Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 713: Đột phá lỗ hổng



Đậu Kiến Đức cùng với hơn mấy trăm thân binh nhanh chóng hướng đến tường biên. Kỵ mã chạy đi, rất nhanh, gã cũng đã leo lên tường biên, dừng lại, chậm rãi nhìn quân Tùy đang chậm rãi tới gần.

Đậu Kiến Đức không nhìn ra chuyện gì kỳ lạ, nhưng một gã Giáo Úy bên cạnh nói:

- Vương gia, lần này máy bắn đá lại lui về phía sau.

Đậu Kiến Đức lúc này mới phát hiện vị trí của máy bắn đá xác thực so với bình thường thì hơi lui về phía sau. Kiểm tra lại điểm rơi bình thường của cầu lửa, vừa lúc cách tường biên hơn trăm bước.

Đậu Kiến Đức bỗng dưng hiểu rõ vấn đề, quân Tùy đây là muốn đánh tường biên, gã liền hô to một tiếng:

- Không tốt!

Gã lập tức thét ra lệnh cho Phạm Nguyện:

- Đây là quân Tùy tiến công chính thức, lập tức điều năm vạn quân đến ngăn chặn công kích ở hai phía nam bắc!

Trong lòng Đậu Kiến Đức bỗng nhiên phát lạnh, làm cả người gã run không ngừng.

………..

Ở trên đài cao của đại doanh quân Tùy, Dương Nguyên Khánh đang lẳng lặng nhìn hai đạo quân Tùy đi tới, kỵ binh cách năm trăm bước thì dừng lại, máy bắn đá hạng nặng tiếp tục đi về phía trước, cách bốn trăm bước cũng dừng lại. Một ít binh lính cấp tốc đưa trâu quay về đại doanh, một số binh sĩ khác cố định lại máy bắn đá.

Hai phía nam bắc tổng cộng có hơn sáu mươi máy bắn đá đều lục tục được xác định vị trí. Hai gã kỵ binh từ hai phía nam bắc trước sau vội vàng chạy tới, ở trước đài cao bẩm báo:

- Bẩm báo tổng quản, bắc quân đã vào chỗ!

- Bẩm báo tổng quản, nam quân đã vào chỗ!

Mặc dù Lý Tĩnh cùng Tần Quỳnh đều muốn tại đại chiến tự mình chỉ huy, nhưng cùng nhau tiến công sẽ có một chút sai sót, cần có sự phối hợp nhịp nhàng. Tốt nhất là là do Dương Nguyên Khánh thống nhất chỉ huy.

Dương Nguyên Khánh gật đầu, lập tức lệnh nói:

- Bắt đầu tiến công!

Một gã trai tráng bên người hắn giơ dùi lên đánh mạnh vào trống, tiếng trống vang lên dồn dập.

Đông —

Đại doanh quân Tùy truyền đến tiếng trống nặng nề, trong màn đêm truyền đến những nơi thật xa. Đây chính là mệnh lệnh tổng tiến công.

………………

Máy bắn đá cỡ lớn đã được cải tiến, từ bàn kéo sửa thành đứng ở phía sau, tại máy bắn đá còn có hai tấm phòng ngự thật lớn, là một tấm ván gỗ thật lớn, dày hơn một thước ba tấc, mặt trên bao bọc là một lớp sắt cùng với năm lớp da trâu, có thể phòng ngự được công kích của đối phương, bảo vệ cho những thao tác của máy bắn đá của binh sĩ quân Tùy.

Bàn kéo bắt đầu cạc cạc di chuyển, cánh tay thật dài bị kéo thấp xuống, ba gã binh sĩ đem một khối đá gần trăm cân bỏ vào trong máy ném đá để chuẩn bị ném. Trải qua bảy ngày huấn luyện, binh sĩ quân Tùy đã nắm giữ vững tác dụng cùng cự ly của máy bắn đá, bọn họ biết phải điều khiển như thế nào sao cho trúng tường một cách chuẩn xác.

- Phóng!

Một gã Lữ soái hô to một tiếng, bọn lính cùng một lúc thả tay đang kéo dây cung ra, bánh xe của bàn kéo chuyển động, cánh tay thật dài tung mạnh tảng đá lớn.

Hơn mười khối đá lớn hầu như là cũng bay lên không trung, trong màn đêm vạch thành từng đường vòng cong, hướng đến phía cách dó bốn trăm bước, mãnh liệt ném về phía tường cao hai trượng.

Trận quyết chiến cuối cùng cũng đến lúc căng thẳng.

‘Oanh!’

Một khối đá lớn nặng gần trăm cân đập vào giữa tường thành, mạnh mẽ va đập khiến trên tường hình thành một chỗ hổng lớn. Bốn năm quân Hạ đứng trên tường thành cũng bị đập trúng, văng ra ngoài, máu thịt lẫn lộn, một nỏ sàn cũng bị đập cho nát bấy. Tiếng hét, tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp thành.

Những hòn đá lớn liên tiếp được phóng ra. Một khối đá lớn gào thét lao vào tường thành. Thỉnh thoảng lại vang lên những âm thanh gãy vụn nặng nề của những tấm gỗ chống đỡ, chỗ hổng liên tục ba lần bị va đập, ầm ầm sập.

Đậu Kiến Đức lúc này đã trở về doanh trại của chủ soái, chiến tuyến phòng ngự bây giờ đều do đại tướng Phạm Nguyện toàn quyền chỉ huy. Gã gấp đến độ rống lớn:

- Nỏ sàn phóng ra!

Từ lúc quân Tùy công kích lần thứ ba bắt đầu thì một nghìn bộ nỏ sàn liền tập trung phóng ra. Trong đêm tối, thiết tiễn dày đặc mạnh mẽ bắn về phía sáu mươi máy bắn đá.

Nhưng quân Tùy cũng có kinh nghiệm phòng ngự nỏ sàn, không chỉ đem bàn kéo đứng sau, gia tăng thêm binh sĩ phòng ngự, còn dùng những tấm da trâu dày đem máy bắn đá bao vây vào bên trong. Mặc dù thiết tiễn vẫn như cũ xuyên thủng tấm da trâu, nhưng lực phá hoại cũng đã bị giảm nhiều, giống như những mũi tên bình thường, phóng lên máy bắn đá một tiếng ‘đinh’ cũng không ảnh hưởng gì.

Ba lần liên tiếp nỏ sàn bắn ra phía sau, cũng chỉ có bốn máy bắn đá bị phá hư. Nhìn thấy lực sát thương nhỏ bé, giọng nói của Phạm Nguyện tựa hồ đã như tiếng quát, nhưng vẫn bó tay không biện pháp, mắt mở trừng trừng nhìn những hòn đá lớn liên tiếp phá hư tường thành, tạo ra những chỗ hổng lớn. Cũng đã có hơn mười chỗ sụp xuống rồi.

Nhưng phòng ngự yếu ớt vẫn như cũ tồn tại, liều mạng sửa lại những chỗ tường bị sụp xuống. Ba nghìn lính công sự vận chuyển những cây lớn cùng đá lớn, dọn dẹp những chỗ hư hao của tường, rồi một lần nữa lập lại lũy thạch.

Một khối đá lớn ầm ầm lao về phía chỗ hổng mới được sửa lại, va chạm vào thân cây khiến nó gãy tận gốc. Hòn đá lớn đem số người có ở đó đập cho nát bấy, sau đó cuồn cuộn hướng tới đoàn người. Hơn mười lính công sự sợ hãi liền quay đầu chạy trốn.

Mặc dù máy bắn đá lần lượt bắn đi bắn lại một cách máy móc, nhưng sự hưng phấn của binh sĩ quân Tùy vẫn không dừng lại, mỗi một lần thấy tường thành ầm ầm rồi sụp xuống, trong binh sĩ quân Tùy đều phát ra những tiếng hoan hô.

Từ trên đài nhìn ra xa, Dương Nguyên Khánh vẫn như cũ quan tâm đến việc công thành. Trên mặt của hắn không có biểu tình, hết sức chăm chú nhìn vào máy bắn đá của quân Tùy lần lượt công kích. Bên cạnh hắn là Ký Thất Tham Quân đảm nhiệm vai trò người truyền tin Bùi Thanh Tùng, anh ta có điều gì nhiều lần muốn nói nhưng lại thôi.

Từ sau lần bị Dương Nguyên Khánh trách cứ, Bùi Thanh Tùng cũng không dám tùy ý nói, hầu hết thời gian đều duy trì trầm mặc, mặc dù trong đầu có rất nhiều ý nghĩ nhưng cũng không dám lắm lời.

- Ngươi muốn hỏi cái gì?

Dương Nguyên Khánh cũng không quay đầu lại, nhưng hắn dường như cũng biết trong lòng Bùi Thanh Tùng có nghi hoặc.

Bùi Thanh Tùng chần chờ một chút rồi nói:

- Gần đây ty chức cũng có xem qua binh thư, trong sách đều nhắc tới tận lực tránh đánh vào ban đêm, chủ yếu là vì rất khó có thể dùng quân kỳ chỉ huy. Còn có đánh trong đêm khó có thể phân rõ địch ta, mặt khác cũng dễ để tên đầu sỏ bên địch chạy trốn. Thế nhưng khi đánh thành Thái Nguyên, rồi trận chiến với Lý Thúc Lương, đại chiến ở Trác huyện, Tổng quản đều chọn cách đánh đêm. Như vậy không giống với trong binh thư, ty chức có điểm không rõ ràng.

Dương Nguyên Khánh cười cười, hắn cũng thấy được tiến bộ của Bùi Thanh Tùng. Hơn nữa vẫn đề mà anh ta đưa ra cũng không quá ấu trĩ, hắn có thể giải thích một chút.

- Bốn lần đại chiến ta đều chọn cách đánh đêm, lẽ nào ngươi không phát hiện ra tất cả các trận chiến đều có điểm giống nhau sao?

Bùi Thanh Tùng suy nghĩ một chút, cũng có chút phản ứng:

- Như tổng quản nói, bốn lần đều là công thành, hoặc là công doanh.

- Chính là như thế. Bất luận chuyện gì đều có lợi và có hại, đánh đêm vấn đề lớn nhất chính là chỉ huy rất khó để phân biệt địch ta cho nên ta cố gắng không chọn phương thức đánh đêm ở cánh đồng bát ngát. Nhưng đánh đêm vừa dao động lòng quân, vừa là phương thức có lợi làm cho quân địch hỗn loạn. Đánh Đậu Kiến Đức ta cũng không muốn giết nhiều quân địch, mục đích chính là đánh tan quân địch, khiến hắn phải đưa bọn lính chạy trốn, trở về làm nghề nông, khôi phục lại yên bình cho Hà Bắc. Về phần Đậu Kiến Đức, thẳng thắn mà nói, ta dự định cũng không ngăn cản hắn chạy trốn.

Bùi Thanh Tùng có chút ngạc nhiên:

- Tổng quản không muốn bắt Đậu Kiến Đức sao?

Dương Nguyên Khánh lắc đầu:

- So với việc phải đối mặt với một người cường đại như Lý Mật, không bằng để lại một kẻ đi đào góc tường của hắn.

Bùi Thanh Tùng có chút hiểu ra:

- Tổng quản là muốn dùng Đậu Kiến Đức để đối phó với Lý Mật?

Dương Nguyên Khánh nở nụ cười:

- Cũng chưa nói tới chuyện đối phó, nhưng chí ít hắn cũng có khả năng chia cắt một bộ phận lương thực trên bàn của Lý Mật.

Trong lều lớn, Đậu Kiến Đức chắp tay sau lưng, đi nhanh qua lại, giống hệt như một con kiến bò trên chảo nóng. Mặc dù y biết ngày này sớm muộn gì cũng tới, nhưng một khi nó đã thực sự tới thì trong lòng y tràn ngập lo sợ. Y cảm giác đây chính là ngày diệt vong của mình.

- Đại bá!

Cháu gái Đậu Tuyến Nương bước nhanh vào lều lớn của y, có chút lo lắng nói:

- Một mình Phạm tướng quân khó có thể chỉ huy cả hai đạo quân tác chiến, đại bá có thể hay không phái một đại tướng tới chỉ huy phòng tuyến phía nam, để cho Phạm tướng quân tập trung đối phó ở phía bắc.

Vợ con của Đậu Kiến Đức đều vì y tạo phản mà bị quan phủ giết chết, sau đó y cưới Tào thị, vẫn không thể sinh cho y một đứa con nào. Y liền coi Đậu Tuyến Nương như chính con gái của mình, đặc biệt thương yêu nàng.

Đậu Tuyến Nương lẽ ra phải ở huyện Chương Nam, nhưng sau đó nàng lại tự ý chạy đến Thất Lý Pha tham chiến, khiến cho Đậu Kiến Đức tức giận vạn phần, hạ lệnh cấm nàng ra ngoài. Nhưng sau khi huyện Chương Nam thất thủ, Đậu Kiến Đức lại âm thầm cảm thấy may mắn vì nàng ở đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.