Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 968: Phát hiện chân tướng



Lúc này cửa mở ra, Bùi Mẫn Thu bưng một ly trà sâm đi vào. Cô đặt ly trà lên bàn, thấy chồng đã rơi vào trình trạng nửa ngủ nửa tỉnh cô lại hoảng hốt, liền vội nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài.

- Nói chuyện với ta đi.

Dương Nguyên Khánh chậm rãi mở mắt.

- Phu quân chưa ngủ sao?

Bùi Mẫn Thu áy náy cười.

- Rất muốn ngủ, nhưng ngủ không được.

Dương Nguyên Khánh cười cười, vùng vẫy ngồi dậy.

Bùi Mẫn Thu ngồi bên cạnh trượng phu, trong lòng cô kỳ thật có ngàn lời vạn ngữ muốn nói nhưng lúc này cô lại không biết bắt đầutừ đâu.

- Nói chuyện đại sự trong nhà đi!

Dương Nguyên Khánh giơ tay ôm thắt lưng cô, siết chặt cô vào trong lòng mình. Bùi Mẫn Thu rúc vào trong lòng trượng phu, bỗng nhiên cô nhớ tới thời gian lúc mới thành thân. Lúc đó trượng phu ngồi trước cửa sổ đọc sách, cô cứ dính người như vậy rúc chặt vào lòng trượng phu, trong lòng suy nghĩ sau này sẽ sinh mấy đứa con.

Thoáng một cái đã mười năm trôi qua, lúc này cô tựa hồ tìm được cảm giác lúc đó.

- Dạ, sau này thiếp sẽ từ từ nói cho chàng, bây giờ để thiếp nằm một chút, đừng nói chuyện.

Dương Nguyên Khánh nhẹ nhàng vuốt lên tóc của cô, ngửi thấy mùi hoa chi tử thoang thoảng trên tóc cô. Đây là loại dầu bôi tóc mà hắn thích nhất.

- Có phải là A Tư Đóa có thai rồi không?

Dương Nguyên Khánh cảm thấy sự vui mừng tràn trề trong ánh mắt A Tư Đóa có chút không giống mọi người.

- Sao chàng biết?

Bùi Mẫn Thu ngồi dậy, cô trước giờ chưa từngviết thư nói chuyện này với trượng phụ, vốn muốn cho hắn một niềm vui bất ngờ, không ngờ trượng phu đã biết rồi, khiến cô trong lòng rất kinh ngạc.

- Dựa vào cảm giác. Vốn ta lo lắng nhất là nàng ấy, dù sao đại bại Đột Quyết, trong lòng nàng ấy sẽ không dễ chịu. Vốn tưởng rằng nàng ấy sẽ trầm lặng, không ngờ nàng ấy lại rất vui. Hơn nữa chuyện vui này rất giống có đại sự gì muốn nhanh nói cho ta biết, cho nên ta liền đóan nàng ấy có thai rồi.

- Mắt chàng thật là tinh tường.

Bùi Mẫn Thu bất đắc dĩ cười:

- Nàng ấy quả thật có thai rồi. Điều này phải là chuyện lớn thứ nhất trong nhà. Chuyện lớn thứ hai chính là thẩm nương chàng sắp đến, đã tới Hà Đông rồi, bây giờ chắc là ở quận Thượng Đảng, là đến cùng ăn tết với chúng ta.

Dương Nguyên Khánh lập tức mừng rỡ, thẩm nương sắp đến rồi, năm nay có thể đoàn tụ, hắn liền phấn khởi hỏi:

- Còn tin tức tốt gì?

Lúc này ý buồn ngủ của Dương Nguyên Khánh đã biến mất hoàn toàn, chờ thê tử nói những thông tin làm mình vui.

- Dạ! Mọi thứ khác đều bình thường, như mấy ngày trước Thái hậu, Thánh Thượng ở trong phủ chúng ta, cái này không tính là chuyện lớn chứ?

Dương Nguyên Khánh lắc đầu:

- Những chuyện này ta đều biết, ta là nói chuyện trong nhà.

Bùi Mẫn Thu ngẫm nghĩ một chút, có chút do dự nói:

- Còn một chuyện, có chút quái dị, thiếp không biết.... nên nói thế nào.

- Chuyện gì, nàng nói đi. Dương Nguyên Khánh phát hiện thần tình của thê tử có vấn đề, trong lòng hắn cũng hơi có chút không ổn.

Bùi Mẫn Thu nhẹ nhàng cắn môi một cái, lúc này mới ngập ngừng nói:

- Khoảng ba ngày trước, Lưu đại thẩm phụ trách cắt tỉa hoa lá ở hậu viện đang lúc quét dọn tuyết đọng đào ra một hộp sắt đã rỉ sét trong hậu viện. Trong hộp là một ngọc tỉ, phía trên khắc “Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương”. Chuyện nay thiếp phong tỏa tin tức, chỉ có thiếp và Xuất Trần biết, Lưu đại thẩm và quản gia cũng tuyệt đối không nói ra ngoài.

Nói xong Bùi Mẫn Thu lo lắng nói:

- Phu quân, chàng nói đây là ý trời, hay là người ta cố ý bỏ vào hậu viện của chúng ta. Nếu là có người bỏ vào thì rất nguy hiểm!

Chân mày Dương Nguyên Khánh cũng bắt đầu hơi chau lại:

- Nàng mang đồ cho ta xem thử trước....

Thư phòng của Dương Nguyên Khánh trước giờ không cho bất cứ ai vào, cho nên hắn đổi tới thư phòng ngoài. Bất luận dọc đường đi làm thân thể thật sự có chút mệt mỏi, nhưng chuyện xuất hiện dị vật chính là làm hắn vô cùng coi trọng.

Hắn đương nhiên biết đây là chuyện gì, nói dễ nghe chính là thụy triệu (điềm lành), là ý trời bảo hắn đăng cơ. Nhưng vấn đề là thụy triệu này lại xuất hiện ở hậu viện trong phủ hắn. Hơn nữa bị một người quét tuyết dễ dàng phát hiện, cái này không thể không làm Dương Nguyên Khánh cảnh giác.

Nhất định sẽ không có người leo tường vào chôn vật. Sở Vương phủ là cấu tạo hình chữ hồi (hình chữ nhật bao quanh một hình chữ nhật khác), hậu viện thuộc bên trong chữ hồi, bên ngoài tường cùng có phủ ngoại vi. Trong ngoài phủ canh gác nghiêm mật, trạm canh gác bố phòng tầng tầng lớp lớp, chắp cánh cũng khó vào.

Chỉ có thể là người nội bộ làm, hơn nữa nhất định là hai loại người như nha hoàn hoặc bà quản gia, hầu nam không được vào hậu trạch.

úc này dị vật ở hậu viện bày trước mặt Dương Nguyên Khánh là một chiếc hộp hình vuông năm tấc, bên trên phủ đầy rỉ đồng màu xanh, giống như chôn trong đất được ngàn năm.

Dương Nguyên Khánh mở nắp hộp, bên trong là ấn tỷ ngọc bích, chu vi ước chừng bốn tấc, dây quay ngũ long, ngọc là thanh ngọc cực phẩm, chạm trổ tinh khéo, nhẵn nhụi trơn bóng, rõ ràng xuất phát từ tay của danh gia.

Trên thực tế, truyền quốc ngọc tỷ thật sự ở trong tay Dương Nguyên Khánh. Năm đó trước khi Dương Quảng uống thuốc độc, lệnh Thẩm Quang mang ngọc tỷ về Thái Nguyên, truyền cho cháu Dương Hựu.

Ngọc tỷ này từ hậu viện đào ra chính là mô phỏng theo ngọc tỷ truyền quốc. Nguyên liệu dùng làm ngọc cũng có thể giống ngọc tỷ truyền quốc thật sự. Do đó có thể suy đoán, kẻ vạch kế phía sau bức màn tuyệt không phải là người bình thường.

Ở dưới đang đứng là Lưu đại thẩm và bà quản gia phụ trách quét dọn nội trạch phát hiện ngọc tỷ. Hai người họ đều vô cùng khẩn trương, nhất là Lưu đại thẩm, hai chân run rẩy, sợ tới mức gần như muốn quỳ xuống.

Dương Nguyên Khánh liếc bọn họ, cảm thấy căng thẳng của bọn họ, liền cố gắng buông giọng điệu ôn hòa một chút, hỏi Lưu đại thẩm:

- Trước tiên bà nói cho ta biết, là làm sao phát hiện cái hộp đồng này?

- Hồi bẩm... lão gia...

Lưu đại thẩm run giọng, nơm nớp lo sợ nói:

- Khoảng ba ngày trước, rơi.... nhiều tuyết. Lão quét tuyết giống như trước đây, quét bỏ một thứ, lão cho rằng là hòn đá, giơ tay nhặt, không ngờ chính là cái nút trên hộp đồng. Lão.... lão vội nhanh chóng báo cáo bà quản gia.

- Là phát hiện ở đâu?

Dương Nguyên Khánh truy vấn.

- Bên cạnh đường mòn, ở dưới gốc cây quế trăm tuổi.

Dương Nguyên Khánh ngẫm nghĩ một chút hỏi:

- Mỗi ngày bà đều quét dọn sao? Ta muốn biết, cách bà quét dọn lần trước bao lâu?

- Chỉ là cách một đêm, lúc chiều lão quét vẫn không có, sáng ngày thứ hai lại quét thì phát hiện.

Bùi Mẫn Thu đứng một bên, biểu tình của nàng vô cùng bình tĩnh, giống như trượng phu nghe bẩm báo của tôi tớ, nhưng trong lòng nàng lại có chút không thoải mái lắm. Vì chuyện Dương Nguyên Khánh hỏi đều là nàng đã hỏi qua, tại sao trượng phu không hỏi mình, chẳng lẽ còn không tin mình sao?

Bùi Mẫn Thu cố gắng nghĩ mặt tốt, có lẽ đây là thói quen của Nguyên Khánh, hắn thích đích thân thẩm vấn. Lúc này Dương Nguyên Khánh lại chuyển ánh mắt sắc bén về phía bà quản gia nhìn chằm chằm bà, chậm rãi hỏi:

- Mấy ngày nay các nha hoàn, ai khá dị thường?

Dương Nguyên Khánh không có nghĩ là hầu nam làm. Có thị vệ nghiêm mật canh giữ, hầu nam hoàn toàn không thể vào hậu trạch. Chỉ là nha hoàn hoặc là phụ nữ, thậm chí là bà quản gia trước mắt này.

Có lẽ Dương Nguyên Khánh ánh mắt quá sắc bén, hai chân của bà quản gia kịch liệt run lên, chân mềm nhũn, lại quỳ trên đất, vô cùng khẩn trương nói:

- Lão gia, mấy ngày nay lão cẩn thận quan sát, thật sự... không có ai dị thường, cũng không có ai ra vào cửa phủ.

- Một người cũng không có? Ra vào cửa phủ.

- Chính là... lão hôm trước ra ngoài một lần. Nhưng... lão gia, lúc này không liên quan với lão, lão không biết.

Bà quản gia sợ tới mức nói năng lộn xộn. Bà phát hiện mình trở thành người hiềm nghi lớn nhất.

Dương Nguyên Khánh cũng không có nghi ngờ bà quản gia, hắn nhận ra không phải bà quản gia làm. Hắn rơi vào trầm tư, đây chắc chắn là chôn trước khi tuyết rơi, mà chính là chôn trước khi tuyết rơi một ngày, thời tuyết lạnh như vậy...

- Ngày thứ hai có ai bị cảm nhẹ không?

Dương Nguyên Khánh lại chậm rãi nói.

Bà quản gia vội vàng nói:

- Có hai nha hoàn cảm nhẹ, sáng sớm không có thức dậy.

Lúc này Bùi Mẫn Thu bỗng nhiên biến sắc, nàng dường như nhớ tới cái gì? Trong lòng bắt đầu nhảy giật lên. Nàng cố gắng khống chế căng thẳng của mình, cố gắng biểu hiện giống như không có chuyện gì.

Dương Nguyên Khánh đương nhiên biết, người chôn đồ không nhất định sẽ cảm mạo. Nhưng khổ là không còn manh mối nào khác, chỉ có thể trên tính ngẫu nhiên để suy nghĩ

Kỳ thật cái này cũng không phải chuyện xấu gì, là có người hy vọng hắn đăng cơ. Hơn nữa là không ít người hy vọng hắn đăng cơ. Chỉ là nếu mua chuộc người trong phủ mình, lại chôn vật này trong hậu viện vương phủ, điều này làm trong lòng hắn có chút khó chịu

Đương nhiên, nếu chuyện này truyền ra ngoài, hiệu quả quả thật rất tốt, chỉ là....

Dương Nguyên Khánh quay đầu hỏi thê tử:

- Chuyện này trong thành truyền ra chưa?

Bùi Mẫn Thu lắc đầu:

- Thiếp cũng không biết, mấy ngày nay thiếp không có ra ngoài, cũng không có người bẩm báo chuyện này với thiếp.

Dương Nguyên Khánh trầm tư một lát, chuyện này hắn phải quan tâm một chút... Bùi Mẫn Thu âm trầm mặt vội vàng đi thẳng tới viện của mình. Nàng lên lầu hai, tới trước cửa phòng của con trai Dương Ninh.

- Các ngươi ở bên ngoài chờ!

Bùi Mẫn Thu nổi giận đùng đùng với mấy ả nha hoàn.

Mấy ả nha hòan đều dừng lại không tiến lên. Bọn họ trong lòng đều có chút sợ hãi, rất hiếm thấy chủ mẫu tức giận như vậy, cũng không biết xảy ra chuyện gì.

Bùi Mẫn Thu đẩy cửa vào phòng con trai, trong phòng rất ấm áp, nó đang ngồi trước bàn luyện chữ, bên cạnh có mấy quyển sách nó đang đọc.

Hôm trước, Dương Ninh bỗng nhiên có chút cảm lạnh, bệnh vẫn không khỏi. Cho nên hai ngày nay nó xin phép ở nhà, không có đi Hoằng Văn quán đọc sách.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Dương Ninh ngẩng đầu, lại thấy là mẫu thân, nó liền vội đứng dậy, đứng cung kính khoanh tay :

- Mẫu thân!

- Bây giờ con cảm thấy thế nào rồi, còn đau đầu không?

Bùi Mẫn Thu ngồi xuống, giọng điệu thản nhiên hỏi.

- Hồi bẩm mẫu thân, đầu đã không đau nữa, hôm nay gặp cha rồi, cảm thấy một chút ảnh hưởng cũng không có.

- Ừ!

Bùi Mẫn Thu gật đầu, lại hỏi:

- Vậy sao con bị cảm lạnh. Mẹ vẫn không nghĩ thông, con luôn ở trong nhà, sao bị cảm lạnh?

Bùi Mẫn Thu chăm chú nhìn biểu tình của đứa con. Dương Ninh cúi đầu, một câu cũng không dám nói. Bùi Mẫn Thu lại nén giận hỏi:

- Mẹ nhớ mấy ngày trước, con mang về một cái bọc, bên trong là thứ gì, lấy cho mẹ xem.

- Không....không có gì?

Dương Ninh khẩn trương giọng run run.

- Ầm!

Bùi Mẫn Thu mạnh mẽ vỗ bàn, nổi giận quát:

- Nghịch tử, con dám nói dối với mẹ sao?

Dương Ninh sợ tới mức quỳ xuống, khóc nức nở nói:

- Mẹ, hài nhi không dám nói dối.

Bùi Mẫn Thu đã tức giận tới cả mặt đỏ bừng, lớn tiếng hát hỏi:

- Con nói cho mẹ biết, trong cái hộp đó là cái gì? Làm sao con lại bị cảm?

Dương Ninh bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, nó cúi đầu thật sâu, nhỏ tiếng:

- Xin mẹ đừng hỏi nữa, con thật sự không thể nói.

Bùi Mẫn Thu đã rõ hơn phân nửa, nàng thấy con trai tới giờ vẫn không chịu nói, hận cắn răng nói:

- Vậy được, mẹ đi nói với cha con, bảo cha con đến hỏi con, xem con nói không.

Nói xong, Bùi Mẫn Thu đứng lên đi ra ngoài, Dương Ninh lập tức ôm lấy chân của mẫu thân, buông tiếng khóc to lên:

- Đừng nói cho cha, con sẽ bị đánh chết.

Bùi Mẫn Thu thấy đứa con khóc đến đáng thương, lòng nàng nhất thời mềm rũ. Con trai chỉ mới tám tuổi, còn là một đứa bé, thật sự đáng hận người ở sau lưng sai khiến nó, mình tính toán với nó cái gì?

Nàng thở dài, lại ngồi xuống, hơi bình tĩnh lại, lúc này mới dịu giọng hỏi:

- Con nói cho mẹ biết, món đồ đó ở hậu viện là con chôn phải không?

Hai ngày nay kỳ thật Dương Ninh trong lòng cũng rất sợ hãi. Hôm trước nó đi hậu viện, mới phát hiện món đồ đã không còn, nhưng trong nhà ai cũng không có nhắc tới chuyện này, giống như không có xảy ra điều gì.

Lúc nó trong lòng thấp thỏm không yên, không ngờ phụ thân bỗng nhiên quay về. Lúc này nó đang lòng hoảng ý loạn, không ngờ lại bị mẫu thân phát hiện trước.

Dương Ninh biết đã không thể che giấu được, đành gạt nước mắt, gật đầu. Bùi Mẫn Thu thấy thật sự là con trai làm, lửa giận trong lòng bốc lên.

- Là sư phụ con bảo con làm hả?

Bùi Mẫn Thu đương nhiên biết không phải là con trai, con trai không có vật quý giá như vậy.

Dương Ninh hoảng sợ lắc đầu:

- Không có liên quan với sư phụ.

Bùi Mẫn Thu trong lòng sửng sốt, không phải sư phụ nó, vậy có thể là ai? Lúc này Bùi Mẫn Thu trong lòng chợt nhớ tới một người, trong lòng giống như rơi vào hố băng, nàng chằm chằm nhìn con trai từng câu từng chữ nói:

- Là ngoại tổ công bảo con làm, phải không?

Dương Ninh thấy mẫu thân đã đoán được, nó cắn chặt môi dưới, nhỏ tiếng giải thích:

- Mẫu thân, ngoại tổ công thật sự không có ác ý, cả triều văn võ đều là chờ đợi việc này, hy vọng phụ thân đăng cơ. Ngoại tổ công nói, đây là tạo thụy triệu, cả Đỗ tướng quốc cũng nói như vậy, hy vọng phụ thân nhanh chóng đăng cơ. Con cảm thấy không có sai, cho nên mới...

Bùi Mẫn Thu đã thu lại phẫn nộ, nàng hận đến mức lòng rỉ máu. Tổ phụ mình lại lợi dụng con trai của mình, một đứa bé mới tám tuổi, lợi dụng sự ngây thơ vô tri của nó, bảo nó làm chuyện này, ông đang hại con trai của mình, thế này sẽ hại chết nó.

- Mẫu thân, con làm không đúng sao?

Dương Ninh rụt rè hỏi.

Nhìn ánh mắt trong suốt vô tội con trai, Bùi Mẫn Thu đau lòng ôm nó vào lòng:

- Con trai, con còn nhỏ, vẫn không hiểu chuyện của người lớn, chuyện không đơn giản như con tưởng tượng. Nên đăng cơ không, cha con trong lòng có dự tính, con không được gây phiền phức cho cha, biết không?

Dương Ninh nhẹ nhàng gật đầu:

- Con hiểu rồi. Mẹ, mẹ có nói cho cha biết không?

Dương Ninh ngẩng cái đầu nhỏ lên, vẻ mặt đáng thương hỏi

- Mẹ...

Lúc này Bùi Mẫn Thu mới kịp phản ứng, tổ phụ chính là đoán chắc mình sẽ không nói cho Nguyên Khánh biết, mới dám không kiêng nể như vậy. Cô trong lòng rất hận, lại không thể làm gì.

- Mẹ tạm thời sẽ không nói.

Bùi Mẫn Thu không biết làm sao, thở dài:

- Nhưng mẹ cũng không sẽ mãi giấu được cha con. Mẹ sẽ tìm cơ hội thích hợp nói cho cha biết.

Bùi Mẫn Thu ngồi xổm xuống, chăm chú nhìn ánh mắt của con trai, trịnh trọng nói với nó:

- Ninh nhi, con nhất định phải nhớ lời của mẹ, con là họ Dương, chứ không phải họ Bùi, hiểu không...

Màn đêm vừa buông xuống, Dương Nguyên Khánh ngồi trong thư phòng chuyên tâm nghe báo cáo điều tra của thân binh lang tướng Triệu Thống.

- Hôm nay phái ra mười đội huynh đệ điều tra nghe ngóng ở các nơi Thái Nguyên. Toàn thành Thái Nguyên quả thật đang bàn luận chuyện thụy triệu. Khoảng mười ngày trước, có người đánh bắt được một con cá to ở giữa sông, phát hiện trong bụng có một gấm thư dùng cổ triện viết “Sở Vương hưng, Tùy Vương diệt”. Tám ngày trước, lại có người ở Tây Sơn phát hiện một con rùa ngậm bia ngọc. Trên bia ngọc viết ba chữ “Sở tại thiên”. Còn nghe đồn Sở Vương phủ phát hiện ngọc tỷ truyền quốc. Những chuyện này ở Thái Nguyên đồn tới ồn ào huyên náo, đặc biệt là Sở Vương phủ xuất hiện ngọc tỷ truyền quốc, đơn giản muốn làm người Thái Nguyên điên cuồng.

Dương Nguyên Khánh đứng lên chắp tay sau lưng đi vài bước, những điều này chứng tỏ có người đang bày ra. Là ai làm, Đỗ Như Hối sao?

Không giống, nếu là Đỗ Như Hối, nhất định phải qua mình đồng ý trước. Càng quan trọng là Đỗ Như Hối tuyệt đối không thể chôn ngọc tỷ ở trong hậu viện của mình.

Dương Nguyên Khánh có một trực giác chuyện này không đơn giản, bên trong hình như có một âm mưu. Hắn cũng tin Ngụy Bí chắc chắn đang điều tra chuyện này.

Lúc này ngoài cửa truyền đến bẩm báo của quản gia:

- Lão gia, Đỗ tướng quốc đến, ở ngoài cửa phủ cầu kiến.

Đỗ Như Hối này thật là động tác mau lẹ. Dương Nguyên Khánh cười gật đầu:

- Mời ông ta vào!

Hắn lại nói với thân binh lang tướng:

- Ngươi đi tìm Ngụy Bí, truyền lời nhắn của ta, người sau bức màn này bất luận thế nào cũng điều tra ra cho ta. Đợi lúc ta từ Tỉnh Hình trở về, ngươi phải biết chân tướng.

- Ty chức hiểu!

Lang tướng thi lễ, xoay người đi.

Không bao lâu, Đỗ Như Hối dưới dẫn đường của quản gia đi tới thư phòng:

- Lão gia, Đỗ tướng quốc đến.

- Mời vào!

Cửa mở ra, Đỗ Như Hối cười ha ha đi vào, giả vờ oán giận nói:

- Điện hạ hồi triều sao không nói trước một tiếng. mọi người cũng không biết. Nếu không phải là dân chúng nhiệt liệt hoan nghênh, không chừng mọi người cũng vẫn chưa hay biết gì!

Dương Nguyên Khánh cũng cười nói:

- Ai nói ta hồi triều, ta chỉ là ghé qua Thái Nguyên về nhà thăm vợ con, ngày mai ta còn phải ra ngoài mấy ngày.

Đỗ Như Hối ngẩn ra, nhưng lập tức hiểu được:

- Điện hạ muốn đi Tỉnh Hình?

Dương Nguyên Khánh gật đầu:

- Người Đột Quyết bị nhốt trong Tỉnh đã hơn một tháng rồi, cũng không chịu đầu hàng. Nghe nói đã có dấu hiệu đột vây, ta không yên tâm, vẫn là phải đi xem thử, dù sao cũng là ba chục ngàn người.

- Không chừng bây giờ không còn ba chục ngàn người nữa! Có lẽ chết bệnh, chết lạnh không ít.

- Cái này thì không biết, cứ xem như ba chục ngàn người.

Dương Nguyên Khánh khoát tay:

- Ngồi xuống nói chuyện.

Hai người ngồi xuống, một ả thị nữ bưng hai chén trà rồi khóa cửa cho bọn họ. Trong phòng chỉ còn lại hai người Dương Nguyên Khánh và Đỗ Như Hối.

Dương Nguyên Khánh bưng chung trà lên hỏi:

- Ta lệnh thân binh đưa hiệp nghị ngừng chiến, Tử Vi đường thương nghị qua rồi chưa?

- Mọi người thương nghị qua rồi, đều nhất trí đồng ý. Ngoài ra, mọi người đều muốn biết suy nghĩ thật sự của Điện hạ, cũng chính là muốn biết thời gian cụ thể tấn công nhà Đường.

Các tướng quốc của Tử Vi các kỳ thực đều rất rõ, phần hiệp nghị này chỉ là kế hoãn binh. Dương Nguyên Khánh không thể chờ hai năm sau mới công Đường. Nhưng thời gian cụ thể Dương Nguyên Khánh công đánh nhà Đường mọi người đều nhìn không ra. Trên thực tế tối nay Đỗ Như Hối tới thăm Dương Nguyên Khánh, cũng là chịu ủy thác của Tử Vi các.

Đỗ Như Hối liếc nhìn Dương Nguyên Khánh, thấy hắn còn có chút do dự, liền biết hắn không muốn nói, lại khuyên bảo nói:

- Điện hạ, ty chức cũng biết đây là kế hoạch tuyệt mật. Nhưng công đánh triều Đường là phải cả đại Tùy động viên. Cần quân đội, lương thực, dân phu và các loại vật tư quân yếu. Điều này là cần triệu tập chuẩn bị trước. Tóm lại không thể triệu tập trong một tháng! Thời gian như vậy cũng không kịp. Hơn nữa tập kết quy mô lớn cũng dễ bại lộ kế hoạch của Điện hạ, cho nên phải nhanh chóng làm tốt chuẩn bị, Điện hạ nên tín nhiệm Tử Vi các.

Dương Nguyên Khánh tự chế giễu cười. Đỗ Như Hối nói cũng có lý, mình quả thật có chút hơi quá cẩn thận. Vương gia câu kết triều Đường dù sao đã thành quá khứ, bây giờ đại thế đã định, cả Đậu gia cũng ngầm đầu nhập mình, càng không cần nói các tướng quốc này bản thân ở chức vị cao, bọn họ sẽ không tự hủy hoại tương lai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.