Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 987: Tai vách mạch rừng



Độc Cô Lương và Trương Lôi ngơ ngác nhìn nhau. Họ đương nhiên hiểu rõ một thành đất đai có nghĩa gì? Chính là năm nghìn khoảnh đất. Dương Nguyên Khánh vốn chỉ giữ cho gia tộc Độc Cô năm nghìn khoảnh đất, nhưng chỉ vì tờ giấy nhỏ này, họ lại được thêm năm nghìn khoảnh đất. Điều này khiến Độc Cô Lương có cảm giác có chút gì đó không chân thực.

Ngay cả Trương Lôi cũng không khỏi tò mò:

- Trưởng bá, bên trong là gì vậy?

Độc Cô Lương trừng mắt nhìn hắn:

- Chuyện này ngươi không nên hỏi. Ngươi chỉ cần làm tốt việc làm cầu nối giữa gia tộc Độc Cô và Dương Nguyên Khánh là được.

Có lẽ Độc Cô Lương cảm thấy thái độ của mình hơi thô bạo liền thở nhẹ một hơi, vỗ vai Trương Lôi, nói một cách chân thành:

- Ngươi là một trong những hậu bối quan trọng nhất của chủ gia tộc. Ngươi hẳn cũng biết huynh trưởng Độc Cô Tế của ngươi đã là người quản lí chính của phòng thu chi gia tộc Độc Cô, trở thành thần tài của gia tộc Độc Cô. Vì y được thơm lây từ ngươi, vì thế có thể nhận ra sự trọng dụng của chủ gia tộc dành cho ngươi.

Độc Cô Lương hoàn toàn không khoa trương, Độc Cô Chấn quả thật có ý muốn để Độc Cô Lôi làm chủ gia tộc, có điều phải xem xét vị trí của Độc Cô Lôi trong triều Tùy rồi mới quyết định, coi như không phải là chủ gia tộc thì y cũng sẽ là một trong những người quyết định sách lược của gia tộc.

Trương Lôi gật gật đầu:

- Cháu sẽ làm tốt phần việc đó, ngoài ra có một tin cháu muốn báo với Trưởng bá.

- Tin gì?

Trương Lôi có chút do dự không biết có nên nói hay không, có điều y cho rằng Sở Vương đã nói với mình, chắc hẳn có hàm ý sâu xa, có thể chính là muốn mình truyền tin đến gia tộc Độc Cô, y trầm ngâm một chút:

- Sở Vương điện hạ cách đây không lâu có nói với tôi, Đậu gia đã bí mật qua lại với điện hạ, Đậu Kháng đã bí mật gặp người ở quận Trường An.

Đậu gia vẫn là đối thủ cạnh tranh của Độc Cô gia ở Quan Lũng. Độc Cô Lương rất quan tâm tới tin tức này, y không chậm trễ mà lập tức hạ lệnh:

- Thu dọn đồ đạc, chúng ta trở về Trường An ngay lập tức!

Mãi đến mùng bốn tết, Dương Nguyên Khánh cuối cùng mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Năm mới đối với người khác có lẽ là một cách nghỉ ngơi, còn đối với kẻ bề trên như hắn lại càng thêm bận bụi mệt nhọc, các loại tiệc tùng cũng là một chuyện tổn hại sức khỏe.

Kì nghỉ tết của triều đình có năm ngày, từ giao thừa tới mùng bốn thánh giêng. Mùng năm tháng giêng là đại triều, những quan viên từ thất phẩm trở lên đều vào điện Tấn Dương tham gia đại hội của triều đình, chúc mừng năm mới.

Vì vậy hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng của Dương Nguyên Khánh. Hắn ngồi không yên rồi, vừa sáng đã cải trang đến thành Thái Nguyên xem xét dân tình, thăm dò giá cả.

Cải trang vi hành là một việc mà bất kì một người nắm quyền nào cũng bằng lòng làm, đây cũng chính là một mặt của trái tim tràn đầy tình thương dân của họ, hi vọng có thể kết giao với những người dân ở tầng lớp thấp nhất, đích thân tìm hiểu dân sinh dân tình. Nhiều lúc đây thực chất cũng là một niềm vui, nếu Vương triều có thể tích cực phát triển đi lên thì sẽ càng có cảm giác thành tựu.

Từ sau khi Dương Nguyên Khánh có quyền cao chức trọng, thời gian hắn và những người dân tầng lớp thấp gặp gỡ càng ngày càng ít. Cho dù hắn thường xuyên tiếp xúc với các binh lính, nhưng binh lính lại không đại diện cho phố phường dân sinh.

Dương Nguyên Khánh mặc một bộ trường bào bằng vải đay màu tím nhạt, đầu đội mũ sa, đeo thắt lưng da, chân đi ủng da. Cách ăn mặc này muời người đàn ông không có chín người, cũng có sáu bảy người trên phố nhưng chất liệu và màu sắc của trường bào không giống nhau.

Thực ra, triều Dương Quảng trước có quy định cấp bậc nghiêm ngặt với màu sắc của trang phục. Ví dụ binh lính mặc màu vàng, đồ tể thương nhân mặc màu đen, quan lại nhỏ mặc màu xanh, thường dân mặc màu trắng, chỉ có quan viên mới có thể mặc trường bào, những quan viên từ ngũ phẩm trở xuống mặc trường bào màu xanh lục, quan viên từ ngũ phẩm trở lên mặc trường bào màu tím.

Ngoài ra thương nhân không được phép cưỡi ngựa, thường dân không được ngồi xe ngựa, vân vân. Nhưng trong tình thế loạn lạc cuối triều Tùy, những quy định cấp bậc này đã bị xao nhãng, thương nhân cưỡi ngựa, hình ảnh đồ tể mặc trường bào màu tím có thể nhìn thấy ở khắp mọi nơi.

Khi Dương Nguyên Khánh thành lập triều đại mới cũng khá thoáng trong việc hạn chế cách ăn mặc và phương thức đi lại. Về cơ bản không có hạn chế nào, chỉ vì khởi xướng việc tiết kiệm nên mới không cho phép quan viên mặc trang phục tơ lụa, ngồi xe ngựa. Chính quan viên đã ảnh hưởng tới thường dân, khiến cho những người mặc quần áo tơ lụa trong Đại Tùy không nhiều, đa số đều mặc quần áo bằng vải đay là chính.

Lông mày Dương Nguyên Khánh tô đậm, thêm hai vệt râu, dung mạo biến đổi rất nhiều, giống hệt một đại thúc trung tuổi, đi trên phố mà không gây sự chú ý.

Tay hắn cầm một chiếc áo da, chậm rãi đi về hướng chợ Bắc, theo sau hắn là hơn chục thị vệ võ công cao cường, họ cũng đều đã cải trang, để ý cảnh giác tình hình hai bên đường.

Thực chất Dương Nguyên Khánh muốn tìm hiểu tình hình lưu thông tiền bạc. Lần hậu thưởng tam quân và bổng lộc một năm của quan viên đều dùng tiền mới. Hắn nghe người ta nói, một số lượng lớn tiền bạc đã xuất hiện trên phố.

Điều này khiến hắn không thể không lo lắng về giá cả, đặc biệt là tốc độ tăng của giá gạo, biện pháp tốt nhất là lưu thông số tiền này tới triều Đường để đổi lấy lương thực và các vật tư khác.

Trên thực tế, hắn đã làm như vậy, vô số đội thương nhân đã vào Quan Lũng, Ba Thục và Kinh Tương, mang theo một số lượng lớn vàng nén và sẽ đem hàng loạt vật phẩm như lương thực, vải vóc, tơ lụa, lá trà, gia súc, sắt thô quay về để ổn định giá cả của triều Tùy.

Nghỉ ngơi ba ngày, mồng bốn tháng giêng cũng là ngày chợ Bắc bắt đầu mở cửa trở lại. Không giống với lệ cũ sau mười lăm tháng giêng mới mở cửa, có lẽ rất nhiều thương nhân đều nhận ra cơ hội làm ăn, đã lũ lượt mở cửa bán hàng sớm hơn, khiến chợ Bắc đông đúc chật chội, vô cùng náo nhiệt.

Không chỉ có cửa hàng mở cửa, ngay cả tửu quán thanh lâu hai bên cũng tấp nập mở cửa đón khách, tiếng pháo khai trương nổ vang trời.

Dương Nguyên Khánh chậm rãi đi men theo lề đường, thân binh của hắn không còn đi ở phía xa mà theo sát sau hắn, đẩy hết những người tới gần hắn ra.

Lúc này, một tên thị vệ bước nhanh lên phía trước, khẽ nói nói với Dương Nguyên Khánh:

- Điện hạ, thần nhìn thấy Trình Tướng quân, Tần tướng quân và La Tướng quân.

Dương Nguyên Khánh ngẩn người ra:

- Ba người bọn họ ở đâu?

- Đang uống rượu trong quán rượu đối diện.

Các thân binh chỉ vào một quán rượu phía đối diện.

Nhìn về phía đám đông chật chội, Dương Nguyên Khánh nhìn thấy một quán rượu, hình như là quán rượu bát phương của Đường Phong trước đây. Từ khi Đường Phong của Thái Nguyên bị phá, quán rượu này cũng bị niêm phong.

Có điều lúc này bảng hiệu mà Dương Nguyên Khánh nhìn thấy lại là “'Nguyên An tửu quán”. Hắn hơi sửng sốt, quay đầu nhìn lên phía trên, chiếc biển trên đầu hắn cũng là Nguyên An tửu quán.

Thì ra lại có hai quán rượu Nguyên An, suy nghĩ một chút, Dương Nguyên Khánh liền hiểu ra, đây nhất định là Bùi U đã mua cả quán rượu Bát Phương đối diện. Người phụ này quả thật rất có đầu óc kinh doanh, nói không chừng về sau có thể trở thành người buôn bán giàu có.

Lúc này, Dương Nguyên Khánh đã nhìn thấy mấy người đang ngồi uống rượu bên cửa sổ ở lầu hai của quán rượu đối diện. Không phải là Tần Quỳnh, La Sĩ Tín và Trình Giảo Kim kia sao?

- Điện hạ, người có muốn lên trên ngồi cùng bọn họ không?

Dương Nguyên Khánh nghĩ một hồi, lấy ra một bản liệt kê đưa cho mấy tên thân binh:

- Đi hỏi cho ta những thứ trong này, mỗi thứ hỏi ba tiệm.

- Tuân mệnh.

Sau khi mấy tên thân binh cầm bản liệt kê đi vào chợ Bắc, Dương Nguyên Khánh mới chậm rãi đi đến quán rượu đối diện.

Hắn vào quán, âm thanh bên trong rất huyên náo, buôn bán nhộn nhịp khác ngày thường, hơn chục tên tiểu nhị hối hả ra vào mình mẩy đầy mồ hôi, ông chủ bận rộn thu trả tiền trong quầy không lúc nào ngơi.

Dương Nguyên Khánh nhìn ngay thấy Bùi U, nàng đang ngồi sau ông chủ, tay cầm một chiếc quạt tròn, không ngừng tươi cười mời chào khách.

Hôm nay là ngày mở cửa đầu tiên, nàng cũng cực kì chú ý tới việc buôn bán của quán rượu mới. Nhìn vào lưu lượng khách hàng hiện tại, việc kinh doanh tốt tới mức khiến nàng khó có thể hình dung được, nàng như phất cờ trong bụng, bắt đầu tính toán việc mở cửa một quán rượu.

Bỗng nhiên Bùi U như cảm nhận được điều gì đó, nàng hình như đã nhìn thấy một bóng dáng rất quen thuộc. Nàng hướng ra cửa tìm, ánh mắt không rời khỏi một người đàn ông trung tuổi.

Dáng người này, khuôn mặt này, ánh mắt này, ngoài cặp lông mày rậm và hai vệt râu ra, những thứ khác đều giống hệt Dương Nguyên Khánh.

Lúc này, người đàn ông trung tuổi nhìn chằm chằm vào nàng, mỉm cười với nàng. Bùi U nhanh chóng che miệng lại, dường như muốn hét lên thành tiếng. Nàng không còn nghi ngờ gì nữa, đây đúng là Dương Nguyên Khánh, đằng sau hắn không phải còn đám cận vệ sao?

Nàng ta cuống quýt chạy ra khỏi quầy, một tay xách váy, chạy vội tới trước mặt Dương Nguyên Khánh, nắm chặt lấy tay hắn, lôi hắn sang một bên, bối rối hỏi:

- Điện hạ, sao người lại tới đây?

Dương Nguyên Khánh xua xua tay mấy tên hộ vệ đang nhăm nhe rút đao ra hiệu không có nguy hiểm, rồi mới thản nhiên nói với Bùi U:

- Nếu không phải ta nhìn thấy nàng trước, chắc giờ này nàng đã đi gặp Diêm vương rồi, nàng hiểu ý ta chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.