Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 706: Một mũi tên bắn lén (1+2)



Thấy vài tên lính vì sợ hãi mà toàn thân run rẩy, trong nội tâm Đậu Tuyến Nương rất bất mãn, một tay tóm bọn họ xuống từ hàng rào doanh.

- Đã tham gia quân ngũ thì đừng có mà sợ chết, sợ chết thì cút qua một bên!

Vài tên lính ù té chạy mất, Đậu Tuyến Nương lập tức thả người, nhảy lên hào rộng hai thước, chăm chú nhìn về phía quân Tùy, nàng đặc biệt nhìn về phía chủ tướng. Ngoài một dặm, nàng đã thấy một cây xích ưng đại kỳ, còn có một vị tướng Tùy thân hình cao lớn, nhưng trông như còn rất trẻ tuổi.

- Vương nhị thúc, chủ tướng quân Tùy tên là gì?

Nàng cao giọng hỏi Vương Phục Bảo. Vương Phục Bảo ngưng thần nhìn, chỉ chốc lát liền nói:

- Trên đại kỳ của đối phương có một chữ "La", hẳn là La Sĩ Tín.

- Là tân đệ ngũ hổ tướng của quân Tùy, La Sĩ Tín, kẻ được xưng là thương pháp vô song sao?

Vương Phục Bảo nhẹ gật đầu:

- Chính là người này! Tân ngũ hổ tướng của quân Tùy uy danh đã truyền khắp thiên hạ, La Sĩ Tín, Bùi Hành Nghiễm, Tần Quỳnh, Tô Định Phương, Vương Quân Khuếch, đây đều là bài danh trong quân Tùy, đồng thời cũng khiến quân nhân thiên hạ say sưa bàn luận, mặt khác, trong quân Tùy còn có bốn bảo tướng, đó là tên của Tạ Ánh Đăng, đao của Dương Tư Ân, chùy của Dương Nguy cùng rìu của Trình Giảo Kim, thế nhưng danh khí không lớn bằng ngũ hổ tướng.

Hàm răng ngà của Đậu Tuyến Nương cắn chặt, trong mũi khẽ hừ một tiếng:

- Cái gì mà đệ nhất ngũ hổ, dưới tên của cô nương đây, sẽ biến hắn thành mèo bệnh cho coi. .......

Quân Tùy đã hạ trận dưới đồi, một vạn quân xếp thành ba phương trận, trái phải có một ngàn kỵ binh áp trận, phòng ngừa quân địch từ trên cao lao xuống, phía trước có ba nghìn nỏ binh, dùng để áp chế cung tiễn của đối phương, ở giữa có năm nghìn đao thuẫn binh, bọn họ là binh lính công kích chủ lực.

La Sĩ Tín lạnh lùng nhìn gò núi ngoài một dặm, gò núi cũng không quá dốc, binh lính có thể xông lên, thế nhưng cho dù công được lên đỉnh, một khi đại doanh trên đó mở ra, quân địch từ trên cao nhìn xuống, quân Tùy cững cực kỳ bất lợi, thế nhưng chiến tranh dựa vào dũng khí, nếu như mình không thắng được thì Bùi Hành Nghiễm sẽ tới đánh tiếp, tuyệt đối không thể để loại tình huống này phát sinh.

- Nổi trống, nỏ quân tiến lên!

Theo tiếng ra lệnh của La Sĩ Tín, hàng loạt tiếng trống lớn "Tùng! Tùng! Tùng" từ trong quân Tùy phát ra, ba nghìn nỏ binh xếp thành ba đội, tay cầm cự thuẫn, bước nhanh về phía trước, cự thuẫn của nỏ binh không giống với cự thuẫn của binh lính bình thường, cao bốn thước năm, rộng hai thước, dùng loại gỗ chắc chắn chế thành, bên ngoài lại được bọc một tầng sắt lá, hơi nặng, thế nhưng rất chắc chắn, ngoài ra bên dưới lại có thêm hai cái chêm dài một thước, có thể cắm trong đất bùn. Nỏ binh tiến lên mô đất từng bước một, đến khoảng trăm bước thì dừng lại, cắm tấm lá chắn vào trong đất, ba nghìn người đồng loạt ngồi xuống, ẩn thân sau lá chắn.

Lúc này, Vương Phục Bảo trên doanh hào cũng ra lệnh:

- Nỏ binh bắn tên!

Hạ quân cũng có ba nghìn nỏ binh, nỏ quân là thu được từ trong tay binh lính quân Tùy, có loại tí trương nỏ, yêu tương nỏ, cũng có quyết trương nỏ, kiểu dáng không giống nhau, tầm bắn cũng khác nhau, thế nhưng đều vượt qua trăm bước, loạn tiễn trên đỉnh đồi ào ào bay xuống, đen kịt bắn về phía quân Tùy. cơn mưa tên dày đặc leng keng bắn lên trên tấm chắn, thế nhưng vẫn có những sĩ binh quân Tùy bị mưa tên dày đặc bắn trúng, kêu thảm rồi ngã xuống sau tấm chắn.

"Tu u u............."

Trong trận doanh quân Tùy vang lên tiếng kèn trầm thấp. Nỏ thủ của quân Tùy cũng theo đó mà phản kích, bọn họ đều dùng quyết trương nỏ, tầm bắn một trăm năm mươi bước, lực sát thương trong khoảng trăm bước, quân Tùy đem nỏ gác trên tấm chắn, trên tấm chắn cũng có giá, chuyên để đặt nỏ, quân Tùy lập tức ngắm ngay đỉnh núi mà khai tiễn, hàng thứ nhất, một ngàn cây nỏ gào thét bung dây bắn về phía hàng rào của quân địch, trên hàng rào vang lên một một mảnh tiếng kêu thảm, hơn trăm người bị bắn trúng, ngã lộn xuống. Ngay sau đó hàng thứ hai khai tiễn, tiếp đó là hàng thứ ba, lúc này hàng thứ nhất cũng đã nạp tên xong, đem nỏ đặt trên tấm chắn.

Song phương bạo phát một hồi đấu nỏ, mũi tên lên mũi tên xuống, mưa tên dày đặc trên không trung, đan vào nhau tạo thành một mảnh mây đen, phảng phất như bầu trời cũng bị che lại vậy, nhân số tử thương của hai bên lần lượt tăng lên, nỏ thủ của quân Tùy đã chết hơn bốn trăm người, nhưng đối phương còn chết nhiều hơn, dần dần quân Tùy dưới sự huấn luyện nghiêm chỉnh chiếm thế thượng phong, bắt đầu ngăn cản quân địch.

La Sĩ Tín thấy nỏ binh đã thành công chế trụ quân địch liền dứt khoát hạ lệnh:

- Nổi trống, bộ binh công doanh!

"Tùng! Tùng! Tùng!"

Tiếng trống kích động một lần nữa rền vang, chấn phách nhân tâm, quanh quẩn khắp chân núi, năm nghìn tấm lá chắn xếp thành hai mươi hàng, giơ lên cao mà bước về phía gò núi.

Ở vài dặm phía xa, Dương Nguyên Khánh đứng trên tháp chú thị quan sát quân Tùy tiến công, lông mày hắn có chút nhíu lại, không ngờ đối phương lại sử dụng tên nỏ, hắn nhớ lúc tiến công đại doanh của Đậu Kiến Đức ở huyện Trác, đối phương cũng không có sử dụng tên nỏ, hiện tại không ngờ dùng tên nỏ, hơn nữa lại ba nghìn cỗ. Điều này chỉ rõ rằng quân của Đậu Kiến Đức cũng không phải yếu như hắn tưởng tượng, nhìn nhỏ sẽ thấy lớn, như vậy trong đại doanh của Đậu Kiến Đức còn có thể dấu thực lực càng cường đại, ngược lại không thể khinh thường được.

- Tổng quản, chúng ta chỉ phái một vạn quân công doanh, có phải là có điểm khinh địch rồi hay không?

Lý Tĩnh ở bên cạnh lo lắng nói. Dương Nguyên Khánh lắc đầu nói:

- Loại công doanh trên cao này, kẻ trên cao ước chừng thương vong sẽ càng lớn, mà trọng giáp bộ binh lại không thích hợp tiến công trên cao, hiện tại ta lo lắng chính là kỵ binh áp trận quá ít, nếu như kỵ binh của quân địch từ trên cao lao xuống, chúng ta sẽ tử thương thảm trọng.

Hắn lập tức quay lại nói với Bùi Hành Nghiễm:

- Bùi tướng quân, ngươi suất năm nghìn kỵ binh áp trận cho La Tướng quân, tùy thời tiếp ứng anh ta, một khi địch doanh công phá, kỵ binh có thể xông lên núi!

- Tuân mệnh!

Bùi Hành Nghiễm chạy như bay xuống tháp, một lát sau, năm ngàn kỵ binh quân Tùy từ đại doanh lao ra, khí thế mãnh liệt như sóng thần, ầm ầm chạy về phía đồi núi.

Trong tiếng trống trận sôi sục, hai ngàn đao thuẫn bình của quân Tùy gia tăng tốc độ, bộc phát ra tiếng hò hét kinh thiên động địa, giống như thủy triều phóng lên đỉnh núi. Sườn dốc không hề dài, chỉ khoảng chừng trăm bước, không thể chứa quá nhiều quân Tùy phát động công kích, quân Tùy cũng không tiến hành nhiều công kích, bọn họ lựa chọn một chỗ ít dốc hơn mà vọt mạnh lên trên đỉnh núi.

Quân Tùy phát động tiến công đều là đao thuẫn quân, cự thuẫn vuông vắn được giơ lên cao, tay cầm hoành đao, mấy chục người một hàng. Trước sau khoảng cách một bước, sóng vai tiến công lên đỉnh núi, mà trên đầu bọn họ, quân Tùy cũng khai nỏ, tên bay dày đặc như mưa bắn về phía hàng rào doanh trại của quân địch.

Trong hàng rào doanh trạ, Vương Phục Bảo đứng trước một khe hở hàng rào lạnh lùng nhìn thế tiến công của quân Tùy. Phía sau y khoảng hơn mười bước, năm nghìn cung binh đã chuẩn bị sẵn sàng, năm nghìn binh tiễn đã được đặt trên hàng rào. Tuy tên nỏ của quân Tùy mạnh mẽ, khiến binh lính quân Hạ trên hàng rào không ngốc đầu lên được, từng mảnh mưa tên lướt qua doanh hào, rơi vào khoảng đất trống trong quân doanh.

Tên nỏ của quân Tùy không hề ảnh hưởng tới góc ngắm cùng khoảng cách của cung binh, bọn họ chỉ chờ mệnh lệnh của chủ tướng. Khi quân Tùy còn cách năm mươi bước, Vương Phục Bảo dứt khoát hạ lệnh:

- Bắn!

Năm nghìn cung binh đồng thời tiến lên, cùng nhau bắn, tiếp đó nhanh chóng lui ra, năm nghìn mũi tên bay đầy trời. Giống hệt một mảnh mây đen lướt qua hàng rào, gào thét bắn về phía đội ngũ quân Tùy, một tên sĩ quan quân Tùy phát hiện làn mưa tiên liền lập tức hô to:

- Kết trận!

Binh lính quân Tùy đồng thời cử động lá chắn, hình thành một mảnh thuẫn trận che khuất bầu trời. Mưa tên rào rào rơi xuống, đều là loại mũi tên lớn dài bốn tấc, lợi dụng trọng lực của thân tên bắn về phía quân Tùy, mưa tên xuất hiện dày đặc trên tấm chắn, phát ra một hồi tiếng leng keng mãnh liệt. Trong đám binh sĩ đồng thời vang lên tiếng kêu thảm, vẫn có không ít binh lính bị trúng tên. Tấm chắn nghiêng đi, binh lính ngã nhoài ra đất. Ngay sau đó, lại là một mảnh mũi tên đen nhánh bắn qua hàng rào, gào thét mà tới, mưa tên dày đặc ép khiến quân Tùy không ngốc đầu lên được, tiến mỗi một bước đều vô cùng gian nan.

La Sĩ Tín cắn chặt môi, y vọt tới đoạt lấy dùi trống, vung cánh tay ra sức gõ. "Tùng! Tùng! Tùng!" Tiếng trống rung động nhân tâm, binh sĩ Tùy bộc phát ra hàng loạt tiếng hò hét, dũng khí được tiếng trống trận kích phát, bọn họ liều chết phóng lên đỉnh núi. Mà quân địch, chủ tướng Vương Phục Bảo lại lạnh lùng cười, ra lệnh một tiếng:

- Quăng gỗ!

Trên đài chỉ huy Hạ quân, một cây hồng kỳ được phất lên, lệnh vứt gỗ vừa ban ra, ba nghìn người đàn ông to khỏe đứng gần hàng rào ôm lấy cây gỗ dài hơn một thước ném xuống. Ba nghìn đoạn gỗ lớn lướt qua hàng rào cao một trượng ba thước, như mưa đá ầm ầm rơi xuống, đại đa số ném ra ngoài hơn mười bước chân, thế nhưng gỗ lớn cũng đã lăn tới, binh lính quân Tùy đi hàng đầu gồm mấy trăm tên đề phòng không kịp bị khúc gỗ lớn lăn trúng. Cự thuẫn của quân Tùy có thể ngăn cản được nỏ tiễn dày đặc xạ kích, nhưng lại không ngăn được sức lăn của khúc gỗ, từng đám binh sĩ Tùy binh bị đụng ngã lăn, khiến Tùy binh không tạo được thuẫn trận nữa, hàng loạt mũi tên bắn tới khiến binh sĩ chết thảm trọng.

Mắt thấy binh lính quân Tùy tiến công thương vong rất lớn, La Sĩ Tín hận đến độ hung hăng ném dùi xuống đất hô:

- Lập tức thu binh!

"Keng! Keng! Keng!" Tiếng chuông vang lên, một nghìn năm trăm binh Tùy giống như thủy triều lùi lại.

Lúc này, Bùi Hành Nghiễm cưỡi ngựa tới cười nói:

- La Tướng quân, để cho ta tới tiến công thôi?

La Sĩ Tín nghiêm mặt không trả lời, sau nửa ngày mới buồn bực nói:

- Không có mệnh lệnh của tổng quản, ai dám tự tiện tiến công!

Bùi Hành Nghiễm ngửa đầu cười:

- Tốt lắm, chúng ta đợi lệnh thay người của tổng quản!

Hắn quay đầu ngựa, chạy về phía đội kỵ binh phía sau, La Sĩ Tín nhìn qua bóng lưng của hắn, vừa thẹn vừa giận, hận binh lính thủ hạ bất tài, liền hét lớn một tiếng:

- Đợt thứ hai ba nghìn người xông lên!

Một tên tướng lãnh tiến lên phía trước nói:

- La Tướng quân, mạt tướng có một kế có lẽ có thể công thành.

- Nói! Kế sách gì?

- Ty chức đang nghĩ, nhiều người không bằng ít người, phái hai mươi huynh đệ lên, dùng dầu hỏa đốt hàng rào của bọn họ, chỉ cần hàng rào bị đốt một mảnh, có tên nỏ yểm hộ, chúng ta sẽ rất dễ công lên!

Kế sách này lập tức nhắc nhở La Sĩ Tín, đúng vậy! Có thể dùng hỏa công, tại sao mình lại không nghĩ ra cơ chứ?

Y lập tức tìm ba mươi tên binh lính cường tráng, hứa sẽ trọng thưởng, mỗi người đèo trên lưng ba túi dầu hỏa, dưới sự yểm hộ dày đặc của tiễn nỏ, tay cầm tấm chắn, ba mươi người hướng đỉnh núi mà chạy.

Nhiều người thực không bằng ít người, ba mươi tên lính chạy như bay trên sườn núi rộng rãi, có vẻ như vô cùng nhỏ bé, bất luận mưa tên hay khúc gỗ đều rất khó làm bọn họ bị thương. Lúc này sắc mặt của Vương Phục Bảo lại trở nên ngưng trọng, hiển nhiên gã cũng đã nhận ra ý đồ của quân Tùy.

- Mở cửa nhỏ, một trăm huynh đệ lao ra xử lý bọn chúng!

Doanh trại chỉ có một cửa, không dễ mở, thế nhưng trên hàng rào cũng được thiết kế mười cái cửa nho nhỏ rộng ba thước vuông, bên trong dùng đinh sắt đóng, khi tất yếu có thể mở ra, hơn một trăm tên lính tay cầm trường mâu như tò vò xông ra khỏi tổ.

Thế nhưng La Sĩ Tín sớm đã có chuẩn bị, khi cánh cửa vừa mở, y liền ra lệnh một tiếng:

- Bắn!

Mấy trăm tên lính tay cầm cung tiễn nhắm ngay cửa nhỏ cùng nhau bắn, đám quân Hạ vừa mới thò đầu ra khỏi cửa liền bị dọa phải quay trở lại.

Lúc này ba mươi tên quân Tùy đã vọt tới còn cách hàng rào vài bước, bọn họ dùng tấm chắn yểm hộ mình, đồng thời gỡ túi dầu hỏa trên lưng xuống, dầu hỏa đen như mực được tưới lên hàng rào, cơ hồ đồng thời hơn mười cây hỏa tiễn từ chân núi bay lên, cắm trên hàng rào. Ngọn lửa lập tức bùng lên. Nhanh chóng lan tràn, khói đen dày đặc cuồn cuộn bốc lên.

- Nhanh lấy nước dập lửa!

Vương Phục Bảo hô to, gã hiển nhiên có phần vô sách với hỏa công. Nguồn nước trên đỉnh núi không nhiều lắm, bọn lính rất nhanh xách tới hơn mười thùng nước dùng để nấu cơm mà dội xuống hàng rào. Thế nhưng từ bên trong hắt nước xuống không có nửa phần ý nghĩa, có binh lính ở trên đài hắt nước lại bị trúng tên của quân Tùy.

Không ít binh lính dùng đất cát ném ra ngoài, thế nhưng cát đất chỉ có hiệu quả khi lửa ở dưới mặt đất, không thể dập tắt lửa trên hàng rào.

Quân Tùy dưới núi mặt mày hớn hở, La Sĩ Tín cũng rất hưng phấn, lúc này hạ lệnh:

- Năm mươi người nữa tiếp tục tiến lên!

Lại có năm mươi tên lính chạy lên núi tưới dầu, khiến cho thế lửa càng mạnh, một mảnh hàng rào kéo dài tới hơn hai trăm bước đã hoàn toàn chìm trong biển lửa.

Lúc này. Đậu Tuyến Nương chạy tới hô:

- Vương tướng quân, chúng ta không phải là đối thủ của quân Tùy, phải lập tức hướng tới đại vương cầu viện thôi!

Vương Phục Bảo chậm rãi lắc đầu, cầu viện đã không kịp nữa rồi, huống chi ông ta vốn không muốn cầu viện Vương gia, gã trầm giọng nói:

- Tuyến Nương, ngươi phải trở lại đại doanh đi!

- Ta không về đâu!

Đậu Tuyến Nương quật cường cự tuyệt ý tốt của Vương Phục Bảo. Vương Phục Bảo liền đánh mắt với một tên thân binh bên cạnh, mười mấy tên thân binh đồng loạt nhào tới ý đô bắt lấy Đậu Tuyến Nương, Đậu Tuyến Nương sớm có phòng bị, nàng liên tiếp lùi lại ba bước. Phượng vĩ đao bổ ngang quát:

- Ai dám bắt ta!

Vương Phục Bảo thở dài một tiếng:

- Tuyến Nương, là ta có ý tốt thôi, nếu như ngươi gặp chuyện không may, ta không cách nào ăn nói với Vương gia cả.

- Ta có ngựa, có đao, có cung tiễn, nếu như gặp tình huống nguy cấp, bản thân có thể rút lui, ta không khiến ngươi lo!

Đậu Tuyến Nương tức giận quát lớn.

Lòng nóng như lửa đốt, Vương Phục Bảo cũng không thể làm gì được nàng, đúng lúc này, một tên thân binh hô:

- Tướng quân, hàng rào sắp sụp rồi!

Vương Phục Bảo cả kinh, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một mảnh hàng rào dài vài chục trượng đã bị đốt thành tro, cuối cùng không chống đỡ nổi lung lay sắp đổ, cùng với tiếng hô lớn của bọn lính, hàng rào ầm ầm đổ xuống, tạo thành một lỗ hổng dài hơn hai mươi trượng.

Vương Phục Bảo gấp đến độ hô to một tiếng:

- Mau tránh ra!

Rất nhiều binh lính đều không kịp phản ứng, mưa tên dày đặc của quân Tùy từ lỗ hổng ào vào, mấy trăm tên lính đều kêu thảm thiết ngã xuống đất, đám binh lính còn lại sợ tới mức chạy tứ tán.

Vương Phục Bảo biết không thể tránh được một hồi ác chiếnhét lớn một tiếng:

- Kỵ binh chuẩn bị!

Một ngàn kỵ binh trong đại doanh chủ yếu dùng để đột kích bộ binh quân địch, từ trên cao giết xuống sẽ có lực sát thương kinh người, một ngàn kỵ binh sớm đã có chuẩn bị, đều giơ trường mâu, chờ đợi chủ tướng ra lệnh một tiếng.

Dưới núi, thấy hàng rào doanh trại đổ xuống, La Sĩ Tín liền âm thầm mừng rỡ, y phi thân lên ngựa tiếp nhận kèn hiệu, ngửa mặt lên trời thổi to, "Tu u u.......'

Tiếng kèn trầm thấp mà vang vọng, đây là thanh âm tiến công của kỵ binh, hai ngàn kỵ binh đồng loạt giơ mâu lên, mâu dày đặc như rừng, Bùi Hành Nghiễm áp trận ở cách đó không xa cũng cao giọng hô:

- Chuẩn bị tiến công!

- Giết...

La Sĩ Tín gầm lên giận dữ, huy động đại thiết thương dẫn đầu phóng lên núi, phía sau y, hai ngàn kỵ binh cũng đồng loạt bộc phát tiếng hô, "Giết..."

Hai ngàn kỵ binh thúc dục chiến mã giơ cao trường mâu lao theo La Sĩ Tín phóng lên sườn núi, La Sĩ Tín giục ngựa lên trước, hai ngàn kỵ binh phía sau như điên phóng theo, tiếng vó ngựa rung động trời đất.

Vương Phục Bảo cũng suất lĩnh một ngàn kỵ binh chờ trong đại doanh, gã hô to một tiếng:

- Xông tới giết sạch quân Tùy!

Hắn quơ Phương Thiên Họa Kích đánh tới trước mặt La Sĩ Tín, hai người thương kích giao nhau, bộc phát ra một tiếng vang thật lớn, hai đội kỵ binh ầm ầm lao vào nhau, trong lúc hỗn loạn triển khai một hồi ác chiến.

Vương Phục Bảo võ nghệ thập phần cao cường, hai người chiến mười hiệp bất phân thắng bại. Lúc này, Vương Phục Bảo vọt tới, hai ngựa giao nhau, gã vung cánh tay quét qua, nguyệt nha trên kích giống như tia chớp bổ về phía mặt La Sĩ Tín, La Sĩ Tín cũng không tránh né, y cười lạnh một tiếng, trường thương rung lên, lại phân ra bảy đầu thương đâm tới cổ họng Vương Phục Bảo, thế thương nhanh nhưng nhìn như chậm, trong nháy mắt đã tới trước mặt, đây là thức thứ nhất Phách Sơn trong mười ba thức đao pháp của Trương Tu Đà.

La Sĩ Tín đem lực lượng tinh túy trong đao pháp tùy biến thành thương pháp, luyện thành tuyệt mệnh thương của chính mình, có lẽ tốc độ của y không hơn Dương Nguyên Khánh, nhưng vẫn có thể tạo ra bảy đầu thương, đây cũng là điểm mà Dương Nguyên Khánh không bằng.

Vương Phục Bảo giật mình hoảng sợ, muốn né tránh nhưng cũng đã không còn kịp nữa, trường thương kêu "Phập" một tiếng đã đâm xuyên cổ họng gã, mũi thương xuyên ra phía sau, phiến nguyệt nha kích nghiêng qua đỉnh đầu La Sĩ Tín, chém mất một nửa mũ giáp, Phương Thiên Họa Kích theo thế rơi xuống đất.

La Sĩ Tín hét lớn một tiếng, nâng thi thể của Vương Phục Bảo lên:

- Chủ tướng quân địch đã bị ta giết chết!

Quân Tùy hoan hô như sấm động, đám quân Hạ lại bàng hoàng, không còn tâm tham chiến nữa, bị giết liên tiếp bại lui, mắt thấy sắp không chống lại được nữa, đúng lúc này, La Sĩ Tín lại mãnh liệt cảm thấy nguy cơ, phát hiện ra một mũi tên bắn lén tới cổ họng mình, vì thi thể Vương Phục Bảo trong tay nên y không tiện xoay sở, dưới tình thế cấp bách, y nghiêng thân, đem vai nhô lên, mũi tên này vừa vặn bắn trúng vai y.

Một hồi đau đớn kịch liệt truyền tới khiến khí lực tiêu tán, trường thương rơi xuống đất, y chỉ thấy ngoài trăm bước, cạnh cửa đại doanh có một nữ tướng trẻ tuổi đứng thẳng, tay cầm cung tiễn, chính là đang dùng ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn y.

La Sĩ Tín bị thương khiến quân Tùy hơi rối loạn, thế nhưng theo kỵ binh của Bùi Hành Nghiễm đánh tới, Hạ quân dốc Thất Lý lập tức sụp đổ, sớm có người mở ra cửa nam, hai vạn Hạ quân chen chúc mà chạy tứ tán, cánh đồng bát ngát dưới gò núi lúc này là một mảnh người hỗn loạn.

Quân Tùy một đường truy sát, cho đến khi hai mươi ngàn quân do đại tướng Tào Trạm suất lĩnh đến tiếp ứng mà Đậu Kiến Đức phái tới, lúc này quân Tùy mới chậm rãi quay lại chiếm lĩnh dốc Thất Lý.

Trong đại trướng, một tên quân y dùng kìm rút mũi tên trên vai La Sĩ Tín ra, một miếng thịt cũng bị lôi ra theo, khiến La Sĩ Tín đau đến độ toàn thân run rẩy.

Quân y ở một bên bôi thuốc lên vết thương, một bên cười nói:

- Mũi tên này bắn ra cực kỳ chuẩn xác, lọt qua cả lót vai ở cánh tay, nhưng mà có thể là do khoảng cách quá xa, lực không đủ lớn, cho nên không có bị thương xương cốt, mà cũng không có độc, tĩnh dưỡng nửa tháng là khỏi thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.