Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 561: Phủ đầu một đòn đau



Lúc này, thủ lĩnh tùy tùng của y chạy tới:

- Bùi trưởng sử, chúng ta trở về không?

Bùi Tịch lắc đầu:

- Chuyện chủ công giao cho ta vẫn chưa hoàn thành, tạm thời không về.

Y lại lấy ra một tờ giấy, đưa cho thủ lĩnh tùy tùng:

- Ngươi lập tức phái người đi thông báo cho Lý thống soái, Dương Nguyên Khánh xuất hiện ở huyện Văn Hỉ, đội quân của hắn rất có thể đang ở gần. Bảo Lý thống soái nhất định không thể sơ suất.

- Ty chức hiểu rồi, lập tức đi ngay!

Thủ lĩnh tùy tùng nhận lấy tờ giấy, chạy vội đi. Bùi Tịch khẽ thở dài, y đã tận lực rồi, nếu Lý Thúc Lương còn chiến bại, thì không liên quan với Bùi Tịch y.

… ..

Chiến mã phi nhanh, sát khí lạnh thấu xương, mười ngàn kỵ binh lao qua vùng quê, lao vào một dòng sông nước nông, bắn tung lên từng cơn sóng nước. Dương Nguyên Khánh cho ngựa nhảy lên bờ, lá cờ lớn chim ưng màu đỏ ở phía sao hắn tung bay. Các nông dân đang bận rộn dưới đồng đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ. Buổi chiều còn có nhóm kỵ binh nhàn nhã đi qua lại, lúc này trở nên đằng đằng sát khí, không ít người thét lên bỏ chạy về phía xa.

Chiến mã hăng hái lao nhanh trên quan đạo, bụi cát vàng cuồn cuộn bay lên. Chỉ hơn nửa canh giờ kỵ binh đã chạy ra khỏi khỏi huyện Văn Hỉ, chạy vội về hướng huyện Chính Bình ở phía bắc. Nếu tất cả thuận buồm xuôi gió, đêm nay có thể tới được huyện Chính Bình. Dương Nguyên Khánh nhất định phải chặn đội quân Lý Thúc Lương trước khi bọn họ tới huyện Chính Bình, vậy cơ hội lần này của bọn họ sẽ mất đi.

Bây giờ bọn họ vẫn còn hy vọng, vì trời sắp tối rồi. Nếu không phải thời kỳ chiến tranh, đội quân sẽ không hành quân đêm tối.

… .

Huyện Chính Bình cũng chính là quận trị quận Giáng, là một tòa thành trì cao lớn kiên cố, chu vi tường thành ba mươi dặm, nhân khẩu hơn hai chục ngàn. Là thành lớn thứ ba phía Nam quận Hà Đông gần với huyện Hà Đông và huyện Thượng Đảng, có năm nghìn quân Đường đóng quân.

Hai chục ngàn quân của Lý Thúc Lương lúc này đang trên nửa đường tiến vào huyện Chính Bình, cách huyện Chính Bình còn hai mươi dặm.

Bọn họ là hai ngày trước từ Long Môn vượt qua Hoàng Hà, trải qua hai ngày hành quân, bọn họ từ quận Hà Đông tiến vào quận Giáng. Buổi trưa xuất phát từ huyện Tắc Sơn, đi về phía huyện Chính Bình. Bọn họ muốn ở huyện Chính Bình đợi Bùi Tịch trở về, sau đó lại tiếp tục hành quân lên phía Bắc.

Chủ soái Lý Thúc Lương năm nay khoảng hơn bốn mươi tuổi, cung ngựa thành thạo, từ nhỏ đọc thuộc binh thư, có thể nói văn võ song toàn. Lúc Lý Uyên khởi binh ở Thái Nguyên, lão đang mộ binh ở quận Trường Bình, liền trực tiếp hưởng ứng khởi binh ở quận Trường Bình, cũng vì vậy được phong làm quận công Trường Bình.

Lý Thúc Lương tuy văn võ song toàn, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thực tế không nhiều, chỉ tham gia qua cuộc bình định đối với Vô Đoan Nhi. Y có đặc điểm lớn nhất, chính là cẩn thận chu đáo. Bất cứ chuyện nguy hiểm nào y cũng sẽ không đi làm, hơn nữa phòng ngự nghiêm mật, các phương diện đều xem xét cực kỳ chu đáo. Lý Uyên chính là nhìn trúng điểm cẩn trọng chu đáo này của y, hy vọng y có thể tiến vào Thái Nguyên làm chủ phòng ngự, bảo vệ thành Thái Nguyên.

Sắc trời đã dần tối, phó tướng Lưu Hoằng Cơ chạy lên hỏi:

- Đại soái, cách huyện Chính Bình còn hai mươi dặm, có cần đánh trống làm hăng hái tinh thần hành quân không?

Lý Thúc Lương quan sát địa hình, vùng quê này trống trải, phía nam ngoài hai dặm là nước, phía trước ngoài mười dặm là một dãy núi đen kịt. Y lắc đầu:

- Ban đêm qua núi khá nguy hiểm, hay là ở lại tại chỗ hạ trại, sau hừng đông hãy đi tiếp.

Lưu Hoằng Cơ chủ yếu suy xét điều kiện của huyện Chính Bình tốt một chút, luôn đóng trại ở nơi thôn quê, y có chút chán ngán. Y còn muốn khuyên nữa, thái độ của Lý Thúc Lương lại rất kiên quyết.

- Nếu đã tới Hà Đông rồi, lúc nào cũng phải phòng ngự kỵ binh của Dương Nguyên Khánh. Ngươi nếm qua thất bại lớn của Tiết Cử, hẳn là hiểu được độ nhanh chóng của kỵ binh. Phía trước là dãy núi, rừng cây rậm rạp, chúng ta nên phải chú ý mới đúng. Không cần nữa, truyền lệnh của ta, trú doanh tại chỗ!

Lưu Hoằng Cơ cũng suy xét tới kỵ binh Phong Châu của Dương Nguyên Khánh. Nhưng y cảm thấy khả năng này không lớn. Quân Phong Châu chủ yếu là tấn công Thái Nguyên, hoặc là vây thành đánh viện binh. Cho dù bộ phận quân đội nam hạ, cũng không thể nhanh như vậy, ở đây là quận Giáng, đã sắp tới phía nam Hà Đông rồi.

Nhưng Lý Thúc Lương là chủ soái, chủ soái đã quyết định, Lưu Hoằng Cơ cũng không thể phản đối nữa. Y lập tức hạ lệnh:

- Chủ soái có lệnh, hạ trại tại chỗ!

- Chủ soái có lệnh, hạ trại tại chỗ.



Một âm thanh mệnh lệnh truyền xuống, các binh lính đều bắt đầu đóng tại trại chỗ, bắt đầu dựng lều trại. Cắm mười mấy thanh trường mâu vây quanh đại doanh, lại dùng xe ngựa vây thành một vòng tròn. Lý Thúc Lương tự mình suất lĩnh thân binh kiểm tra phòng ngự, mỗi chi tiết nhỏ y đều không bỏ qua. Nếu theo tính cách của y, phải nên lập rào chắn, chỉ đáng tiếc hàng rào khó mang theo, y đành thôi.

- Lập mười tòa tháp canh gác, phía nam Phần Thủy cũng cần một tòa tháp canh gác, phòng ngừa kẻ thù qua từ đường sông.

- Doanh kho lương phải nằm ngoài tầm bắn hỏa tiễn!

Lý Thúc Lương vô cùng cẩn thận, liên tiếp tìm ra năm sáu lỗ hổng, giao cho binh lính chỉnh sửa. Lần này hai chục ngàn quân đội y suất lĩnh là quân Đường tinh nhuệ, ba chục ngàn kỵ binh, mười bảy ngàn bộ binh, tất cả binh lính đều trang bị áo giáp Minh Quang, mang trường mâu và hoành đao. Mỗi một binh lính đều có cung tên, còn có một tấm chắn tròn, ngay cả chiến mã cũng là ngựa Đột Quyết. Đây cũng là đội quân Đại Tùy trang bị tinh nhuệ nhất. Hai chục ngàn quân này gần như đều là binh phủ Quan Lũng, sức chiến đấu rất mạnh. Lý Uyên tuy không thể phái ra nhiều đội quân, nhưng gã lại có thể phái ra đội quân tốt nhất.

Đội quân đã đâu vào đấy hạ trại nghỉ ngơi. Đêm càng ngày càng khuya. Canh một, trên tháp canh gác đột nhiên truyền đến tiếng cảnh báo chói tai:

- Keng! Keng! Keng!

Trong đêm yên tĩnh, tiếng cảnh báo hết sức rõ ràng, có thể truyền ra ngoài hàng dặm. Lý Thúc Lương từ giấc mộng bừng tỉnh, y nhảy dựng người lên, lớn tiếng quát:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Một tên binh lính chạy vội tới:

- Bẩm báo đại soái, phía trước xuất hiện đại đội kỵ binh.

- Có bao nhiêu kỵ binh, có khôi giáp không?

- Hồi bẩm đại soái, trong đêm tối không thấy rõ, khoảng chừng tám ngàn tới mười ngàn người, toàn thân khôi giáp.

Lý Thúc Lương hơi giật mình, đây không phải loạn phỉ, đây chỉ có thể là kỵ binh Phong Châu của Dương Nguyên Khánh. Nếu y đoán trúng, phía trước có phục binh. Y lập tức hạ lệnh:

- Lệnh binh lính chuẩn bị chiến đấu, điều năm nghìn cung nỏ ngăn chặn quân doanh.

Từng đội cung nỏ chạy về phía đông quân doanh, kéo cung cài tên, trận địa sẵn sàng đón quân địch. Lưu Hoằng Cơ trong lòng khẩn trương cực độ, đối phương là gần mười ngàn kỵ binh, còn bọn họ chỉ có hai chục ngàn quân, phần lớn đều là bộ binh, gần hai chục ngàn bộ binh đối phó mười ngàn kỵ binh, đây là một trận chiến cực kỳ gian khổ.

Tuy nhiên Lưu Hoằng Cơ cũng thầm may mắn, tính cẩn thận của chủ soái Lý Thúc Lương làm cho bọn họ tránh được bị quân Phong Châu đánh lén, thoát được một kiếp nạn lớn. Cái này y lại có mấy phần tin tưởng, huyện Chính Bình còn có năm ngàn đóng quân. Nếu bọn họ có thể tới trợ giúp kịp, trận chiến này không chiến thắng đối phương, ít nhất cũng không bại.

Lưu Hoằng Cơ tay cầm một cây ngạnh cung, giục ngựa chạy về hướng đại doanh.

Ngay tại chỗ đại doanh quân Đường ngoài trăm dặm, Dương Nguyên Khánh dẫn mười ngàn quân Tùy Phong Châu xếp thành hàng, hắn dẫn quân chạy gấp trên đường. Cuối cùng chặn được đối phương trước khi bọn chúng tiến vào thành Chính Bình. Bọn họ cũng không nóng nảy phát động công kích, lợi dụng khoảng thời gian trời chưa sáng này để nghỉ ngơi, hồi phục lại thể lực của binh lính và chiến mã.

Dương Nguyên Khánh từ xa nhìn chăm chú vào đại doanh quân địch, hắn đang từ một số chi tiết quan sát tính cách của chủ tướng quân địch. Chỉ từ phân bố tháp canh gác đối phương, hắn có thể suy đoán ra đối phương là một người cực kỳ cẩn trọng. Nếu là hắn, hắn sẽ xây dựng sáu tòa tháp canh gác, mỗi bốn gốc một tòa, trước sau các cửa doanh một tòa. Nhưng đối phương lại xây mười tòa, Lý Thúc Lương là muốn tiêu diệt tất cả góc chết.

Lúc này, một thám báo đang chạy lại bẩm báo:

- Bẩm báo tổng quản. Chúng tôi quan sát doanh trại quân địch, doanh trại đối phương không chê vào đâu được, hỏa tiễn cũng bắn không tới lều trại của bọn họ, tường bốn phía dày đặc, chúng ta không thể tới gần.

Dương Nguyên Khánh cười lạnh một tiếng, quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của hắn. Lý Thúc Lương cẩn thận quá đáng rồi “nước quá trong ắt không có cá, người quá cẩn thận thì vô trí”, đây là một câu danh ngôn chí lý, hắn muốn Lý Thúc Lương thua hắn về mặt cẩn thận.

- Truyền mệnh lệnh của ta, đại quân rút về hướng bắc hai mươi dặm!

Mười ngàn kỵ binh quay đầu ngựa lại, chạy như bay về hướng bắc, một lát biến mất trong bóng đêm thâm trầm.

Ngay lúc Dương Nguyên Khánh dẫn quân từ huyện Văn Hỉ trở về, chạy gấp về hướng Tây không lâu. Độc Cô Hoài Ân Thái thú quận Giáng đã nhận được tin, y liền ý thực được, quân Phong Châu nhất định là đi chặn đội quận của Lý Thúc Lương. Y trong trong lòng vô cùng khẩn trương, lập tức lệnh cho thủ hạ là đại tướng Tào Tế dẫn ba ngàn đội quân tiến đến trợ giúp Lý Thúc Lương.

Đội quân đã phái đi rồi, trong lòng Độc Cô Hoài Ân bất an không yên. Y leo lên đầu tường, tựa vào tường xa xa nhìn về phía tây. Nơi xa xôi đó là bóng đêm tối mịch vô biên, dưới ánh sáng của các ngôi sao, núi Chính Bình ngoài mấy dặm lộ ra hình dáng mơ hồ.

Độc Cô Hoài Ân thở dài. Lúc trước Lý Uyên hỏi y muốn tiến vào Quan Trung hay là muốn ở lại Hà Đông. Y lựa chọn ở lại, bây giờ xem ra, quyết định ban đầu có chút thất sách rồi. Hà Đông là nơi các binh gia tranh đấu. Cho dù Dương Nguyên Khánh không đến, Đậu Kiến Đức cũng tới, đi Quan Trung mới là lựa chọn sáng suốt.

Độc Cô Hoài Ân xoay người xuống thành, bỗng nhiên có binh lính hô to:

- Sứ quân, có đội quân chạy tới.

Độc Cô Hoài Ân chấn động, tựa vào tường nhìn kỹ, chỉ thấy khoảng hơn ngàn người chạy đến như điên, tiếp theo có người dưới thành hô lớn:

- Sứ quân, nhanh mở cửa thành, là ty chức!

Là tiếng của bộ tướng Tào Tế, y vừa đi còn chưa tới một canh giờ, sao lại trở về rồi? Độc Cô Hoài Ân liền hạ lệnh mở cửa, y cũng chạy xuống bên cửa thành, chỉ thấy xông vào một đám bại binh, rất nhiều người đều bị thương, toàn thân đều là vết máu. Tào Tế đỡ ở trên ngựa, trên lưng cắm một mũi tên.

Độc Cô Hoài Ân chấn độc, tiến lên liền hỏi:

- Xảy ra chuyện gì?

- Sứ quân, chúng tôi bị phục kích ở núi Chính Bình, các huynh đệ chết thảm và bị thương nghiêm trọng.

- Có bao nhiêu phục binh?*

Độc Cô Hoài Ân lại truy hỏi.

- Không biết, đối phương là kỵ binh, lại có cung tên, bao vây chúng tôi, ty chức chỉ là liều chết xông ra khỏi vòng vây.

Độc Cô Hoài Ân một hồi sau nói *không nên lời, một dự cảm xấu dũng mãnh xông vào lòng y.

… ..

Lý Thúc Lương đứng trên tháp canh gác, ánh mắt ngưng trọng nhìn đại đội quân địch đi xa. Trong lòng y lại có chút không vui. Một trực giác nói cho y biết, sự đi xa của quân địch giống như sự lùi về phía sau của mãnh thú, là để có một đòn trí mạng mạnh mẽ.*

Lý Thúc Lương phái một đội thám báo đi về phía trước dò xét. Y lo lắng quay trở lại đại doanh của mình, phó tướng Lưu Hoằng Cơ đã ở trong lều lớn chờ y rất lâu.

- Đại soái, ngài cho rằng quân địch đã thực sự rút lui sao ạ?*

Lý Thúc Lương lắc đầu:

- Bọn chúng là một đám lang sói, không ăn được con mồi sao có thể rút lui.

Lý Thúc Lương thở dài một tiếng, đi vào lều lớn. Lưu Hoằng Cơ đi theo vào lều lớn, rồi vội hỏi:

- Đại soái, ty chức cho rằng, mục đích rút lui của quân địch là muốn đợi chúng ta dỡ trại xuất phát, sau đó nửa đường tập kích chúng ta. Lúc đó chúng ta không có phòng ngự của trú doanh, chỉ có thể đánh một trận quyết liệt với bọn chúng. Đây là cách tốt nhất phá phòng ngự của chúng ta.

Lý Thúc Lương ngồi xuống, cuối đầu hồi lâu không nói. Y không hy vọng là giống như Lưu Hoằng Cơ nói. Nhưng bất luận y nghĩ thế nào, Lưu Hoằng Cơ hoàn toàn chính xác. Trừ phi y không đi, đối phương sẽ không còn cách nào khác với y, chỉ cần vừa động đậy, đối phương sẽ nắm bắt cơ hội. Y đau đớn ôm lấy đầu, rốt cuộc mình nên làm thế nào mới đúng?*

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.