn có thể đọc sách, xem ra hẳn là đã đỡ hơn nhiều rồi.

Dương Nguyên Khánh cười nói.

- Thầy thuốc nói tĩnh dưỡng thêm hai hôm nữa là khỏi bệnh. Thực ra ngày nào ta không tĩnh dưỡng, chàng xem cả ngày ta nằm ở trên giường, xương cốt muốn đứt hết rồi.

Giang Bội Hoa yếu ớt giận hờn nói, giọng điệu mang theo một tia làm nũng.

- Ý của thầy thuốc là, đừng để nàng ra khỏi phòng. À, nếu nàng muốn thứ gì đó, tỷ như muốn đọc sách, cứ việc nói ta biết, ta sẽ tìm giúp nàng.

Giang Bội Hoa nhoẻn miệng khẽ cười nói:

- Chàng là tổng quản một châu, bận rộn cả ngày. Những việc nhỏ này không cần chàng phải bận tâm, Mẫn Thu sẽ thay ta tìm sách.

Giang Bội Hoa nhớ ra một chuyện, lại hỏi hắn:

- Nghe Mẫn Thu nói, chúng ta thật sự dọn đến quận Linh Võ ư?

Dương Nguyên Khánh gật đầu:

- Khí hậu ở quận Linh Võ ấm áp, thích hợp để cư ngụ. Hơn nữa Phong Châu nằm quá gần biên cảnh, trực tiếp chịu sự đe dọa của Đột Quyết. Trước đây khi triều Tùy còn lớn mạnh, chưa thể nhận thấy được mối đe dọa này. Hiện nay thực lực triều Tùy giảm sút, thực lực Đột Quyết lại cường thịnh, sự đe dọa này cũng ngày càng lớn, chúng ta tất nhiên phải chuyển xuống phía nam. Hôm qua đã bắt đầu dọn đi, đầu tiên là di dời quân tư vũ khí. Đợi đến đầu xuân năm sau, sau khi nhà cửa ở quận Linh Võ đã dựng xong, thì người cùng lương thực cũng chuyển về phía nam, có điều khi ấy các nàng sẽ có thể đi bằng thuyền.

- Ừm! Thực ra bây giờ ta muốn ngồi xe trượt tuyết, vận động cơ thể một chút, hiện tại nằm thật khó chịu.

Giang Bội Hoa ngọ nguậy muốn ngồi dậy, mấy quyển sách cô đặt trên chăn bị rớt xuống đất. Cô đưa tay ra nhặt, Dương Nguyên Khánh giúp cô nhặt lên, lại nắm lấy cánh tay trắng ngần mịn màng của cô.

Giang Bội Hoa kinh ngạc. Cô muốn vùng khỏi tay Dương Nguyên Khánh, Dương Nguyên Khánh lại không buông tay ra, cứ thế mà yên lặng nhìn cô. Giang Bội Hoa bỗng nhiên đỏ mặt, chậm rãi cúi đầu.

Thực ra bọn họ sống cùng nhau được hai năm rồi, giữa hai người đã sớm có sự ăn ý, chỉ là hai bên vẫn chưa xé bỏ lớp giấy mỏng cuối cùng. Trong lòng Giang Bội Hoa đã tiếp nhận Dương Nguyên Khánh, bằng không cô sẽ không để hắn một mình vào phòng của cô.

- Nguyên Khánh, như vậy không được.

Giang Bội Hoa thấp giọng nói.

- Có gì không được?

Dương Nguyên Khánh cười hỏi.

Giang Bội Hoa cắn môi dưới nói:

- Chàng chịu ngàn vạn vất vả cứu ta trở về, không tiếc đắc tội với Đột Quyết. Cuối cùng ta lại trở thành người của chàng, kẻ không biết sẽ gây chuyện thị phi.

- Nàng vẫn còn xem mình là công chúa Nghĩa Thành sao?

Giang Bội Hoa lắc đầu:

- Công chúa Nghĩa Thành đã chết rồi.

- Vậy thì được rồi, nếu công chúa Nghĩa Thành đã chết, thì người ta muốn lấy chính là một dân nữ Giang Bội Hoa bình dị.

Giang Bội Hoa cúi đầu thở dài. Dù nói thế, song trên thực tế mọi người ở Phong Châu đều biết cô là công chúa Nghĩa Thành. Cô cho rằng công chúa Nghĩa Thành đã chết, chẳng qua là gạt mình gạt người.

- Nguyên Khánh, vì ta, chàng đã gây đại thù với thủ lĩnh người Hồ của Đột Quyết, trong lòng ta luôn thấy rất có lỗi.

Dương Nguyên Khánh khẽ cười:

- Ta không cần nàng xin lỗi. Ta muốn nàng bù đắp cho ta, lấy thân đền bù.

- Chàng…

Giang Bội Hoa bất chợt thẹn thùng khó kìm được, tim đập rất nhanh. Cô cúi đầu, không biết nên làm thế nào mới phải. Ngay lúc này, tiếng nói của Bùi Mẫn Thu truyền đến từ trong viện tử:

- Bệnh của Giang cô nương đã đỡ hơn chưa?

Mẫn Thu đang hỏi một nha hoàn. Giang Bội Hoa giật mình kinh hãi, hoang mang rút tay mình lại từ trong tay của Dương Nguyên Khánh, đẩy Dương Nguyên Khánh một cái:

- Chàng đi nhanh đi, đừng để cô ấy trong thấy.

Trong lòng cô khẩn trương tựa như kẻ trộm bị phát hiện. Dương Nguyên Khánh đứng dậy, lại thừa dịp cô không phòng bị, nhanh nhẹn cúi đầu hôn lên môi cô.

- Thực ra vì để có được nàng nên ta mới cứu nàng.

Hắn chăm chú nhìn Giang Bội Hoa một thoáng rồi xoay người đi mất. Giang Bội Hoa ngây người, lần đầu tiên cô bị nam nhân hôn, muốn giận lại không giận được, chỉ cảm thấy tâm hoảng ý loạn, quả thực hỏng hết rồi. Cô ngơ ngác nhìn theo bóng dáng Dương Nguyên Khánh bước ra khỏi phòng, cúi đầu thở dài, chậm rãi nhắm mắt lại. Một cái hôn này của Dương Nguyên Khánh, hôn đến mức trái tim cô rối loạn rồi.

Dương Nguyên Khánh bước đến viện tử, đúng lúc thấy Bùi Mẫn Thu muốn vào phòng. Cô vừa ngẩng đầu liền thấy Dương Nguyên Khánh, không khỏi sửng sốt, sao phu quân lại ở đây? Cô lại quay đầu hướng ánh nhìn vào phòng, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc.

Dương Nguyên Khánh cười cười:

- Nghe nói cô ấy ngã bệnh, ta đến thăm cô ấy.

Bùi Mẫn Thu rất thông minh, có đạo lý nào mà nam nhân lại một mình đến thăm nữ bệnh nhân. Muốn đến thăm Giang Bội Hoa, cũng nên đi cùng cô hoặc là Xuất Trần. Cô thầm thở dài trong lòng, cô biết sớm muộn gì ngày này cũng sẽ đến.

- Phu quân, khi nãy có người đến tìm chàng, hình như là Lý Tư Mã đến đây.

- Ta biết rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.