Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 778: Đường Ngụy liên minh



Bính Nguyên Chân ra sức thuyết phục Lý Mật, đây là kết quả tất yếu nhờ sự kích thích của ba nghìn hai trăm lượng vàng mà triều Đường đưa ra, hơn nữa cũng là do trong lòng y trước giờ đối với Dương Nguyên Khánh luôn luôn sợ hãi.

Cuộc chiến ngoài biển khơi năm đó, nhờ y bày mưu tính kế giúp đỡ cho Lý Mật, làm cho Trương Tu Đà tự sát mà chết, cũng khiến cho y và Dương Nguyên Khánh kết thành thù hận.

Trong lòng Bính Nguyên Chân hiểu rất rõ, y đã kín đáo nhắc nhở Lý Mật:

- Vương gia hẳn là còn nhớ Trương Tu Đà chứ! Tần Quỳnh, La Sĩ Tín, Ngưu Tiến Đạt cùng Giả Nhuận Phủ… những người này trước đây đều được Trương Tu Đà trọng dụng, còn có Dương Nguyên Khánh là đồ đệ cũ của Trương Tu Đà, tình cảm giữa bọn họ chẳng khác nào tình phụ tử, Vương gia cho rằng còn có thể hòa giải với Dương Nguyên Khánh sao.

Sứ giả triều Đường là Hoàng môn Thị Lang Ôn Đại Nhã, y đã đến huyện Trần Lưu đã ba ngày giờ mới được Lý Mật tiếp kiến.

Cung Trần Lưu – Cần Chính Các, đây là quan phòng nơi Lý Mật xử lý công vụ, Ôn Đại Nhã được thị vệ dẫn đường, đi qua một hành lang dài, đến trước cửa quan phòng của Lý Mật.

- Khởi bẩm Vương gia, sứ giả triều Đường đã đến!

- Mời y vào.

Cánh cửa mở ra, Ôn Đại Nhã ngẩng cao đầu đi vào phòng, bên trong căn phòng hết sức rộng lớn và sáng sủa, tràn ngập một hương thơm thoang thoảng từ gỗ đàn hương. Người ngồi chính giữa thân mang long bào, đầu đội tam lương quan chính là Ngụy Vương Lý Mật. Hai bên trái phải đều có một vị đại thần đang ngồi, trước mặt Lý Mật có đặt một tấm thảm ngồi, hiển nhiên là dành cho y.

Lúc này Ôn Đại Nhã lại chú ý đến, đặt bên cửa sổ có một sa bàn rất lớn chiều rộng một trượng chiều dài ba trượng, từ sau khi Dương Nguyên Khánh tiên phong trong việc sử dụng sa bàn, tiếp đến các thế lực lớn khác đều noi theo, bên trong ngự thư phòng của Lý Uyên cũng đặt một sa bàn thật lớn bao gồm toàn bộ trung Nguyên.

Ôn Đại Nhã lấy lại tinh thần, bước nhanh về phía trước hướng về phía Lý Mật thi lễ:

- Đặc sứ Ôn Đại Nhã thay mặt Hoàng Đế Đại Đường tham kiến Ngụy Vương!

- Là Ôn Thị Lang, xin miễn lễ!

Trình độ học vấn của Lý Mật vô cùng uyên thâm, bản thân lại xuất thân từ quý tộc Quan Lũng, điều này làm cho y phô trương và lễ nghi cho giống với khí thế của một triều đình chính thống. Bản thân Lý Mật cũng thấy hài lòng, điều tiếc nuối duy nhất chính là không có một đô thành, giống như đại đô thành của Thái Nguyên hoặc Trường An, để tạo bộ mặt ngoài cho y.

Lý Mật mỉm cười, khoát tay nói:

- Ôn Thị Lang mời ngồi.

- Đa tạ điện hạ!

Ôn Đại Nhã ngồi xuống, Lý Mật vừa cười vừa giới thiệu với y hai vị đại thần bên cạnh:

- Hai vị này là Thượng Thư Hữu Phó Xạ Phòng Huyền Tảo và Nội Sử Lệnh Bính Nguyên Chân, đều là trọng thần của Đại Ngụy, Ôn Đại Lang chắc hẳn đã nghe nói qua.

Ôn Đại Nhã đương nhiên biết, Lý Mật mặc dù từ Vũ Văn Hóa Cập tiếp nhận hàng loạt các quan lại của triều Tùy, như Bùi Uẩn, Ngu Thế Cơ, nhưng đó chẳng qua chỉ là ngoài mặt. Trên thực tế quyền lực thực sự nằm trong tay các thuộc hạ thân tín trước đây của y, giống như hai người đang ngồi trước mặt, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến Phong Đức Di từ chỗ Lý Mật trốn trở về.

- Ra là hai vị đại thần, tại hạ ngưỡng mộ đã lâu.

Ba người đều lần lượt chào nhau, lúc Ôn Đại Nhã và Bính Nguyên Chân thi lễ, hai người nháy mắt với nhau, cả hai trong lòng đều đã biết rõ về nhau.

Phòng Huyền Tảo lại ngồi yên giống như một lão tăng, mắt khép hờ, như thể tất cả mọi việc đều không có liên quan gì đến y. Ôn Đại Nhã chào y cũng không đáp lại, tỏ vẻ vô cùng kiêu căng, ngạo mạn.

Ngược lại đây là điều thất lễ đối với người trí thức, là do Phòng Huyền Tảo phản đối việc liên minh với triều Đường, y không hi vọng Lý Mật bị cuốn vào cuộc tranh chấp giữa Tùy Đường. Y thấy rất rõ, triều Đường rõ ràng là lợi dụng triều Ngụy. Phòng Huyền Tảo kiên quyết phản đối, nhưng Lý Mật cũng rất quan tâm đến việc này, làm y cũng đành chịu.

Ôn Đại Nhã thấy Phòng Huyền Tảo làm mặt lạnh, có chút ngượng ngùng, chỉ đành cười cười, nói với Lý Mật:

- Hôm trước tại hạ đã trình lên bức thư Bệ hạ của tại hạ viết cho Điện hạ, Điện hạ hẳn là đã xem qua rồi, không biết Điện hạ có bằng lòng chấp nhận đề nghị của Bệ hạ.

Lý Mật cười nhạt:

- Ta quả thực đã xem qua bức thư của Hoàng đế triều Đường, cũng đã cân nhắc kỹ càng về đề nghị của ông ta. Theo nguyên tắc, ta có thể chấp nhận đề nghị của ông ta, nhưng có một số chi tiết cần trao đổi lại, không biết Ôn Thị Lang có thể làm chủ được không?

Ôn Đại Nhã thoáng do dự, vội vàng khom lưng nói:

- Nếu như chỉ là thay đổi nhỏ, tại hạ có thể làm chủ!

- Thực ra không có thay đổi gì lớn, chỉ là ta muốn thêm vào một vài điều kiện nho nhỏ.

Ôn Đại Nhã nghe Lý Mật nói muốn tăng thêm điều kiện, trong lòng y có chút khẩn trương liền đứng lên, mặc dù trước khi lên đường y đã lo lắng đến việc Lý Mật có thể sẽ đưa ra điều kiện, nhưng vùng đất mà triều đình dự định nhượng bộ cũng không lớn, trong đó Thánh Thượng rõ ràng tỏ ý cương quyết không nhượng bộ đất đai và dân cư.

Trên thực tế chuyện mà Ôn Đại Nhã có thể quyết định cũng không lớn, nhưng y bình tĩnh nói:

- Không biết Điện hạ muốn điều kiện gì?

- Ta có hai điều kiện, một là triều Đường phải cung cấp cho ta ba trăm ngàn thạch lương thực, coi như là quân nhu.

Nghe đối phương yêu cầu ba trăm ngàn thạch lương thực, trong lòng Ôn Đại Nhã cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, bên Kinh Tương lương thực dư dả, tính ra ba trăm ngàn thạch lương thực, điều kiện này y có thể đáp ứng.

Chỉ có điều y không thể đáp ứng ngay, làm cho Lý Mật cảm thấy quá dễ dàng, trên mặt Ôn Đại Nhã lộ ra vẻ khó xử, do dự một chút lại hỏi:

- Không biết điều kiện thứ hai của Ngụy Vương điện hạ là gì?

- Còn điều kiện thứ hai!

Lý Mật kéo dài giọng, giọng nói trở nên lạnh lùng:

- Ta muốn một cái đầu, đầu của Phong Đức Di, làm điều kiện liên minh.

Ôn Đại Nhã kinh hoảng, điều kiện đầu tiên y còn có thể giả bộ, nhưng điều kiện thứ hai thì y thực sự không thể chấp nhận, làm sao có thể! Phong Đức Di hiện đã là Nội Sử Thị Lang ở triều Đường, là quan đại thần quyền thế vang dội, triều Đường làm sao có thể đem đầu của y giao cho Lý Mật, bằng không, sau này ai còn dám đầu nhập vào triều Đường nữa.

- Điều kiện thứ hai có chút khó khăn, xin Ngụy Vương hãy nghĩ lại cho.

Ôn Đại Nhã khéo léo từ chối điều kiện thứ hai của Lý Mật.

- Như vậy thì thật đáng tiếc, ta vốn định cùng triều Đường liên minh, đáng tiếc!

Lý Mật lắc đầu, trong lời nói chứa đầy vẻ tiếc nuối.

- Điện hạ, thử đổi lại điều kiện, đặt mình vào vị trí của chúng tôi, nếu như triều Đường đề nghị điều kiện như vậy, Điện hạ có thể chấp nhận không?

Lý Mật ngẩng đầu suy nghĩ phút chốc, ánh mắt lộ ra vẻ gian xảo cười nói:

- Nếu đã khó khăn, ta đây đành phải đổi lại một điều kiện khác vậy, được rồi! Ta không miễn cưỡng triều Đường, ta sẽ đổi lại một điều kiện, ta muốn mười ngàn tấm vải lụa.

Đây thực sự mới chính là điều kiện của Lý Mật, mặc dù chuyện Phong Đức Di phản bội đã làm cho y căm tức, nhưng đó chỉ là tổn thất bề ngoài, hiện tại Lý Mật coi trọng chính là lợi ích thiết thực, lương thực, vải vóc là tài sản thực tế nhất, dùng một Phong Đức Di đổi lấy mười ngàn tấm vải lụa, đây là một chuyện kinh doanh lớn.

Ôn Đại Nhã đột nhiên hiểu được ý đồ của Lý Mật, trong lòng y thầm mắng một tiếng vô liêm sỉ, may mà cả hai điều kiện đều không đụng chạm đến đất đai và dân cư, y có thể đáp ứng được.

- Ngụy Vương điện hạ còn có điều kiện gì khác không?

- Không có điều gì khác hơn là hi vọng đôi bên chúng ta có thể tin tưởng lẫn nhau, cùng nhau đối phó quân Tùy mở rộng phía nam.

Ôn Đại Nhã trịnh trọng gật đầu:

- Dựa vào Ngụy Vương điện hạ và bốn chữ “tin tưởng lẫn nhau”, hai điều kiện trên tại hạ đều đáp ứng.

……….

Ôn Đại Nhã rời khỏi, Bính Nguyên Chân cũng lui xuống, trong phòng chỉ còn lại có hai người Phòng Huyền Tảo và Lý Mật. Phòng Huyền Tảo kiên quyết phản đối việc liên minh với triều Đường, y cũng không hề tư lợi như Bính Nguyên Chân, mà là y cho rằng liên minh với triều Đường, là một chiến lược sai lầm.

- Vương gia có biết được chúng ta so với triều Đường triều Tùy còn thiếu cái gì?

Điều này trong lòng Lý Mật hiểu rất rõ, y chắp tay chậm rãi đi đến trước sa bàn, dừng ở sa bàn một lúc lâu, mới thở dài nói:

- Hiện tại thứ mà ta thiếu nhất chính là dân cư.

- Vương gia nói không sai, triều Đường có Quan Trung và Ba Thục, Lại chiếm được Kinh Tương vừa giàu có, dân cư lại đông đúc, còn triều Tùy thì có Hà Đông và Phong Châu, ty chức nghe nói dân chúng ở Phong Châu đang lần lượt di chuyển đến Hà Bắc, đây là nguồn tài nguyên chiến lược cực kỳ quan trọng. Mà chúng ta lại thiếu một nơi giống như Quan Trung hoặc Hà Đông như vậy sẽ đủ chỗ cho dân cư tập trung. Cho nên trước sau thực lực của chúng ta so ra vẫn kém hơn hai nhà Tùy Đường.

Phòng Huyền Tảo nhận xét rất thấu đáo, nói ra điểm yếu lớn nhất hiện tại của Lý Mật, thực ra Lý Mật còn có một điểm yếu nữa, đó chính là ngôn bất chính danh bất thuận.

Mặc dù sau khi y bắt được Dương Đàm và Tiêu hậu, là Hoàng hậu và Thái tôn, nhưng y lại thành lập triều đại mới gọi là triều Ngụy, quân đội cũng gọi là quân Ngụy, điều này có phần chẳng ra làm sao, khiến cho y mất đi sự chính thống, ưu thế chính trị của Tiêu Hậu và Dương Hòa cũng không thể phát huy được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.