Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 944: Đứng vững trước áp lực



Cho dù có tiếp tục đánh thì cũng không còn ý nghĩa gì nữa, Dương Nguyên Khánh cuối cùng ra lệnh:

- Truyền lệnh quân đội lui về!

Mệnh lệnh đã truyền ra, hai nghìn kỵ binh quân Tùy lập tức quay đầu ngựa rồi theo Dương Nguyên Khánh nhanh chóng di chuyển về phía cửa Tây Uyển. Không lâu sau, đội quân đã rời khỏi thành Bắc thành Trường An, đến hợp với quân đội của La Sĩ Tín. Mười ngàn quân Tùy lúc này lại tiếp tục đánh về phía huyện Hàm Dương.

Lý Uyên dưới sự bảo vệ của mấy ngàn quân Vũ Lâm lúc này đang đứng trên tường thành bên ngoài, nhìn chăm chú vào kỵ binh quân Tùy phía xa xa. Ông ta vừa mới thờ phào nhẹ nhõm thì Bùi Tịch ở bên cạnh đột nhiên lại nói:

- Bệ hạ tuyệt đối không thể sơ suất. Dương Nguyên Khánh này là người vô cùng giảo hoạt, vi thần e rằng hắn sẽ sử dụng chiêu hồi mã thương. Nếu chúng ta lơ là thì sẽ có thể rơi vào nguy cơ bị phá thành.

Tiêu Vũ cũng lo lắng nói:

- Lần này quân Tùy không đánh hạ Trường An là bởi vì bọn chúng chỉ đem theo binh mã gọn nhẹ, không hề mang theo vũ khí công thành nhưng thần nhớ rõ trong kho chứa ở Hàm Dương có không ít thang dài lần trước khi dùng để tu sửa thành trì còn để lại. Nếu như bị quân Tùy tìm được thì thật sự là phiền toái lớn.

Trong lòng Lý Uyên lập tức cả kinh. Quân Tùy tấn công cửa Huyền Vũ đúng là đã dọa cho ông ta sợ vỡ mật, nếu bây giờ quân Tùy lại quay ngược lại mà đánh tới, đồng thời lại có vũ khí công thành thì bọn họ làm sao ngăn cản được đây, thế nên ông ta vội vàng hỏi:

- Vậy theo ý kiến của các vị ái khanh thì bây giờ ta nên làm thế nào cho phải?

Đậu Quỹ khom người nói:

- Bệ hạ, hay là chúng ta sử dụng cách cũ, lập tức chiêu mộ hàng loạt những thanh niên cường tráng trong thành, ít nhất phải chiêu mộ được trên hơn mười nghìn người trở lên, sau đó phân phát vũ khí để những thanh niên đó cùng góp sức thủ thành. Viện quân của Thái tử và Tần Vương sẽ lập tức về đến, không thể chậm trễ thêm phút giây nào nữa!

Lý Uyên cắn răng nói:

- Truyền chỉ dụ của trẫm, lệnh cho Thái tử và Tần Vương cấp tốc trở lại cứu viện. Ai dám chậm trễ trẫm sẽ nghiêm trị không tha…

Lúc này, cuộc chiến giữa hai bên tại thành Lạc Dương đã bước sang ngày thứ tư. Sau ba ngày tấn công liên tục trên quy mô lớn, hôm nay cuối cùng cuộc chiến công thành đã tạm thời dừng lại. Dưới chân thành Lạc Dương lúc này thây chất như núi, máy bắn đá bị hư hại, thang dài và xe chở xác chết ngã nghiêng ngả trên mặt đất. Cho dù quân Đường đã bỏ ra gần hai mươi nghìn quân nhưng vẫn không thể đánh hạ được thành Lạc Dương.

Mùa đông lạnh lẽo đã giúp Vương Thế Sung thủ thành rất tốt. Vương Thế Sung đã dùng nước tưới lên tường thành khiến thành trì trở nên vô cùng trơn trượt. Thang dài dựng lên toàn bị trượt đi, nếu muốn leo lên thì chỉ có thể dùng tới dây thừng có móc câu. Thế nhưng quân đội của Vương Thế Sung lại dùng thiết chùy để phá hủy móc, chỉ cần một người cũng có thể ngăn cản việc leo lên của quân địch. Điều này quả thật đã khiến cho việc công thành của quân Đường gặp khó khăn rất lớn.

Nhưng quân đội của Vương Thế Sung cũng chết thê thảm và nghiêm trọng không kém gì quân Đường. Quân đội của ông ta bỏ mình cũng gần hai mươi nghìn người, dân phu cũng tử vong trên hai mươi nghìn người. Quân Lạc Dương coi như đứng vững trước nguy cơ chuẩn bị sụp đổ.

Tại đại doanh quân Đường cách thành Tây hơn mười dặm, những chiếc lều lớn nằm trải dài vô tận, kéo dài tới mấy chục dặm. Lúc này, trong đại trướng trung quân, Lý Hiếu Cung đang lo lắng nói với Lý Thế Dân:

- Hiện giờ điều ta lo lắng nhất là Kinh Tương. Lần này dẫn theo một trăm ngàn đại quân đi về phía bắc, Kinh Tương không có binh lính trấn thủ. Tiêu Tiển kia nhát như cáy nên y sẽ không dám mở rộng quân về phía tây nhưng ta chỉ e quân Tùy sẽ xuôi nam đánh Kinh Tương. Mặc dù đội quân kia của quân Tùy nhìn như là nghi binh nhưng nếu như bọn chúng thật sự xâm nhập được vào Kinh Tương thì ta chỉ sợ sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.

Hôm nay, quân Đường đã tạm dừng tấn công thành là bởi vì bọn họ nhận được một loạt thông tin tình báo bất lợi. Đầu tiên chính là thám báo tại quận Hoài Dương phát hiện một nhánh kỵ binh của quân Tùy đang nhanh chóng xuôi nam, phương hướng đúng là Kinh Tương.

Sau đó thám tử Đường Phong tại quận Hà Đông phát hiện Dương Nguyên Khánh xuất hiện tại thành Hà Đông. Lý Thế Dân hoài nghi Dương Nguyên Khánh có ý định đánh lén Quan Trung, kết quả là ngay sáng sớm hôm nay y liền nhận được chỉ dụ viết tay khẩn cấp của phụ hoàng, ra lệnh cho y phải lập tức trở về cứu viện cho Quan Trung.

Những biến cố liên tiếp đã khiến cho đầu của Lý Thế Dân như muốn nổ tung. Trong lòng y giờ đâythật sự là rất lo âu. Y biết rõ căn nguyên của tất cả. Hiện tại nếu Dương Nguyên Khánh đã xuất hiện tại quận Hà Đông thì điều này chứng tỏ chiến sự ở phương bắc ngừng rồi, chắc chắn là quân Tùy đã thắng Đột Quyết.

Lý Thế Dân chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong đại trướng, hai hàng lông mày nhắn lại. Thế này thì phiền phức rồi đây. Nhất định phải quay về Kinh Tương phòng thủ rồi.

Quân Tùy đã kết thúc chiến dịch phương bắc, thế thì Kinh Tương bên kia không có binh lính thì có chút nguy hiểm rồi. Tuy Tiêu Tiển không dám phản công Kinh Tương nhưng nếu có quân Tùy xuôi nam làm chỗ dựa thì tên này rất có khả năng sẽ xuống tay.

Nghĩ vậy, Lý Thế Dân thở dài, quay sang nói với Lý Hiếu Cung:

- Ngươi hãy dẫn tám mươi nghìn quân xuôi nam về Kinh Tương đi. Ta rất lo quân Tùy sẽ ủng hộ Tiêu Tiển phản công Kinh Tương.

Lý Hiếu Cung giật mình kinh hãi. Điều này quả thật là rất có khả năng xảy ra. Mặc dù một mình Tiêu Tiển không dám phản công Kinh Tương nhưng nếu có quân Tùy xuôi nam làm chỗ dựa thì lại là chuyện khác. Ông ta lập tức gật đầu:

- Ta sẽ lập tức rút về Kinh Tương, Lạc Dương bên này liền giao cho nhị đệ rồi.

Ông ta thấy Lý Thế Dân vẫn còn có chút âu lo, liền hỏi:

- Sao thế? Không lẽ một trăm ngàn quân vẫn không nắm chắc sẽ hạ được thành Lạc Dương hay sao?

Lý Thế Dân lắc đầu:

- Hạ thành Lạc Dương không phải là vấn đề. Trong lòng đệ đã nắm chắc rồi, trong vòng ba ngày chắc chắn sẽ phá được Lạc Dương, quan trọng là tại Trung Nguyên phải làm thế nào bây giờ?

Lý Thế Dân thở dài, lại nói:

- Dương Nguyên Khánh suất quân tấn công tập kích Quan Trung, phụ hoàng lệnh cho đệ phải lập tức đem theo năm mươi nghìnquân trở về để giúp Quan Trung. Nếu cứ như vậy thì binh lực trong tay đệ sẽ không đủ, chỉ sợ cũng không sức mà đánh Trung Nguyên nữa rồi.

Lý Hiếu Cung trầm mặc một lúc rồi nói:

- Chỉ sợ đây mới chính là mục đích của Dương Nguyên Khánh.

- Đệ biết chứ, đây là mưu của hắn. Hắn phái quân đội tập kích Kinh Tương ở phía nam là muốn bức huynh lui về phía sau, tiếp đó lại tấn công Quan Trung ở phía tây là muốn ép quân đội của đệ phải lui về. Nói cho cùng, hắn chính là dùng kế vây Ngụy cứu Triệu làm thất bại kế hoạch tấn công Trung Nguyên của chúng ta.

Lý Thế Dân lại khẽ thở dài:

- Vấn đề là, mặc dù đệ biết rõ ý đồ của hắn nhưng lại không thể không bị hắn dắt mũi.

Lý Hiếu Cung chăm chú suy tư trong chốc lát rồi nói:

- Ta nghĩ Thánh Thượng chắc chắn cũng ra lệnh cho Thái tử quay về cứu viện rồi. Thực ra chỉ cần Thái tử quay lại cũng đủ để cứu vãn tình hình nguy cấp tại Quan Trung. Nếu đệ không dẫn binh trở về mà tiếp tục tấn công Lạc Dương rồi chiếm lĩnh Trung Nguyên thì ta nghĩ Dương Nguyên Khánh nhất thời cũng không thể làm gì đệ được.

- Ý của Hiếu Cung là muốn đệ kháng chỉ?

Lý Thế Dân híp mắt hỏi.

- Mặc dù kháng chỉ có chút không ổn nhưng chỉ cần đệ chiếm được Trung Nguyên, đồng thời tình thế nguy cấp ở Quan Trung cũng được giải quyết, sau đó đệ lại giải thích rõ ràng với Thánh Thượng thì ta nghĩ vấn đề cũng không phải là lớn lắm.

Lý Thế Dân lại lắc đầu:

- Huynh nói như vậy thì quả thật lầm to rồi. Kháng chỉ không theo mệnh lệnh thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Phụ hoàng xem coi quân quyền quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Nếu đệ không nghe phụ hoàng điều động mà kháng chỉ thì cho dù tình thế nguy hiểm ở Quan Trung có được giải quyết và cho dù đệ có lấy được Trung Nguyên đi chăng nữa thì phụ hoàng cũng sẽ không tha cho đệ đâu. Phụ hoàng chắc chắn sẽ từng bước cướp đoạt quân quyền của đệ thôi.

Hai người lại lần nữa rơi vào trầm mặc. Lý Thế Dân chắp tay sau lưng đi vài bước, y dường như nghĩ tới điều gì đó liền khẽ mỉm cười:

- Có lẽ đệ có thể kéo dài một chút, phái năm mươi nghìn viện quân chầm chậm mà đi. Chờ cho tình thế nguy hiểm tại Quan Trung được giải quyết, đệ liền viết thư xin phụ hoàng chỉ thị tiếp tục tấn công Trung Nguyên. Như vậy Thái tử cũng không thể nắm được nhược điểm của đệ được.

- Nhưng liệu quân Tùy có chịu đồng ý như thế không?

Lý Hiếu Cung lại tiếp tục nói:

- Nếu bọn chúng đã thắng Đột Quyết, không còn nỗi lo gì ở sau thì hắn liệu sẽ cho phép chúng ta chiếm lĩnh Trung Nguyên không? Thế Dân, đệ không phải quá lạc quan đó chứ.

Lý Thế Dân cười lạnh một tiếng:

- Cho dù Dương Nguyên Khánh có đánh bại Đột Quyết đi nữa thì chắc chắn cũng là thảm thắng. Quân đội của hắn đã sức cùng lực kiệt, thực lực giảm mạnh, làm sao còn có sức lực cùng chúng ta tranh đoạt Trung Nguyên nữa. Nếu không thì Dương Nguyên Khánh cũng sẽ không dùng đến phương pháp tập kích bất ngờ Quan Trung để ép chúng ta phải rút quân. Bây giờ là Đường mạnh Tùy yếu, chỉ cần chúng ta có thể cắn răng trụ vững, như vậy Trung Nguyên nhất định sẽ thuộc về chúng ta.

.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.