Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 918: Xuất kích suốt đêm



Ở lầu bốn, trưởng quầy và ba tên tiểu nhị phụ trách trông coi cửa hàng đang ngồi trong một gian phòng nhỏ. Trong lòng vô cùng sợ hãi, ở thành Thái Nguyên người khiến người khác sợ nhất là quân nội vệ.

Có một câu tục ngữ khá phổ biến đó là “Thà rằng bị diêm vương bắt, còn hơn phải đi cùng thị vệ”. Điều này cho thấy quân thị vệ đáng sợ như thế nào.

Mà lúc này, trong quán rượu của bọn họ lại có mấy trăm lính thị vệ. Nếu tin An Nguyên quán qua lại với đại nội thị vệ, thì sau này còn ai dám đến cửa hàng của bọn họ ăn uống nữa?

Trưởng quầy ngồi chồm hổm trong một góc, chắp tay cầu nguyện, cầu mong cho các thị vệ mau chóng rời khỏi đây.

Bùi U lúc này đang ở trong phòng, cô đứng trước cửa sổ, không chút căng thẳng gì, ánh mắt cô cũng mông lung quan sát Bát Phương, nhưng trong đầu lại suy nghĩ tới một vấn đề khác, có thể nắm lấy Bát Phương làm cửa hàng thứ hai không đây.

Vừa nãy cô nghe trộm thấy binh lính bảo nhau rằng, Bát Phương hình như là mật thám của quân Đường, như vậy nếu bắt được nội thám triều Đường, thì quán rượu này sẽ bị quan phủ tịch thu. Sau đó sẽ bán ra, mặt tiền của Bát Phương quán đẹp hơn rất nhiều so với An Nguyên quán. Đây là cơ hội làm ăn khó tìm.

Đương nhiên cô biết điều này cũng rất khó, nếu theo năng lực tài chính hiện nay của cô thì khó có thể mua được. Trước kia khi mua An Nguyên quán đã phải mất tổng cộng là năm mươi nghìn xâu tiền rồi, cô bây giờ chỉ có mười nghìn xâu tiền. Ngoài ra còn có bốn mươi nghìn xâu tiền của Bùi Thu Mẫn cho.

Thực ra trên danh nghĩa nói cho cô mượn, nhưng trên thực tế không có ý đòi cô trả lại, mà nuốn tặng cho cô, là bởi vì cô còn trẻ lại là quả phụ, vợ chồng hắn muốn giúp đỡ cô. Cô đã nợ họ món ân tình lớn này, cô lại không chút ý tứ gì lại đến mở miệng nhờ Mẫn Thu sao.

Nhưng nếu có thể nắm được Bát Phương, cô sẽ có hai cửa hàng kinh doanh đồng thời, đều dùng biển hiệu An Nguyên, như vậy số tiền cô kiếm được sẽ vượt xa số tiền kinh doanh của hai nhà trước đó. An Nguyên quán chắc chắn sẽ trở thành thương hiệu quán ăn nổi tiếng nhất Thái Nguyên.

Bùi U thở dài, kinh doanh có mấy tháng mà thu được ngoài ý muốn, trong tay cô mới tích lũy được mười bốn nghìn xâu tiền, còn Bát Phương ít nhất cũng được bán với sáu mươi nghìn xâu tiền, đây dù sao cũng chỉ là một hình thức bán đổ bán tháo của quan phủ.

Nếu bình thường bán ra, ít nhất cũng bán được năm mươi nghìn xâu tiền trở lên. Đối diện cô chỉ có quán Vương Tứ Lang ba lầu mới chuyển nhượng, tân đông chủ đã phải mất một trăm hai mươi nghìn xâu tiền.

- Làm sao bây giờ?

Bùi U nghĩ mãi không ra…

Lúc này, tình hình bên phía Bát Phương cũng đã có động tĩnh, lầu hai của tửu quán tối đen như mực đột nhiên thấy sáng đèn, đây chính là tín hiệu phát ra tử nội ứng trà trộn vào đây làm tiểu nhị.

Con mắt của Ngụy Bí híp lại, gã lập tức hạ lệnh:

- Xuất kích!

Cửa lớn của An Nguyên quán mở ra, ba trăm nội thị vệ từ trong quán rượu lao nhanh ra ngoài, tiến thẳng về phía Bát Phương quán.

Nội thị vệ vừa đi hết, Bùi U như gió lao vút xuống lầu “Cạch!” một tiếng đóng chặt cửa lại, cô quyết không để ai thấy nội thị vệ đi ra từ quán của cô.

Ba trăm nội thị vệ trong nháy mắt đã bao vây Bát Phương lầu, hai thị vệ phi một cước đá văng cửa chính, hơn trăm người lần lượt tiến vào.

Đại sảnh trước đó tối đen như mực đã được thắp sáng cả lên, mấy tên lính túm lấy hai tên tiểu nhị đang nấp dưới gầm bàn. Hai tên tiểu nhị hồn bay phách lạc, cả người run lẩy bẩy, rối rít quỳ lạy xin tha mạng.

Bọn lính không thích nghe tiếng cầu xin leo léo của bọn chúng, liền dùng cán dao đánh cho chúng ngất đi. Một tên tiểu nhị khác được bọn họ dẫn đến trước mặt Ngụy Bí, gã chính là nội ứng vừa phát tín hiệu.

- Tướng quân, Lý Thủ Trọng đã quay trở lại, đang ở lầu bốn bàn họp với mấy người.

Nội ứng nói khẽ với Ngụy Bí.

Ngụy Bí mừng rỡ, Lý Thủ Trọng cuối cùng cũng đã ở đây, lần này thật sự trời đã giúp y rồi, hắn lập tức hạ lệnh:

- Bắt hết những người trong quán, không để ai trốn thoát!

Mười mấy tên binh sĩ cường tráng hùng hổ cầm hoành đao, men theo cầu thang chạy lên lầu bốn.

Bát Phương tửu là căn cứ điểm của Đường Phong ở Thái Nguyên, lần này bọn họ có nhiệm vụ đưa tiền giả vào trong Thái Nguyên, vì vậy đương nhiên phải giao việc này cho Đường Phong rồi. Lý Thủ Trọng đang ở lầu bốn cùng với hơn mười người chủ chốt trong hội, bàn bạc cách ngày mai đưa một số lượng lớn tiền giả vào thị trường.

Hôm nay bọn họ chỉ phát tán thử một chút tiền giả để thám thính, trong đó có An Nguyên quán đối diện. An Nguyên quán nhờ ảnh hưởng từ tranh chấp với Bùi gia, mà hôm nay làm ăn khá nhộn nhịp.

Hai tên thuộc hạ nhân tiện đi uống rượu đã tiêu hết năm mươi mấy nén bạc, đương nhiên An Nguyên quán chỉ là một trong những số đó. Số tiền giả phát tán ở khắp Thái Nguyên, tổng số hôm nay lên tới một nghìn nén bạc.

Chỉ có điều Lý Thủ Trọng nằm mơ cũng không nghĩ ra, hôm nay bọn họ tiêu thụ tiền giả ở An Nguyên quán, ngẫu nhiên tạo nên mầm họa cho bọn họ đêm nay.

Bọn họ bàn bạc trong một căn phòng rộng rãi thoáng mát, rèm buông che kín các cửa sổ, khiến cho không một tia sáng nào lọt được ra ngoài, bọn họ đang phân chia số tiền giả của ngày mai.

Bỗng nhiên một tiếng vang lớn “Rầm!” từ lầu một truyền đến, đây là tiếng đạp cửa của lính nội thị vệ, âm thanh này trong đêm tối càng nghe rõ hơn.

Trong phòng bỗng nhiên yên lặng hẳn, các thành viên Đường Phong trong phòng họp ngơ ngác nhìn nhau, không biết có chuyện gì xảy ra? Đúng lúc này, từ lầu ba vọng lên một tiếng kêu thảm thiết “A!”. Đây là tiếng kêu của người đứng gác trước khi chết.

Trong phòng ngay tức khắc náo loạn cả lên, Lý Thủ Trọng nhảy dựng lên, đầu tiên gã chạy ra ngoài cửa. Vừa mới xông ra đã quay lại hô to:

- Phải nghĩ cách xông ra báo tin!

Gã rút dao ra xung phong xông ra khỏi cửa phòng, gã phải phi tang căn phòng nhỏ ở lầu năm nơi cất giữ những tin tức tình báo quan trọng. Gã vừa lên tới tầng năm, hàng chục thị vệ liền xông tới, đúng lúc đó chạm trán các thành viên hội Đường Phong đang chạy ra ngoài.

Thị vệ đúng lúc bắn tên tới, hàng chục mũi tên dày đặc bắn về phía hội viên Đường Phong cách đó mấy chục bước, chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, có tới bảy tám người bị bắn ngã.

Những người còn lại lui hết vào trong phòng. Dùng bàn chặn cửa lại, ai nấy đều rút dao, dưới sự uy hiếp của tử thần, khuôn mặt bọn họ đều biến sắc, ai ai cũng mang một bộ mặt dữ tợn đáng sợ.

Lý Thủ Trọng chạy lảo đảo lên lầu năm. Nơi đây của gã có thể trở thành đầu não của Đường Phong ở Thái Nguyên, không phải vì gã có năng lực cao, mà là gã có kinh nghiệm lâu đời. Cha mẹ gã là gia nô trong cung Đại Đường, vừa sinh ra, gã đã là người của gia tộc họ Lý.

Mười lăm tuổi gã trở thành một cậu bé chăn ngựa, dắt ngựa cho Lý Uyên khi còn trẻ. Ba mươi tuổi, Lý Thủ Trọng là người đứng đầu gia đinh trong phủ Lý Uyên. Khi ba mươi lăm tuổi chủ nhân Lý Uyên trở thành người trông giữ Thái Nguyên, thành lập lên tổ chức tình báo, Lý Thủ Trọng được bổ nhiệm làm người đứng đầu tổ chức tình báo này, và chịu sự quản thúc của Lý Kiến Thành.

Chính vì năng lực của gã không có, cho nên mặc dù kinh nghiệm của gã rất điêu luyện, nhưng vẫn không thăng được chức nào. Chủ nhân làm hoàng đế, nhưng gã chỉ có thể làm thủ lĩnh của Đường Phong ở Thái Nguyên mà thôi, và chịu sự lãnh đạo của trưởng tôn Vô Kị, cũng bởi vì lòng trung thành của gã nên mới có được chức vụ quan trọng này.

Cũng chính vì năng lực của gã không có, cho nên đã khiến Đường Phong trúng kế phản gián của quân Tùy, khiến cho huynh đệ của Lưu Văn Tĩnh bị giết chết, là ngòi nổ lật ngửa anh em nhà họ Lý.

Cũng vì khả năng bất lực của gã, mà Đường Phong không thu được tin tức gì của triều Tùy, triều Đường không biết Dương Nguyên Khánh đi Triều Tiên, nên đã bỏ lỡ cơ hội nghìn năm đánh phá Triều Tiên.

Đường Phong nhiều lần mắc sai lầm đã khiến Lý Uyên nổi giận, mắng Lý Thế D một trận. Lý Thế Dân cũng đã nghĩ đến nước đổi người, chỉ có điều bây giờ chưa có cơ hội, sợ rằng đổi người sẽ ảnh hưởng tới việc phát hành tiền giả, cho nên Lý Thế Dân tạm thời nhẫn nhịn. Nhưng thị vệ triều Tùy lúc này lại có công giúp Đường triều thay đổi nhân sự rồi

Một căn phòng nhỏ bé chất chứa rất nhiều đồ lộn xộn, Lý Thủ Trọng dùng bả vai đẩy một chiếc cửa nhỏ trên tường, căn phòng đựng đồ này thì ra lại cất giấu một gian phòng bí mật khác.

Gian phòng này là gian phòng bí mật cất giữ tin tức tình báo của Đường Phong, bốn phía xung quanh không có cửa sổ, có ba kệ sách dựa vào ba bức tường, mặt trên bày la liệt các báo cáo mật thu thập từ mấy năm trước.

Trong góc phòng có một hòm gỗ bọc sắt bên ngoài, bên trong có mười nghìn miếng bạc giả từ Trường An đưa tới, đã phát tán được một nghìn miếng bạc. Nhưng lúc này Lý Thủ Trọng không quan tâm đến số tiền giả đó, cái gã muốn tìm là một cái hộp sắt.

Trong phòng tối đen như mực, dưới lầu tiếng kêu la thảm thiết không ngớt khiến gã càng thêm hoảng loạn, gã sờ soạng khắp các kệ, nhưng thế nào mà lại không tìm thấy chiếc hộp ấy.

Gã luống cuống đến nỗi mồ hôi nhễ nhại trên đầu, trong lòng lớn tiếng chửi, cuối cùng gã cũng tìm thấy cái hộp sắt, ai dè gã cầm không chắc chiếc hộp, để chiếc hộp rơi xuống đất, văn thư bên trong rơi lả tả ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.