Thiên Hạ Kiêu Hùng

Chương 989: Giang Nam lo lắng âm thầm



Lính gác tránh đường, Dương Nguyên Khánh hạ lệnh mọi người tăng tốc tiến nhanh tới hải cảng. Còn cách hải cảng vài dặm, nhìn thấy xa xa đại hải thuyền bình thường giống hệt như tường thành, thuyền chiến đen nhánh từng chiếc liền nhau, từng hàng nối nhau, cột buồm như rừng, ước chừng xếp dài đến hơn mười dặm.

Lúc này phía trước lại một đội kỵ binh tới, khoảng trăm người, tưỡng lĩnh cầm đầu là thống lĩnh cảng Lộ Hà - Chu Quang Diệu, cùng với sự mở rộng lãnh thổ quốc gia ngày càng lớn của quân Tùy, biên chế của quân đội cũng bắt đầu thay đổi thành hai loại biên chế quân kinh thành và quân địa phương. Quân kinh thànhthay đổi không lớn, chia thành bốn cấp là Đại tướng quân, tướng quân, á tướng, lang tướng dưới lang tướng lại có các quan quân bậc trung và bậc thấp là giáo uý, lữ soái, đội trưởng.

Còn quân địa phương thì chia làm ba cấp tổng quản, thống lĩnh, Đô úy, bên dưới Đô úy cũng là quan quân cấp trung và cấp thấp như giáo úy, lữ soái, đội trưởng. Thực ra về cơ bản là kế thừa của triều Tùy, chỉ là đổi tiểu tổng quản vốn có khi xưa thành thống lĩnh mà thôi.

Do binh lực quản hạt cảng Lộ Hà khá ít, chỉ có ba nghìn người, nên chủ tướng chỉ có thống lĩnh, theo hàm tòng tam phẩm, tương đương với á tướng kinh đô, thống lĩnh Chu Quang Diệu cũng là lão binh nhiều năm đi theo Dương Nguyên Khánh, người quận Linh Võ, nguyên niên đại nghiệp gia nhập quân Phong Châu, tích công dần dần và được thăng làm thống lĩnh.

Ông ta vội thúc ngựa chạy tới, khom người thi lễ nói:

- Tham kiến điện hạ!

Dương Nguyên Khánh gật gật đầu,

- Chu tướng quân vất vả rồi, gần đây có gì bất thường không?

- Bẩm điện hạ, mấy tháng nay bình thường, do nước sông đóng băng nên chuyển vận cũng không có thuyền qua lại.

Chu Quang Diệu lại nói:

- Ty chức đã thu dọn xong trại rồi, chuẩn bị dọn cơm, mời bệ hạ và các huynh đệ đi dùng cơm nghỉ ngơi trước.

Dương Nguyên Khánh thấy đã là buổi trưa rồi, liền quay đầu cười nói với mọi người:

- Đi ăn cơm nghỉ ngơi đã!

Mọi người sớm đã đói, nghe vậy mừng rỡ, giục ngựa theo sau Chu Quang Diệu đi về phía doanh trại.

Ăn cơm trưa xong, Dương Nguyên Khánh đứng trước lều lớn, vừa uống trà nóng vừa nhìn đoàn thuyền hùng vĩ xa xa trên mặt biển, dòng suy nghĩ của hắn có chút không yên, trên thực tế hắn có thể tạo ra đội tàu lớn nhất thiên hạ, dựa váo sức chiến đấu của quân Tùy hùng mạnh, hắn có thể càn quét thiên hạ, thậm chí có thể đánh tới Byzantium.

Từ xưa đến nay, trở ngại ngăn cản bước chân chinh phục của vương triều Trung Nguyên không phải là kỹ thuật mà là quan niệm, là sự gìn giữ nền văn minh nông nghiệp. Từ lúc Tần Thủy Hoàng bắt đầu xây dựng cải tạo Vạn lý trường thành đã chủ định dân tộc Đại Hán không phải là một dân tộc mở rộng đối ngoại. Muốn thay đổi quan niệm này phải nỗ lực mọi mặt, quan trọng nhất là lợi ích, chỉ cần có đủ lợi ích thì liền sẽ có người tán thành việc khai thác sang phương tây, sang nước ngoài.

Lúc này, có tiếng bước chân đã cắt đứt dòng suy nghĩ của Dương Nguyên Khánh, hắn liền quay đầu lại, chỉ nhìn thấy Chu Quang Diệu bước nhanh vào, Chu Quang Diệu tiến lên quỳ một chân,

- Đã sắp xếp xong cả rồi, mời điện hạ thị sát!

Dương Nguyên Khánh gật đầu.

- Vậy đi nhà kho trước!

Nhà kho quân cảng là một nhóm thương kho do hai mươi nhà kho lớn tạo thành, bắt đầu từ tháng mười năm ngoái quân Tùy từ nhà kho Lê Dương và U Châu theo đường thủy vận chuyển tới lượng lớn lương thực và vật tư quân dụng, nhà kho được tường vây bao quanh, có nghìn quân hộ vệ, đề phòng vô cùng nghiêm mật, bất cứ ai cũng không được đến gần.

Dương Nguyên Khánh đến nhà kho quân cảng dưới sự hộ vệ của Chu Quang Diệu và hơn trăm thân binh, nhà kho đã chuẩn bị sẵn sàng, cửa chính mở ra, một gã Ttào tham quân sự nhà kho ra đón.

- Ty chức tào tham quân sự nhà kho, tham kiến điện hạ!

- Có việc phiền đến tham quân rồi.

Dương Nguyên Khánh nhìn nhà kho, nhà kho chỉ dài mấy dặm, roi ngựa của hắn chỉ vào nhà kho gần nhất hỏi:

- Đó là kho gì?

- Bẩm điện hạ, đó là kho lương thực.

- Vậy đi xem kho lương thực trước!

Dương Nguyên Khánh xoay người xuống ngựa, mọi người chen chúc đi về phía kho lương…cũng là lúc Dương Nguyên Khánh quan sát quân cảng, Ngụy đế Lý Mật cũng đang quan sát nhà kho ở huyện Giang Dương.

Nhà kho cách Trường Giang không tới một dặm, có kênh vận tải thủy riêng thông với Trường Giang, gió sông từ Trường Giang thổi tới rất mạnh khiến cờ trên cột cờ phất phơ. Tuy đã qua tết nguyên tiêu nhưng gió song đã chuyển thành gió nam, trong gió cũng có chút ấm áp.

Kho ở huyện Dương Giang cũng nhà kho lớn nhất nước Ngụy, do hàng trăm nhà kho lớn tạo thành, trên thực tế là một thành nhà kho, chu vi khoảng mười lăm dặm, trong nhà kho chỉ tính lương thực đã có tới hơn năm trăm nghìn thạch rồi, còn có một lượng lớn các vật tư lều trại vũ khí.

Ngụy chủ Lý Mật mặc kim giáp, đầu đội kim khôi, thắt lưng đeo Thiên Kiếm, trong sự vây quanh của các đại tướng và mấy trăm thị vệ, thị sát nhà kho lớn nhất của nước Ngụy này.

Sắc mặt Lý Mật âm trầm như nước, cho thấy trong lòng rất không hài lòng. Thực tế từ sau khi xuôi nam về Giang Đô, y luôn không vui, mặc dù y đã thâu tóm quân đội của Trần Lăng và Lý Tử, tiêu diệt Thẩm Pháp Hưng, đạt được nhiều thắng lợi liên tiếp nhưng y lại không thuận lợi về mặt chính trị.

Y luôn không có được sự ủng hộ của sĩ tộc Giang Nam, hơn nữa dân chúng Giang Nam cũng không ủng hộ quân của y, xem y như kẻ xâm lược, quan quân y phái đi không phải bị giết chết thì là trốn chạy, khiến y chỉ nắm giữ năm quận trong tay.

Điều càng khiến y tức giận là y thậm chí còn thua kém cả Lý Tử Thông, Lý Tử Thông còn được người Giang Nam ủng hộ, càng không cần phải nói đến Thẩm Pháp Hưng. Y đã diệt Lý Tử Thông và Thẩm Pháp Hưng, thu nạp vào quân đội của y gần sáu mươi nghìn quân nhưng trong vòng ba ngày, số quân liền đã chạy mất hơn một nửa, giết hơn nghìn người cũng không ngăn nổi phong trào chạy trốn đó.

Lý Mật có chút hoài nghi mình đến Giang Nam phát triển có đúng đắn hay không nhưng y lại không có bao nhiêu thời gian suy nghĩ bước tiếp nên làm thế nào? Thậm chí không có thời gian đi tranh thủ sự ủng hộ của sĩ tộc Giang Nam, từ sau khi y bước chân lên đất Giang Nam này thì chưa từng dừng chân một chỗ.

Phía Nam không phải là một mảnh đất yên tĩnh, năm thế lực Giang Nam, đến nay y chỉ tiêu diệt ba nhà tương đối yếu, vẫn còn có hai thế lực Giang Hoài Đỗ Phục Uy và Dự Chương Tiêu Tiển uy hiếp sự sinh tồn của y nữa.

Lý Mật không thể không thừa nhận, hai nhà Tiêu đối phó còn khó hơn nhiều ba nhà kia. Mấy tháng trước, y phái Đơn Hùng Tín dẫn một đại quân trăm nghìn người tấn công Đỗ Phục Uy trước, sau khi cướp được quận Lịch Dương và đánh bại Đỗ Phục Uy thìlại bịhai nhà Đỗ Tiêu liên hợp phản kích khiến quân của y bị đánh bại, đại quân một trăm nghìn người tổn thất hơn một nửa.

Cũng từ lúc đó trở đi, Lý Mật dốc hết tinh lực đối phó với hai nhà Tiêu Đỗ. Hôm qua, y nhận được tin tình báo, quân Tiêu Lương và quân Đỗ Phục Uy lại đồng thời cùng tiến hành điều động quy mô lớn, đẩy y binh lực về phía đông. Đến cả kẻ ngốc cũng có thể đoán ra, hai nhà này đồng thời liên kết đối phó Ngụy quân Lý Mật rồi, tin này khiến Lý Mật vô cùng căm tức.

Lý Mật mang bộ mặt âm trầm đi vào một kho lương thực. Từng bao lương thực xếp chồng chất nhau, một gã quản kho sợ hãi giới thiệu với y:

- Nhà kho này tổng cộng có ba mươi nghìn thạch lương thực, trong đó một bao lương nặng một thạch, tổng cộng có tất cả ba mươi nghìn bao.

- Có giám sát định kì không?

Lý Mật lạnh lùng hỏi.

Quản kho càng sợ hãi:

- Bẩm bệ hạ, nửa năm một lần.

- Nửa năm?

Lý Mật quay đầu về phía Trưởng sử Phòng Huyền Tảo vô cùng bực mình nói:

- Thời gian quá dài, một tháng phải kiểm một lần.

- Vâng, ty chức hiểu rồi.

Huyền Tảo bất đắc dĩ đáp.

Mọi người xem một vòng, lại đi về phía nhà kho bên cạnh, lúc này, đại tướng quân Hữu Đồn Vệ Vương Bá Đương tiến lên phía trước nói:

- Điện hạ, lần này chúng ta đánh với liên quân Đỗ Liên, có cần suy nghĩ đến việc phòng ngự sự uy hiếp của phương bắc không?

- Ngươi nói là Dương Nguyên Khánh?

Lý Mật hiểu rõ sự uy hiếp mà anh ta nói là gì.

- Bệ hạ, Đỗ Phục Uy thật ra là người của Dương Nguyên Khánh, nếu chúng ta đem quá nhiều quân đối phó với hai nhà Đỗ Tiêu, một khi quân Tùy xuôi nam từ quận Tiếu thì Giang Đô sẽ bị uy hiếp. Ty chức đề nghị ở thành quận Bành bố trí một chút tinh binhđể phòng ngự quân Tùy Trung Nguyên đánh bất ngờ.

Lý Mật ngẫm nghĩ một lúc, lại hỏi Phòng Huyền Tảo:

- Ý của trưởng sự thì sao?

Phòng Huyền Tảo đã suy nghĩ về vấn đề này rồi liền nói:

- Hiện tại Dương Nguyên Khánh đang tập trung tinh lực đối phó với triều Đường. Ty chức cho rằng, sau đầu xuân, quân Tùy tất nhiên sẽ tiến công Quan Trung với quy mô lớn, bây giờkhông rảnh bận tâm tới chúng ta, nhưng cẩn thận là hơn, ty chức tán thành đề nghị của Vương tướng quân.

Đơn Hùng Tín cũng nói:

- Hiện tại Thanh Châu chưa diệt, Dương Nguyên Khánh nếu muốn đánh chúng ta thì cũng phải diệt Thanh Châu trước, hắn để lại Thanh Châu không đánh, chứng tỏlà không muốn lãnh thổ quốc gia trực tiếp giáp giới với chúng ta, khiến cho hắn khi tấn công triều Đường thì không còn gì lo lắng gì phía sau. Điềunày có thể thấy quân Tùy đúng là phải diệt triều Đường trước.

Lý Mật thở dài một tiếng:

- Ta cũng nghĩ vậy, nhưng thời gian còn lại của cúng ta không nhiều. Chúng ta phải nhanh chóng tiêu diệt Đỗ Phục Uy và Tiêu Tiển, củng cố thế lực của chúng ta ở phía nam. Nếu không nhân cơ hội quân Tùy tấn công Quan Trung để bình ổn Giang Nam thì đợi sau khi Dương Nguyên Khánh đánh xong Quan Trung quay lại, chúng ta thật sự không còn cơ hội nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.