Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 941: Khẩn cấp ứng đối



Trình Giảo Kim lộ vẻ âm trầm. Loại việc lừa bịp này vốn là sở trường của y. Nhưng bây giờ y chỉ là trợ thủ, mà người cầm đầu lại là một tên thương nhân mập mạp. Nếu có công lao thì người này cũng chiếm hiến. Điều này khiến Trình Giảo Kim rất là khó chịu. Nếu không phải là La Sĩ Tín ở bên cạnh, y đã sớm đào một cái hố tuyết rồi ném tên thương nhân béo ú này vào trong đó.

Trương Nguyên Trọng có thể cảm nhận được địch ý của Trình Giảo Kim. Trong lòng y có chút thấp thỏm bất an. Liền hướng La Sĩ Tín cười nói:

- Hiện tại Đường triều cấm thương nhân nhập Quan Trung. Nhưng trên có lệnh, dưới có đối sách. Việc kinh doanh vẫn phải làm. Chỉ có điều không thể đi vào ban ngày, nhất định phải vào buổi tối mới qua quan được. Đồng thời phải giao nộp cho quân coi giữ một số chi phí thì quân coi giữ mới bỏ qua. Cho nên những binh lính coi giữ này đều tranh nhau trực vào ban đêm. Bởi vì nước luộc kiếm được rất lớn.

La Sĩ Tín nhìn thoáng qua Trình Giảo Kim, cười trấn an Trương Nguyên Trọng:

- Trương đông chủ không cần phải lo lắng. Điện hạ đã mời đông chủ hỗ trợ, tất nhiên sẽ không bạc đãi ngươi. Có điện hạ thay ngươi làm chủ, người khác không dám làm hại tới ngươi.

Trình Giảo Kim liếc mắt một cái, người khác không phải ám chỉ mình thì là ai! Y định nói vài câu lấy lại mặt mũi, môi giật giật, nhưng vẫn nhịn được, bởi phía trước đã là Bồ Tân quan.

Hai ngọn núi hai bên che mất ánh trăng, để lại cái bóng thật lớn. Khiến quan ải có chút tối. Thấy không rõ tình hình trên đầu thành. Chỉ nghe thấy có tiếng hô từ bóng đêm trên đầu thành:

- Là ai?

Đội thương nhân dừng lại, Trương Nguyên Trọng bước xuống kiệu. Có hai gã tùy tùng đi đến đỡ y tiến lên phía trước nói:

- Trên thành là vị tướng quân nào đang trực. Là Mã Giáo Úy hay là Đinh Giáo Úy?

Lúc này trên đầu thành truyền đến thanh âm có chút tục tằn nói:

- Ta là Đinh Thao. Phía dưới có phải Trương đông chủ không?

Trương Nguyên Trọng qua lại Bồ Tân quan đã vài chục năm. Mọi người đã sớm quen mặt. Trương Nguyên Trọng vội vàng cười nói:

- Chính là tại hạ! Đinh tướng quân, đêm nay có thể cho đi qua hay không?

Trên đầu thành ló ra một người có thân hình cực cao. Y nhìn Trương Nguyên Trọng nói:

- Trương đông chủ, hôm nay hơi khó! Ngày hôm qua triều đình vừa ra ý chỉ, yêu cầu phải điều tra nghiêm ngặt những người đi qua. Nếu đoàn người vượt qua năm người, thì không cho phép qua quan. Nếu hai ngày trước ngươi qua đây thì đã không có vấn đề gì rồi.

Trình Giảo Kim đứng bên cạnh có chút khẩn trương. Y vừa muốn nói chuyện, La Sĩ Tín liền kéo y lại. Chỉ thấy Trương Nguyên Trọng không chút hoang mang cười nói:

- Đinh tướng quân cũng biết, hai ngày trước có tuyết lớn, làm sao có thể đi được. Khó khăn lắm mới đợi được tuyết ngừng rơi, mới vội vàng đi tới. Nếu không thể mở sạp buôn bán sớm, huynh đệ ở đây đều phải lỗ vốn. Mong rằng Đinh tướng quân thông cảm mà giúp đỡ!

Người trên đầu thành có chút trầm mặc, lại nói:

- Trương đông chủ, không phải là ta không muốn giúp ngươi. Mọi người đều đã quen biết mười mấy năm rồi. Làm việc vất vả chỉ vì kiếm miếng ăn, ta hiểu sự khó xử của ngươi. Nhưng sự khó xử của ta, ngươi cũng cần phải hiểu. Ta mạo hiểm lớn cho ngươi qua quan, chẳng may ngươi lại bị thượng quan điều tra ra được. Vậy thì cái chức quan này vứt đi là chuyện nhỏ, nói không chừng còn muốn rơi đầu. Ngươi cứ nghĩ đi…

Trương Nguyên Trọng cười ha hả nói:

- Vậy phí qua thành gia tăng thêm hai thành.

Trình Giảo Kim mới bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra là cò kè mặc cả. Mình đúng là không hiểu những quy củ này của thương nhân. Sự bất mãn trong lòng y liền tiêu tan. Nếu để y lừa dối qua quan, nhất định sẽ không thành công.

Quan quân trên đầu thành có vẻ vẫn ngại ít, liền nói:

- Lần này không giống như những ngày thường. Tăng thêm ba thành.

- Thêm ba thành, vậy thì ta không kiếm được chút lợi nhận nào. Mong rằng Đinh tướng quân nhường một chút.

- Người nào lại không biết hàng hóa của Trương đông chủ đều bán rất chạy, thu được tiền lãi lớn. Trương đông chủ nên để cho các anh em binh lính ở đây ăn chút cơm thừa canh cặn chứ

- Thôi được rồi! Ba thành thì ba thành. Không thể tăng thêm.

Song phương cò kẻ mặc cả, đã đạt thành hiệp nghị. Rất nhanh, cửa chính của Bồ Tân quan chậm rãi mở ra. Trương Nguyên Trọng quay đầu lại liếc mắt ra dấu cho La Sĩ Tín một cái. La Sĩ Tín nắm chặt thiết thương trên lưng, dẫn con la đi vào Bồ Tân quan. Đội thương nhân gia tăng tốc độ, lục tục đi vào quan ải. Bỗng nhiên, trong cửa thành vang lên một tiếng hét thảm. Lập tức liên tiếp vang lên tiếng kêu la… Cách đó vài dặm, Dương Nguyên Khánh vẫn kiên nhẫn chờ đợi tin tức. Hắn đã có phương án phòng bị. Nếu không thể lừa dối qua được quan, vây thì có thể cường công. Kỳ thực không phải không thể tấn công, chỉ có điều sẽ gặp phải ít nhiều trắc trở, còn có thương vong. Hiện tại Dương Nguyên Khánh thực sự không muốn có thêm thương vong.

Đúng lúc này, có binh lính chỉ vào quan ải hô to:

- Điện hạ, có ánh lửa rồi!

Dương Nguyên Khánh cũng đã nhìn thấy. Trên đầu thành Bồ Tân quan có ánh lửa. Hắn liền lập tức ra lệnh:

- Toàn quân xuất phát, tiến tới Bồ Tân quan!

Mười ngàn kỵ binh liền phát động. Vó ngựa vang lên như sấm, bay băng băng tới bờ sông bên kia. Không bao lâu, mười ngàn kỵ binh Tùy đã tiến vào Bồ Tân quan, vọt tới doanh trại của địch ở phía sau. Tướng phòng giữ Vương Trường Hài hoảng sợ bỏ chạy, trốn về Đông Quan báo tin.

Chiếm được Bồ Tân quan, quân Tùy cũng không dừng lại, tiếp tục chạy nhanh về hướng tây. Vào lúc canh ba, quân Tùy đã qua sông Vị. Mười nghìn kỵ binh Tùy do Dương Nguyên Khánh suất lĩnh, giống như tia chớp đánh tới Trường An…

Cung Thái Cực, điện Bạch Liên. Đây là tẩm điện của Doãn Đức Phi. Lúc này là đã canh một, bốn phía cung điện đều có đứng đầy thị vệ. Nhiều đội thị vệ thay nhau tuần tra. Ở những chỗ tối còn có trạm gác ngầm. Nơi này được canh gác nghiêm ngặt như vậy, chứng tỏ đêm nay Hoàng đế Đại Đường Lý Uyên đang ngủ ở trong điện Bạch Liên.

Đêm đã khuya, bọn thị vệ đều đi giày đáy mềm, nhằm tận lực đi lại nhẹ nhàng. Trong cung điện vô cùng im lặng. Bỗng nhiên vang lên thanh âm dồn dập của tiếng bước chân, khiến bọn thị vệ đều nâng cao cảnh giác.

- Là ai?

Bọn thị vệ đi lên ngăn cản người đang chạy.

- Là ta!

Thanh âm của người tới rất nghiêm khắc. Bọn thị vệ liền nhận ra y là Trực Các tướng quân Chu Tuấn, đều sợ tới mức lui ra.

Chu Tuấn trừng mắt nhìn bọn thị vệ một cái, mới bước nhanh tới bậc thang. Hai gã hoạn quan tiến lên ngăn cản y:

- Chu tướng quân, Thánh Thượng đã nghỉ ngơi, không nên quấy nhiễu.

Chu Tuấn vội vàng ôm quyền nói:

- Ta biết, nhưng ta có một đại sự cần nhanh chóng thông báo cho Thánh Thương. Mong rằng hai vị công công đi truyền đạt.

Hai gã hoạn quan nhìn nhau. Bình thường là không thể quấy nhiễu sự nghỉ ngơi của Thánh Thượng. Nhưng Chu Tuấn là Trực Các tướng quân, y so với ai khác càng hiểu quy củ này. Nhất định là có việc trọng đại. Nếu như bọn họ lầm sự, chỉ sợ không thể gánh vác được. Một gã hoạn quan gật đầu nói:

- Chu tướng quân xin đợi một chút!

Hoạn quan xoay người đi vào tới tẩm cung. Bên trong tẩm điện của Doãn Đức Phi càng im lặng. Ở góc phòng có đặt hai lư hương, đang bốc khói lượn lờ. Khiến trong phòng tràn ngập mùi đàn hương. Trên mặt đất thì được phủ thảm Tây Vực. Trên tường treo đầy gấm Tứ Xuyên đủ màu sắc. Có một hạt dạ minh châu lớn được đặt trên hộp. Ánh sáng rực rỡ từ viên ngọc tỏa khắp đại điện.

Trong đại điện có một tấm vải dày buông xuống, chia đại điện thành hai phần. Tám người cung nữ đứng ở ngoài màn, chờ đợi Thánh Thượng và nương nương sai bảo.

Mà ở đằng sau tấm vải là một cái giường bằng ngà voi, có tơ vàng cuốn quanh. Trên giường là Đại Đường Hoàng đế Lý Uyên đang ôm tuổi trẻ mỹ mạo Doãn Đức Phi ngủ say sưa.

Lúc này đã là canh một, nhưng đằng sau tấm vải vẫn vang lên tiếng thánh thót của Doãn Đức Phi:

- Việc của phụ thân thần thiếp, bệ ha nhất định phải đáp ứng. Nếu không đáp ứng, thần thiếp sẽ không chịu bỏ qua.

- Ái phi yên tâm đi! Phụ thân của của nàng là quốc trượng, trẫm làm sao có thể truy cứu? Nghỉ sớm một chút đi! Trẫm có chút mệt mỏi.

- Không được. Bệ hạ phải chính mồm đáp ứng thần thiếp. Nếu không thần thiếp sẽ khóc cho Thánh Thượng xem.

- Được! Được! Được! Trẫm chính thức hướng ái phi cam đoan, tuyệt đối sẽ không truy cứu việc của phụ thân nàng. Nhất ngôn cửu đỉnh.

- Đa tạ bệ hạ, bệ hạ ngủ đi! Thần thiếp giúp bệ hạ ấm người.

Lúc này, phía bên ngoài có vang lên tiếng bước chân. Ngay sau đó có một gã hoạn quan bẩm báo:

- Bệ hạ, có việc lớn khẩn cấp cần thông báo.

Lý Uyên và Doãn Đức Phi vừa mới làm xong chuyện ân ái, mệt mỏi không chịu nổi. Vậy mà lại có người tới quấy rầy, làm y vô cùng tức giận. Nhưng nghe thấy là việc lớn khẩn cấp, y kìm nén lửa giận, lạnh lùng hỏi:

- Là việc gì?

- Khởi bẩm bệ hạ, là Trực Các Chu tướng quân đến bẩm báo. Chu tướng quân nói là ở Ly Sơn có đốt ba ngọn lửa báo hiệu.

Đốt lửa báo hiệu ở Ly Sơn, có nghĩa là có kẻ thù từ bên ngoài tới tấn công biên giới. Nếu không phải người Đột Quyết, thì chính là Thổ Dục Hồn. Nhưng Đột Quyết và Đường triều đang có hiệp ước, có thể bài trừ. Khả năng lớn là người Thổ Dục Hồn xâm phạm.

Tuy đây cũng là việc lớn, nhưng Lý Uyên đã mỏi mệt không chịu nổi, có thể tạm thời để đó. Y liền nói:

- Trẫm đã biết, ngày mai sẽ cùng các đại thần thảo luận.

Im lặng một lúc, hoạn quạn lại cẩn thận nhắc nhở:

- Bệ hạ, là khói lửa từ tòa bên trái.

- Cái gì!

Lý Uyên ngồi mạnh xuống. Ly Sơn có hai tòa canh gác. Phía bên phải là để canh gác phía tây và phía bắc. Mà ở bên trái là để canh gác nguy hiểm từ Quan Đông. Toàn bên trái đốt lửa báo hiệu, có nghĩa là Quan Trung có địch xâm lấn. Lý Uyên sợ hãi, cuống quít mặc áo bào vào.

Doãn Đức Phi cũng không dám ngủ tiếp. Nàng hô một tiếng, vài người cung nữ lập tức chạy vào, thay Lý Uyên mặc áo bào, đội khăn. Xong xuôi Lý Uyên mới vội vàng đến ngoại cung.

Trực Các tướng quân Chu Tuấn vẫn đang chờ ở nơi này. Y thấy Lý Uyên đi ra, liền vội vàng tiến lên bẩm báo:

- Bệ hạ, khói lửa vừa mới đốt lên, chứng tỏ Bồ Tân quan bên kia đã xảy ra chuyện.

Lý Uyên cũng đoán được Bồ Tân quan gặp chuyện không may. Vậy thì có lẽ là quân Tùy xâm nhập Quan Trung. Điều này khiến trong lòng y vô cùng sợ hãi. Quan Trung hư không, Trường An chỉ có hai mươi nghìn quân. Nếu là quân Tùy tập kích Quan Trung, y phải ứng đối như thế nào?

Lý Uyên đổ mồi hôi lạnh đầy lưng. Y lập tức ra lệnh cho thân binh:

- Nhanh chóng triệu tập năm vị tướng quốc tới ngự thư phòng gặp trẫm.

Lý Uyên đã không còn một tia buồn ngủ. Y đơn giản rửa mặt một chút, liền vội vàng đi tới ngự thư phòng.

Trên quảng trường của Điện Võ Đức, tuyết lớn đã được quét sạch sẽ. Năm vị tướng quốc là Bùi Tịch, Trần Thúc Đạt, Tiêu Vũ, Đậu Quỹ, Độc Cô Chấn đều đã tới. Lúc này bọn họ cũng đã biết việc ở bên trái của Ly Sơn có đốt khói báo hiệu. Tin tức khiến bọn họ cũng rất khiếp sợ. Năm người tụ lại một chỗ thương nghị.

- Lần trước ta đã nói, đem toàn bộ quân đội phái đi ra ngoài, Quan Trung sẽ hư không. Kết quả là không ai nghe ta, ai cũng không chịu khuyên Thánh Thượng. Hiện tại xảy ra vấn đề, các ngươi nói nên làm thế nào bây giờ?

Thanh âm của Bùi Tịch rất lớn, mang theo một tia oán giận. Lúc ấy triều đình đồng ý xuất toàn bộ binh lính của cả nước, ông ta đã cảm thấy không ổn. Nhưng Lý Uyên đang nổi nóng, ông ta cũng không dám khuyên. Định nhờ người khác nói hộ, nhưng lại không ai để ý tới ông ta. Hiện tại quả nhiên là nguy hiểm. Ông ta liền lập tức sinh ra oán giận với những người này.

Bốn người khác đều lạnh lùng nhìn ông ta. Bùi Tịch là người giỏi làm những việc đâm lén sau lưng người khác. Cho nên mọi người rất cảnh giác ông ta. Cũng không ai nguyện ý làm bạn với ông ta. Bùi Tịch giận thì cứ giận, không ai để ý.

Lúc này, trên bậc thang , một gã hoạn quan đi ra, cao giọng nói:

- Thánh Thượng có chỉ, tuyên năm vị tướng quốc vào yết kiến.

Năm vị tướng quốc sửa sang lại quần áo và mũ, cùng nhau đi vào điện Võ Đức. Lúc này, ở trong ngự thư phòng, đèn đuốc đã được đốt sáng. Có mấy chậu than được đốt lên, khiến căn phòng trơ nên ấm áp. Lý Uyên chính đang khoanh tay đứng ở trước bản đồ Quan Trung, trầm tư thật lâu không nói.

- Tham kiến bệ hạ!

Năm vị tướng quốc lần lượt cúi người thi lễ.

Lý Uyên khoát tay:

- Các vị ái khanh bình thân, ban thưởng ghế ngồi!

Đám hoạn quan mang ghế ngồi tới. Mọi người đều an vị, Lý Uyên mới thở dài nói:

- Nửa đêm gọi các vị tướng quốc tới đây, trẫm cảm thấy thực có lỗi. Chắc mọi người đều đã biết, ở Ly Sơn có khói báo hiệu. Bây giờ còn chưa rõ tình huống, nhưng trẫm thực sự là rất lo lắng. Khả năng lớn là quân Tùy thừa dịp Quan Trung hư không, tấn công Trường An. Mọi người xem xét chuyện này nên làm thế nào bây giờ?

Năm người đều trầm mặc. Một lát sau, Đậu Quý khẽ khom người nói:

- Bệ hạ, vi thần cho rằng khả năng quân Tùy từ Bồ Tân quan tiến vào Quan Trung là rất lớn. Hiện tại Bồ Tân quan hẳn là không còn giữ được. Nếu đã như vậy, nhanh nhất là trưa mai, quân Tùy sẽ tới được Trường An. Vi thần nghĩ ra được hai phương án có thể khẩn cấp ứng đối.

Lý Uyên mừng rỡ. Hiện tại y chỉ hy vọng có người đưa án cách ứng đối tình huống. Đậu Quỹ trước kia từng đảm nhiệm chức Thái Thú quận Phù Phong. Ông ta cũng từng suất lĩnh quân dân chiến đấu hăng hái nửa tháng. Dùng mười lăm ngàn quân đội thành công phòng ngự được một trăm ngàn đại quân của Dương Huyền Cảm tấn công. Cho nên ở việc bố trí phòng ngự, ông ta rất có kinh nghiệm. Lý Uyên cực kỳ tín nhiệm tài năng của của Đậu Quỹ, liền vội vàng hỏi:

- Đậu tướng quốc mời nói.

Đậu Quỹ khẽ mỉm cười nói:

- Phương án của thần, kỳ thực mọi người đều có thể nghĩ ra. Một là thủ thành, hai là cầu viện. Có thể lập tức ra lệnh cho Vũ Lâm quân và Kim Ngô Vệ lên thành phòng ngự. Đồng thời chiêu mộ thanh niên cường tráng của Trường An hỗ trợ phòng thủ. Thần đoán quân Tùy sẽ sử dụng kỵ binh nhẹ đột kích, mà không có mang theo vũ khí công thành. Cho nên khả năng đánh hạ được thành Trường An là không lớn. Nhưng kỵ binh Tùy tiến vào Quan Trung, sẽ ảnh hưởng rất lớn tới sĩ khí của quân dân. Sẽ dao động sự tin của quân dân đối với Đường triều. Cho nên nhất định phải cầu viện, ra lệnh cho quân đội của Thái Tử và quân đội của Tần Vương đồng thời quay lại cứu viện.

Trần Thúc Đạt đứng bên cạnh nhướn mày nói:

- Có lẽ mục đích của quân Tùy lần này là vây Ngụy cứu Triệu, bức bách chúng ta phải rút quân. Nếu chúng ta ra lệnh cho hai quân trở về tiếp viện, chả phải vừa vặn trúng phải âm mưu của quân Tùy sao. Đậu tướng quốc đã nghĩ tới điểm này chưa?

Đậu Quỹ lắc đầu nói:

- Trần tướng quốc có chút suy nghĩ quá nhiều. Trọng binh của Dương Nguyên Khánh ở phương bắc. Mà ở Hà Đông lại có ba mươi nghìn quân Đột Quyết đang tàn sát bừa bãi, đại quân của hắn làm sao có thể rảnh rỗi mà xuôi nam. Cho nên số lượng quân đội đánh lén lần này sẽ không nhiều. Tối đa là hai mười nghìn quân là cùng. Kỳ thực, ý của thần chính là, tiêu diệt đội quân đánh lén này ở trong địa phận của Quan Trung. Điều này có thể kích thích khí thế của quân dân. Mặt khác quân đội cũng không cần toàn bộ trở lại tiếp viện. Chỉ cần năm mươi nghìn người là đủ.

Bùi Tịch cũng tiếp lời nói:

- Thậm chí chúng ta còn có thể ra lệnh cho Tần Vương theo huyện Thiểm đi lên Hà Bắc, tấn công lại quận Hà Đông, cắt đoạn đường lui của quân Tùy đánh lén này. Hoặc là đơn gian mở một quy mô lớn tấn công phương bắc, cướp lấy quận Hà Đông và quận Giáng. Hai quận này có nhân khẩu đông đúc, nông nghiệp phát đạt. Chiếm được hai quận chính là thu hoạch lớn nhất của chúng ta.

Lúc này, Lý Uyên thấy Tiêu Vũ vẫn trầm tư không nói, liền hỏi:

- Tiêu tướng quốc có ý kiến gì không?

Trong ánh mắt của Tiêu Vũ có sự ưu tư. Ông ta chậm rãi nói:

- Theo vi thần nghĩ, vì sao triều Tùy không xuất binh trước đó. Lúc đó, Quan Nội chưa có bị chiếm lĩnh, Lạc Dương cũng chưa bị vây. Khi đó nếu xuất binh càng có thể kiềm chế chúng ta. Nhưng quân Tùy lại cố tình xuất binh vào hiện tại. Chẳng lẽ quân Tùy không biết bọn họ sẽ bị bao vây ở Quan Trung hay sao? Chẳng lẽ quân Tùy không biết, quận Hà Đông sẽ bị quân Đường phản kích tấn công?

Sự nghi ngờ của Tiêu Vũ khiến Lý Uyên dường như hiểu ra một ý gì đó:

- Ý của Tiêu ái khanh là…

Tiêu Vũ gật đầu nói:

- Vi thần có bảy thành khắc định, quân Tùy đã đánh bại quân Đột Quyết. Chỉ có như vậy, bọn họ mới dám bất ngờ đánh Trường An.

Tiêu Vũ lớn mật phán đoán, khiến Lý Uyên hít một hơi khí lạnh. Nếu là như vậy, thế cục hiện tại sẽ phát sinh ra biến hóa.

Đúng lúc này, ở bên ngoài truyền tới tiếng bước chân. Có người ở ngoài cửa bẩm bao:

- Khởi bẩm điện hạ, Thái Nguyên có cấp báo!

Đường Phong ở Thái Nguyên đã bị phá hủy. Nhưng còn có một chút thế lực Đường Phong giấu ở Thái Nguyên. Tuy bọn họ không dám có hành động gì, nhưng nếu có những việc lớn xảy ra ở Thái Nguyên, bọn họ đều sẽ truyền về tin tức.

Trong lòng của Lý Uyên dâng lên một điềm xấu. Chẳng lẽ là…

Y vội vàng ra lệnh:

- Nhanh chóng trình lên!

Một người hoạn quan vội vàng đi vào, dùng hai tay trình lên một phần tình báo. Lý Uyên tiếp nhận tình báo, chỉ thấy trên tình báo có viết:

- Quân Tùy đại thắng, toàn thành Thái Nguyên đang chúc mừng.

Trái tim của Lý Uyên lạnh buốt, giống như rơi vào hố băng. Y cười khổ một tiếng, nói với Tiêu Vũ:

- Quả nhiên là bị ái khanh đoán đúng. Quân Tùy đã đánh bại quân Đột Quyết.

Trong ngự phòng lập tức vang lên tiếng bàn luận xôn xao. Lý Uyên ngồi không yên. Y đứng lên, chắp tay phía sau đi tới gần cửa sổ, nhìn về phía bầu trời đêm. Trong lòng y cảm thấy cực kỳ trầm trọng. Việc mà y không muốn xảy ra, đã xảy ra.

- Bệ hạ, việc đầu tiên là phải bảo vệ thành Trường An. Mặt khác có thể xem xét tình huống phát triển mà làm ra quyết định.

Đậu Quỹ đề nghị.

Lý Uyên gật đầu, quay lại nói với mọi người:

- Ra lệnh cho Thái Tử và Tần vương cử năm mươi nghìn quân quay lại, viện trợ Quan Trung.

Y lại hướng Đậu Quỹ nói:

- Trọng trách phòng ngự thành, trẫm liền giao cho ái khanh….

Phía nam Phong Châu, mặt sông đã bị tuyết lớn bao trùm. Tuyết đã ngừng rơi. Ở phía xa xa, mặt trời đã bắt đầu mọc, ánh nắng ôn hòa chiếu sáng khắp đại địa.

Trên mặt sông Hoàng Hà rộng chừng hơn mười dặm, xuất hiện đông nghịt những chấm đen nhỏ. Từ xa nhìn lại, giống như những hạt vừng nhỏ rơi vãi đầy trên mặt tuyết trắng.

Đợi đến khi những điểm đen càng ngày càng tới gần, thì mới thấy rõ, đó là những chiếc xe trượt tuyết do binh lính Tùy tự chế tạo. Mỗi chiếc xe được hai con ngựa kéo, chạy băng băng trên mặt tuyết dày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.