Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 552: Bị ép quyết chiến



Các thám báo mừng rỡ, xông vào, chỉ thấy hơn hai mươi người nằm ngang nằm dọc trên đất. Trên mặt thất khiếu đều chảy ra máu. Trình Giảo Kim lúc này mới nghĩ đến nên để lại một người sống. Hắn hối hận vỗ đùi một cái:

-Mẹ nó chứ! Quên mất rồi!

-Trình tướng quân, bây giờ chúng ta nên làm như thế nào?

Ba lữ soái đều bội phục anh ta sát đất. Trình tướng quân này không những liệu sự như thần, hơn nữa có kỳ mưu. Thảo nào tổng quản bổ nhiệm anh ta làm phó tướng.

Trình Giảo Kim nhìn quan quân nằm trên đất. Không khỏi nhếch miệng cười:

-Đây còn không dễ sao? Tìm hai mươi tư huynh đệ đổi quân phục của bọn chúng.

Trong lòng anh ta bỗng nhiên suy nghĩ. Lại quay đầu hỏi lão hoạn quan:

-Trong cung còn có bao nhiêu rượu?

-Vẫn còn mấy trăm hũ, Lưu Vũ Chu không cho phép bọn chúng uống. Mỗi tháng đều sẽ cử người đến kiểm kê. Cho nên bọn chúng chỉ có thể uống trộm một ít.

-Gọi các hoạn quan đến, chọn ba mươi hũ rượu mang cho quân doanh, xem như là khao quân.

…….

Tần Quỳnh ở dưới chân núi kiên nhẫn chờ một canh giờ đến. Hiện nay còn gần nửa canh giờ. Ánh mắt anh ta gắt gao nhìn chăm chăm vào quân doanh ở lưng núi. Trong lòng vô cùng lo lắng, anh ta lo lắng Trình Giảo Kim sẽ sơ suất thất bại, bị quân địch phát hiện.

Đúng lúc này, bỗng nhiên có người cưỡi ngựa chạy xuống núi. Tiếng vó ngựa trong đêm vắng rõ ràng khác thường. Một lát, một kỵ binh trực tiếp chạy đến hướng này.

-Tần tướng quân!

Không ngờ là người mình, Tần Quỳnh kinh ngạc, vội vàng nghênh đón hỏi:

-Có việc gì?

Trình tướng quân dẫn các huynh đệ đã xử lý toàn bộ quân canh giữ trên núi. Các huynh đệ chưa bị thương một ai.

Tần Quỳnh cả kinh một lúc lâu không nói gì. Bộ tướng của anh ta Triệu Tấn gãi gãi đầu:

-Hình như còn có chút bản lĩnh!

Tống Kim Cương vội vàng tiến vào cung Định Dương của Lưu Vũ Chu. Đây là một toà hoàng cung Lưu Vũ Chu bắt chước theo cung Phần Dương. Tuy rằng chiếm diện tích rất lớn, nhưng xây dựng lại chẳng ra cái gì cả. Không có thợ thủ công ưu tú. Không tạo ra được khí thế hùng vĩ, không có tài lực hùng hậu. Nhìn không không ra vẻ hoa lệ của hoàng cung phải có. Hơn nữa chỉ làm một nửa đã dừng lại. Đem lại cho người ta cảm giác, toà cung điện này như con vượn mặc trang phục của người. Đây vẫn luôn là đánh giá riêng của Tống Kim Cương với Lưu Vũ Chu.

Đi vào cung điện, thật xa đã nghe thấy tiếng khóc thê thảm của nữ nhân. Tống Kim Cương thầm lắc đầu. Y biết tâm trạng của Lưu Vũ Chu bực bội, đánh nữ nhân để phát tiết căm tức trong lòng. Lưu Vũ Chu tuy con người không tồi, miễn cưỡng đồng ý nghe theo đề nghị, vì lung lạc người mà ra tay cũng hào phóng. Nhưng tính tình y tàn bạo, có chút không như ý liền dùng cung nhân để giải phóng tức giận.

Tuy nhiên, hôm nay cũng khó trách Lưu Vũ Chu tức giận. Lưu Vũ Chu tập trung đại quân chuẩn bị quyết chiến với Dương Nguyên Khánh ở Mã Ấp. Không ngờ Dương Nguyên Khánh phái binh lính cướp cung Phần Dương. Hơn nữa quận Ly Thạch cũng thất thủ. Điều đó khiến Tống Kim Cương thầm kinh hãi.

Thật ra, bất kể ở trong mắt Tống Kim Chung hay Lưu Vũ Chu giá trị quân sự của cung Phần Dương đều đánh giá không cao. Tuy nhiên nó có giá trị quân sự nhất định. Ví dụ như tập kích hậu phương, phá hoại vận chuyển hậu cần… Nhưng Thái Nguyên không phải là hậu phương của Lưu Vũ Chu. Hơn nữa cung Phần Dương cũng không có đường lớn. Nó cách đường lớn một lộ trình mấy dặm, cũng chính vì như thế, Lưu Vũ Chu không phái quân quan trọng đi canh gác. Tống Kim Cương cũng không để trong lòng.

Nhưng cung Phần Dương bị cướp đi, Lưu Vũ Chu và Tống Kim Cương mới bỗng nhiên ý thức được ảnh hưởng của nó. Ảnh hưởng đối với cả lòng quân cực lớn. Như quân địch đã xông vào hậu viện, khiến lòng quân dao động, cung Phần Dương mất đi làm cho người ta có một loại ảo giác, đường thoát của bọn họ đã bị cắt đứt.

Trong quân đã xuất hiện không ít quân đào ngũ. Điều này khiến Tống Kim Cương thực sự cảm thấy lo lắng. Y đã biết được sách lược của Dương Nguyên Khánh rồi. Trước tiên phá huỷ khí thế quân sĩ trong quân đội của Lưu Vũ Chu, để đạt được mục đích không chiến mà khuất phục.

Không thể không nói Dương Nguyên Khánh một kiếm đâm trúng bộ vị yếu nhất của Lưu Vũ Chu. Hầu hết quân sĩ của Lưu Vũ Chu đều được tạo lập chưa được hai ba tháng. Hơn nữa là nam đinh bị ép làm lính, trang bị, huấn luyện cực kỳ lạc hậu, càng không cần phải nói sĩ khí lao đao.

Sách lược của Dương Nguyên Khánh khiến Tống Kim Cương cực kỳ lo lắng. Y đã ý thức được bọn họ không phải đối thủ của Dương Nguyên Khánh. Quyền chủ động đã nằm trong tay Dương Nguyên Khánh, bọn họ sớm muộn tất thất bại.

Trên cây trong sân treo ba cung nữ bị lột trần như nhộng. Các nàng vì lén bàn luận việc cung Phần Dương khiến Lưu Vũ Chu giận tím mặt, đích thân dùng roi da quật.

Thân thể ba cung nữ mềm mại hằn kín các vết roi, nhìn thấy mà đau lòng. Gần như là thương tích đầy mình, bị đánh đến hấp hối, thanh âm kêu thảm thiết cũng không còn nữa.

Tay Lưu Vũ Chu cầm một roi da tẩm dầu, cởi trần, trước ngực và trên cánh tay đầy lông mao. Mắt đỏ như dã thú phát điên, y đem tất cả phẫn nộ đang phát tác trong lòng đều trút lên trên người ba cung nữ bất hạnh này.

-Tống Vương điện hạ đến rồi!

Thị vệ bẩm báo một tiếng, Tống Kim Cương vội vàng đi vào sân. Y được sự cho phép của Lưu Vũ Chu. Có thể không cần bẩm báo tuỳ ý tiến vào hoàng cung.

Tống Kim Cương nhìn ba cung nữ bị treo trên cây. Không khỏi lắc lắc đầu, Lưu Vũ Chu đường đường là hoàng đế nước Định Dương. Nhưng khiến người cảm giác, một chút khí thế hoàng đế cũng đều không có. Ngay cả xử phạt mấy cung nữ đều đích thân động thủ. Còn cởi trần, trong lòng y thầm than, khom người thi lễ nói:

-Tham kiến bệ hạ!

Tức giận của Lưu Vũ Chu đã phát ra một nửa, vứt roi da đi, đi đến nội điện:

-Vào trong nói đi!

Tống Kim Cương dặn bọn thị vệ thả cung nữ, đuổi về cung, y cùng Lưu Vũ Chu đi vào nội điện.

Lưu Vũ Chu đã mặc áo bào sợi đay thoải mái. Y từ cung Phần Dương lấy được lượng lớn trang phục của hoàng đế. Còn có vô số vật xa xỉ, bao gồm một ngai vàng ngà voi chạm trổ bảo thạch. Lưu Vũ Chu nửa nằm ở trên ngai vàng, trong tay bưng một ly rượu hoàng kim, đang híp mắt chậm rãi hưởng thụ rượu nho Đại Lợi thượng hạng.

Lưu Vũ Chu từng là một chiến sĩ dũng cảm tráng kiện. Nhưng gần nửa năm xa đoạ trong cuộc sống đế vương, khiến thể lực của y nhanh chóng giảm xuống. Quật cung nữ một trận, y cũng cảm thấy mình có chút mỏi mệt.

-Khanh đến là việc của cung Phần Dương chứ!

Lưu Vũ Chu có chút không kiên nhẫn hỏi. Bây giờ y không muốn nghe chuyện này.

Tống Kim Cương lắc lắc đầu:

-Thần đến nói một việc khác cho người. Từ tối qua đến bây giờ đã có hơn bốn nghìn lính đào ngũ rồi.

-Sao có thể?

Lưu Vũ Chu đứng dậy, cả kinh đến mức mắt trợn trừng.

-Cho dù người không muốn nghe việc này, cung Phần Dương thất thủ, ảnh hưởng với lòng quân quá lớn.

Tống Kim Cương thở dài.

Lưu Vũ Chu suy sụp ngồi xuống. Y uống sạch ly rượu, quẳng ly rượu sang một bên. Hai tay vò đầu:

-Sao có thể thế được!

Y đau khổ gào lên.

Tống Kim Cương chăm chú nhìn y một lúc lâu, chậm rãi nói:

-Chúng ta thật không phải là đối thủ của hắn, lui về nam đi!

-Lui về nam?

Lưu Vũ Chu chầm chậm ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Tống Kim Cương:

-Ý của khanh là gì?

Tống Kim Cương cười khổ một tiếng:

-Thần vốn cho rằng Dương Nguyên Khánh chỉ có ba mươi nghìn quân. Thần nghĩ, có lẽ chúng ta tập trung binh lực có thể liều mạng với hắn. Nhưng không ngờ quân của hắn không ngờ từ quận Ly Thạch qua sông mà đến, không chỉ ba mươi nghìn quân, ý đồ của hắn rất rõ ràng, chính là muốn đem chúng ta nhốt ở quận Mã Ấp, tiêu diệt toàn bộ. Bệ hạ, quận Mã Ấp chắc chắn giữ không nổi rồi. Không bằng chúng ta bỏ quận Mã Ấp, bảo tồn thực lực, lui về Thái Nguyên, để Dương Nguyên Khánh tấn công Thái Nguyên.

-Không!

Lưu Vũ Chu giống như dã thú gầm lên:

-Chưa chiến đã bỏ chạy, truyền ra ngoài để người thiên hạ cười chê Lưu Vũ Chu ta, không được! Ta không rút lui.

-Nhưng Bệ hạ, trận đầu tiên đã đánh rồi. Chúng ta thua rồi. Dương Nguyên Khánh chiếm được cung Phần Dương, cướp lấy quận Ly Thạch, làm cho lòng quân dao động nghiêm trọng. Chúng ta đã không chiến mà bại.

-Ta mặc kệ!

Lưu Vũ Chu ngập đầy phẫn nộ:

-Một trận chiến không đánh đã khiến ta cúp đuôi chạy trốn. Lưu Vũ Chu ta không làm được. Ta có hai trăm nghìn đại quân, đối phương chỉ có ba mươi nghìn, việc gì phải sợ?

-Nhưng chúng ta kéo dài không nổi. Binh sĩ không ngừng trốn chạy, càng ngày càng nhiều. Đêm nay sẽ vượt qua hơn mười nghìn. Dương Nguyên Khánh làm sao có thể không biết, hắn sẽ không đánh chúng ta, sách lược của hắn rất rõ ràng, chính là không cần đánh mà quân đã phục. Bệ hạ, hiện nay chúng ta rất bị động!

Lưu Vũ Chu chắp tay đi lại trong phòng. Y biết rất rõ tình hình của mình. Mất đi sự ủng hộ của Đột Quyết còn thành Thái Nguyên lại đánh không được. Còn hào tộc của ba quận Mã Ấp, Nhạn Môn, Lâu Phiền cũng không ủng hộ y, lũ lượt bỏ đi đến thành Thái Nguyên. Y đã khó có thể chống đỡ được việc cấp lương thực cho hơn hai trăm nghìn đại quân rồi. Nhưng quận Mã Ấp là sào huyệt của y, là quê hương của y. Buông xuôi như thế, y không cam tâm. Bất kể như thế nào, y có hơn hai trăm nghìn đại quân, gấp Dương Nguyên Khánh bảy lần. Nếu không đánh một trận sao biết y không được? Nếu có thể thắng Dương Nguyên Khánh, như vậy y sẽ ổn định rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.