Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 946: Công phá thành ngoài



- Được rồi! Ngươi đã không chấp nhận thì ta cũng không miễn cưỡng, nếu ngươi nghĩ thông suốt thì lại có thể theo ta, ta sẽ hoan nghênh ngươi.

Nói xong, Dương Nguyên Khánh không để ý đến ông ta nữa, hắn giục ngựa đi theo Trình Giảo Kim tới nhà kho…Xung quanh nhà kho có vài chục tên lính thủ vệ đứng canh, Dương Nguyên Khánh bước nhanh vào trong. Bên trong nhà kho là một hàng dài những căn nhà trệt, mỗi căn lại có cửa nhỏ thông với nhau, trong mỗi gian phòng đều chất đống các loại vật phẩm, có mấy chục rương lớn chứa tiền đồng, đều là Khai Nguyên thông bảo mới được đúc. Loại tiền này cũng được lưu thông tại triều Tùy, tính ra cũng khoảng mấy nghìn quan, còn có mấy mấy chục nghìn thất vải lụa, chất đầy năm sáu gian phòng, bên cạnh đó còn có mấy rương chứa bạc, ước chừng cũng phải ba nghìn lượng.

Roi quất ngựa của Dương Nguyên Khánh chỉ vào đống tiền của, nói với Trình Giảo Kim:

- Những thứ này đều mang ra phân phát cho các huynh đệ đi, xem như là ta khao thưởng cho bọn họ!

Trình Giảo Kim mừng rỡ. Anh ta sớm đã muốn lấy đống vật tư này rồi, chỉ có điều quân kỷ của quân Tùy nghiêm minh nên anh ta không dám. Bây giờ Dương Nguyên Khánh đã mở lờithì anh ta liền không khách khí gì nữa. Dương Nguyên Khánh lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta:

- Ta cảnh cáo ngươi trước. Những thứ này là để khao thưởng cho các huynh đệ. Ngươi chỉ được một phần trong đó. Nếu như ngươi dám lấy thêm một lượng bạc thì ta sẽ lột da ngươi treo ở quân nha đó!

Trình Giảo Kim chợt nhớ tới cảnh tên huyện lệnh huyện Phòng Tử bị lột da kia, anh ta lập tức sợ hú hồn, vội vàng nói:

- Ty chức không dám, ty chức đã thay đổi hoàn toàn, không tham tiền nữa.

Dương Nguyên Khánh chẳng muốn để ý tới anh ta nữa, hắn đi tới phía cuối nhà kho. Nói đúng ra thì nơi này không phải là nhà kho mà là một nơi để vật tư lẫn lộn, diện tích rất lớn, chất đầy các loại vật tư một cách hỗn loạn, nào là trống lớn của huyện nha, nào là gậy công sai của đám nha dịch, rồi cả giường chiếu v.v.

Nhưng ở bên trong cùng lại có một đống thang dài được xếp một cách chỉnh tề, ước chừng có khoảng hơn trăm cái, phần lớn đều dài khoảng bốn năm trượng, rộng rãi vững chắc. Đây không phải là thang bình thường mà chính là thang dùng để công thành, phía trên đầu mỗi cái thang đều có thêm móc sắt. Phát hiện bất ngờ này khiến Dương Nguyên Khánh rất vui vẻ. Hắn vội quay đầu lại:

- Gọi huyện lệnh tới đây cho ta!

Rất nhanh sau đó, Vi Nghĩa Tiết vội vàng đi tới. Dương Nguyên Khánh chỉ vào đống thang rồi hỏi:

- Mấy cái thang này ở đâu ra vậy?

Vi Nghĩa Tiết liền vội vàng khom người nói:

- Khởi bẩm điện hạ. Đây là thang dùng để tu sửa tường thành Hàm Dương hồi đầu năm, được mượn từ Trường An. Do tường thành phía bắc còn một đoạn chưa sửa xong nên mấy cái thang này tạm thời được giữ ở đây.

Dương Nguyên Khánh đã không thể kìm nén niềm vui sướng trong lòng. Có những chiếc thang công thành này, hắn lập tức có thể tấn công Trường An lần thứ hai. Hắn nhất định phải khiến cho Lý Thế Dân buộc phải rút quân trở về. Cho dù không được như vậy thì cũng phải khiến y gánh chịu tội danh kháng chỉ…Dưới trời đêm lạnh lẽo đầy tuyết rơi, quân Tùy lại một lần nữa xuất phát, trùng trùng điệp điệp thẳng tiến về Trường An. Dưới ánh trăng vằng vặc, những bông tuyết như sáng lên rực rỡ, trên người binh lính quân Tùy bó chặt áo lông, đón những cơn gió lạnh thấu xương, anh dũng tiến thẳng về phía trước, sĩ khí ngất trời.

Ước chừng vào lúc canh ba, mười nghìn kỵ binh quân Tùy đã vượt qua Trung Vị Kiều, cách Trường An chưa đầy mười dặm.

Lúc này, trên đầu thành Trường An chỉ còn lại mười nghìn Kim Ngô Vệ để phòng thủ, toàn bộ Vũ Lâm Quân đã lui lại trấn giữ Cung thành. Nhưng triều Đường cũng đã ý thức được Dương Nguyên Khánh rất có thể sẽ quay trở lại.

Do đó, bọn họ đã nhanh chóng chiêu mộ bốn mươi nghìn thanh niên cường tráng rồi trang bị vũ khí cho họ. Lúc này, mấy chục nghìn thanh niên cường tráng vừa được võ trang đều tập trung tại Dũng Đạo Lý ở giữa nội và ngoại thành, ai nấy đều dùng thảm bọc người, chen chúc nhau ngồi từng đám bên cạnh lửa trại. Có người thì ngủ, cũng có người đang ngồi xì xào nói chuyện phiếm.

Đậu Quỹ đứng trên đầu nội thành, nhìn đám dân phu chưa qua huấn luyện này, trong lòng đầy lo lắng. Bọn họ liệu có thể ngăn cản nổi sự tấn công mãnh liệt vào thành của quân Tùy được hay không…

Vào lúc canh ba, cũng là lúc lạnh nhất ban đêm, gió lạnh thấu xương, mười nghìn kỵ binh quân Tùy lặng lẽ di chuyển nhannh chóng trên quan đạo, tiến quân về thành Trường An. Lúc này, bọn họ cách thành Trường An càng lúc càng gần, dưới ánh sao thưa thớt của buổi đêm đã có thể thấy rõ tường thành dài dằng dặc ở phía đằng xa.

Lúc này, trong đêm đen, một gã thám báo chạy gấp tới, rất nhanh đi tới trước mặt Dương Nguyên Khánh. Anh ta ngồi trên ngựa, khom người nói:

- Khởi bẩm điện hạ, quân Đường phòng thủ chủ yếu ở thành Tây và thành Bắc, ở thành Nam và thành Đông rất ít người nhưng có thể nhìn thấy trên đầu thành lờ mờ xuất hiện ánh lửa, chắc là trong các đường thông của tường thành còn ẩn nấp không ít người.

Dương Nguyên Khánh gật gật đầu. Điều này chắc chắn là triều Đường đã động viên thanh niên trai tráng trong thành tham chiến rồi.Vũ khí trong kho quân khí đầy đủ, có thể nhanh chóng vũ trang cho đại quân một trăm nghìn người. Xem ra triều Đường cũng không ngu xuẩn, bọn chúng đã nhận ra mình sẽ lại tấn công Trường An.

- Điện hạ, phải đánh thế nào?

La Sĩ Tín thấp giọng hỏi.

Dương Nguyên Khánh nhìn chăm chú thành Trường An một lúc rồi cười lạnh một tiếng:

- Quân Đường hiện giờ là đau chỗ nào trị chỗ đó, về căn bản sẽ không hấp thu bải học nên ta vẫn cứ sử dụng phương pháp dương đông kích tây. Ta sẽ đánh thành Tây để hấp dẫn chủ lực của quân địch, ngươi dẫn theo một nghìn huynh đệ tấn công thành Đông.

- Ty chức đã hiểu.

La Sĩ Tín chạy như bay, trong đêm đen có thể nghe thấy tiếng quát thật lớn của anh ta:

- Doanh thứ nhất và doanh thứ hai đi theo ta!

Quân đội bắt đầu chia làm hai bộ phận. La Sĩ Tín dẫn một nghìn kỵ binh chạy nhanh về phía đông, bọn họ mang theo ba mươi cái thang công thành.

Đội ngũ còn lại tiếp tục chậm rãi mà đi. Lúc còn cách Trường An khoảng ba dặm, hắn liền lờ mờ nghe thấy trên đầu thành truyền đến tiếng chuông chói tai, trong đêm đen tĩnh mịch có thể nghe thấy rõ mồn một. Đây chính là thủ thành quân Đường gõ chuông cảnh báo vì phát hiện quân địch.

Đầu thành Trường An đã rất lộn xộn, năm mươi nghìn tân binh thanh niên trai tráng chen chúc nhau lên thành. Dưới tiếng mắng chửi của quan quân, từng tốp binh lính chạy lên đầu thành còn Kim Ngô Vệ thì nhanh chóng lui vào trong nội thành, tạo thành tuyến phòng ngự thứ hai.

Mặc dù chiêu mộ được năm mươi nghìn tân binh thanh niên trai tráng, hơn nữa còn có không ít người từng là phủ binh của triều Tùy trước đây nhưng đã từng đi lính không có nghĩa là bọn họ có thể nhanh chóng tạo thành sức chiến đấu. Không huấn luyện, binh lính không thể là binh lính chính thức được.Với những binh lính như vậy thì chỉ huy không thể nhanh chóng, mệnh lệnh không thể thực hiện. Trên thực tế,bọn họ không khác là mấy với một đám ô hợp.

Hơn nữa bây giờ còn là ban đêm, binh lính chen chúc nhau chi chít trên tường thành phía tây, bọn họ căng thẳng nắm chặt trường mâu, hàng trước là những người tay cầm cung tiễn, vẻ mặt ai nấy hoảng sợ quan sát động tĩnh bên ngoài thành. Phụ trách chỉ huy nhánh quân Đường này là Hồng Lư Tự Khanh, Quận Vương Vĩnh An – Lý Hiếu Cơ.

Anh ta cưỡi trên một con chiến mã, tay cầm một ngọn giáo, bên người dẫn theo hơn một trăm thân binh. Trên thành lúc này vô cùng hỗn loạn khiến anh ta cực kỳ nôn nóng, càng không ngừng lớn tiếng quát to:

- Không được đứng lộn xộn. Các đại tướng lãnh binh quản thúc binh lính của mình, căn cứ theo khu vực phân chia ban ngày để phòng ngự!

Dù anh ta hô đến khản cả giọng nhưng trong sự ồn ào như vậy thì tiếng gào thét của anh ta chỉ có hơn một nghìn người ở gần đó có thể nghe thấy. Giọng Lý Hiếu Cơ cũng đã khản đặc rồi, nhưng trên tường thành vẫn cứ hỗn loạn như trước, càng khiến anh ta thêm uể oải vô cùng.

Thật ra thì điều này cũng khó trách, việc chỉ huy quân đội trên cả chục nghìn người thế này từ trước đến nay đều phải dùng đến trống trận và cờ lệnh. Những tân binh mới thu thập lúc trời đã tối này, ngoài việc mặc bộ khôi giáp bên ngoài ra thì trên thực tế thì bọn họ căn bản chưa từng trải qua bất kỳ sự huấn luyện nào, ngay cả quân lệnh cơ bản nhất cũng không hiểu chứ đừng nói tới việc đánh trận vào ban đêm. Quân đội như vậy chẳng qua cũng là tự lừa mình dối người mà thôi.

Trong đêm đen, kỵ binh quân Tùy đang chậm rãi đi đến. Dương Nguyên Khánh thấy trên tường thành Tây dài hơn mười dặm là chi chít những binh lính, dưới ánh sáng của những ngọn đuốc chiếu xuống trông có vẻ khá đồ sộ. Hắn bỗng nhiên cười, quay đầu lại, rồi cao giọng ra lệnh:

- Đến thành Nam!

Chín nghìn kỵ bịnh lập tức theo hắn chạy về phía thành Nam, trên thành Tây ngay sau đó là một cảnh hỗn loạn với những tiếng chửi, tiếng nguyền rủa. Mấy chục nghìn quân phòng thủ cũng chạy theo quân Tùy ở dưới về phía thành Nam, cả đám người trong đêm tối chạy loạn khiến Lý Hiếu Cơ căng thẳng đến mức hét to:

- Không được hỗn loạn, tất cả tướng lĩnh phải quản tốt binh lính của mình!

Nhưng sự chỉ huy của anh ta không hề có hiệu quả. Không ai nghe anh sự chỉ huy của anh tacả. Lúc này, một tên lính chạy tới, cao giọng nói:

- Vương gia, Đậu tướng quốc bào ngài khống chế quân đội, không được để hỗn loạn!

Lý Hiếu Cơ tức giận đến mắng to:

- Đám ô hợp này làm sao ta có thể chỉ huy đây? Có bản lĩnh thì bảo ông tađến đây, ta mặc kệ!

Trên tường nội thành Đậu Quỹ nhìn mấy chục nghìn binh lính trên thành ngoài hỗn loạn, không có trật tự gì, ông ta không khỏi thở dài. Đêm này chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

Đúng lúc này, quân Tùy vừa mới chạy vội tới thành Nam lại bỗng nhiên quay ngược trở lại thành Tây, trên đầu thành lại càng trở nên đại loạn, mấy chục nghìn binh lính mệt mỏi lại lần nữa chạy về phía thành Tây…Ngay lúc Dương Nguyên Khánh dùng phương thức trêu đùa khiến đám quân thủ thành chạy qua chạy lại như vậy, La Sĩ Tín dẫn một nghìn quân Tùy đã tới thành Đông. Do quân chủ lực của triều Đường gần như đã bị hấp dẫn kéo về thành Tây nên hơn thành Tây dài hơn mười dặm của thành Đông lúc này chỉ còn không tới năm nghìn quân phòng thủ, đứng thưa thớt trên đầu thành, do Thái Thường Tự Khanh – Lý Trọng Văn suất lĩnh.

Dựa theo sự phân công trước đó, bốn mặt Trường An đều có một đại thần có thể dẫn binh đánh giặc phụ trách, ngoại trừ thành Bắc là do Trưởng Tôn Thuận Đức dẫn mười nghìn Vũ Lâm Quân trấn thủ bên ngoài thì thành Nam là do Điện Trung Giam – Đậu Quản trấn giữ, thành là Hồng Lư Tự Khanh – Lý Hiếu Cơ phụ trách, còn coi giữ quân ở thành Đông là do Thái Thường Từ Khanh – Lý Trọng Văn thống lĩnh, tất cả đều được Đậu Quỹ tướng quốc thống nhất chỉ huy.

Do quân Tùy là từ mặt tây mà đến nên trọng tâm phòng ngự tập trung ở thành Tây, còn lại thành Nam và thành Đông mỗi nơi chỉ bố trí năm nghìn người. Vốn ban đầu suy nghĩ nếu quân Tùy chuyển hướng đánh thành Nam hoặc thành Đông thì quân đội có thể nhanh chóng di chuyển đến thanh Nam và thành Đông để đối phó, như vậy vừa có thể tập trung binh lực phòng ngự lại vừa có khả năng linh hoạt, cơ động trợ giúp.

Suy nghĩ này rất đúng, rất chu toàn, nhưng bọn họ lại không ngờ quân Tùy sẽ nửa đêm quay ngược trở lại, càng không ngờ đến việc chỉ huy tân binh lại khó khăn đến vậy.

Cách hai dặm bên ngoài, La Sĩ Tín đang chăm chú nhìn quân trấn thủ trên đầu thành. Trên tường thành dài hơn mười dặm, quân trấn thủ chủ yếu phân bố ở phần phía nam và phần giữa còn phần phía bắc thì quân trấn thủ khá ít, chỉ vẻn vẹn có khoảng mấy trăm người. La Sĩ Tín suy nghĩ giây lát rồi vẫy tay một cái, thiên tướng Đổng Học Minh bước nhanh về phía trước, khom người thi lễ:

- Xin tướng quân chỉ bảo!

- Ngươi mang bảy trăm huynh đệ đến mặt nam đánh nghi binh, đợi ta lên thành từ phía mặt bắc thì ngươi lập tức quay lại chi viện!

- Tuân lệnh!

Đổng Học Minh dẫn bảy trăm người nhanh chóng đi về phía mặt nam, bên cạnh La Sĩ Tín lúc này chỉ còn lại ba trăm người, La Sĩ Tín lại dặn dò hai tên lính:

- Hai ngươi đi thăm dò địa hình dưới thành, đừng để bị phía trên phát hiện.

Hai người đáp lại một tiếng rồi xoay người mượn bóng đêm đen tối đi về phía tường thành, lúc nhanh, lúc chậm, dần dần tới sát bờ sông bảo vệ thành, vượt qua con sông, đứng sát vào tường.

Lúc này, ánh mắt La Sĩ Tín hướng về phía mặt nam, chăm chú quan sát tình hình bên kia. Đột nhiên trên đầu thành truyền đến tiếng chuông dồn dập “reng, reng, reng”, cóngười lớn tiếng quát to, quân trấn thủ đầu thành nhanh chóng chạy về mặt nam, hẳn là Đổng Học Minh ở mặtam đã thu hút sự chú ý của quân trấn thủ trên thành.

La Sĩ Tín nhìn chăm chú đầu thành, đợi cho quân trấn thủ trên thành chạy được khoảng bốn năm dặm, anh ta thấp giọng ra lệnh:

- Theo ta lên!

Ba trăm tên lính đã xoay người xuống ngựa, khiêng theo hai cái thang công thành đi theo La Sĩ Tín, chạy về phía tường thành.

- Tướng quân, ở bên này!

Hai tên lính dưới thành thấp giọng hô lên.

Sông đào bảo vệ thành đã đóng băng rắn chắc, bọn họ xông qua sông đào bảo vệ thành rồi đem thang công thành kê trên tường thành, bỗng nhiên trên đầu thành truyền đến một tiếng hô to:

- Có địch!

Ngay sau đó, tiếng một mũi tên bay “vèo” bắn tới, trúng ngay vai của một tên lính quân Tùy khiến anh ta hét thảm một tiếng, xoay người ngã xuống đất.

La Sĩ Tín giận dữ, cầm một cây đại thiết nhanh chóng leo lên đầu thành, mấy chục tên lính quân Tùy ở phía sau cũng theo anh ta xung phong về phía trước, binh lính đầu thành cũng không phải toàn bộ chạy về mặt nam để phòng ngự mà còn có hơn hai trăm người, vừa rồi là một binh lính tuần tra nhìn thấy bọn họ.

Tiếng la của đám lính gác kinh động đến thủ binh, bọn họ từ bốn phương tám hướng chạy lên, mấy tên lính bắt lấy cái móc sắt trên đầu của thang công thành, ra sức đẩy xuống. Đúng lúc này, La Sĩ Tín đã nhảy lên được đầu thành, hét lớn một tiếng, rồi dùng thiết thương đâm tới, “Phốc! Phốc! Phốc!” ba phát liền đâm xuyên qua cổ họng của ba tên lính.

Mười mấy tên lính từ bốn phía đồng loạt lao lên, hơn mười cây trường mâu cùng lúc đâm về phía La Sĩ Tín. Sát khí của anh ta đột nhiên bùng phát, đại thiết thương quét ngang, hơn mười thanh trường mâu lập tức bị thương của anh ta đánh gãy.

Anh ta rống to một tiếng, vọt vào giữa đám lính địch, đại thiết thương bay lượn lên xuống, dũng mãnh vô biên không gì cản được, chỉ thoáng chốc đã có gần ba mươi người bị anh ta đâm chết, nằm trên mặt đất.

Binh lính quân Đường trên thành ngoại trừ lữ soái và hai gã đội trưởng là lão binh ra, còn lại đều là tân binh, bọn họ chưa từng nhìn thấy một mãnh tướng hung ác và tàn bạo như vậy, trong khoảnh khắc đã giết chết mấy chục người. Ngay cả lữ soái và đội trưởng cũng chết trong tay anh ta, anh ta giống hệt như sát thần giáng lâm khiến bọn họ sợ tới mức hồn siêu phách tán, thét lên một tiếng rồi cả đám quay đầu bỏ chạy.

Lúc này, thủ hạ của La Sĩ Tín nhanh chóng trèo lên thành, chiếm lĩnh khu vực phía trên thành Bắc. Mấy tên lính đốt hỏa tiễn cùng bắn lên bầu trời đêm. Mấy mũi hỏa tiễn xẹt ngang qua bầu trời đêm thâm trầm như những bong hoa lửa trong đêm đen.

Bên ngoài thành Tây, Dương Nguyên Khánh dẫn kỵ binh từ đầu đến cuối vẫn không phát động tấn công, hắn hãm chân mấy chục nghìn quân ở thành Tây, bỗng nhiên có một binh lính chỉ về phía mặt đông hô to:

- Điện hạ mau nhìn kìa, là hỏa tiễn!

Dương Nguyên Khánh cũng nhìn thấy hơn mười hỏa tiễn bay xẹt qua bầu trời đêm, đây là tín hiệu La Sĩ Tín đã thành công. Dương Nguyên Khánh mừng rỡ, hô to một tiếng:

- Đi!

Hắn quay đầu ngựa lại rồi chạy về phía thành Đông, chín nghìn kỵ binh theo hắn hăng hái chạy về phía thành Đông…

Không chỉ có Dương Nguyên Khánh nhìn thấy, Đậu Quỹ ở trên nội thành cũng thấy hỏa tiễn, ông ta cả kinh trợn mắt há hốc mồm. Chẳng lẽ quân Tùy đã giết lên đầu thành hay sao? Ông ta lập tức phản ứng lại, gấp đến độ hô to:

- Lệnh cho quân đội trên thành ngoài nhanh chóng trợ giúp thành Đông!

Trên thành Đông tiếng kêu rung trời, Lý Trọng Văn dẫn mấy nghìn quân đánh về phía ba trăm người của La Sĩ Tín. La Sĩ Tín hét lớn một tiếng rồi tiến lên nghênh chiến, ba trăm binh lính đứng vững dưới sự tấn công của binh lính quân Đường,trên đầu thành là sự chém giết thảm khốc.

Đại thiết thương của La Sĩ Tĩn như bão tố, nơi nào nó đi qua thây ngã khắp nơi, tiếng kêu thảm thiết không dứt. Còn ba trăm binh lính còn lại thì từ hai bên phối hợp tác chiến, một trăm người dùng tấm chắn phòng ngự làn mưa tên phóng ra từ đầu thànhtrong, bay tới, hai trăm người còn lại cùng La Sĩ Tín chiến đấu kịch liệt với quân Đường, đẩy lui binh lính quân Đường về phía sau.

Lúc này, thiên tướng Đổng Học Minh cũng dẫn bảy trăm người chạy tới, bọn họ vác theo hơn mười cái thang công thành, nhanh chóng đặt lên đầu thành, sau đó gia nhập vào vòng chiến.

Với gần một nghìn binh lính quân Tùy gia nhập vòng chiến, quân Đường trên thành Đông đã không thể ngăn cản được nữa. Bọn họ đều là tân binh, rất nhiều trong đó là tiểu nhị, là người làm công ở khu chợ phía tây, đại bộ phận đều chưa từng trải qua sự thảm khốc trên chiến trường. Khi bọn họ thấy thi thể chất đầy đất, đầu người lăn lông lốc dưới chân, thịt nát bay tứ tung thì bọn họ cuối cùng cũng không thể khống chế được nỗi sợ hãi cực độ trong lòng, sĩ khí tan rã.

Mấy ngàn quân trấn thủ quay đầu chạy trốn, có người chạy về phía thành Nam và thành Tây, có người trực tiếp chạy như điên xuống phía dưới thành rồi ven theo hành lang tường thành. La Sĩ Tín đã giết đến tòa thành đã bị đốt cháy một nửa ban ngày, mười mấy tên lính kéo tay quay cửa sắt, tay quay chuyển động, theo đó một tiếng ầm ầm vang lên, cửa Xuân Minh của Trường An lúc này chầm chậm mở ra…

Đặc điểm lớn nhất của tường thành Trường An là có thành trong và thành ngoài, ở giữa hai thành là một hành lang rộng chừng năm trượng. Việc xây dựng hai tường thành song song vốn không phải là để phòng ngự, mà là để cho đế vương xuất hành được dễ dàng. Ví như Đường Huyền Tông – Lý Long Cơ mang theo Dương quý phi đi hồ Khúc Giang du ngoạn thì đường đi chính là hành lang kẹp giữa hai bức tường này.

Thành trong và ngoài của thành Trường an không hề thiên về phòng ngự giống như thành Đại Lợi ở Phong Châu . Giữa thành trong và thành ngoài của Đại Lợi là dùng đường núi hiểm trở trên thành đá để liên hệ, một khi thành ngoài bị công phá thì lập tức thiêu hủy đường núi, trong ngoài sẽ hoàn toàn bị ngăn cách, không có nhược điểm gì.

Còn ở giữa thành trong và thành ngoài thành Trường An lại không có đường núi hiểm trở như thế, nhất định phải đi qua cổng thành, cho nên nếu như lợi dụng hành lang để phòng ngự thì quả là không thực tế chút nào. Một khi thành ngoài bị phá thì việc phá thành trong tương đối mà nói sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.