Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 714: Đêm máu



Đề nghị của Đậu Tuyến Nương được Đậu Kiến Đức chấp nhận, y gật đầu rồi lập tức hạ lệnh:

- Nhanh lệnh cho Tào Đán tiếp nhận phòng ngự tuyến phía Nam, còn Phạm Nguyện toàn lực phụ trách phòng ngự tuyến phía Bắc.

Một gã thân binh tiếp lệnh chạy vội đi, Đậu Kiến Đức quay sang nhìn Đậu Tuyến Nương nói:

- Tuyến Nương, hiện tại tình thế nguy cấp, cháu trước tiên rút lui, không cần đợi ta.

- Đại bá có thể đi nơi nào?

- Đến huyện Cao Đường, nơi đó có Lưu Nhị thúc cùng Tống Kim Cương chỉ huy hai vạn tinh binh, Khổng Đức Thiệu cùng một ít quan văn ngày hôm qua cũng đến. Nếu như bên này tình thế bất lợi, ta sẽ rất nhanh tới đó cùng cháu tụ họp.

- Không!

Đậu Tuyến Nương quả quyết cự tuyệt sự an bài của Đậu Kiến Đức:

- Cháu cùng đại bá cùng nhau đi.

Nói xong, nàng xoay người hướng ra ngoài lều vải. Đậu Kiến Đức nhìn theo bóng lưng của nàng thở dài một tiếng:

- Ai! Đứa nhỏ ngốc này

Kỳ thực Đậu Kiến Đức cũng hiểu nàng không chịu đi trước thật ra cũng có nguyên nhân. Là bởi vì Lưu Hắc Thát muốn đem nàng gả cho nhi tử của mình, Lưu Chí. Đậu Kiến Đức cũng không nguyện ý, Lưu Chí tính cách quá dữ dằn, quan trọng hơn là Đậu Tuyến Nương lại kiên quyết không đồng ý, Đậu Kiến Đức cũng không muốn miễn cưỡng nàng.

Lúc này, một thân binh dẫn một người đi vào lều lớn:

- Vương gia, đều đã chuẩn bị tốt.

- Để ta nhìn xem!

Đậu Kiến Đức đi tới trước mặt người này, quan sát gã một chút, chỉ thấy người này hình thức giống mình như đúc, cũng ăn mặc trang phục giống nhau, nhưng khí chất lại tương đối hèn mọn, hơn nữa trên mũi của người này còn có một cái nốt ruồi lớn, trên đó còn vài sợi râu ngắn. Đây là điểm khác nhau lớn nhất giữa gã và Đậu Kiến Đức, nhưng nếu ở trong buối tối sẽ rất khó chú ý tới mũi của người này như vậy.

Người này họ Lưu, là một lão nông ở quận Bình Nguyên, huyện Trường Hà, giọng nói cùng Đậu Kiến Đức cũng tương tự nhau. Khi gã báo danh tòng quân thì bị quan quân phát hiện, bắt gã đưa đến trước mặt Đậu Kiến Đức.Đậu Kiến Đức như bắt được bảo vật, nếu như có người này, y liền có người thế thân.

Đậu Kiến Đức thỏa mãn gật gật đầu, đối với vài tên thân binh nói:

- Dẫn hắn đi dò xét chiến trường, cổ vũ sĩ khí. Hắn không cần mở miệng phát lệnh, các ngươi cứ trực tiếp thay hắn truyền lời.

- Tuân mệnh!

Bọn lính đưa Đậu Kiến Đức giả đi ra bên ngoài.

Đậu Kiến Đức lại chắp hai tay sau lưng chậm rãi đi đến phía trước lều lớn, chăm chú nhìn đến chiến trường ở phía Tây. Mặc dù y biết trận đại chiến này phần thắng không lớn, nhưng y vẫn như cũ mong muốn có thể tạo nên thương tổn lớn nhất, làm cho quân Ty suy yếu.

Công kích của máy bắn đá đã trải qua gần một canh giờ, hai bên nam bắc của tường thành đều bị đập bể thành mấy trăm lỗ hổng. Đúng lúc này, trong đại doanh của quân Tùy lại truyền đến những tiếng trống thật lớn:

- Thùng thùng—— thùng thùng ——

Đây là mệnh lệnh mới, chấm dứt công kích của máy bắn đá, phát động xông vào trận chiến. Hơn mười máy bắn đá chậm rãi ngừng công kích, trên chiến trường một thoáng trở nên an tĩnh lại. Lý Tĩnh rút ra chiến đao, quay đầu đối với phó tướng Dương Tư Ân ra lệnh:

- Dương tướng quân, ngươi dẫn mạch đao trọng binh giáp phía dưới xuất chiến!

Dương Tư Ân đã mặc xong giáp trụ, trên người gã mang trọng giáp, tay cầm một mạch đao dài chừng một trượng bảy thước, toàn thân chỉ có hai mắt lộ ra. Trong ánh mắt bắn ra tia lạnh lẽo, phía sau hắn là sáu nghìn trọng bộ binh thân mang trọng giáp và cầm mạch đạo xếp thành hàng.

Sáu nghìn quân cầm mạch đao sắp xếp cứ một trăm người là một hàng, tổng cộng có sáu mươi hàng, trước sau cách nhau một trượng, toàn bộ đều thay đổi trọng giáp. Sáu nghìn người đội ngũ chỉnh tề, giống hệt như tường đồng vách sắt, sát khí lẫm liệt.

Dương Tư Ân giơ mạch đao lên cao, sáu nghìn bộ binh mang trọng giáp cũng cùng nhau phát ra tiếng hô kinh thiên động địa:

- Giết ——

Dương Tư Ân vung mạch đao lên, sáu nghìn mạch đao trọng binh giáp phát động thế tiến công, như tường bị đẩy mạnh, khí thế to lớn như núi, hướng đến những chỗ hổng cách năm trăm bước mà đi tới.

Tại chiến trường phía nam, chủ tướng Tần Quỳnh cũng đã nhận được mệnh lệnh tiến công, năm nghìn kỵ binh mang trọng giáp do đại tướng Tiết Vạn Triệt chỉ huy cũng chợt phát động, một trăm kỵ binh một hàng, xếp thành năm mươi hàng, huy động mã sóc, hướng đến những lỗ hổng cách đó một dặm mà chạy gấp tới.

Tần Quỳnh dẫn hai vạn kỵ binh cùng một vạn bộ binh theo sau trọng giáp kỵ binh, hướng đến đại doanh của quân địch đánh lén

Tại chỗ hổng ở tuyến phòng ngự phía bắc, một vạn người bắn nỏ ngăn chặn lại lỗ hổng rộng hai trăm bước, hàng vạn mũi tên cùng nhau bắn, tiễn như bão tố, bắn về phía trọng giáp mạch đao binh sĩ đang từng bước một tới gần.

Trọng giáp mạch đao binh sĩ tay cầm mạch đao cùng khiên lớn, đón mưa tên vẫn ngưng trọng đi tới chỗ hổng. Những mũi tên xuyên qua khiên lớn, bắn vào áo giáp trên người bọn họ vang lên những tiếng đinh đinh đang đang nhưng không cách nào xuyên thủng. Mạch đao quân cùng trọng kỵ binh sở dĩ được xưng là những binh sĩ xông vào trận địa là bởi vì bọn họ có trọng giáp không sợ mũi tên, là những binh chủng sắc bén đánh sâu vào trận địa địch.

Nhìn thấy trọng giáp bộ binh của quân Tùy ngày càng đến gần, đại tướng Phạm Nguyện gấp đến độ hai con mắt đều đỏ lên, gã rống to hơn:

- Dùng nỏ sàn bắn tới!

Binh sĩ quân Hạ nhanh chóng kéo đến ba trăm bộ nỏ sàn, Phạm Nguyện tự mình chỉ huy, ra lệnh đem nỏ sàn đến ngăn chặn những chỗ hổng, cùng với đó ở hai bên tháp trên tường thành, bọn lính đưa bàn kéo đến, để thiết tiễn vào. Một cây thiết tiễn lớn nhắm vào đám mạch đao trọng binh giáp phía trước.

Phạm Nguyện quát một tiếng chói tai:

- Bắn!

Ba trăm mũi tên uy lực cường đại gào thét bắn về phía trọng giáp sĩ binh, rốt cục những mũi tên mạnh mẽ ấy cũng xuyên thủng trọng giáp. Hàng thứ nhất của trọng giáp sĩ binh vang lên những tiếng kêu thảm thiết, hơn trăm người bị bắn thì bị ngã hơn phân nửa.

Dương Tư Ân đứng giữa hàng thứ nhất, hai mũi tên song song bắn về phía y, y huy động mạch đao chém bay một mũi tên, tránh né một mũi tên nhưng mũi tên vẫn bắn trúng bắp đùi của y. Mũi tên bắn sâu nửa thước, khiến xương đùi của y bị bắn gãy. Y kêu lên một tiếng đau đớn, sau đó quỳ rạp xuống đất.

Hơn mười trọng giáp sĩ binh vội vã đưa y xuống phía dưới. Dương Tư Ân không có cách nào chống đỡ, y liền hô to một tiếng:

- Lý Trọng Uy tướng quân tiếp tục chỉ huy!

Một trận đau đớn kịch liệt kéo tới, khiến cho y thoáng cái đã lâm vào hôn mê.

Ưng Dương Lang tướng Lý Trọng Uy là phụ tá đắc lực của Dương Tư Ân, đang đứng ở hàng thứ sáu trong trận mạch đao. Y cũng là người thân kinh bách chiến, có kinh nghiệm tác chiến với địch phong phú. Lúc này, y lập tức ý thức được bọn họ gặp phải khắc tinh của trọng giáo là nỏ sàn.

Bọn họ đã từng nhiều lần thí nghiệm, chỉ có tên của nỏ sàn mới có khả năng bắn thủng áo giáp của họ. Muốn đối phó với mũi tên của nỏ sàn, chỉ có một từ:

- Nhanh!

Y đưa mạch đao giơ lên cao, lớn tiếng hô:

- Cùng nhau chạy nhanh vào địch doanh!

Những trọng giáp sĩ binh ở hàng thứ hai tiến lên, bổ sung vào những chỗ hổng. Bọn họ bắt đầu đứng lên, chạy nhanh đến những chỗ hổng bên ngoài phần đất cách đó trăm bước, liều chết xung phong.

Nhược điểm lớn nhất của nỏ sàn là tốc độ nạp tên chậm. Đến khi quân Tùy xông vào trận địa, chỉ còn cách tường thành hai mươi bước, trên nỏ sàn mới chuẩn bị tiễn xong đợt thứ hai. Phạm Nguyện lần thứ hai hét lớn:

- Bắn!

Ba trăm thiết tiễn lại một lần nữa dày đặc lao về phía trọng giáp bộ binh của quân Tùy.

Đối lập với tình hình mạch đao trọng giáp bộ binh bị ngăn chặn ở bắc tuyến. Ở nam tuyến, tình hình có tốt hơn một chút. Nỏ sàn phòng ngự đều bị máy bắn đá nhiều lần công kích, hư hao gần như không còn. Bọn họ chỉ có thể dùng cung tiễn bắn mũi tên dày đặc để ngăn cản trọng giáp kỵ binh xung phong.

Đại tướng Tào Đán cũng là một tướng quân giàu kinh nghiệm. Từ lúc Đậu Kiến Đức khởi sự thì gã liền đi theo bên cạnh. Nếu như nói Vương Phục Bảo là cánh tay trái của Đậu Kiến Đức thì gã chính là cánh tay phải. Gã phụ trách chỉ huy trung quân, nhưng bây giờ lại bị Đậu Kiến Đức điều đến phụ trách phòng ngự ở nam tuyến.

Tào Đán cũng là một người thân kinh bách chiến, thủ hạ của gã có một vạn năm nghìn người, đều là quân tinh nhuệ đã theo gã nhiều năm. Lúc trước gã cùng đánh với Dương Nghĩa Thần cũng có thể chống đỡ một vạn kỵ binh tấn công doanh.

Tào Đán không tham gia trận chiến ở Trác huyện, bởi lúc đó gã phụng mệnh trấn thủ thành Nhạc Thọ. Đây cũng là việc khiến Đậu Kiến Đức hối hận, nếu như lúc đó có Tào Đán, bọn họ có thể sẽ không thảm bại như vậy.

Tào Đán dùng hơn năm trăm binh xa che lại chỗ hổng, sau đó triệu tập một vạn cung nỏ thủ bố trí tại binh xa. Mà một vạn năm nghìn quân tinh nhuệ của gã trên tay cầm giáo. Lúc cung nỏ quân áp trận thì những binh sĩ binh xa, cung tiễn và trường mâu chính là ba pháp bảo để đối phó với kỵ binh.

Binh xa là loại xe chủ yếu để dùng vận chuyển quân lương, làm từ gỗ. Nhưng trong chiến đấu, nó còn có thể làm trở ngại chiến mã chạy trốn. Kỳ thực đây cũng là chiến pháp truyền thống đối phó với kỵ binh.

Nhưng Tào Đán thật không ngờ, gã lần này phải đối phó với năm nghìn trọng giáp kỵ binh được quân Tùy dốc toàn lực để đào tạo. Tiễn bay dày đặc, che trời phủ đất bắn về phía trọng giáp kỵ binh, nhưng mưa tên dày đặc như thế lại không có một chút ảnh hưởng nào, bởi những mũi tên bình thường không thể nào xuyên thủng giáp ngựa và trọng giáp kiên cố.

Năm nghìn trọng giáp kỵ binh trong mưa tiễn dày đặc vẫn xếp thành hàng vọt tới, tốc độ càng lúc càng nhanh, tiếng vó ngựa tựa sấm đánh, khí thế giống hệt như sóng to gió lớn, phá hủy tất cả. Một loại khí thế không thể chống đỡ được nhằm thẳng hàng phòng ngự dày đặc của quân Hạ mà đến.

Một vạn cung nỏ thủ kinh hãi vạn phần, đều quay đầu mà chạy. Nhiều người cùng chạy trên một con đường chật hẹp, khiến phòng ngự hỗn loạn. Tào Đán sắc mặt đại biến, quả nhiên là trọng giáp kỵ binh. Đầu năm ngoái, bọn họ cùng quân ở U Châu đánh một trận, cũng cùng trọng giáp kỵ binh giao đấu qua, đã biết được sức tấn công hung mạnh của trọng giáp kỵ binh.

Tào Đán hô to:

- Trường mâu trên nóc đi!

Mấy nghìn binh lính mang giáo xếp thành hàng tiến lên, đem cung nỏ binh sĩ vào không gian nhỏ hẹp khác phong kín. Những cung nỏ thủ càng thêm hỗn loạn, có người sợ hãi còn la to.

Là một lão tướng có kinh nghiệm phong phú, Tào Đán biết nên làm như thế nào để đối phó với trọng giáp kỵ binh, sử dụng một vạn cung nỏ thủ chính là thịt thuẫn tốt nhất.

Liệt mã phi nhanh, năm nghìn trọng giáp kỵ binh chỉ còn cách quân địch năm mươi bước, những người bắn nỏ sợ hãi, tại khoảnh khắc cuối cùng tìm ra chỗ thoát thân. Bọn họ đẩy binh xa, lao ra khỏi chỗ hổng, hướng cánh đồng bát ngát liều mạng mà chạy trốn.

Mấy nghìn trường mâu binh sĩ cũng bị khí thế rung chuyển trời đất của trọng giáp thiết kỵ làm cho hoảng sợ, trong lòng cực kỳ kinh hoảng, nhưng những binh sĩ này bị những binh sĩ phía sau ôm lấy, không thể chạy trối chết, cũng không có cách nào lui về phía sau. Bọn họ chỉ còn cách giơ lên trường mâu, nhắm mắt lại, tuyệt vọng kêu những tiếng thảm thiết.

"Oanh!"

Năm nghìn trọng giáp kỵ binh dễ dàng phá tan địch đàn, chạy ào vào đại doanh. Binh xa bị đánh vỡ, hơn mười cổ thi thể bị đụng phải bay ra ngoài, vô số người bị chiến mã giẫm đạp dưới gót sắt liền kêu lên những tiếng thảm thiết. Một đoàn người tựa như cây lúa bị gió thổi ngã, thi thể máu thịt không rõ. Máu tanh văng khắp nơi trên mặt đất.

Trọng giáp kỵ binh lực lượng thật lớn, đánh sâu vào quân địch hơn năm mươi bước nhưng đội trọng giáp kỵ binh cũng không dừng lại, kỵ binh vung giáo đâm loạn xạ, bọn họ thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, giết người mở ra một con đường máu.

Phía sau bọn họ, Tần Quỳnh dẫn theo ba vạn quân Tùy dọc theo con đường máu mà tiến vào đại doanh.

Sáu nghìn trọng giáp kỵ binh tại bắc tuyến tử vong hơn mấy trăm người, rốt cục cũng vọt tới trước chỗ hổng. Đại tướng Phạm Nguyện đem nỏ sàn sĩ binh đều rút quân ra phía sau, suất lĩnh ba vạn binh sĩ theo bốn phía xông lên, cùng mạch đao bộ binh triển khai chém giết.

Nhưng chiến trường bây giờ chỉ có thể trở thành đơn phương tn sát. Những mạch đao sắc bén chém qua, những binh sĩ cuồn cuộn rơi xuống đất, thân thể bị chém thành từng đoạn, phần còn lại đều bị cụt tay hoặc cụt chân, thi thể tầng tầng chồng chất trên mặt đất, giống hệt như máu tanh ở Địa ngục. Trọng giáp kỵ binh mỗi bước đi đều như tường đẩy mạnh.

Trên thực tế, bọn họ chỉ cần chạy ào vào chỗ hổng, phía công thành gần như không có gì lo lắng. Lý Tĩnh nhìn mạch đao quân đang tiến vào chỗ hổng, lập tức mệnh lệnh cho Dương Nguy:

- Ngươi suất lĩnh ba nghìn kỵ binh mở ra một con đường từ chỗ hổng, có thể để cho đại quân của chúng ta sát nhập.

Dương Nguy đã mấy tháng bị phái đi đóng giữ ở quận Diên An, chiến dịch ở Hà Bắc vẫn không đến phiên y tham chiến, điều này khiến cho y phiền muộn không thôi. Nhưng cuối cùng đại chiến bạo phát, y rốt cục cũng có một cơ hội ra chiến trường.

Y từ lâu đã không thể đè nén, hai thanh đại chùy va chạm giữa không trung. ‘Leng keng!’ một tiếng giòn vang, y quay đầu lại hô to:

- Các con của ta, cùng béo gia gia lên giết địch!

Y thôi động lạc đà, suất lĩnh ba nghìn kỵ binh xông tới tường thành . Tường thành cao tới hai trượng, dùng những cây lớn cùng đá lớn tạo thành lũy, phi thường kiên cố. Lúc này, tất cả quân coi giữ đều đã đến những chỗ hổng cùng mạch đao trọng giáp bộ binh chiến đấu kịch liệt, nên trên tường thành đã không có quân coi giữ.

Dương Nguy nâng chùy ném mạnh tới, chỉ nghe một âm thanh vang lên, tường thành lại không có một chút sứt mẻ. Dương Nguy tức giận đến mức quay ngược lạc đà, hô to:

- Dùng dây kéo đổ nó đi!

Một sợi dây thừng bay tới phía trên tường thành, hơn một nghìn kỵ binh cùng nhau kéo. Tường thành bắt đầu lay động, sau một tiếng hò hét, một mảnh tường thành rộng chừng trăm bước ầm ầm ngã xuống, lộ ra một chỗ hổng mới.

Dương Nguy ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, vung vẩy đại chùy, thôi động lạc đà dẫn đầu đi vào. Lỹ Tĩnh nhìn chỗ hổng mới được mở ra, chiến đao cũng giơ lên, lớn tiếng hét:

- Giết vào trong!

Mấy vạn quân Tùy theo chỗ hổng rộng trăm bước lao nhanh vào đại doanh. Lúc này, quân Tùy theo hai đạo nam, bắc tiến công vào đại doanh của quân Hạ.

Trong đại doanh là một biển lửa, một đội kỵ binh cùng một đội bộ binh của quân Tùy trong quân doanh xung phong liều chết, nơi nào cũng có binh sĩ quân Hạ chạy trốn. Binh tìm không được Tướng. Tướng tìm không được binh. Những sĩ binh đầu hàng đều quỳ trước thành. Trong đại doanh hỗn loạn đến cực điểm.

Tin tức đại doanh bị đột phá truyền tới lều của chủ soái. Đậu Kiến Đức thay đổi thành một thân trang phục của binh sĩ, trên người mang một bộ bì giáp cũ nát, trong tay là một cây trường mâu nát vụn. Trên mặt có những vệt màu hồng, giống như khuôn mặt của Quan công, tướng mạo đại biến.

Y theo vài tên binh sĩ từ trong lều lớn lao tới, nhìn về phía xa xa, chỉ thấy Đậu Tuyến Nương ở bên cạnh hộ vệ ‘ Đậu Kiến Đức’. Cũng may là ban đêm, cho nên không ai phát hiện ra thật giả.

Đậu Kiến Đức không khỏi cười khổ một tiếng, đến cháu gái cũng không có nhìn ra đó là Đậu Kiến Đức giả. Nhưng y tạm thời cũng không muốn nói ra, ngoại trừ hơn mười thân vệ tâm phúc, những người khác đều không biết y có người thế thân.

Đậu Kiến Đức xoay người lên ngựa, cúi đầu quát một tiếng:

- Đi!

Y dẫn hơn mười thị vệ hướng tới cửa phía nam mà chạy tới. Mấy trăm thân binh hộ vệ Đậu Kiến Đức giả cũng phóng ngựa chạy gấp.

Phát động đại chiến vào ban đêm cũng có một chỗ tốt lớn nhất, đó chính là lòng quân bất ổn, tất nhiên sẽ gặp phải khó khăn là binh sĩ sẽ chạy trốn có quy mô lớn. Các quân quan vào ban đêm rất khó có thể giám thị tất cả sĩ binh.

Lúc này, trong đại doanh của quân Hạ đã có ba doanh môn bị mở ra, từng nhóm binh sĩ không ngừng chạy ra khỏi đại doanh, quăng mũ cởi giáp, ném xuống binh khí, liều mạng bỏ chạy về phía vùng quê. Nhưng ở giữa vùng quê sớm đã có một đội binh sĩ của quân Tùy chặn lại.

Đây là hai vạn quân đội tiếp viện do La Sĩ Tín suất lĩnh, bất kể là nam tuyến hay bắc tuyến, chỉ cần trận chiến bất lợi, bọn họ sẽ cho quân tiếp viện đi tới. Nhưng theo hai đạo quân ở nam bắc tiến công đại doanh, bọn họ dường như cũng không cần tiếp viện.

Không cam lòng không có công lao, Trình Giảo Kim liền đề nghị La Sĩ Tín đến phía ngoài quân doanh chặn lại những binh sĩ chạy trốn, có thể bọn họ bắt giữ được Đậu Kiến Đức . La Sĩ Tín liền đồng ý kiến nghị của gã.

Đậu Kiến Đức dẫn theo mười thân binh chạy được ba dặm, bỗng nhiên bên người nghe được tiếng mắng to:

- Mẹ ngươi tên kẻ trộm kia, lão tử gọi ngươi, ngươi không nghe thấy sao?

Đậu Kiến Đức vừa quay đầu lại, liền phát hiện bên người y là một đại tướng của quân Tùy. Bởi vì cả người hắn đen, mặc hắc giáp, cưỡi một con hắc mã, trong đêm đen nên không phát hiện ra. Đậu Kiến Đức sợ đến hồn phi phách tán, suýt chút nữa ngã khỏi ngựa.

Gã chính là Trình Giảo Kim, liếc ánh mắt gian tà liền nhìn trúng con ngựa của Đậu Kiến Đức . Con ngựa này là lương câu nghìn dặm, sắc long thuần trắng, cực kỳ khỏe mạnh.

Trình Giảo Kim suất lĩnh hơn trăm người ngăn cản Đậu Kiến Đức. Hơn mười thân binh của y thất kinh, định xông lên nhưng đã không kịp, Trình Giảo Kim tóm gáy Đậu Kiến Đức nhấc lên.

- Con mẹ nó, thế nào trên mặt tất cả đều là máu, thật đen đủi!

Trình Giảo Kim tiện tay đem Đậu Kiến Đức ném qua một bên, hạ thắt lưng kéo lấy dây cương, cười khà khà:

- Ngựa tốt, lão tử phát tài rồi.

Đậu Kiến Đức thấy gã không ngờ lại nhìn trúng ngựa của mình, trong lòng nhất thời hiện lên một tia hy vọng, vội vã cầu xin:

- Tiểu nhân chỉ là người chăn ngựa, trong nhà còn có mẹ già hơn bảy mươi tuổi cần phải nuôi. Đây là ngựa của Đậu Kiến Đức, nguyện ý đưa cho tướng quân, chỉ cầu tướng quân tha mạng.

Trình Giảo Kim nhìn y cũng là một người hiếu thuận, dáng dấp của người chăn ngựa cũng chỉ là một lão nông, vẻ mặt đầy máu, y giáp rách nát, trong nhà còn có mẹ già, liền gật đầu:

- Ta không giết ngươi, nhưng ngươi nói cho ta biết, Đậu Kiến Đức ở nơi nào?

Đậu Kiến Đức chỉ tay về phía sau:

- Phía kia, một người mặc kim khôi ngân giáp, có hơn trăm thị vệ bảo hộ!

Trình Giảo Kim quay đầu lại, quả nhiên có một đại đội kỵ binh đang chạy đi, chừng ba bốn trăm người, trong lòng nhất thời vui mừng, quay đầu lại ra lệnh:

- Hiệu triệu binh lính, chặn lại Đậu Kiến Đức!

Gã liền quay đầu ngựa, lấy từ trong túi ra một thỏi bạc, tiện tay ném cho Đậu Kiến Đức :

- Cầm lấy mua một chút lương thực, còn có.... mua cho mẹ ngươi mấy bộ y phục!

Gã liền cưỡi Bạch Mã chạy gấp đi, kỵ binh cách đó trăm bước cũng chạy đi, chỉ chốc lát đã biến mất ở trong bóng tối.

"Tu u u —— "

Tiếng kèn vang lên, đây là tiếng quân Tùy hô hoán chủ lực tập kết.

- Vương gia!

Hơn mười thân binh vội vã chạy tới nâng y từ trên mặt đất đứng dậy. Đậu Kiến Đức nhặt bạc lên, không khỏi cười khổ một tiếng, tên tướng Tùy này lòng dạ cũng không tệ.

Đậu Kiến Đức nhìn kỵ binh của quân Tùy chạy tới từ bốn phương tám hướng, y xoay người ngồi lên một con ngựa khác, mạnh mẽ quất một roi, hướng trong bóng tối chạy đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.